Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 407

Chương 125.3

Mạc Sầu ngẩng ra, các nàng vừa trở về đây không bao lâu, thì nữ nhân kia đã đến, xem ra có đại quan trong triều đã nói với Tây Môn Chính Hào, Tây Môn Chính Hào lúc trước có thể không biết hoàng hậu đi sứ Hoàng Viên quốc, nhưng hiện tại nhất định đã biết, vì thế nữ nhân kia mới chạy tới. Gương mặt Mạc Sầu không biểu tình gì, lên tiếng: “Các ngươi lui xuống.” Nàng đi vào chính sảnh, Thanh Dao đang kể cho Tiểu Ngư nhi nghe chuyện các nàng đi sứ Hoàng Viên quốc lần này, Tiểu Ngư nhi rất vui vẻ, luôn miệng kêu, lần sau phải mang nàng theo.

Khóe môi Mạc Sầu gợn cười, mang nàng theo e sợ thiên hạ không loạn hay sao? “Chủ tử, Thục phi nương nương tới.” “Tới thật nhanh a.” Thanh Dao nhíu mày châm chọc, lành lạnh lên tiếng: “Ta mệt rồi, bảo nàng ta về đi.”

Nàng ngay cả hoàng cung cũng không muốn vào, vì thế lười cùng nữ nhân kia nói chuyện, chẳng qua, Tiểu Ngư nhi bên cạnh chưa từ bỏ ý định, lắc cánh tay Thanh Dao, năn nỉ: “Nương, gặp một lần đi, ta muốn nhìn một chút là loại nữ nhân như thế nào.” Thanh Dao trợn tròn mắt, cuối cùng cũng mở miệng: “Để cho nàng ta vào đi.” “Dạ, chủ tử.” Mạc Sầu đi ra ngoài, mở miệng phân phó thị vệ ngoài cửa: “Để nàng ta vào đi, chủ tử đang đợi.”

“Dạ.” thị vệ lui ra ngoài, Mạc Sầu dặn dò Y Vân trước cửa một tiếng, rồi xoay người đi vào. Bên trong hai mẫu tử đang nói tiếp chủ đề ban nãy, Tiểu Ngư nhi đang nghe đến chỗ đặc sắc nhất, tự nhiên sẽ không bỏ qua, bất quá Thanh Dao không nhắc tới chuyện Thượng Quan Hạo ám sát nàng, lúc này đang nói đến chuyện nàng làm sao đối phó Cơ Tuyết. Tiểu Ngư nhi càng nghe càng hưng phấn, thỉnh thoảng còn vỗ tay hoan hô. “Thật là lợi hại a. Đáng tiếc ta không tự mắt nhìn thấy.” Tiểu Ngư nhi một mặt tiếc hận, một mặt vươn cánh tay phấn nộn như củ sen ôm lấy cổ Thanh Dao, nho nhỏ nhõng nhẽo: “Nương, sau này xuất môn, nhất định phải mang theo ta.”

“Nếu như ngươi có thể đào tạo người quản lý công binh xưởng, ta sẽ mang ngươi ra ngoài.” Tiểu Ngư nhi vừa nghe xong lời này, lập tức cao hứng, vỗ tay, liên tục gật đầu: “Tốt, tiểu Đào có thể đấy, ta vẫn dạy nàng rất kĩ lưỡng. Tất cả những binh khí này, nàng đều hiểu cả.” Xem ra nha đầu này đã sớm có dự mưu, Thanh Dao điểm nhẹ đầu nàng: “Ngươi a.”

Lúc này, bên ngoài phòng khách vang lên thanh âm êm ái của Y Vân: “Chủ tử, Thục phi nương nương tới.” “Cho nàng vào đi.” Thanh Dao nhàn nhạt lên tiếng, Tiểu Ngư nhi ở bên cạnh trợn to đôi mắt nhìn ra ngoài, nàng thật tò mò, nữ nhân này rốt cuộc trông như thế nào?

Chỉ thấy ngoài cửa đi vào một nữ tử thướt tha, uyển chuyển động lòng người, phong tình vô hạn, trên người mặc một bộ y phục màu trân châu, quần dài màu hồng, trên lưng là một dải lụa trắng thêu mây khói, thắt thành một cái nơ bướm, dây nơ rủ xuống thật dài, cả người ôn nhu phiêu dật. Khuôn mặt kia lại càng thanh tú động lòng người, mi mục thanh tú, mềm mại như có như không, ánh mắt long lanh như giếng nước. Vừa nhìn thấy nàng, Tiểu Ngư nhi nhoài người dậy, Đại Ngọc ở thành Cô Tô, nữ tử trong cơn mưa phùn ở Giang nam, mềm mại như nước giếng, kiều mị như cỏ bồ, nữ tử như vậy thật sự là khắc tinh của nam tử, có thể thỏa mãn khí khái của bất cứ nam nhân hay anh hùng nào.

Phụ hoàng sẽ không thật sự thích nàng đấy chứ? Tiểu Ngư nhi hoài nghi, nhất là hiện tại dung mạo của mẫu thân đã bị hủy rồi, nếu mẫu thân vẫn đẹp như ngọc như hoa lúc trước, nàng cũng không cần lo lắng. Nam nhân từ trước tới nay đều là có mới nới cũ, nhất là hoàng đế. Tiểu Ngư nhi phiền muộn vô cùng, con ngươi trở nên âm lãnh, trừng mắt nhìn Tây Môn Tân Nguyệt trong chính sảnh.

Tây Môn Tân Nguyệt vốn không khó nhìn ra địch ý của Tiểu Ngư nhi, nhưng nàng làm như không biết, không kiêu ngạo thất lễ, cung kính mở miệng: “Thiếp thân tham kiến hoàng hậu nương nương.” Thanh Dao phẩy tay một chút, nhàn nhạt mở miệng: “Đứng lên đi, ban tọa.” “Tạ nương nương.” Tây Môn Tân Nguyệt dẫn tỳ nữ đứng dậy, ngồi qua một bên, khuôn mặt gắn một nụ cười yếu ớt, nhìn về phía Mộc Thanh Dao, chỉ thấy nữ tử ngồi trên cao che một lớp lụa mỏng trên mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng như ngọc không gì sánh được.

Tây Môn Tân Nguyệt hơi kinh ngạc, bất quá cũng không nói thêm tiếng nào, mặc dù che mặt, nàng cũng biết nữ nhân trước mặt đúng là đương triều hoàng hậu, không thể nghi ngờ. Nàng ta quanh thân bao phủ lạnh lùng, lẳng lặng uy nghiêm ngồi ở đó, khiến không ai có thể nhận nhầm. “Không biết Thục phi nương nương nhiều lần muốn gặp ta để làm gì?” Thanh Dao cũng không vòng vo, gọn gàng dứt khoát mở miệng, nàng hết sức tò mò, Tây Môn Tân Nguyệt rốt cuộc lại muốn nói cái gì, không phải chỉ vì muốn bái kiến nàng mà đến chứ? Nàng ta và nàng cũng không giao hảo tốt đến mức đó.

“Nương nương, thiếp thân qua đây là muốn thỉnh hoàng hậu nương nương hồi cung. Nương nương lúc trước hưu đế rời cung, hoàng thượng đã rất thương tâm. Nương nương nếu đã trở lại thì hãy quay về đi, nếu nương nương bất mãn chuyện của thiếp thân thì thiếp thân có thể xuất cung ngay. Cho dù hoàng thượng sủng hạnh thiếp thân, thiếp thân cũng nguyện ý trọn đời ở lại am ni cô, cầu phúc cho hoàng thượng và nương nương.” (TT: Sặc con hồ ly tinh này >_<) Tây Môn Tân Nguyệt ôn nhu uyển chuyển mở miệng, thanh âm như chim hoàng oanh, động tác ưu nhã đến cực điểm, chỉ là sự bén nhọn trong con ngươi nàng còn chưa xóa sạch, cùng thần thái có điểm không tương thích, nếu người không biết có thể sẽ bị lừa. Thế nhưng Mộc Thanh Dao đã thừa biết nữ nhân này đang muốn lấy lui làm tiến. Bên ngoài là nói nguyện ý thành toàn cho nàng và hoàng thượng, nguyện ý rời khỏi, kỳ thực nàng ta chỉ đang đợi một câu nói của nàng.

Là một câu nói bảo nàng ta lưu lại. Thanh Dao thật sự muốn cười rộ lên, nếu nàng thực sự kiên trì muốn tiến cung, còn cần nàng ta thoái nhượng sao? Nàng hoàn toàn có thể yêu cầu hoàng thượng khiến nàng ta xuất cung, nàng tin, nếu nàng mở miệng, hoàng thượng nhất định đáp ứng. Nhưng mà nàng thực sự không muốn tiến cung, lúc đầu có thể nàng động tâm mãnh liệt với hoàng thượng, thế nhưng thời gian lại là con sông, sẽ nhấn chìm rất nhiều thứ rụng trong nó, bao gồm cả tình cảm con người. “Thục phi nương nương đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Trở về đi, đây vốn là chuyện của ta và hoàng thượng.”

“Nương nương?” Tây Môn Tân Nguyệt còn đang muốn nói thêm gì đó, thì Tiểu Ngư nhi vẫn ngồi trên đùi Thanh Dao thình lình mở miệng: “Không nghe thấy lời của nương ta sao? Mau trở về đi, có chúng ta sẽ không có ngươi, có ngươi thì không có chúng ta, ngươi đừng mơ sẽ cùng chúng ta chung sống hòa bình.” Nhìn hình dạng này của nàng ta, nhất định nương sẽ bị kích động, cả ngày cứ mặc trang phục xinh đẹp đi qua đi lại trước mặt nương.

Nữ nhân này vừa nhìn đã biết chẳng tốt lành gì, chỉ toàn làm bộ, mà cũng chỉ có thể dụ dỗ nam nhân mà thôi. Nữ nhân với nữ nhân vốn không cần đóng kịch như vậy, mệt chết đi, đại tỷ à! Tây Môn Tân Nguyệt ngẩng ra, nghiêm túc nhìn Tiểu Ngư nhi, đây là tiểu công chúa hai tuổi sao? Giọng điệu sắc bén, khí thế lại rất mạnh, cá tính giống y hệt nương của nàng, tự đại lại cao ngạo, Tây Môn Tân Nguyệt nhàn nhạt cười rộ lên: “Đây là trưởng công chúa sao?”

Thanh Dao không nói gì, Tiểu Ngư nhi nghe thấy đã không vui, liền trực tiếp tàn bạo phản bác: “Có ngươi sẽ không có công chúa. Ta không thiết ta gì cái địa vị công chúa.” Nàng vừa dứt lời đã khiến Tây Môn Tân Nguyệt há mồn líu lưỡi, hơn nửa ngày cũng không thốt ra được chữ nào, nàng trăm phương nghìn kế suy nghĩ cách đối phó hoàng hậu, nhưng mà vẫn không có nghĩ phương pháp nào dùng để đối phó tiểu công chúa, nhân vật này nàng căn bản không có tính tới, kết quả đã thấy thất bại. Nữ nhân dạy ra được đứa nhỏ như vậy, thật khiến người ta bội phục. “Mạc Sầu, tiễn khách.”

Tiểu Ngư nhi không đợi nàng ta đáp lời đã lên giọng gọi Mạc Sầu..