Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 401

Chương 124.3

Dịch cung. Vài người của Huyền Nguyệt quốc đang ngồi ngay ngắn ở trong chính sảnh, nhìn hoàng hậu nương nương đang ngồi phía trên, hoàng hậu nương nương thực sự là cơ trí, tất cả đều nằm ở trong tính toán của nàng. “Tất cả đều ở trong sự tính toán của nương nương, chúng thần bội phục.”

Lễ bộ Thị lang của Huyền Nguyệt ôm quyền thái độ kính nể mở miệng, Thanh Dao khẽ gật đầu một cái, nhàn nhạt quét mắt liếc nhìn Lễ bộ Thị lang một cái, lúc trước hắn không phải sợ hãi được mất hay sao, hiện tại sao lại nói ra lời như vậy, ở trong quan trường đã lâu người quả nhiên khéo đưa đẩy hơn. “Được rồi, tất cả mọi người đi nghỉ ngơi một chút đi, hôm nay mọi người đều mệt mỏi rồi.” “Dạ ” hai vị đại nhân lui ra ngoài, riêng Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu thì không có lui xuống, trên gương mặt tuấn mỹ của hắn như có điều suy nghĩ, một đôi hắc đồng đầy ánh sáng bắn ra, nhìn chằm chằm Thanh Dao: “Cung chủ của Phượng Thần cung là Thanh Dao sao?”

Thanh Dao cau mài một chút, Lưu Chiêu quả nhiên không phải người ngu dốt vô tri, khóe môi nhếch lên, nở nụ cười phiêu dật lên tiếng. “Là người của ta.” Nàng cũng không tính gạt hắn, dù cho hôm nay không nói, sau này hắn cũng sẽ biết, vì thế hà tất giấu giếm.

Mộ Dung Lưu Chiêu mặc dù suy đoán như thế, nhưng nghe đến câu trả lời của nàng, vẫn hoàn toàn ngây ngẩn cả người, hắn nghỉ không ra nàng sao có thể làm được, chuyện này nàng xuất cung chỉ bất quá hơn một năm, còn chưa tới hai năm, nhưng lại có được tổ chức khổng lồ như thế, hơn nữa những người đó thực lực rất phi phàm, hôm nay một trận đánh tại Hoàng Viên quốc, chỉ sợ phượng thần cung đã danh chấn thiên hạ, chỉ một mũi tên nàng đã bắn trúng ba mục tiêu, trợ giúp Thẩm Ngọc leo lên ngôi vị hoàng đế, vì Huyền Nguyệt lấy được hàng thư, còn để cho Phượng Thần cung của mình danh tiếng lan truyền rất lớn. Kế sách tinh diệu này có thể nói giống như toàn bộ sự việc như được sắp đặt sẵn, điều này căn bản không phải người bình thường có thể nghĩ ra được. Trong ánh mắt của Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu ngoại trừ ẩn giấu sự yêu quý, còn có sự kính nể ngày càng nhiều, nữ nhân này căn bản là một thần thoại.

Thảo nào một nam nhi hiếm thấy trong thiên hạ như hoàng thượng, lại vì nàng, mà mấy lần rời cung trốn ra ngoài, nàng rất đáng giá để được đối đãi như vậy Thanh Dao nhìn thấy ánh mắt của Lưu Chiêu, không khỏi buồn cười mở miệng: “Ánh mắt của ngươi như vậy là ý gì, ta chỉ là lợi dụng lòng tham lam của người khác thôi, nếu như đại hoàng tử cùng Ngũ hoàng tử không tham lam như vậy, thì kế hoạch này không thuận lợi như thế.” “Thế nhưng Thanh Dao đã đoán được tất cả đường lui của bọn họ.”

Lưu Chiêu tiếp lời, Thanh Dao chậm rãi xua xua tay, mệt mỏi rã rời mở miệng: “Ta đi nghỉ ngơi trước.” Tiếng nói vừa dứt người đã đứng dậy đi về phía nội điện, Mạc Sầu cũng bước tới, theo phía sau của nàng vào bên trong. Mộ Dung Lưu Chiêu nhìn chăm chú vào bóng lưng Thanh Dao rời đi, trong lòng hiện lên vẻ nghi hoặc, Thanh Dao vì sao vẫn che mặt lại, bởi vì sợ bị người ta nhận ra, hay vẫn có duyên cớ khác?

Thanh Dao không biết những khúc mắc trong lòng Nam An vương, lúc này mạch suy nghĩ của nàng đã bay trở lại đám người Lâm Tư Miểu, nghĩ đến bọn họ, liền nhớ tới Vô Tình, nếu như không có Vô Tình, sẽ không có tất cả mọi chuyện nàng làm hôm nay , mặc dù nàng có năng lực hơn nữa, cũng vô kế khả thi. Vô tình? Nghĩ đến người đàn ông này, trong lòng nàng lại khó chịu, hắn ở cái thế giới kia có khỏe không? Hắn thà chết cũng không chịu giết nam nhân ghê tởm kia, kỳ thực hắn không giống như tên của hắn, vô tình, bản chất chân chính của hắn phải là đa tình, chính bởi vì đa tình mới có thể chịu sự khống chết của Hoa Văn Bác, mà tên nam nhân chết tiệt kia, biết rằng Vô Tình không xuống tay với hắn, cho nên mới muốn làm gì thì làm.

Hoa Văn Bác, chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại, ta sẽ làm cho ngươi hai bàn tay trắng. Thanh Dao vẫn không nói lời nào, nhưng thần thái lành lạnh, một đường đi vào nội điện, Mạc Sầu ở phía sau cũng không dám lên tiếng. Hai người đi vào bên trong rồi Thanh Dao mới khôi phục thái độ bình thường, nàng lấy làm kỳ quái quay đầu nhìn Mạc Sầu ở phía sau, nha đầu kia sao nãy giờ không nói gì thế?

“Mạc Sầu, làm sao vậy?” Mạc Sầu trong lòng rất khó chịu, bởi vì Mạc Ưu đã không còn nữa, hiện tại người đứng ở trong hoàng cung là Thẩm Ngọc, là tân hoàng của Hoàng Viên quốc , nghĩ đến đây trong lòng của nàng liền rất đau, sắc mặt uể oải. “Chủ tử, không có gì, chỉ mệt chút thôi.”

Lúc trước nàng vẫn lo lắng an nguy của Thẩm Ngọc, còn có vấn đề hắn phải đối mặt gần đây, nên cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều đến việc khác, nhưng khi hắn đăng cơ làm đế, thì sẽ không bao giờ còn là Mạc Ưu mà nàng quen thuộc, chỉ còn tân hoàng đế của Hoàng Viên quốc. Đợi đến lúc tất cả mây mù cùng bụi bậm tan đi, nàng mới bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, nàng mất đi đâu chỉ là một người thân, còn có một phần tình cảm sâu đậm trong lòng nữa. Mặc dù nàng không nói, nhưng Thanh Dao cũng biết nàng chuyện lo lắng nên không nhanh không chậm tiêu sái đến bên cạnh bàn khắc hoa ngồi xuống, Mạc Sầu liền rót một chén trà cho nàng , yên tĩnh đứng ở một bên.

“Mạc Sầu, nếu như ngươi lo lắng hắn, ta đem ngươi ở lại cùng hắn nhé.” Nàng chỉ có thể làm được điều này thôi, còn tương lai sau này thế nào, thì phải xem tạo hóa của hai người bọn họ. Thế nhưng Mạc Sầu có sự kiên trì của Mạc Sầu, nàng chỉ là một hạ nhân, lúc trước đã bán mình cho chủ tử, sao có thể ở lại một chỗ cùng Thẩm Ngọc được, hơn nữa người trong lòng nàng là Mạc Ưu, không phải Thẩm Ngọc.

“Chủ tử, ta sẽ không ở lại, ta sẽ ở cùng chủ tử.” Mạc Sầu cự tuyệt kiến nghị của Thanh Dao, nhưng trên mặt sự cô đơn vẫn tồn tại như cũ, trên tư tưởng đã được giải khai, thế nhưng trong lòng vẫn muôn nghìn mối, cần phải có một thời gian dài mới buông xuống được. “Ngươi cần gì phải khổ như thế chứ?”

“Quên đi, không nghĩ nữa, chủ tử không phải mệt mỏi sao? Nghỉ ngơi một chút đi.” Mạc Sầu cung kính mở miệng, nàng không muốn tiếp tục cái đề tài này, nếu nàng đã không muốn nói, Thanh Dao cũng không miễn cưỡng, hai người nói thêm một chút chuyện, sau đó Thanh Dao liền lên giường nghỉ ngơi một hồi. Bên trong nội điện, yên tĩnh không tiếng động, Mạc Sầu thấy chủ tử đã ngủ, nàng mới đến ngồi yên ở phía trước cửa sổ, nhìn những cánh hoa bay ngoài cửa sổ tựa như giấc mộng, thật lâu vẫn không nhúc nhích, giống như một tượng đá điêu khắc vậy.

Buổi tối, Thẩm Ngọc phái người đưa tới hàng thư, bởi vì chuyện của tiên hoàng , hắn không có biện pháp tự mình qua đây, vì thế phái một thái giám đưa tới, mà thái giám này không biết chữ nên chỉ cho là thư tín bình thường, bởi vậy mới đưa tới. Thanh Dao lấy được hàng thư xong thật cao hứng, buổi trưa nàng ngủ một chút, nên tinh thần sung túc, tâm tình vô cùng tốt, đem hàng thư giao cho Lưu Chiêu, chuyện này chỉ có nàng cùng Lưu Chiêu và hoàng đế là biết, ngay cả hai đại thần kia cũng không biết chi tiết bên trong, để tránh khỏi lộ ra tin tức, sẽ mang đến phiền phức không cần thiết cho Thẩm Ngọc. Sau ữa tối.

Vài người tản bộ ở trong sân, tiểu kiều nước chảy, ngọc đình lầu các, ánh trăng như nước bao phủ tất cả mọi thứ, dùng từ mỹ cảnh để hình dung cũng không quá. Ánh trăng như vậy, Thanh Dao bỗng nhiên hưng trí, dừng lại thân thể, đỡ lấy tay vịn chạm khắc của lan can, nhìn về phía Mạc Sầu: “Đi đem đàn của ta lấy đến đây, ta muốn đàn một bản từ khúc.” “Dạ, chủ tử.”

Mạc Sầu rất nhanh ly khai, xoay người đi đến gian phòng lấy cầm. Lưu Chiêu cùng nàng một đường đi đến tiểu đình phía trước mặt. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo cái lạnh phơ phất, làm mặt hồ nổi lên những gợn sóng lăn tăn, phong cảnh vô cùng thu hút

Tình cảnh này, làm cho lòng người không nhịn được mà ấm áp hẳn lên, con ngươi sâu thẳm của Lưu Chiêu lóe lên si niệm, đêm nay hãy để hắn ích kỷ bồi nàng một hồi, hai ngày nữa bọn họ phải trở về kinh rồi. “Thanh Dao, lạnh không?” Người luôn luôn lạnh lùng như băng, hiếm khi có được ngữ khí nhu hòa như vậy, làm Thanh Dao vô cùng kinh ngạc, bất quá đêm nay tâm tình nàng rất tốt, nên cũng không quá lưu ý biến đổi của hắn, chậm rãi gật đầu: “Không lạnh, bây giờ là đầu hạ, gió này thổi vào người mặc dù có chút lạnh, nhưng rất thoải mái.”

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào tiểu đình. Mạc Sầu cũng đem cầm lấy qua đây, bày xong cầm, ý bảo chủ tử có thể bắt đầu rồi. Gió nhẹ thổi rèm lụa mỏng, phiêu phiêu dật dật, tóc đen như như mây bới cao lên, cờ tua nhẹ lay động, vừa ôn nhu vừa mềm mại, trên mặt còn bịt khăn che mỏng, chỉ lộ ra một ánh mắt động lòng người, giống như câu hồn, chỉ cần người ta liếc mắt nhìn, liền thật sâu chìm đắm trong đó, không thể tự thoát ra được.

Bàn tay trắng nõn lướt trên cầm, tiếng đàn động lòng người vang lên. Trong đầu nàng, không khỏi hiện lên một thân ảnh đơn chiếc, còn có nụ cười cuối cùng của hắn tuyệt đẹp như hoa đào ấm áp như ánh sáng, lòng không khỏi nhói đau, trong mắt nàng có chút sương mù, thoáng chốc bị gió thổi tan đi. Tiếng đàn như mạch suy nghĩ của người đánh, trở nên đau thương cô độc, trầm thấp mà uyển chuyển, như nữ tử khóc nức nở, đau đớn tê tâm liệt phế, như vết thương lòng không ngừng rỉ máu.

Người đàn tâm đau, nghe được người cũng thương tâm một cách khó hiểu. Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu tim nhói đau một chút, nàng vì ai mà hao tổn tinh thần, ai đã tác động đến tiếng đàn của nàng như thế… Mạc Sầu biết chủ tử nhất định lại nhớ đến Vô Tình công tử, nàng cúi đầu thở dài, thế sự vô thường, nhưng cuối cùng người bị thương tổn luôn luôn là nữ tử.

.