Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 38

Chương 39: Không Biết Tiền Đồ

Đại phu nhân nghe xong lão gia nói, sắc mặt xấu xí, không cam lòng nhìn mộc thừa tướng: "Lão gia, ngươi đây là bất công, vì sao Dao nhi có thể tiến cung, mà Châu nha đầu lại không thể tiến cung?" "Đúng vậy, phụ thân, " Mộc Thanh Châu nước mắt còn đọng ở trên đuôi mắt, một đôi hắc bạch phân minh nghi hoặc nhìn phụ thân mình. Đối với cách làm của đại phu nhân cùng đại tiểu thư, Nhị phu nhân cùng nhị tiểu thư muốn kém đi nhiều lắm, hai người chỉ nhìn mộc thừa tướng, nhưng không nói thêm gì, Mộc Ngân thở dài một hơi, bất đắc dĩ phất phất tay, ý bảo bọn hạ nhân lui ra ngoài, hắn là muốn đem quan hệ lợi hại trong đó cùng hai nữ nhi nói một chút.

"Các ngươi đều đi xuống đi." "Dạ, lão gia, " bọn hạ nhân lĩnh mệnh chuẩn bị lui ra ngoài, nhưng chỉ đi tới cửa, còn chưa giải tán, thì Trung thúc đã gấp gáp đi vào, bất an mở miệng: "Lão gia, trong cung lại có người đến?" "Cái gì?" trong đại sảnh Mộc phủ vang lên tiếng kêu bất an của Mộc Ngân, ngược lại Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương có nét mặt vui vẻ, nhìn nhau liếc mắt một cái, Mộc Thanh Châu nhanh chóng phân phó quản gia Trung thúc: "Còn không mau mời vào đây, nhất định là ý chỉ làm cho chúng ta tiến cung, nhanh đi."

"Dạ, đại tiểu thư." Mộc Ngân sắc mặt xấu xí đứng lặng ở giữa đại sảnh, đại phu nhân bên cạnh đẩy hắn một chút, nhắc nhở: "Lão gia, ngươi làm gì đó? Trong cung có người đến, nhìn xem là ai?" "Tốt " Mộc Ngân hữu khí vô lực lên tiếng trả lời.

Quản gia Trung thúc đã dẫn hai thái giám đi tới, thái giám kia vênh váo tự đắc quét mắt nhìn các khổ chủ có liên can của mộc phủ, lanh lảnh thanh âm vang lên: "Thái hậu ý chỉ, mộc thừa tướng tiếp chỉ." Nguyên lai là thái hậu hạ ý chỉ, Mộc Ngân không dám khinh thường, thái hậu nương nương cũng không phải là ngồi không, tuy rằng không phải mẹ đẻ hoàng thượng, nhưng lại là dưỡng mẫu, hoàng thượng cũng không dám trực tiếp ngỗ nghịch nàng, huống chi hắn là một thừa tướng, lập tức dẫn mọi người quý phủ trên dưới quỳ xuống: "Thừa tướng Mộc Ngân tiếp chỉ." Mộc Thanh Dao thần tình lạnh nhạt quỳ gối bên cạnh mộc thừa tướng, vốn đều này không liên quan chuyện của nàng, nhưng không muốn đem sự tình nhanh chóng chuyển biến xấu, vì thế chỉ ẩn nhẫn tính tình của mình, mặt lạnh nghe thái giám tuyên đọc ý chỉ trên tay.

"Thái hậu nương nương ý chỉ, mộc thừa tướng thiên kim Mộc Thanh Châu cùng Mộc Thanh Hương phẩm hạnh thanh tao lịch sự, là gương sáng của trăm nữ tử, chọn ngày hoàng đạo mười lăm tháng bảy, vào cung đợi chọn." "Tạ ơn thái hậu nương nương, " Mộc Ngân sắc mặt tối sầm lại, chỉ còn thiếu chút nữa là ngất xỉu, không nghĩ tới thái hậu thực sự hạ ý chỉ này, nhưng làm thế nào cho phải, quả nhiên làm cho Mộc gia tam nữ của hắn cộng thị nhất phu, tuy rằng hoàng thượng quý là thiên tử, thân chân long, nhưng chuyện tam nữ tiến cung, dân gian không hiễu rõ bách tính truy cứu thì nên làm như thế nào muốn, nước cờ này của thái hậu nương nương có thể nói cao thâm , bất quá cũng may hai người nữ nhi này chỉ là đợi chọn, sự tình còn có cơ hội thay đổi. Thái giám tuyên ý chỉ xong, bên ngoài cười nhưng trong lòng không cười đem ý chỉ đưa tới tay Mộc Ngân: "Tiểu nhân chúc mừng mộc thừa tướng, ba nữ nhi đều thành người trên người."

"Làm phiền công công." Mộc Ngân thanh âm lộ ra vô tận rã rời mệt mỏi, xem ra một kiếp này, Mộc gia bọn họ là tránh không khỏi, chỉ mong Dao nhi có thể hóa giải được, Mộc Ngân mâu quang dời về phía Mộc Thanh Dao bên cạnh, chỉ thấy nàng thần tình bình tĩnh, con ngươi ánh sáng sâu thẳm, cũng không nhận thấy bất luận cái gì ảnh hưởng, bình tĩnh cơ trí đã nhắc nhở Mộc Ngân, hắn tốt xấu cũng là một khi thừa tướng, thậm chí ngay cả tiểu tiểu nữ tử cũng không bằng, sự tình đã xảy ra, chỉ có binh tới tướng đở, nước tới đất ngăn, dù có sầu lo cũng đều vô bổ. Mộc Ngân nghĩ thông suốt, dẫn toàn quý phủ đứng lên, quay đầu phân phó Trung thúc: "Mang công công các đi lĩnh chút tiền trà, tiễn bọn họ xuất phủ."

"Dạ, lão gia." Thái giám kia nghe xong Mộc Ngân nói, sắc mặt dễ nhìn một ít, cười tủm tỉm mở miệng: "Mộc thừa tướng khách khí." "Làm phiền công công."

Trung thúc đem mấy người thái giám lĩnh đi ra ngoài, đại sảnh một mảnh vui mừng, mộc đại phu nhân cao hứng thanh âm vang vọng toàn bộ phòng: "Châu nhi, ngươi rốt cuộc có thể tiến cung, thật sự là quá tốt." "Đúng vậy, nương, ta rốt cuộc có thể tiến cung, thật sự là quá tốt, nữ nhi thật là cao hứng a, nương ngươi biết không? Hoàng thượng hắn rất tuấn." Mộc Thanh Châu kích động thanh âm vang lên, khác lúc trước như đưa đám, các nàng tựa hồ toàn bộ đã quên, đây là ý chỉ của thái hậu nương nương hạ, nếu như hoàng thượng thực sự muốn cho các nàng tiến cung, vì sao hạ thánh chỉ đây, nhưng ý cũng là đợi chọn, thế nhưng mộc đại phu nhân cùng Mộc Thanh Châu lựa chọn bỏ qua loại sự tình này, chỉ cần có thể tiến cung là được, nàng bất kể là ai hạ chỉ, chỉ cần tiến cung nhất định phải làm cho hoàng thượng nhét nàng vào hậu cung, sau này sẽ là người trên người.

Mộc Thanh Hương tuy rằng cao hứng, nhưng lý trí nói cho nàng biết, việc này lộ ra bao nhiêu cổ quái, hoàng thượng không muốn làm cho các nàng tiến cung, vì sao thái hậu nương nương cố ý muốn để cho bọn họ tiến cung? Tuy rằng nghỉ không ra ảo diệu bên trong, nhưng vừa nghĩ tới hoàng thượng dung mạo nhân trung long phượng, còn có khí phách phong phạm cao cao tại thượng, mộc nhị tiểu thư cũng là không hề tính toán những thứ này. "Thanh hương, thật sự là quá tốt, không nghĩ tới ngươi cũng có thể tiến cung." Nhị phu nhân cũng thật cao hứng, vẻ mặt từ ái nhìn nữ nhi.

Mộc Thanh Dao lạnh lùng không cảm thấy hứng thú nhìn đại sảnh, mấy người đó đều điên, vẫn chỉ là đợi chọn, liền vui sướng thành như vậy, nàng mới lười cùng điên với các nàng, xoay người nhìn Mộc Ngân liếc mắt một cái cũng buồn bực giống nàng: "Phụ thân, nữ nhi cáo lui." "Ừ, ngươi trở về đi." "Dạ " Mộc Thanh Dao dẫn Mai Tâm cùng Mạc Sầu ly khai Mộc gia đại sảnh, một đường hướng phía sau đi tới Thanh viện, thỉnh thoảng nhìn thấy các tiểu nha đầu vui vẻ ra mặt, toàn bộ mộc phủ đều bao phủ vui sướng, Mộc Thanh Dao không khỏi lắc đầu thở dài.

"Tiểu thư, làm sao vậy?" Mai Tâm nhìn tiểu thư sắc mặt âm u, con ngươi ánh sáng u lãnh, tựa hồ rất không cao hứng, quan tâm hỏi. Mộc Thanh Dao ngừng một chút, cũng không nói chuyện, quay đầu hướng con đường u tối hơi nghiêng người đi đến, phía sau không xa, liền nhìn thấy một hồ cá, bên trong nuôi rất nhiều cá vàng xinh đẹp, mấy con cá đó có ba màu, còn có hồng, hồng nhạt ... Lan can bạch ngọc bên bể cá được điêu khắc tinh tế, Mộc Thanh Dao tự tay bóp một ít thức ăn cho cá bỏ vào, từ đầu tới đuôi bọn họ không nói gì, Mai Tâm lơ đãng nhìn thấy thánh chỉ trong tay, bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai tiểu thư là vì cái này nên không vui, nàng vốn không muốn tiến cung, ai biết cuối cùng vẫn phải tiến cung, mười lăm bảy tháng đại hôn, bây giờ không phải chỉ cách ngày đó hơn mười ngày thôi sao? Thảo nào tiểu thư tâm tình không tốt?

"Tiểu thư, người không phải là vì chuyện này mà không vui?" Mai Tâm giơ giơ lên thánh chỉ trong tay, Mộc Thanh Dao đôi mi thanh tú cau lại một chút, thở dài. "Ta cũng không phải lo lắng chuyện tiến cung, mà là nghĩ đến sau khi tiến cung sẽ gặp phải rất nhiều chuyện, cho nên mới tâm phiền."

Mạc Sầu vừa nghe, trên mặt gầy yếu hiện lên kiên định, trầm giọng mở miệng: "Tiểu thư, ngươi yên tâm, Mạc Sầu nhất định sẽ bảo hộ ngươi chu toàn." "Ừ" Mộc Thanh Dao ngẩng đầu nhìn phía Mạc Sầu, nha đầu kia thật ra rất trung thành, bất quá trong cung cũng không phải là đơn giản như các nàng muốn như vậy, sau này ở lâu một tâm nhãn đảo là thật, tưởng tượng sau này ở lâu trong cung cũng thật là…., càng nghĩ càng phiền, đến lúc đó rồi hãy nói. "Mạc Sầu, bình thường ăn nhiều một chút, nhìn ngươi gầy giống như một trận gió có thể thổi bay đi."

Mộc Thanh Dao cho cá ăn một hồi, mang theo hai tiểu nha đầu đi trở lại Thanh viện, trên đường không quên dặn dò Mạc Sầu, nha đầu kia tuy rằng gầy như vậy, bất quá sắc mặt thấy đỡ hơn nhiều, càng phát ra thanh tú động lòng người. "Dạ, Mạc Sầu nhớ kỹ tiểu thư nói." Mạc Sầu có nề nếp đáp lời, ba người đi vào Thanh viện, trong Thanh viện hưng phấn tiếng cười, khắp nơi là một đoàn vui sướng, rất xa nhìn thấy trên thềm đá Lục nhi cùng Tiểu Liên đang đứng thẳng, hai nha đầu vừa nhìn thấy Mộc Thanh Dao các nàng, liền vọt tới, cao hứng hỏi tới.

"Tiểu thư được ban phong làm hoàng hậu nương nương, điều này thật sự là quá tốt." "Đúng vậy, các nô tỳ biết được cũng thật cao hứng." Mộc Thanh Dao nghe nha đầu đó nói, sắc mặt càng ngày càng mờ, ngữ khí băng hàn ném một câu: "Ta hơi mệt chút, các ngươi đừng quấy rầy ta" nói xong cũng không quay đầu lại sải bước lên thềm đá, đã vào nhà nghỉ ngơi, trong viện mấy người tiểu nha đầu hai mặt nhìn nhau: "Tiểu thư làm sao vậy?"

Mai Tâm vươn tay đánh ót Lục nhi cùng Tiểu Liên một chút: "Các ngươi a, cũng không phải không biết, tiểu thư không muốn tiến cung, còn nói ý vị thế, nàng còn năng lực để quan tâm sao? Quên đi, đều đi xuống làm việc đi, để tiểu thư nghỉ ngơi một chút đi." Lục nhi cùng Tiểu Liên le lưởi, vội vàng dẫn tiểu nha đầu khác đi xuống làm việc, các nàng đều đã quên chuyện này, chỉ lo cao hứng, bất quá tiểu thư các nàng thật đúng là kỳ quái, tiến cung làm hoàng hậu đều không vui, đây chính là mộng ước của nữ nhân thiên hạ? Ai biết nàng lại không vui....