Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 41

Chương 42: Muốn Làm Kỳ Thủ

Trong Thanh viện một mảnh bận rộn, đợi được hạ nhân đều lui xuống, Trung thúc cung kính bẩm báo tiểu thư. "Tiểu thư, tất cả đều chiếu tiểu thư phân phó sắp đặt cất kỹ, tiểu nhân trước lui xuống." Trung thúc tuy rằng không phải người đại phú đại quý, nhưng đã gặp qua vô số người, cho tới bây giờ cũng không muốn bản thân mình có một ngày nhìn nhầm, trước đây vẫn cảm thấy tam tiểu thư thái độ làm người háo sắc đến ác liệt, là bại hoại của mộc phủ, ai có thể nghĩ tới, tam tiểu thư trong một đêm hình như thay đổi thành một người khác, hoàn toàn không còn như ngày xưa, thái độ làm người cơ trí khôn khéo, người trong phủ thừa tướng từ trên tới dười, ai không biết tam tiểu thư lợi hại, liền ngay cả thừa tướng đều tin lời nói của tam tiểu thư, hiện nay tam tiểu thư dĩ nhiên trở thành hoàng hậu đương thời của triều đại, cũng là người đầu tiên từ xưa cho đến nay, làm cho hoàng thất phải đưa ra sính lễ...

"Ừ " Mộc Thanh Dao gật đầu một cái, trong lúc Trung thúc định đi ra, chợt nhớ tới cái gì nên híp mắt nhìn lại kêu một tiếng: "Trung thúc?" Trung thúc vội đứng lại, quay đầu chờ tiểu thư phân phó: "Phụ thân tiếp xong khách nhân, báo hắn tới đây một chút, nói là ta có việc tìm hắn." "Tuân lệnh, tiểu thư, " Trung thúc gật đầu, cước bộ vững vàng tiêu sái ra Thanh viện.

Mộc Thanh Dao thân hình chưa động, ngẩng đầu nhìn bầu trời, thái dương chậm rãi lên tới giữa không trung, chiếu vào mắt làm cho người ta không mở ra được vừa nóng rực vừa độc ác, nhưng mặc dù là mùa hạ nóng bức như vậy, vì sao lại làm cho người cảm giác da đầu tê dại, phong ba quỷ dị, sóng ngầm kinh động... "Tiểu thư, tiểu thư, mau tới đây nhìn a? Đều là đồ tốt đó?" Lục nhi cùng Tiểu Liên hưng phấn theo phòng khách chạy đi đến, đứng ở phía sau Mộc Thanh Dao. Mai Tâm tà liếc mắt một cái hai nha đầu, Lục nhi cùng Tiểu Liên lập tức chớ không dám lên tiếng cũng không dám lớn tiếng ồn ào náo động, tiểu thư sắc mặt rất lạnh, ánh mắt sâu thẳm, tựa hồ có sự tình gì phiền não lắm?

Mộc Thanh Dao đứng lặng một hồi, không nghe thấy động tĩnh bên cạnh, quay đầu chỉ thấy mấy người tiểu nha đầu vẻ mặt cẩn thận nhìn nàng, sắc mặt không khỏi dịu xuống, khẽ động thân mình hoạt động gân cốt, khóe môi hiện lên vẻ cười, hiện tại nàng đã thân đã bị vây hãm trong cục, riêng chỉ có một kế là làm quân cờ tự động, không để cho người khác điều khiển, trở bại thành thắng, nói không chừng nàng còn có thể chơi một ván biến đổi kỳ kiếp, mà nàng muốn trở thành một ván phân định thắng bại với đối thủ... "Đi thôi, đi xem hoàng thất có vật quý báu gì?" Thanh âm của nàng vừa rơi xuống, Lục nhi cùng Tiểu Liên lập tức cao hứng lên, vẻ mặt cười cướp lời: "Tiểu thư, ngươi biết không? Đều là đồ tốt, mỗi một dạng đều giá trị không rẻ đâu? Tiểu thư hiện tại giá trị của người thật trân quý, riêng mấy thứ này giá trị không ít bạc đâu?"

Mộc Thanh Dao quay đầu, cười không đáp. Ở cổ đại có tiền đương nhiên là chuyện tốt, có thể làm rất nhiều chuyện có ý nghĩa, bằng không có nhiều bạc cũng không có tác dụng. Đoàn người đi vào phòng khách, chỉ thấy ở đại sảnh bày đầy các rương cẩm sắc, ghé mắt có thể thấy được, ít nhất có mười mấy rương, Mộc Thanh Dao suy nghĩ một chút lúc trước tự mình muốn sính lễ, cũng không cần nhiều cái rương như thế, như vậy rốt cuộc còn có cái gì nữa đây?

"Lục nhi, mở." "Dạ, tiểu thư, " Lục nhi lĩnh mệnh mở một cái rương phía ngoài cùng, chỉ thấy ánh sáng hiện lên, bên trong rương để đại đóa tiên diễm hồng hoa, ở giữa có một cái khay bạch ngọc, trong khay là là những viên trân châu tròn tròn to lớn, đồng đều như nhau, đều là trân châu thượng đẳng của Nam Dương, xem ra là cống phẩm, loại này hạt châu cho dù có tiền cũng chưa chắc mua được, vì thế này vật này đúng là giá trị xa xỉ, Mộc Thanh Dao trong con ngươi lộ ra vẻ tán thưởng, hoàng thất làm việc quả nhiên khí phái, tuy rằng trân châu giá trị không nhỏ, hơn nữa không cần phải lấy một cái rương lớn chỉ để đựng trân châu, còn dùng hoa tươi lót phía dưới, màu hồng nằm dưới chiếu rọi lên màu trắng, càng hiện ra vẻ trắng mịn không tì vết của trân châu, trong suốt trơn truột. Phía sau Mộc Thanh Dao, Mai Tâm mấy người tiểu nha đầu các nàng nhìn thấy há mồm trừng mắt, tất cả đều lấy tay che miệng lại, ngăn cản tự mình thét lên tiếng chói tai, hô hấp đều dồn dập lên, dù là tiểu nha đầu các nàng, cũng biết trân châu trước mắt này có bao nhiêu là trân quý.

"Tiểu thư, thật xinh đẹp, dùng xinh đẹp như vậy trân châu làm thành vòng tay, vòng cổ, nhất định đặc biệt đẹp, " Tiểu Liên mộng ảo mở miệng, đến lúc đó tiểu thư đeo trên cổ trên tay nhất định sẽ tuyệt sắc tao nhã a. Mộc Thanh Dao cau lại mài, khóe môi hiện lên nụ cười yếu ớt, nhưng mang theo ý vị lạnh mỏng, nếu như có thể, nàng tình nguyện không lấy mấy thứ này, bởi vì nó mà nàng bị liên lụy, thật không biết tương lai sẽ phát sinh bao nhiêu chuyện tình mà bản thân không khỏi vướn vào, đang nghĩ ngợi, lại có một cái rương được mở ra, bên trong là phỉ thúy, bích lục thông tú, mang theo hơi thở mờ mờ như làn sương mù, vừa nhìn liền biết là đồ tốt, xem ra hoàng thất rất trọng thị chuyện này, đưa tới đều là hàng thượng đẳng như vậy. "Tiểu thư, xem ra hoàng thượng rất coi trọng chuyện này."

Mai Tâm nhẹ giọng mở miệng, nàng biết tiểu thư cũng không cần mấy thứ này, bất quá hoàng thượng đưa mấy thứ này qua đây, là tỏ vẻ rất coi trọng lần đại hôn này, tiểu thư không tiến cung là chuyện không thể? "Hắn đương nhiên coi trọng." Mộc Thanh Dao cười rộ lên, đem nàng đưa lên nơi đầu sóng ngọn gió, nhưng nhìn qua làm như nam tử kia rất coi trọng lần đại hôn này, nói không chừng hắn còn phái người bảo vệ nàng, muốn cam đoan viên quân cờ là nàng không bị người khác cướp, Mộ Dung Lưu Tôn, sớm muộn gì có một ngày, ta sẽ cho ngươi biết, ta không phải là người đơn giản để người khác điều khiển...

Mười mấy cái rương đều được mở ra, chẳng những có những thứ mà lúc trước Mộc Thanh Dao đòi trong sính lễ, mà còn thêm những thứ nàng không có nói qua, hoàng thượng cũng ban cho rất nhiều, hơn nữa mũ phượng đỏ thẫm khăn quàng vai, trong lúc nhất thời trong đại phòng khách , xanh vàng rực rỡ, tràn đầy màu sắc ánh sáng, người xem hoa cả mắt, các tiểu nha đầu lúc nào gặp qua nhiều thứ tốt như vậy, tất cả đều hưng phấn nhìn, nghị luận, Mộc Thanh Dao cũng giống như bọn họ, nếu như nàng không phải liên quan trong đó, không chứng nàng so với người khác còn có hứng thú nghiên cứu mấy thứ này hơn, nhưng hiện tại một điểm hứng thú cũng không có. "Mai Tâm, đem mấy thứ này thu dọn xuống đi." "Tuân lệnh, tiểu thư, " Mai Tâm cung kính gật đầu.

Mai Tâm dẫn theo người đang chuẩn bị đem đồ trong phòng khách đem cất, chợt nghe ngoài cửa có tiểu nha đầu kêu lên: "Nô tỳ tham kiến lão gia." "Đứng lên đi, " thanh âm vang lên, Mộc Ngân thân người cao to vững vàng đã tiến đến, giương mắt quét một cái phòng khách, kinh ngạc thiêu cao mài: "Không nghĩ tới hoàng thượng dĩ nhiên thực sự hạ thiên giới sính lễ, Dao nhi." "Đó cũng là ta nên được."

Mộc Thanh Dao đương nhiên mở miệng, nếu không phải vì tính mạng cả một nhà Mộc gia đều ở người trên tay nam nhân kia, dù cho hạ thiên giới sính lễ, nàng cũng sẽ không gả, có nữ nhân nào nguyện ý gả cho một nam nhân không thương mình, nguyện ý gả cho một người nam nhân tràn ngập tâm cơ, không khác gì muốn lột da hổ, lúc nào cũng chuẩn bị rơi đầu, bất quá, nếu nàng đã nhập cuộc, nhất định phải thay đổi toàn bộ bàn cờ. "Dao nhi, mấy thứ này xử lý như thế nào?" Mộc thừa tướng lo lắng chỉ chỉ vào mấy cái rương, mấy thứ này đặt ở mộc phủ, chỉ sợ sẽ sinh ra phong ba, đây cũng không phải là một số lượng nhỏ, nếu phong phanh truyền tới tay bọn đạo chích giang hồ, chỉ sợ bọn họ muốn sẽ liều mạng để đánh cướp.

"Đây chính là nguyên nhân nữ nhi mời phụ thân tới? Phụ thân mời ngồi xuống." Mộc Thanh Dao dẫn thừa tướng cha đi qua một bên ngồi xuống, ngẩng đầu phân phó Mai Tâm: "Dâng trà." "Dạ, tiểu thư, " Mai Tâm thả tay xuống làm việc, kêu Lục nhi cùng Tiểu Liên đi làm, tự mình đi qua một bên rót trà bưng qua đây: "Lão gia, mời dùng trà, tiểu thư mời dùng trà."

Từng sợi trà dài, nhỏ như kim châm, trải qua ngâm nước nóng, xoè ra khác lạ, rõ ràng là dài nhỏ như kim, nhưng lại nở ra những đóa hoa nhỏ màu xanh nhạt, hương xông trà vào mũi, nhuộm choáng cả tòa phòng khách. "Phụ thân mời dùng trà?" "Ừ " mộc thừa tướng bưng chén trà tới, khẽ nhấp một cái, thật đúng là trà trung cực phẩm, nữ nhi thật là biết hưởng thụ, không giống người cha như hắn, quanh năm suốt tháng vội bận rộn công việc, liền muốn uống một ly trà cũng không dễ có...

"Phụ thân là lo lắng mấy thứ này để lại mộc phủ sẽ chọc đến mầm tai họa, phải không?" Mộc Thanh Dao ưu nhã xốc lên trà đắp, uống một ngụm trà, nhìn phía thừa tướng cha, chầm chập mở miệng: "Phụ thân không cần lo lắng, nữ nhi đã nghĩ đến một cách?" Mộc thừa tướng vừa nghe đến Mộc Thanh Dao nói, sớm đã có hứng thú, liền trà cũng không uống, cấp cấp nhìn nàng: "Nữ nhi, có biện pháp nào nói một chút?" Mộc Thanh Dao quét mắt liếc một cái những nha đầu đang đứng, tất cả mọi người đang loay hoay làm việc, tuy rằng mấy nha đầu này đều là người trung thành, nhưng có một số việc vẫn là ít biết sẽ tốt hơn, để tránh gặp phải sự cố ngoài ý muốn, phất phất tay phân phó đi xuống: "Đều đi xuống đi."

"Dạ, tiểu thư?" Mấy người nha đầu lui xuống, Mạc Sầu thủ ở trước cửa. Trong Phòng khách, Mộc Thanh Dao vẻ mặt nghiêm túc nhìn Mộc Ngân: "Phụ thân biết Nguyên Thông tiền trang của Huyền Nguyệt quốc là cửa hàng tư nhân của hoàng thất chứ, tối nay, phụ thân có thể đem mấy thứ này đưa đến Nguyên Thông tiền trang tư nhân đi, lấy giá thị trường đổi thành ngân phiếu của tiền trang tư nhân, sau đó mở một trương mục, đem tiền như cũ gửi vào tiền trang tư nhân, kêu bọn họ làm một tín vật đưa lại, sau này chỉ cần có tín vật của cửa hàng là có thể lấy tiền bạc ra..." Nhân gia lễ mừng năm mới đình càng, mỗ cười lễ mừng năm mới càng được lại, vừa nhanh, còn canh hai, thế nhưng thậm chí có người cấp cười tống trứng thối, còn nhất tống bốn, cười liền muốn hỏi một chút tống trứng gà người, vì mao như vậy, cười khổ sở cực kỳ, hi vọng thân ái cấp một nhắn lại, đâu không hài lòng, làm cho mỗ cười cải tiến.

.