Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 370

Chương 119.2

Mà nàng cùng Tiểu Ngư nhi an tâm ở trong cốc chờ, hai ngày rất nhanh qua đi, thế nhưng hai ngày này, lại dài dằng dặc giống như đã nhiều năm. Ngoại trừ dày vò thì vẫn là dày vò. Đến ngày thứ ba, Tiểu Ngư nhi nhịn không được năn nỉ Mạc Sầu: “Mạc di, chúng ta xuất cốc đi tìm đi, ta thật lo lắng cho nàng, ta sợ hãi.”

Nói xong lời cuối cùng, thanh âm của nàng mang theo nồng đậm giọng mũi, tiểu nha đầu này luôn luôn cả gan làm loạn, mạnh mẽ kiêu ngạo, nhưng chỉ có việc này, làm cho nàng sợ hãi bất an. Nhưng mà Mạc Sầu đã đáp ứng chủ tử hảo hảo chiếu cố nàng, nếu như Tiểu Ngư nhi xuất cốc, mà rơi xuống trên tay người xấu, chỉ sợ nàng không có cách nào hướng chủ tử công đạo, cho nên bọn họ vẫn là an tâm ở trong cốc chờ đi. Thế nhưng Tiểu Ngư nhi tinh thần càng ngày càng sa sút , đến ngày thứ ba, từ sáng nàng đã không ăn cái gì, nàng tuyên bố, nếu như Mạc Sầu còn không mang nàng xuất cốc, nàng sẽ tuyệt thực, chết đói ở trong vô tình cốc, dù sao nương xảy ra chuyện, nàng và nương sẽ cùng nhau chết đi.

Mạc Sầu lúc đầu thì thèm không để ý, nhưng khi nhìn nàng từ sáng sớm đến buổi trưa cũng không ăn một miếng gì, thì đau lòng đến cực điểm, một điểm chút thần cũng không có, cuối cùng chỉ phải đáp ứng nàng, chờ đến tối, nếu như qua đêm nay, các nàng vẫn không có một điểm tin tức, thì nàng liền mang Tiểu Ngư nhi xuất cốc đi tìm chủ tử. Nàng vừa nói xong chuyện này, Tiểu Ngư nhi liền nháy mắt mở miệng. “Mạc sầu di, ta thật đói bụng, ngươi đi nấu ít đồ cho ta ăn đi.”

“Được.” Mạc Sầu gật đầu, sờ sờ đầu Tiểu Ngư nhi, tiểu nha đầu này thực sự là quá thông minh rồi, trưởng thành nhất định là một người ngoan cố, vì đạt được mục đích, hoàn toàn không từ thủ đoạn. Mạc Sầu quay đầu ly khai, để lại Tiểu Ngư nhi một người đứng ở trước cửa, si ngốc nhìn ngoài rừng đào, ánh mắt nháy cũng không nháy một chút, nếu như nương không trở về thì phải làm sao bây giờ? Đúng lúc này, bỗng nhiên có vài đạo thân ảnh cao lớn, từ trong rừng đào chạy ra, Tiểu Ngư nhi nghe được thanh âm, mừng rỡ đứng thẳng người, rất nhanh nhìn sang.

Đáng tiếc cũng không phải nương, mà là mấy người nam tử thân hình cao lớn. Nam tử dẫn đầu mày rậm hẹp dài đen như mực nhuộm, chạy xéo đến hai bên tóc mai, đôi mắt đẹp xếch lên, như một mặt hồ xanh biết, da thịt oánh nhuận mịn màng, mái tóc đen chỉ dùng một cây kim trâm cố định lên cao, hắn mặc một bộ trường bào màu tím, vạt áo cùng tay áo thêu kim tuyến vòng quanh, đai lưng cùng màu buông xuống những tua rua ngũ sắc, phù hợp với đôi giày cùng màu với y phục, người nam nhân này lớn lên thật là tuấn, so với Vô tình thì ngang nhau, cũng có thể so sánh với Văn Ngọc tam hoàng tử mà nàng đã gặp qua. Vô tình tinh xảo giống như một khối thủy tinh trong suốt, mà Văn ngọc tựa như một đóa tường vi xinh đẹp, nam nhân này thì có thể sánh bằng cây mẫu đơn, phong hoa tuyệt đại đồng thời quanh thân phóng đãng, giơ tay nhấc chân, mang theo phong phạm vương giả trời sinh, làm cho người ta không dám khinh thường.

Hắn là người phương nào? Sao lại vào Vô tình cốc. Tiểu Ngư nhi nghiêm mặt, lãnh trừng mắt một đám người đang đi tới kia. Người tới chính là Huyền đế cơ trí khôn khéo trong mắt thế nhân, đôi mài hẹp dài mi của hắn hơi nhíu, đôi mắt đảo qua, bình tĩnh nhìn tiểu nha đầu đáng yêu đứng trước cửa, nha đầu kia một thân hồng nhạt la quần, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn, da thịt kiều diễm giống như hoa đào, đôi mài dài nhỏ tinh xảo, cặp mắt phượng xinh đẹp, đang híp lại lạnh lùng giận trừng mắt bọn họ.

Huyền đế Mộ Dung Lưu Tôn, chỉ liếc mắt một cái, hắn liền nhìn ra tiểu nha đầu này là người phương nào, trong lòng kích động hận không thể tiến lên ôm lấy nàng. Nàng là nữ nhi của hắn, Đại huyền trưởng công chúa. Mộ Dung Lưu Tôn con ngươi càng phát ra sâu thẳm chìm mị, hắn cố gắng cực lực ổn định chính mình kích động, hắn sợ làm nữ nhi đáng yêu trước mắt sợ hãi, bởi vì nàng chưa từng gặp qua hắn.

Tiểu Ngư nhi mắt thấy vài người đi tới bên cạnh nàng, đã sớm từ hành lang thối lui đến trước cửa hai tay chống nạnh mở miệng, đáng yêu nhìn tuấn mị tuấn mỹ nam tử trước cửa. “Ngươi là ai a?” “Phụ hoàng của ngươi.” Mộ Dung Lưu Tôn nói mang theo cuồng vọng bá đạo trời sinh, một loại thái độ cùng kiêu ngạo của làm người phụ thân ẩn ở trong đó, đáng tiếc Tiểu Ngư nhi vừa nghe lời của hắn, sắc mặt đột nhiên tối sầm, gần nhất cơn tức của nàng quá lớn rồi, lại tự dưng có một người nam nhân muốn chiếm tiện nghi của nàng, lập tức, tức giận mắng.

“Ngươi dám can đảm chiếm tiện nghi của cô nãi nãi.” Nàng vừa nói xong, mắt vừa đảo hướng bên trong mệnh lệnh: “Tiểu Tôn, lên, giúp ta giáo huấn một chút lão nam nhân này.” Thanh âm của nàng vừa rơi xuống, một vật thể tuyết trắng, cao to từ trong phòng chạy như bay ra, đánh về phía con mồi, trong lúc nhất thời trên khoảng đất trống trước cửa, một người một sói, đánh cho thiên hôn địa ám, mà tiểu nha đầu đứng ở trên hành lang rung đùi đắc ý xem náo nhiệt, thỉnh thoảng vỗ tay nỗ lực kêu lên: “Đánh cho không tệ, Tiểu Tôn, đánh thắng phần thưởng của ngươi là hai khúc xương.”

Mộ Dung Lưu Tôn võ công lợi hại, nếu không phải sợ làm bị thương con sói kia, thì hắn chỉ dùng một chiêu là làm cho con chó săn này về với ông bà, nhưng không thể làm như thế, hắn vừa gặp mặt nàng nên không muốn cùng nữ nhi ghi thù, bởi vậy mới chịu đựng không ra tay tàn nhẫn. Bất quá nghĩ đến tên nữ nhi vừa kêu, đôi môi lạnh mỏng nhịn không được co rút vài cái, cái gì gọi là Tiểu Tôn, là ai đặt tên a? Ánh mắt đột nhiên u ám không ngớt, ngoại trừ nữ nhân kia, thực sự nghĩ không ra người thứ hai, nàng không chỉ hưu hoàng đế, ngay cả một con chó cũng gọi tên của mình, hắn cũng không cảm thấy tức giận, chỉ cảm thấy buồn cười.

Ở phía sau Mộ Dung Lưu Tôn, Trường Đình cùng Đoạn Hồn đứng đầu tứ đại ám vệ, còn có hai đại nội cao thủ, mấy người này vừa nhìn bộ dáng tiểu nha đầu, lại nghe lời hoàng thượng nói, liền biết tiểu nha đầu trước mắt chính là trưởng công chúa mà hoàng hậu sinh hạ, không biết có nên giúp đỡ hoàng thượng hay không, đây chỉ là một con chó săn nho nhỏ, nếu hoàng thượng muốn đối phó nó, chỉ sợ một kích là xong, thế nhưng hoàng thượng cũng không có làm như vậy, e là không muốn làm bị thương sủng vật của tiểu nha đầu này, mới có thể đánh hơn hai chiêu, làm cho trưởng công chúa cao hứng một ít. Tiểu Ngư nhi đang xem náo nhiệt, thì Mạc Sầu trong tay bưng khay thức ăn từ đầu hành lang đi tới, vừa nghe đến động tĩnh trước cửa, lập tức cước bộ lướt nhẹ, rất nhanh đã đi tới bên cạnh Tiểu Ngư nhi, quan tâm hỏi: “Tiểu Ngư nhi, đã xảy ra chuyện gì?” “Lại có người xông vào trong cốc, ta đang làm cho Tiểu Tôn giáo huấn hắn?”

Nàng nói xong, dùng tay chỉ vài người đứng dưới hành lang, lúc này nam nhân mặc tử sắc trường bào vung tay lên, một cổ cuồng phong mạnh mẽ phát ra, làm cho con chó săn kia chịu không nổi phát ra tiếng kêu nức nở, chạy trở về, Tiểu Ngư nhi không hài lòng hừ một tiếng: “Tiểu Tôn, ngươi thật là vô dụng, cứ như vậy mà chạy trối chết, hành vi này là của nam nhân sao? Phải biết rằng là một người nam nhân nha.” Tiểu nha đầu đang dạy dỗ dã lang cúi đầu kia, lúc nhìn Mạc Sầu mới thấy những người tới, sắc mặt đại biến, lập tức đem khay để xuống trên hành lang, rất nhanh tiêu sái đi đến, quỳ xuống, cung kính mở miệng: “Nô tỳ tham kiến hoàng thượng.” “Đứng lên đi.”

“Tạ ơn hoàng thượng.” Mạc Sầu đứng dậy lui qua một bên, mà Tiểu Ngư nhi há to miệng nhìn hết thảy trước mắt, thật lâu mới chỉ vào Mộ Dung Lưu Tôn, chậm rãi mở miệng: “Hắn là hoàng thượng?” “Tiểu Ngư nhi, mau tới đây, đây là phụ hoàng của ngươi.” “Phụ hoàng.” Tiểu Ngư nhi lập lại một lần, ngẩng đầu quan sát nam tử trước mắt, gương mặt kia thật là có chút cảm giác quen thuộc, hóa ra dung mạo của mình lớn lên cùng hắn cực giống, thảo nào lúc trước có chút là lạ, nguyên lai là phụ hoàng của nàng, nhưng nghĩ đến nương nàng đã rời cung, hơn nữa nàng hiện tại tên gọi Mộc Tiểu Ngư, liền lập tức đem đầu đưa thật cao, chậm rãi mở miệng.

“Ta không có phụ hoàng, ta chỉ có nương, ta là Mộc Tiểu Ngư.” Trên khoảng đất trống, tất cả mọi người ngây dại, không nghĩ tới trưởng công chúa tuổi còn nhỏ, tư duy lại đặc biệt như vậy, ngay cả Mộ Dung Lưu Tôn cũng rất kinh ngạc, chẳng lẽ thật là đứa nhỏ mà nàng sinh, nàng dùng cách của thế giới kia để giáo dục đứa nhỏ, vì thế Tiểu Ngư nhi mới có thể thông minh như vậy sao? Nàng ấy thực sự không giống một hài tử một hai tuổi, mà giống một đứa nhỏ đã lớn đầy khôn khéo. Trường Đình cùng Đoạn Hồn rất sợ chủ tử tức giận, quay đầu nhìn chủ tử, chỉ thấy chủ tử cũng không có tức giận, ngược lại vẻ mặt như có điều suy nghĩ.

Lúc này Mạc Sầu ùm một tiếng quỳ xuống đất. “Hoàng thượng, xin người hãy cứu chủ tử đi.” Nếu như nói trong thiên hạ còn có ai có thể đối kháng với Đan Phượng quốc hoàng phu nương nương, ngoại trừ hoàng thượng sẽ không còn có người thứ hai, vì thế Mạc Sầu mới có thể mở miệng cầu hoàng thượng xuất thủ.

Mộ Dung Lưu Tôn có chút khó hiểu, lạnh lùng nhìn Mạc Sầu, thanh âm lạnh lùng chậm rãi như nước vang lên: “Đã xảy ra chuyện gì?” “Bẩm hoàng thượng, chủ tử bị hoàng phu nương nương của Đan Phượng quốc bắt đi, hắn chính là phụ thân của Vô tình, cầu hoàng thượng hãy cứu chủ tử.”.