Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 402

Chương 124.4

Đêm càng ngày càng khuya, tiếng đàn của Thanh Dao lay động rất xa, ngón tay ngọc xanh nhạt xoay quanh không dừng, chậm rãi mang theo đau thương lan toả, rồi đột ngột cất cao âm tiết, một khúc tri âm tri kỷ tấu ra, du dương êm tai. Bỗng nhiên, ngoài đình có người nói chuyện. “Là ai ở đây đánh đàn?”

Thanh âm cực kỳ lợi hại, kiêu ngạo hơn người. Tiếng đàn bỗng nhiên dừng lại, năm ngón bấu chặt ở trên huyền cầm, bởi vì dùng sức quá lớn, nên dây đàn cắt vào ngón tay của nàng, một giọt máu rơi xuống. Mạc Sầu kêu một tiếng, khẩn trương đi tới nâng tay nàng lên: “Chủ tử, người bị thương?”

Thanh Dao kéo tay lại, động tác tao nhã từ trong tay áo lấy ra một khăn gấm cầm máu, mâu quang xuyên thấu rèm mỏng nhìn phía ngoài đình, nơi đó đang đứng vài người, dẫn đầu chính là Cơ Tuyết, đi theo phía sau còn có mấy người cận vệ. Ngoài tiểu đình có tỳ nữ đứng thẳng, lúc này họ cung kính mở miệng: “Là Nam An vương gia cùng tỳ nữ ở đây đánh đàn.” Trên danh nghĩa, Thanh Dao cùng Mạc Sầu đều là tỳ nữcủa Nam An vương Lưu Chiêu, trên mặt Thanh Dao che bằng khăn lụa mỏng, Mạc Sầu sẽ dịch dung đơn giản, hơn nữa chuyến đi này các nàng vẫn chưa cùng Đan Phượng quốc chính diện tiếp xúc, vì thế không ai hoài nghi cả.

Quả nhiên, Cơ Tuyết hừ lạnh một tiếng: “Hầu gái nho nhỏ thôi, mà có nhã hứng lớn như vậy.” Nói xong liền dẫn người xoay mình rời đi, đi được vài bước, như chợt nhớ tới một việc gì, tiếng đàn này dễ nghe êm tai như vậy, một hầu gái sao có thể bắn ra tiếng đàn êm tai thế sao? Hơn nữa tiếng đàn này gây cho nàng cảm giác thật quen thuộc, là ai? Cơ Tuyết dùng sức nghĩ, cuối cùng nhớ tới Vô Tình, đúng vậy, tiếng đàn của Vô Tình là thiên hạ nhất tuyệt, thế nhưng Vô Tình đã chết, như vậy ngoại trừ?

Sắc mặt nàng đột nhiên bao phủ hàn khí, chẳng lẽ là nữ nhân kia. Mộc Thanh Dao, thì ra nàng ta ẩn thân ở trong sứ thần đoàn, như vậy một trong hai tỳ nữ của Nam An vương chính là nàng, là nữ tử che mặt sao? Xem ra Hoàng Viên quốc thay đổi phong vân, đều là nữ nhân này giở trò, chỉ cần nàng ta ở nơi nào, thì nơi đó sẽ không được an bình.

Cơ tuyết oán hận nghĩ, xoay mình quay lại đầu, phẫn hận kêu lên: “Mộc Thanh Dao, nguyên lai là ngươi, không nghĩ tới ngươi lại trốn ở phía sau Nam An vương, không dám ra nhìn người, lén lén lút lút, có phải sợ hãi người khác biết ngươi bây giờ dung mạo xấu xí , nên không có mặt mũi gặp người khác hay không, mới phải trốn trốn tránh tránh như vậy.” Dứt lời, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, trong đình Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu đang định phát tác, thì người bên cạnh đột nhiên tung người, đầu ngón chân nhẹ điểm lên ghế đá, người đã bay ra khỏi đình, trực tiếp rơi xuống trước mặt Cơ Tuyết, sắc mặt âm hàn lãnh trừng mắt nàng ta, hơn nửa ngày cũng không nói một câu. Chỉ là một đôi mắt hình như nhuộm máu, lộ ra yếu ớt hồng quang.

Cơ tuyết hoảng hốt, nị hù đến rút lui một bước, chỉ thấy cô gái trước mắt cho dù che mặt, thế nhưng hào quang quanh thân cũng che giấu không được, thân hình tinh tế mềm mại, quần áo giản đơn, nhưng lộ ra sự tao nhã tuyển mỹ như trúc, tóc đen xoã dài như mây, kéo theo tua cờ chuyển động, đại mi (lông mài)như nguyệt, một đôi mắt đen kịt giống như hàn đầm ngàn năm, lạnh lẽo làm cho người ta phát run, nhưng lại mang theo cường đại ma lực, nhìn vào một cái liền hãm sâu ở trong đó. Quả nhiên là nàng, trên đời này ngoại trừ nàng, còn cho tới bây giờ, không có ai ở ánh mắt đầu tiên, liền làm cho nàng tâm sinh khiếp đảm đâu? Cơ Tuyết có chút hối hận, hiện tại các nàng thế đơn lực bạc, nàng lại xung động, xem ra phải cẩn thận cảnh giác, nữ nhân này mà giận lên, chuyện gì cũng dám làm.

“Ngươi lặp lại lần nữa thử xem?” Thanh Dao thanh âm lộ thanh âm lạnh lẽo, như từ trong địa ngục vọng ra, người đã tiến lên phía trước một bước, trong tay hoàng vĩ cầm xanh ngọc đang để ở trên vai thượng, tư thế cuồng ngạo, thị huyết. Cơ tuyết dùng sức nuốt một chút nước miếng, quả nhiên không dám lập lại, trực tiếp rút lui về phía sau một bước.

“Ngươi muốn làm gì?” Thanh Dao phát ra một tiếng cười nhạt: “Không phải ngươi vừa nói ta trốn trốn tránh tránh sao? Ta đây đi ra cho ngươi thấy, bây giờ sao lại hỏi ta muốn làm gì?” Thanh Dao vừa nói vừa bước lên một bước, phía sau Cơ Tuyết chính là lan can, bởi vậy nên không còn cách nào khác để lui về phía sau, nàng chỉ phải ngửa thân thể ra sau, mấp mái môi mở miệng.

“Ta chỉ muốn nhìn một chút có phải ngươi hay không thôi?” “Là ta thì thế nào?” Thanh Dao mang bộ dạng của người gây sự áp sát lên, cũng không cho nàng ta có chút không gian nào để thở dốc. Cơ tuyết không nói chuyện, nhưng mấy người hộ vệ bên cạnh nàng đã nổi giận, một người trong đám xoay mình đưa tay lên đẩy thân thể của Thanh Dao ra, nhưng còn không có đụng tới Thanh Dao, thì thấy nàng, vung hoàng vĩ cầm lên trực tiếp đánh về phía hộ vệ này, hộ vệ không nghĩ tới nữ nhân này không nói một lời nào liền đánh người, một lần không đề phòng, thì cả người đã bị hoàng vĩ cầm hất văng qua lan can, ùm một tiếng rơi vào bích hồ phía sau.

Thanh Dao lạnh lùng mệnh lệnh: “Mạc Sầu, đánh mạnh cho ta.” Mạc Sầu tuân lệnh, lập tức nhảy tới đón đầu hai ba hộ vệ còn lại, đêm nay nàng vốn có tâm tình không tốt, bởi vậy ra chiêu sắc bén, hoàn toàn là đấu pháp liều mạng, mấy hộ vệ này rất nhanh bị buộc đến góc chết. Mà Cơ Tuyết vừa thấy hộ vệ rơi xuống nước đã phục hồi tinh thần lại, gương mặt khẽ nóng.

Nàng dù sao cũng là hoàng thái nữ của Đan Phượng quốc, nữ nhân này có cái gì đáng sợ, nếu như nàng ta thực sự lợi hại, sao lại bị hoàng phu nương nương hạ cổ chứ? Vì thế là người thì đều có khuyết điểm, nàng có cái gì phải sợ hãi nàng ta, hơn nữa võ công của nàng cũng không phải chỉ được hư danh, bởi vậy Cơ Tuyết xoay mình nhảy ra, thoát ly lan can biên nhảy đến giữa không trung thì kêu lên. “Mộc Thanh Dao, ngươi cho là mỗi người đều sợ ngươi sao? Tối nay ta sẽ cho ngươi biết tay, nhìn xem ngươi có bao nhiêu lợi hại, nếu quả thật lợi hại, ngươi làm sao lại trúng xấu nhan cổ chứ?” Cơ tuyết nhắc tới chuyện này, làm Thanh Dao cả người lạnh như băng sơn, nàng không phải là bởi vì chuyện bị hạ cổ, mà là nghĩ tới Hoa Văn Bác.

Chỉ cần nghĩ đến người đàn ông này, nàng liền hận không thể lập tức thiên đao vạn quả hắn, tên nam nhân cầm thú cũng không bằng này, dám hại chết nhi tử của mình Bởi vì nghĩ đến Hoa Văn Bác, nên Cơ Tuyết cũng bị liên quan trong đó, nếu như một khắc đồng hồ trước, nàng chỉ muốn giáo huấn Cơ Tuyết một chút, nhưng hiện tại chính là hận không thể giết nàng ta, bởi vì người Đan Phượng quốc đều không phải là thứ tốt lành gì. Ý niệm này vừa xẹt qua trong đầu, thì người đã theo sát Cơ Tuyết mà nhảy lên, bay vọt đến giữa không trung, hoàng vĩ cầm không chút khách khí đánh ra ngoài, hoàng vĩ cầm là một thanh linh khí, cùng nàng chung đụng lâu, nên rất ăn ý, người cùng đàn hoà quyện vào nhau, liền có khí phách sắc bén quét ngang, Cơ Tuyết kinh hãi, nhanh chóng né tránh, hoàng vĩ cầm bắn về phía mặt hồ, chỉ thấy nước hồ nổ tung vài đạo hoa ánh sáng.

Bên ngoài đánh nhau, trong đình Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu dẫn Cảnh Hàn phi thân ra. “Thanh Dao, lui ra, để ta.” Vừa rồi là hắn quá chấn kinh nên mới không có động tĩnh.

Thanh Dao bao khăn che mặt là bởi vì trúng xấu nhan cổ, dung mạo trở nên xấu xí, nghĩ đến đây thôi hắn liền rất đau lòng, nàng là nữ tử ngang tàng ngạo nghễ, sao có thể chịu được việc này, trong lòng nàng nhất định rất đau. Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu tiếng nói vừa dứt, Thanh Dao xoay mình bứt ra để cho hắn tham chiến, làm một nữ nhân, đương nhiên hẳn để cho nam nhân ra mặt trước. Có người cống hiến sức lực, tội gì tự mình động thủ.

Cơ tuyết vừa nhìn nàng lui xuống, lại thay đổi một người cùng nàng đánh nhau, không khỏi tức giận kêu lên: “Mộc Thanh Dao, ngươi là tiểu nhân.” “Tiểu nhân, ta chính là tiểu nhân, ngươi có thể làm gì được ta, ” Thanh Dao khinh thường hừ lạnh, trong bóng đêm, chỉ thấy vẻ mặt nàng vừa ý tựa vào lan can nhìn bọn họ tranh đấu. Mà bên kia Cảnh Hàn cũng phi thân đi giúp Mạc Sầu.

Thanh Dao lạnh lùng mở miệng: “Lưu Chiêu, đánh, đánh nặng tay cho ta, đánh cho nàng thức thỉnh sự thông mình của mình, nhưng chớ đem nàng ta đánh chết, chừa một hơi thở là được.” Hiện tại thân phận các nàng đều là sứ thần, còn đang ở địa giới của Hoàng Viên quốc, Thẩm Ngọc vừa mới đăng cơ, nàng không muốn cho hắn rước lấy phiền phức không cần thiết, hơn nữa nàng phải về kinh chỉnh đốn binh mã, một lần nữa xuất phát, đợi đến lúc chân chính đối mặt ở Đan Phượng quốc chính là ngày chết của Cơ Tuyết. “Được.”

Mộ Dung Lưu Chiêu lên tiếng trả lời, công phu của hắn lợi hại không gì sánh được, Cơ Tuyết đâu phải đối thủ của hắn, trong vòng mười chiêu liền chiếm ưu thế, cuối cùng một chưởng đem Cơ Tuyết đánh rớt vào giữa hồ. Lúc này Cơ Tuyết đại bại cả người ướt sũng, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu xoay mình thu tay lại, từ trên không trung rơi xuống bên bờ, hai tay ôm ngực lạnh lùng nhìn Cơ Tuyết đang giằng co giữa hồ, thân hình nàng xoay mình nhảy một cái, chuẩn bị lên bờ, nhưng Thanh Dao cũng không tính buông tha nàng ta. Không đợi nàng ta ngoi lên cao, thân hình nàng nhúng một cái, người đã nhảy tới giữa không trung, hai chân ngưng lực, đột ngột trầm xuống, đầu ngón chân giẫm trên đầu Cơ Tuyết, làm nàng cảm thấy thân thể bỗng nặng, lại tiếp tục chìm vào giữa hồ.

Liên tiếp uống mấy ngụm nước. Đợi cho thân thể nổi lên, xoay mình phóng ra, Thanh Dao lần thứ hai giẫm tiếp, tàn ác không cho nàng có chút cơ hội ngẩng đầu, cứ tiếp tục như vậy, Cơ Tuyết liên tiếp uống không biết bao nhiêu nước, thân thể chậm rãi chìm xuống, tựa hồ đã không còn khí lực ngoi lên, Thanh Dao xoay mình thu tay lại nhảy đến bên bờ. Trên bờ, mấy người hộ vệ cơ tuyết mang đến, sớm bị Mạc Sầu cùng Cảnh Hàn thu thập, lúc này vừa nhìn thấy chủ tử không nổi lên, lập tức khóc lên, ùm ùm dập đầu với Thanh Dao : “Xin ngươi bỏ qua cho chủ tử chúng ta một lần đi, van cầu ngươi.”

Thanh Dao tà tà liếc nhìn mặt hồ đang rung động, không nhanh không chậm mở miệng: “Đi cứu lên đây đi.” Nói xong liền dẫn Mạc Sầu rời đi, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu theo sát phía sau của nàng, hướng gian phòng đi đến, đêm đã khuya, nên nghỉ ngơi..