Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 396

Chương 123.4

Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu ánh mắt sâu u từ chỗ Thanh Dao chuyển qua trên người Thẩm Ngọc, trên khuôn mặt trẻ tuổi tuấn mỹ của hắn, lúc này bao phủ không khí trầm lặng, cả người giống như con rối tựa hồ vì đau lòng quá độ. “Thất hoàng tử đừng quá thương tâm.” Hiện tại thân phận của Mạc Ưu chính là thất hoàng tử Thẩm Ngọc, qua không được bao lâu nữa hắn chính là Hoàng Viên quốc tân hoàng…

Hoàng đế trẻ tuổi nhất trong Thất quốc, chỉ có mười lăm tuổi liền đăng cơ, xác thực quá trẻ tuổi đi. “Mạc Sầu, đưa hắn trở về phòng nghỉ ngơi đi.” Thanh Dao phất phất tay, hắn cần phải nghỉ ngơi cho thật khỏe, tuy rằng có thương tâm, nhưng có một số việc vẫn phải tiếp tục tiến hành, lão hoàng đế chắc chắn sẽ chết mà không thể nghi ngờ, cũng may cuối cùng hắn rốt cuộc cũng ra đi trong thanh thản, bởi vì hắn đã đem ngôi vị hoàng đế truyền cho nhi tử mình vừa ý, về phần chuyện còn lại, hắn đã không có dư thừa tinh lực mà suy nghĩ.

Phòng khách, một mảnh yên tĩnh. Mộ Dung Lưu Chiêu ánh mắt ngưng trọng rơi vào trên người Thanh Dao, nữ tử này, tựa như truyền kỳ trong thiên địa, lúc ban đầu bị hắn đánh một quyền khiến nàng hôn mê, sau đó tựa hồ tất cả mọi thứ đều thoát khỏi quỹ đạo vốn có của nó, nàng thật sự là nữ nhân kia sao? Như vậy vì sao phải trăm phương ngàn kế giả vờ háo sắc, diễn trước mắt mọi người, nếu như sự thật không phải như vậy, thì đã xảy ra chuyện gì? Nam An vương trong lòng bắt đầu nhấp nhô, trên mặt thần tình chưa biến, chậm rãi mở miệng.

“Ngươi có khỏe không?” Trong giọng nói rất quan tâm, nồng đậm như rượu. Thanh Dao gật đầu, lụa mỏng bao lại mặt của nàng, khiến người ta nhìn không rõ trong ánh mắt của nàng, chỉ một đôi hắc đồng nhấp nháy rực rỡ, nhàn nhạt mở miệng: “Đêm đã khuya, Nam An vương gia đi nghỉ ngơi đi.”

“Thanh Dao, bản vương muốn cùng ngươi nói một việc.” Thanh Dao nghe được thanh âm của hắn có chút khác thường, nên kỳ quái dừng lại bước đi, quay đầu lại nhìn hắn, chỉ thấy trên gương mặt tuấn mỹ như ngọc của hắn lộ ra vẻ rối rắm, thật lâu mới lên tiếng: “Tha thứ cho hoàng huynh đi, hồi cung đi, về phần Tây Môn Tân Nguyệt, hoàng thượng sẽ đem nàng ban thưởng đến Nam An vương phủ.” Vì để cho lòng nàng vui vẻ một tí, nên hắn không ngại tiếp nhận nữ nhân mà mình không thích, chỉ mong nàng cùng hoàng huynh có thể giải được khúc mắc trong lòng, một vì hắn kính trọng hoàng huynh, hai vì hắn thích nữ tử này, tuy rằng đau lòng, nhưng hắn vẫn hi vọng bọn họ hạnh phúc.

Đối với chuyện Mộ Dung Lưu Chiêu vừa nói, Thanh Dao quả thật vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ Nam An vương thích Tây Môn Tân Nguyệt, tuy rằng hắn rất khả năng thích nàng, như vậy Tây Môn Tân Nguyệt thì sao? Nếu như nàng nhớ không lầm, nữ nhân kia là người tâm cao khí ngạo làm sao mà chịu tiến vào Nam An vương phủ chứ? “Việc này không có liên quan đến ta, đó là chuyện của hoàng thượng, nếu như ngươi thích Tây Môn Tân Nguyệt, hãy nói với hoàng thượng đi.” Thanh Dao nói xong, xoay người đi ra chính sảnh, tiến vào phòng ngủ của mình để nghỉ ngơi.

Chính sảnh, trên gương mặt tuấn dật của Nam An vương tràn đầy thống khổ, nhất là câu nói cuối cùng của nàng, hắn thích Tây Môn Tân Nguyệt. Hắn làm sao có thể thích Tây Môn Tân Nguyệt, chỉ vì một đêm kia hắn uống rượu say, mới huỷ đi trong sạch của nữ tử người ta, là nam nhân nên thì phải tự mình chịu trách nhiệm, vì thế hắn chỉ có thể nhận lấy. Hắn từng nghe hoàng huynh nói qua, Thanh Dao mong đợi là loại cảm tình suốt đời nhất thế một đôi người, người như hắn vậy đã không có cơ hội nữa.

Bởi vì trong Nam An vương phủ chẳng những có Lý Tiểu Uyển, gần đây còn có Tây Môn Tân Nguyệt. Mà hắn cho tới bây giờ không nghĩ qua muốn nhiều nữ nhân như vậy, vì nàng, hắn đã từng nghĩ tới cuộc đời này có nàng là đủ, thế nhưng thế sự khó liệu a. Bên trong chính sảnh, Nam An vương trong lòng rất đau, tư vị cay đắng tràn ra ở trong miệng…

Bởi vì lấy được di triệu, trong thời gian ngắn các nàng cũng không làm chuyện gì, vì thế Thanh Dao thư thư phục phục ngủ một giấc, không ai dám kinh động nàng, cũng không có ai ầm ĩ đến nàng, một giấc ngủ ngon hiếm thấy. Lúc thức dậy, thì mặt trời đã lên cao, Mạc Sầu tiến đến hầu hạ nàng, tiện thể bẩm báo cho nàng một việc: “Nam An vương bị người ta mời đi, nói là lục quốc muốn tề tụ tại một sảnh đường, thương lượng đại sự.” Thanh Dao nằm ở trên giường vẫn chưa động, trên mặt nở nụ cười nhạt, cái gọi là đại sự, không phải là muốn đem Hoàng Viên quốc náo loạn sao? Để cho bọn họ có thể ngồi thu ngư ông đắc lợi, mỗi người đều được một chén canh sao?

Mạc Sầu bẩm báo xong, thấy chủ tử vẫn không động tĩnh gì, nhất thời không dám lên tiếng. Thanh Dao một bên vuốt ve mái tóc như mây của mình, một bên trầm giọng mở miệng: “Thông tri Y Tư Nguyên bí mật tới gặp ta, mặt khác, đem người của Phượng Thần cung toàn bộ điều qua đây để dùng, hơn nữa lần này chúng ta mang đến năm trăm tinh binh, hẳn là có thể khống chế tràng diện hỗn loạn này.” “Chủ tử?”

Mạc Sầu kêu một tiếng, trong lòng rất cảm động, nhìn thấy Thẩm Ngọc đau lòng đến vậy, trong lòng nàng cũng đau không kém, thực sự rất muốn trợ giúp hắn, may là chủ tử vẫn một mực giúp đỡ hắn. Thanh Dao ngẩng đầu lên nhìn Mạc Sầu liếc mắt một cái, biết nàng ta đang suy nghĩ gì, nàng cũng cảm thấy có chút hổ thẹn, nhàn nhạt mở miệng: “Mạc Sầu, ta không phải đang giúp hắn, chỉ đang giúp mình thôi, ngươi biết không? Ta mới là loại người ăn tươi nuốt sống người khác nhất.” Mạc Sầu biết chủ tử nghĩ cái gì, thế nhưng đối với nàng mà nói.

“Ta chỉ lưu ý Mạc Ưu, chỉ cần hắn hảo hảo là được, mặt khác cái gì danh lợi đều là thứ yếu.” “n, ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, đi làm việc đi.” “Dạ, chủ tử, ” Mạc Sầu gật đầu đi ra, trong phòng Thanh Dao một người lười biếng dựa vào ở trên giường, khẽ động cũng không muốn động, lần này đi ra, nhân thủ mang theo ít, không đủ dùng, xem ra sau này phải mang hơn hai người mới được.

Y Tư Nguyên nhận được tin tức của Mạc Sầu, ngựa không dừng vó chạy tới, gặp mặt Thanh Dao. Lúc này đây là cơ hội để Y gia xoay người, hắn vốn nghĩ rằng Y gia vĩnh viễn trở thành gia tộc bị phế, lần trước xông vào đoàn người của tam hoàng tử làm phá hủy liên minh hữu hảo của hai nước, hoàng thượng dưới cơn nóng giận đã phế đi chức quan của hắn, không nghĩ tới trong thời gian ngắn như vậy, đại hoàng tử lại muốn mưu hướng đoạt vị. Tuy rằng Thanh Dao bao phủ khăn che mặt, nhìn không thấy mặt của nàng, nhưng Y Tư Nguyên biết nàng là ai?

Cũng biết nữ nhân này rất lợi hại, có thể nói thay đổi mọi thứ như chong chóng, vẫy là có mưa, lần trước nàng dễ dàng đem thất hoàng tử mang đi ra ngoài, chính là ví dụ thực tế, hắn vốn cho rằng Vô Tình mới là lợi hại, không nghĩ tới ẩn ở phía sau vô tình là nàng. Nàng chân thật là ai, mà có thể ẩn thân vào sứ thần đoàn của Huyền Nguyệt. Lần trước cùng Văn tam hoàng tử một phe, lần này không ngờ lại có thể cùng Huyền Nguyệt một phe, nữ nhân này thật lợi hại, bất quá bởi vì biết năng lực phi phàm của nàng, vì thế Y Tư Nguyên mới tin, lúc này đây Thẩm Ngọc nhất định sẽ leo lên đại vị, nhưng nàng rốt cuộc sẽ từ đó được lợi ích gì đây?

Y Tư Nguyên suy nghĩ thời gian thật dài cũng không hiểu thấu việc này… Nhưng thời gian cũng không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, chính sảnh, Mộc Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng: “Y đại nhân mời ngồi.” Y Tư Nguyên run lên, hoảng sợ mở miệng: “Không, không, tiểu dân chỉ là nhất giới bình dân, tha thứ không nhận nổi xưng hô như thế.”

“Nếu như thất hoàng tử leo lên đại vị, Y đại nhân làm sao có thể còn là một thảo dân nho nhỏ, chỉ sợ là đạt được vị trí cao hơn người.” Nàng nói, thanh âm mang theo dụ hoặc, trong treo vang ở chính sảnh, Y Tư Nguyên lại bị kết quả lớn như vậy câu dẫn, trầm giọng mở miệng hỏi: “. Không biết cô nương chuẩn bị làm như thế nào?” “Trước tiên cho ngươi xem món đồ này.”

Thanh Dao nói xong, giương tay lên, một đạo ánh sáng màu vàng chói mắt toả ra, có cái gì đórơi xuống trên tay Y Tư Nguyên, Y Tư Nguyên chỉ cảm thấy lòng bàn tay trầm xuống, minh hoàng gấm bạch, vừa nhìn thấy vật này, cho dù không mở, trong đầu của hắn cũng nhịn không được nhảy dựng lên, chẳng lẽ đây là di triệu, không có khả năng a, di triệu làm sao lại ở trên tay của nàng đây? Y Tư nguyên không thể chờ đợi được, nên mở gấm bạch ra, quả nhiên là di triệu. Lập tức kích động không dứt, rất nhanh tiêu sái tiến lên hai bước, cung kính đem gấm bạch đưa đến trong tay Mộc Thanh Dao, chậm rãi mở miệng: “Hiện tại cô nương muốn cho ta làm như thế nào?”

“Ta phái người cầm di triệu này cùng đi với ngươi gặp mấy người quan viên, ngươi xem có thể điều động bao nhiêu binh mã trong kinh đô Hoàng Viên quốc , có thể điều bao nhiêu thì điều bấy nhiêu, lúc này đại hoàng tử cùng Ngũ hoàng tử đang giằng co, chúng ta bất động, hai hổ đánh nhau, lưỡng bại câu thương, đợi đến khi bọn họ bị thương, chúng ta lại ra tay, không lo bắt không được ngôi vị hoàng đế.” Thanh Dao nhàn nhạt nói, thấy Y Tư Nguyên kinh hãi đảm chiến, nữ nhân này cường, quá cường mạnh. Hắn không chút nào dám khinh thường, cung kính ôm quyền: “Dạ, cô nương.”

“n, ngươi đi về trước đi, hôm nay liền đem những người có thể tin được ở kinh lý viết ra một danh sách, buổi tối ta sẽ cho người ta mang di triệu cùng đi với ngươi đến trong nhà của các đại nguyện ý theo di triệu, nghe nói, có rất nhiều đại thần bất mãn hành vi của đại hoàng tử, hiện tại không ít đại thần đặc biệt đề cử Ngũ hoàng tử đăng ngôi vị hoàng đế, nhưng Ngũ hoàng tử cũng không có di triệu, vì thế ngươi hãy cố lợi dụ một phen cơ hội tốt này, ta nghĩ, lợi ích trước mặt, không có người nào mà chú ý đến thân tình, hơn nữa người trong tay của Ngũ hoàng tử, phần lớn là các vị đại nhân có thế lực, những người đó nếu như nguyện ý dựa qua đây, ngươi nói cho bọn hắn biết, đợi đến khi đại hoàng tử xuất binh, những người đó nên rời khỏi vòng, tin rằng Ngũ hoàng tử sẽ không chịu nổi một kích, đến lúc đó, đại hoàng tử sẽ đăng vị, nhưng mà ác danh của hắn nhất định rất nặng, khi đó chính là lúc thất hoàng tử ra mặt.”.