Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 408

Chương 125.4

Mạc Sầu cũng kỳ thực rất ghét Tây Môn Tân Nguyệt làm bộ làm tịch, ba chân bốn cẳng chạy tới đây là để nói mấy lời nhảm nhí này sao? Vì thành toàn hoàng hậu, chính mình tự nguyện rút lui, nếu quả thật nguyện ý rút lui, còn bô bô nói làm gì, trực tiếp rời cung không được sao, còn muốn bày ra giọng điệu như vậy? “Thục phi nương nương, xin mời.”

Tây Môn Tân Nguyệt có chút không nhịn được, ngẩng đầu nhìn Mộc Thanh Dao, cho rằng nàng ít nhiều cũng lên tiếng gì đó, không ngờ, nữ nhân trên kia lại bày ra vẻ mặt dửng dưng. Nàng ta coi như việc này không quan hệ tới mình, Tây Môn Tân Nguyệt muốn nuốt luôn răng vào bụng, tức giận đến nỗi bao nhiêu hơi sức đều phải dồn xuống đáy lòng, chỉ đành chậm rãi đứng dậy, cung kính mở miệng: “Những chuyện khác không nói tới, thiếp thân hi vọng nương nương có thể hồi cung, hoàng thượng vẫn luôn thương nhớ nương nương.” “Ừ, làm phiền Thục phi.”

Thanh Dao gật đầu một cái, nhìn nữ nhân này dẫn nha đầu lui ra ngoài, nhưng mà Tây Môn Tân Nguyệt vừa bước ra tới cửa thì đã nghe thanh âm của Tiểu Ngư nhi vang lên. “Nương, nữ nhân này thật là giả tạo, cứ thích làm ra vẻ, buồn nôn! Ta muốn ói!” Ngoài cửa, gương mặt Tây Môn Tân Nguyệt y như cái hộp đựng gia vị, đủ mọi màu sắc, con ngươi tàn nhẫn, nắm đấm trong tay áo siết chặt, móng tay đâm cả vào da thịt, không ngờ nữ nhân đáng ghét Mộc Thanh Dao kia đã trở về, còn mang theo một tiểu quỷ đáng ghét, không, là một tiểu yêu quái, cho tới giờ chưa từng thấy đứa nhỏ hai tuổi nào lại có thể nói ra những loại ngôn từ quái đản như vậy.

Mạc Sầu nhìn sắc mặt Tây Môn Tân Nguyệt: đỏ, trắng, xanh, chuyển đổi hết mấy lượt, trong lòng cảm thấy hả giận. Đáng đời, ai bảo ngươi qua đây tự tìm nhục. “Y Vân, phái người đưa Thục phi nương nương ra khỏi Biệt uyển đi.” Mạc Sầu phân phó xong, Y Vân lập tức lĩnh mệnh dẫn nha đầu đưa Tây Môn Tân Nguyệt trở ra.

Trong chính sảnh, Thanh Dao dặn dò Tiểu Ngư nhi: “Nữ nhân này cũng không phải loại người đơn giản, ngươi ít chọc vào nàng ta một chút, đừng tự tìm quả đắng mà ăn.” “Ta mà sợ nàng!” Tiểu Ngư nhi nhíu mày, nhớ tới nữ nhân kia ra vẻ mềm mại như nước, không khỏi càng tức giận, kéo luôn Mộ Dung Lưu Tôn vào mắng luôn một thể: “Hừ, đều là nam nhân gây họa, sau này chúng ta không để ý tới hắn nữa.” “Đi thôi, ta muốn xem gần đây ngươi có lười biếng hay không, chế tạo được bao nhiêu vũ khí rồi.”

“Được, đi thôi.” Bực tức của Tiểu Ngư nhi bị dời đi, liền nhảy khỏi lòng Thanh Dao, dẫn đầu bước ra ngoài, Thanh Dao và Mạc Sầu đi theo, mọi người ra khỏi chính sảnh, đi đến nhà kho, xem thử rốt cuộc có được bao nhiêu vũ khí. Giờ dậu ba khắc (tức là 5 giờ 45 chiều), hoàng thượng dẫn theo An tướng quân xuất hiện ở Biệt uyển của hoàng gia. Tiểu Ngư nhi vừa nhìn thấy hắn, sắc mặt đen chưa từng thấy, vẫn thong thả đi tới đi lui, coi như hắn trong suốt, hết lần này tới lần khác không thèm ngó ngàng tới. Xem ra lần này nàng giận thật, là đặc biệt giận.

Đôi mài hẹp dài của Huyền Đế khẽ ẽ nhướng, con ngươi ngời sáng, buồn cười mở miệng. “Mạc Sầu, ai đã chọc tới công chúa, làm nàng không vui như vậy?” Mạc Sầu mặt mày nhăn nhó, nàng nào dám nói là chính hoàng thượng chọc giận công chúa, nhưng mà dù nàng không nói, ánh mắt ba người đồng loạt nhìn chằm chằm hoàng đế cũng đủ khiến hắn hiểu rõ, đầu sỏ vụ này chính là bản thân hoàng thượng hắn.

Trên khuôn mặt tuấn dật của hoàng đế đổ ra một chút mồ hôi mịn, hắn chọc tới nàng hồi nào a? Không những Tiểu Ngư nhi, Dao nhi tựa hồ cũng có điểm tức giận, chẳng lẽ trách hắn không sớm tới thăm các nàng? Mộ Dung Lưu Tôn tiếu ý ôn nhuận như ngọc đọng ở khóe môi, nhàn nhạt mở miệng: “Trẫm có chút việc nên đến trễ, chưa kịp thăm các ngươi. Vì vậy mà Tiểu Ngư nhi mất hứng sao?” Tiếng nói hắn vừa dứt, sắc mặt của Tiểu Ngư nhi càng xấu hơn, hắn đúng là tự kỷ, nàng giống cái loại người luyến phụ tình kết (yêu cha đến cuồng si)sao?

An tướng quân vẫn đứng ở một bên kinh ngạc không dứt, hoàng thượng này và người lúc nãy hắn gặp hoàn toàn không giống nhau. Ở đây, trên người hoàng thượng không có một chút nhuệ khí hay khí phách gì cả, tất cả chỉ là ôn nhuận nhu hòa. An tướng quân cũng có con, vì thể hiểu được đây chính là tình thương của một người cha dành cho con nhỏ. Thì ra hoàng thượng cũng có một mặt khả ái như thế! Hắn vẫn luôn cho hoàng thượng là lãnh khốc băng hàn, cao cao tại thượng. Nữ tử trên mặt che một tấm lụa mỏng kia, chính là Huyền Nguyệt hoàng hậu sao? Một đôi con ngươi nhuộm đầy hàn khí băng lãnh, rồi ở trong đó lại thoáng qua nhu hòa như có như không, làm người xung quanh mê đắm.

“Thần An Định Phong tham kiến hoàng hậu nương nương.” An tướng quân tiến lên chào, Thanh Dao thu hồi tầm mắt, nhìn lướt qua người bên cạnh hoàng thượng. An Định Phong này nàng đã từng nghe nói qua, dũng mãnh thiện chiến, có văn có vũ, là một viên dũng tướng trên sa trường. Sau khi hoàng thượng đoạt lại binh quyền đã trọng dụng hắn, hiện tại có rất nhiều binh mã của Huyền Nguyệt đều ở trên tay hắn. Hoàng thượng đưa hắn qua đây, chắc chắn là có chính sự cần bàn, bởi vậy nghiêm sắc mặt, nhìn về phía Tiểu Ngư nhi. “Tiểu Ngư nhi, nương có việc cần làm.”

“Dạ, nương, ta cùng Mạc Sầu lui xuống trước.” Tiểu Ngư nhi nghe lời đi xuống, bất quá lúc rời đi, còn dùng ánh mắt thâm ý nhìn hoàng đế khiến hắn không hiểu ra sao, ngẩng đầu nhìn Thanh Dao: “Nàng ta làm sao vậy?” “Buổi chiều Thục phi nương nương tới chọc giận nàng.” Thanh Dao nhàn nhạt lên tiếng, đem sự chú ý dời lên người An tướng quân, thanh âm ôn nhuận vang lên: “An tướng quân quá khách khí, ngồi xuống đi.”

Thanh Dao bước xuống, có hoàng thượng ở đó, nàng cũng nên có lễ nghi một chút, không nên cứ ngồi ở trên cao, ba người chia ra ngồi hai bên ở dưới. “Dao nhi, trẫm đưa An tướng quân qua đây, là muốn cùng ngươi tính toán chuyện thống nhất thất quốc.” Huyền đế chậm rãi mở miệng, con ngươi sâu thẳm nhìn Thanh Dao đối diện, tuy rằng mặt đeo một tấm lụa mỏng nhưng vẫn không ảnh hưởng chút nào đến phong tư của nàng. Mặc dù nàng trúng ‘xú nhan cổ’ nhưng vẫn là người trong lòng hắn như trước đây. Chỉ là bây giờ không phải lúc nói chuyện tình cảm.

“Được.” Thanh Dao hào sảng gật đầu. Nhưng An Định Phong lại bị lời nói của hoàng thượng làm kinh sợ. Tuy rằng hắn vẫn biết ngày này sớm muộn cũng đến nhưng lại không ngờ nó đến nhanh như vậy. Hơn nữa hoàng thượng tựa hồ có ý định để hoàng hậu tham gia. “Thanh Dao, ngươi cần bao nhiêu binh mã?”

Huyền đế hỏi, bọn họ chỉ có thể điều ra một phần binh mã vì còn phải đảm bảo trong nước không bị ảnh hưởng gì. Nếu bọn họ dốc toàn bộ lực lượng, chỉ sợ nước khác sẽ đánh một đòn ‘hồi mã thương’, lúc đó Huyền Nguyệt quốc sẽ mất nước trước tiên. Thanh Dao dĩ nhiên hiểu đạo lý này, nên chậm rãi mở miệng. “Mười vạn binh mã là được. Ta sẽ bảo Hoàng Viên quốc xuất ra thêm năm vạn. Tổng cộng là mười lăm vạn. Nhưng mà mười vạn binh mã này của chúng ta phải thao luyện lại một lần nữa, phải phát huy được uy lực của hai mươi vạn. Bởi vì lần này là đối mặt với một đại cường quốc Đan Phượng, thực lực của bọn họ không hề nhỏ, mặc dù bọn họ là nữ nhi quốc, nhưng lại là nơi địa linh nhân kiệt, diện tích cực lớn, nhân khẩu đông đảo, chỉ e trong tay các nàng có không ít binh mã. Vì thế chúng ta không thể xem thường.” Thanh âm của Thanh Dao vừa rơi xuống, An Định Phong liền xoay người đứng dậy, tựa hồ như bị làm cho kinh hách, chậm rãi mở miệng: “Hoàng thượng, trăm triệu lần không thể. Đan Phượng quốc kia không chỉ cách chúng ta hơn nghìn dặm mà chúng ta còn phải mượn đường nước khác mà đi. Nếu như người ta bắt tay với Đan Phượng, chúng ta không phải sẽ bị trúng kế ‘bắt ba ba trong rọ’ sao? Mười vạn binh mã không phải là chuyện nhỏ đâu, hoàng thượng.”

An tướng quân một đời là lão tướng của Huyền Nguyệt, yêu quân như mạng, trong mắt hắn những binh lính kia cũng như con cháu. Nếu không phải là lúc vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn tổn thương người nào cả.” Theo lời của hoàng thượng và hoàng hậu, hắn cảm thấy giống như đi đêm không cầm đèn, tuy rằng muốn thống nhất thất quốc thì cũng phải bắt tay với nước láng giềng. Làm sao lại có thể cách một nước, đánh một nước, đây chính là tự đưa mình vào nguy hiểm, mặc dù hoàng hậu năng lực phi phàm cũng không nên đánh giá thấp người khác. Đối với phản ứng của An Định Phong, Thanh Dao từ sớm đã dự liệu được. Điều này cho thấy hắn là một đại tướng có chính kiến, người như vậy có thể trọng dụng. Hiện tại, chỉ cần làm cho hắn tin nàng, như vậy hắn sẽ trở thành một tiên phong tốt nhất.

Thanh Dao nghĩ xong, nhàn nhạt cười, chậm rãi mở miệng: “Kì thực có một việc hoàng thượng chưa nói với An tướng quân, Hoàng Viên quốc kia chính là thuộc địa của chúng ta, vì thế chúng ta đi qua Hoàng Viên quốc cũng giống như đi trong nhà mình. Tân hoàng đế của Hoàng Viên quốc đã hạ hàng thư, hiện tại đang ở trong tay hoàng thượng. Nhưng chuyện này là tối mật, hi vọng An tướng quân không nên tiết lộ ra ngoài.” An Định Phong mở to mắt, rất lâu sau mới tin vào chuyện mình vừa nghe được, không ngờ binh mã còn chưa động đã có được Hoàng Viên quốc, như vậy lần này tất cả phong ba xung quang việc tân hoàng đế của họ đăng cơ đều do một tay hoàng hậu giải quyết, thật sự quá lợi hại. An Định Phong thay đổi cách nhìn lúc trước của hắn, nghiêm túc ngắm nữ nhân trước mặt, cặp mắt kia tràn đầy trí tuệ, một thân cuồng nghễ, phong phạm đại tướng lộ rõ, tựa hồ như thất quốc sắp được thống nhất vậy. An Định Phong có chút buông lỏng, bất quá vẫn còn chần chừ, nhìn về Huyền đế ở một bên, chẳng lẽ hoàng thượng tin hoàng hậu như vậy sao?

Đây là đại kế của cả một quốc gia, không thể có bất kì sai sót nào, nếu không Huyền Nguyệt chỉ còn một đường chết. “Trẫm tin năng lực của Dao nhi.” Một câu nói của Huyền đế tựa như một liều thuốc an thần cho của An Định Phong. Thần sắc hắn lại buông lỏng thêm rất nhiều, lúc này Thanh Dao quay đầu ra ngoài cửa, kêu một tiếng: “Băng Tiêu, đến đây.”

Băng Tiêu ứng tiếng bước vào, hơi khom người, cung kính mở miệng: “Nương nương” Thanh Dao cũng lười chỉnh sửa xưng hô của nàng, dù sao sau khi thống nhất thất quốc rồi, các nàng sẽ không lưu luyến gì nữa, sẽ rời xa nơi này. Hiện tại họ muốn gọi thế nào thì cứ gọi đi. “Đến chỗ tiểu Đào lấy một quả lựu đạn qua đây.”

“Dạ.” Băng Tiêu gật đầu. Mấy chuyện công binh này, ngoại trừ những người thân cận, người khác căn bản không biết..