Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 378

Chương 120.4

“Văn Bác tham kiến nữ hoàng.” Nữ hoàng vẫn đối với hắn yêu thương sủng ái, thế nhưng lúc này đây lại không cho hắn đứng lên, mà bắt hắn phải quỳ, điều này đối với một nam nhân tâm cao khí ngạo, là một loại đả kích không thể nghi ngờ, lúc không có người, hắn mặc cho nàng xử phạt, thế nhưng làm trò trước mặt ngoại nhân, mặt mũi của có thể nói đã mất hết. Hoa Văn Bác hàm răng cắn chặt, vẫn không nhúc nhích, hơi ngẩng đầu, theo khe giữa nhìn sang, chỉ thấy bên cạnh nữ hoàng đang ngồi một tuấn mỹ nam tử, người nam nhân này mày như sương tài, đôi mắt như sao, quanh thân khí phách, thật giống như một lưỡi dao sắc bén mang theo sát khí, chỉ cần liếc nhìn một cái là khiến cho người ta cảm nhận được sát khí dày đặc.

Hoa Văn Bác suy đoán, chẳng lẽ nữ hoàng thích nam tử này, nghĩ đến đây, hắn thấy một mảnh ác hàn, chẳng lẽ nàng ngại hắn già nhan sắc suy tàn, phải biết rằng nàng cũng không còn trẻ tuổi, vậy mà vẫn thích loại công tử trẻ tuổi này, thật là một sắc nữ, Hoa Văn Bác khinh thường nghĩ. “Ngươi bắt Đại Huyền hoàng hậu sao? Lại còn hạ cổ cho nàng , có việc này hay không ?” Nguyệt Đình vang lên thanh âm lạnh lùng tàn nhẫn, Hoa Văn Bác cả kinh, rất nhanh ngẩng đầu quét nhìn về phía nam tử kia, Đại Huyền hoàng hậu, chẳng lẽ nữ nhân kia lại là Huyền Nguyệt hoàng hậu đã hưu đế, không nghĩ tới đúng là nàng, nghe đồn nữ nhân này túc trí đa mưu, tâm kế cao thâm, không ngờ hắn lại bỏ quên tin tức này, thật là đáng chết, nhìn nữ nhân kia đối Vô tình nặng tình cảm như vậy, nếu như lúc đó đem nàng lợi dụng, chỉ sợ là đối với hắn càng có lợi, nhìn vẻ gương mặt khó coi đang ngồi trên cao, hắn thật là hối hận muốn chết.

Ngay cả câu hỏi của nữ hoàng cũng quên trả lời, nữ hoàng sắc mặt càng phát ra xấu xí, thanh âm lạnh hơn. “Hoa Văn Bác, bổn hoàng hỏi ngươi có việc này hay không ?” Hoa Văn Bác cả kinh, phục hồi tinh thần lại, ngẩng đầu lên nhìn sang, muốn phủ nhận, nhưng việc hiển nhiên là đêm hôm đó nữ nhân kia đã bị người nam nhân trước mắt này cướp đi, chẳng lẽ hắn là Huyền Nguyệt hoàng đế.

Nếu như mình phủ nhận, hắn sẽ đem nữ nhân kia mang đến, nữ hoàng nhất định càng tức giận, lập tức Hoa Văn Bác dịu ngoan mở miệng. “Bẩm hoàng thượng, nô tì không biết đó là Huyền Nguyệt hoàng hậu, cho nên mới động thủ.” Nữ hoàng vừa nghe thấy, giận dữ, trước không nói vì sao cấp hắn hạ cổ Huyền Nguyệt hoàng hậu, hắn là một hậu phi lại cùng nữ tử khác quấn quýt không rõ, riêng điểm này thì đã vi phạm quy củ cung đình, hơn nữa hắn còn tàn nhẫn như vậy, ngay cả con mình mà cũng bỏ thuốc.

“Còn có một việc, trẫm muốn hỏi ngươi, ngươi lúc đầu sinh hạ chính là một hoàng tử, phải không?” Nữ hoàng thanh âm thật giống như quỷ sứ từ địa ngục âm trầm lãnh mị, sắc mặt dữ tợn căm tức nhìn hắn, nếu như hắn nói ra là thật, chỉ sợ nàng sẽ không tha cho hắn, thế nhưng không nói, nam nhân này tất nhiên sẽ không để yên, không có khả năng không hề chuẩn bị, nếu như Vô tình vừa hiện thân, nhất định sẽ là chuyện xấu, kỳ thực ai cũng không biết nhưng hắn biết, Vô tình, mặc dù tên là Vô tình, nhưng kỳ thực hắn đáy lòng vẫn mong chờ thân tình, nếu như nữ hoàng nhận hắn, chỉ sợ hắn sẽ trở về, vậy đến lúc đó chỉ sợ mình chết sẽ càng khó coi. Hoa Văn Bác một phen suy nghĩ trước sau, cuối cùng quyết định trước sám hối.

“Bẩm nữ hoàng, là nô tì làm sai, năm đó đã đem hắn đưa đi, nô tì vẫn rất hối hận, cho nên muốn đón hắn tiến cung, ai ngờ hắn không muốn trở về, nô tì mới phải bỏ thuốc cho hắn, mục đích chính là làm cho hắn hồi cung.” Nữ hoàng vẫn luôn sủng Hoa Văn Bác, nhìn hắn thật sâu sám hối, hơn nữa từ lâu đã nghĩ đến bù đắp, trong lòng hòa hoãn một ít, bất quá trên mặt vẫn lạnh như trước, âm trầm mở miệng: “Ngươi lập tức đem giải dược cổ giao cho Huyền đế, về phần hài tử kia, ngươi phải dùng chân tình cảm động hắn, hắn tất nhiên sẽ trở lại.” Nữ hoàng cảm khái, kỳ thực lúc đó nàng cũng chỉ thuận miệng nói như vậy, nào biết đâu lại gây thành tội lỗi như vậy, trong hậu cung của nàng cũng có rất nhiều hoàng tử, nàng cũng không có bạc đãi những hài tử này, ai biết chuyện tình lại biến thành như vậy.

“Dạ, nữ hoàng.” Hoa Văn Bác biểu hiện rất thống khổ, giọt nước mắt tinh tế theo khóe mắt lưu lại, như mưa rơi xuống, nhìn thấy cũng đau lòng. Bất quá một chiêu này đối với nữ hoàng có tác dụng, còn đối với Mộ Dung Lưu Tôn thờ ơ lạnh nhạt thì một điểm hiệu quả cũng không có, ngược lại hắn cau mày một chút, nam nhân này chính là đang diễn trò, sám hối của hắn hoàn toàn không đạt tới đáy mắt, như vậy mà cũng thật lòng hối hận sao? Hơn nữa nếu như hắn nhớ không lầm, thủ đoạn của nam nhân đối với Vô tình là cỡ nào tàn nhẫn, biết rõ hắn khát vọng thân tình, lại vẫn tìm mọi cách dằn vặt Vô Tình, tên này căn bản nên xuống địa ngục, bất quá mình lười quản chuyện trong hoàng thất của bọn họ, nghĩ vậy liền âm hàn cứng rắn mở miệng.

“Ta muốn là giải dược, không phải sám hối.” Hoa Văn Bác vừa nghe nam nhân này nói, phẫn hận không ngớt, bất quá không đợi nữ hoàng mở miệng, liền từ tay áo lấy ra hai loại giải dược, hắn liếc mắt nhìn, sau đó cung kính mở miệng: “Đây là giải dược, ta đã sớm chuẩn bị tốt để đưa cho bọn hắn.” Tựa hồ hết thảy tất cả hắn đều sớm đã có chuẩn bị, nữ hoàng tức giận lại tiêu mất một ít, lạnh lùng phất tay, lập tức có cung nữ đi tới, tiếp nhận giải dược, đưa tới trong tay nữ hoàng, mà thanh âm nữ hoàng cũng đồng thời vang lên.

“Ngươi đi lãnh cung tư quá đi, nếu như hài tử kia đồng ý tha thứ cho ngươi, nguyện ý trở về, thì ngươi sẽ trở về điện các của ngươi, bằng không, không cho phép ra khỏi lãnh cung nửa bước.” Hoa Văn Bác quá sợ hãi, kêu lên: “Nữ hoàng.” Hắn sở dĩ phải mệt nhọc diễn trò như thế, là nghĩ làm cho nàng thả hắn một con ngựa, sớm biết rằng có kết cục như vậy, hắn đều lười diễn, ngẩng đầu lên, rất nhanh nhận được ánh mắt uy nghi của nữ hoàng, hai mắt như đuốc căm tức nhìn hắn, lập tức không dám nói cái gì nữa, tuy rằng cổ thuật của hắn lợi hại, thế nhưng nữ hoàng võ công cao cường, hơn nữa tính cảnh giác thập phần cao, cũng không phải dễ đối phó, qua nhiều năm như vậy, nàng vẫn sống một mình, chỉ lúc sủng hạnh bọn họ, mới đi tới cung điện của bọn hắn, hơn nữa rất nhanh liền đi, vì thế hắn vẫn tìm không được cơ hộ hạ thủ, không nghĩ tới cuối cùng vẫn phải đi vào lãnh cung.

Hắn không cam lòng, Hoa Văn Bác âm thầm thề, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Huyền đế vẫn ngồi ngay ngắn bên cạnh nữ hoàng, con ngươi u ám bất minh, cao ngạo đứng dậy, tư thái ưu nhã rời đi. Nguyệt đình, nữ hoàng đem hai loại giải dược đưa tới trên tay Huyền đế , chậm rãi mở miệng: “Đưa cái thuốc này cho hài tử kia đi, cũng xin hắn tha thứ cho sơ sẩy của ta, nếu như hắn nguyện ý trở về, ta sẽ bồi thường hắn.” Đây là nàng nợ hắn.

Huyền đế không nói lời nào, đưa tay tiếp nhận giải dược, nhờ ngọn đèn trong đình, nên hắn nhìn trên hai vỏ bao giải dược, có viết một vài chữ, liếc mắt một cái là phân biệt được giải dược của cái gì. Huyền đế đứng lên, ôm quyền tạ ơn nữ hoàng. “Nếu như thuốc này vô ích, chỉ sợ còn phải làm phiền nữ hoàng bệ hạ.”

“Được.” Nữ hoàng phất phất tay, hắn thân mình nhất lau, dẫn mấy tên thủ hạ trong đình, rất nhanh biến mất ở trong bóng đêm, nữ hoàng mệt mỏi rã rời nhìn hết thảy trước mắt, chẳng lẽ nàng thực sự già rồi, rất nhiều chuyện xử lý đều có điểm lực bất tòng tâm. Đêm càng ngày càng sâu, đầu xuân thời tiết còn thật lạnh, thủ hạ ngoài đình đi tới, cung kính mở miệng: “Nữ hoàng, hồi cung nghỉ ngơi đi.” “Được, đi thôi.” Đoàn người biến mất ở bên trong Nguyệt đình, hoàng cung to như vậy rơi vào một mảnh vắng lặng.

Vọng Nguyệt lâu, bên trong một tòa tiểu lâu độc lập, trong gian phòng xa hoa nhất, một thân hoa y Mộ Dung Lưu Tôn, phóng đãng dựa vào trên nhuyễn tháp, tư thái tùy ý, mê người đến cực điểm, thế nhưng đôi mắt khẽ lơ đãng lưu chuyển ánh sáng quỷ dị, làm cho người ta không dám nhìn thẳng. Ngoài cửa vang lên thanh âm trầm ổn: “Hắn có ở đây không?” Thanh âm lành lạnh vừa vang lên trong, hắc đồng hiện lên ánh sáng, rất nhanh mở miệng: “Vào đi.”

“Dạ, chủ tử.” Thuộc hạ mở cửa phòng, mời nàng cùng tiểu công chúa tiến vào, sau đó đóng cửa lại, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu hai người giữ ở ngoài cửa, Thanh Dao nhìn nam tử trong phòng, vẻ mặt tùy ý cuồng nhiên, khuôn mặt hắn lúc này tuấn mỹ tựa như một khối thượng đẳng mỹ ngọc, trơn bóng, mịn màng. Hắn chính là Huyền đế Mộ Dung Lưu Tôn, đêm qua vào trong cung gặp nữ hoàng, sau khi trở về cũng không có dịch dung, nhìn hình dạng này của hắn, Thanh Dao có một trận hoảng thần, bất quá rất nhanh phục hồi tinh thần lại, ngồi vào chỗ của mình đối diện với hắn, nhưng Tiểu Ngư nhi ở một bên đã rất nhanh nhảy đến trước mặt hắn, trên dưới trái phải quét mắt liếc hắn một cái, thoả mãn gật đầu. “Phụ hoàng, ngươi như vậy dễ nhìn hơn nhiều.”

Mộ Dung Lưu Tôn không khỏi nở nụ cười, mặt mày càng phát ra mị hoặc, nếu so đo với hắn tuấn mỹ, sắc mặt của nàng lại có hồng ban trải rộng, nghĩ vậy nên cả khuôn mặt đều âm trầm lại, Tiểu Ngư nhi tựa hồ cũng nghĩ đến điểm này, khen xong phụ hoàng, quay đầu nhìn nàng, chu môi, không nói được một lời. Thanh Dao thanh nhã cười: “Làm sao vậy? Không phải là lớn lên xấu một chút thôi sao, cũng không phải không thể gặp người.” Mộ Dung Lưu Tôn con ngươi sâu thẳm đi xuống, tà cuồng mở miệng: “Tiểu Ngư nhi đừng lo lắng, phụ hoàng đã lấy được giải dược, nương ngươi rất nhanh sẽ không có việc gì.”

.