Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 418

Chương 127.2

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm. An Định Phong đứng lên nhìn hết thảy, trên mặt đồng dạng cũng hiện lên hào quang, sải bước tiêu sái lên phía trên, hắn giơ tay lên bốn phía lập tức yên lặng lại, mọi người cùng nhau nhìn tướng quân, không biết hắn muốn nói cái gì? “Tất cả mọi người đều nghe được, những ngày kế tiếp, nhiệm vụ huấn luyện rất gian khổ, nhưng chúng ta có lòng tin hoàn thành hay không ?” “Có.”

Tiếng hô hào hùng tận trời, tiếng kêu chẳng những ở đây, mà ở xa xa, Lục Chiến Vân phơi nắng đến vẻ mặt đỏ tươi cũng kêu lên, ngay cả người bị đánh là Hoàng Mộc Dương cũng kêu, một chút cũng không cảm thấy mình chịu đòn có cái gì không tốt, tương phản còn chứng tỏ hoàng hậu nương nương trị quân nghiêm cẩn, bọn họ thấy được nhiều hi vọng trong thời gian tới. Kế tiếp, mười vạn binh mã bắt đầu cho giai đoạn huấn luyện nghiêm cẩn lãnh khốc . Về phương diện khác, Thanh Dao ở trong quân doanh chọn ra một ngàn binh lính giỏi bơi lội, đồng dạng cũng tiến hành huấn luyện yêu cầu cao độ, một nghìn người ẩn vào trong nước, ít nhất phải lặn sâu năm thước, ở bên dưới có cột một sợi dây thắt sáu nút thắt, sau đó ở trong thời gian quy định đem sáu nút thắt cởi ra, đây là hạng mục huấn luyện đặc biệt khó khăn, lúc ban đầu, trong một nghìn người chỉ có hai người là tháo được hai nút thắt như vậy đã tốt lắm rồi, thế nhưng huấn luyện tiếp tục tiến hành, từ từ, càng ngày càng nhiều người có thể cởi ra nút thắt, cuối cùng cũng có người đột phá cởi hết sáu nút, rốt cuộc đã chính thức hoàn thành huấn luyện thủy quân, một nghìn người bọn họ, không chỉ huấn luyện kỹ năng trong nước, còn phải huấn luyện kỹ năng bắn tên, trên cao, dưới ngựa, tuy rằng không cầu bách phát bách trúng, thế nhưng cũng phải bách bộ xuyên dương.

Đám người của Thanh Dao cùng Ngân Hiên luôn túc trực ở quân doanh. Huấn luyện bắt đầu từ tháng sáu, vẫn duy trì liên tục đến tháng chín, đúng ba tháng, đã làm cho rất nhiều người thoát thai hoán cốt, hoàn toàn không còn giống như lúc trước, mười vạn người này, bước đi như bay, thân hình nhẹ nhàng, ban ngày ở dưới mặt trời chói chang, ban đêm ngủ ở dã ngoại, phảng phất như chỗ không người, thân thể cường tráng, chưa bao giờ sinh bệnh. Cảnh này khiến cho bọn người ở nơi đóng doanh chưa bị chọn, lúc ban đầu còn thấy may mắn đến cuối cùng thì ngưỡng mộ, vì những biến hóa xảy ra long trời lở đất này.

Những động tĩnh ở Nguyệt Nha quan, từ lâu đã truyền đến khắp các quốc gia. Mỗi quốc gia đều bắt tay vào phòng bị, chẳng qua gần Nguyệt Nha quan chính là Hoàng Viên quốc, mà tân hoàng của Hoàng Viên quốc cùng Huyền Nguyệt hoàng hậu có giao hảo, chuyện này tất cả mọi người đều biết, tân hoàng đăng cơ được chính là do nữ nhân Mộc Thanh Dao này ở phía sau thao tác, hắn mới có thể đăng vị như ý nguyện. Như vậy lần này các nàng nhất định mượn đường của Hoàng Viên quốc để đi, mà biên cảnh Hoàng Viên quốc giáp ranh với Thanh La quốc cùng Đan Phượng quốc, hai nhà này là cảnh giới nhiều nhất, luôn mật thiết chú ý nhất cử nhất động tại Nguyệt Nha quan.

Tháng chín đầu thu. Gió thu se lạnh, bao phủ toàn bộ Nguyệt Nha quan, một nghìn binh lính thủy chiến đã bị phái đi phương bắc của Huyền Nguyệt, mà chuyến đi này mười vạn binh mã của bọn họ, đã chờ xuất phát, chuẩn bị đi trước biên cảnh của Hoàng Viên quốc cùng Đan Phượng quốc, Trần Đường quan. Ở trong chuyện này, Thanh Dao đã tỉ mỉ gửi thư cho Thẩm Ngọc, để hắn xuất ra năm vạn binh mã, Thẩm Ngọc đồng ý, binh mã của Thạch Thành biên cảnh đều do nàng thuyên chuyển, tổng binh Thạch Thành đã nhận được thánh chỉ của hoàng thượng ,phối hợp với tất cả hành động của Huyền Nguyệt.

Ở đây mười vạn binh mã, năm nghìn người áp lương thảo sau đó là năm nghìn người áp giải vũ khí, những vũ khí này đã sớm đưa tới, Thanh Dao cũng đem các loại vũ khí thị phạm một lần, trong mười vạn binh sĩ này tất cả đều thao tác được vũ khí, có những vũ khí này cho bọn hắn thì không khác gì như hổ thêm cánh, uy lực không gì sánh được, chuyện này làm cho mười vạn binh mã càng tăng thêm lòng tin. Một ngày, trời trong nắng ấm. Mười vạn binh mã tập hợp, đồng loạt tụ ở trước cửa đại doanh.

Một hàng người uyển chuyển kéo thành hàng dài, nhìn không thấy đầu, đoàn người đông nghịt . Thanh Dao lạnh lùng hô một tiếng: “Xuất phát.” Mang đội quân đi đầu chính là Lục Chiến Vân, chạy trước, tiếng vó ngựa bắt đầu vang lên, mọi người lao tới tiền tuyến, bắc thượng Đan Phượng.

Bên trong doanh có rất nhiều binh tướng đưa tiễn, trong mắt đầy sương mù, mặc dù biết lần này không nhất thiết bại, thế nhưng lòng vẫn đang có một loại cảm giác bi tráng, lặng im bên trong, mỗi người vừa ước ao, lại lo lắng, thẳng đến khi đội ngũ thật dài biến mất không thấy, một hơi thở mới chậm rãi thở ra. Đám người An Định Phong cùng Thanh Dao còn có Ngân Hiên là những người đi phía sau cùng, nhìn đội ngũ một đường tiến về phía trước, An Định Phong quay đầu nghiên người nhìn về phía hoàng hậu nương nương ở trên cao, nàng giống như một đóa hoa ánh sáng, đập vào mắt làm kinh hồn người, mấy ngày nay ở chung, đã làm cho hắn đối với năng lực của nàng càng tin phục. Nữ nhân này so với nam tử không hề thua kém.

“An tướng quân, yên tâm đi, bản soái sẽ không để cho những người này uổng mạng, chúng ta nhất định sẽ thắng lợi.” “Dạ, nguyên soái.” An Định Phong cúi đầu, từ khoảnh khắc này về sau , hoàng hậu không còn là hoàng hậu, mà là bắc thượng nguyên soái.

An Định Phong giục ngựa chạy về phía trước, phía sau, Thanh Dao không nhanh không chậm đi theo đội ngũ, Tiểu Ngư nhi ngồi ngay ngắn ở phía trước Băng Tiêu, hưng phấn kêu lên: “Nương, rốt cuộc chiến tranh rồi, thật tốt quá.” (TT: ặc bé thật là -_-) Tiểu Bạch sói cùng tiểu hồ ly ở trong cái túi của bên hông ngựa cũng thò đầu ra, phối hợp thanh âm của nàng, kêu ô ô. Thanh Dao không thèm để ý tới nàng, quay đầu nhìn phía Ngân Hiên, mấy ngày nay, hắn vẫn yên tĩnh bồi ở bên nàng, lẳng lặng tựa như không tồn tại, thế nhưng khi nàng cần giúp đỡ thì luôn cho nàng sự giúp đỡ, an ủi.

“Ngân hiên, đi thôi.” “n”, hai con tuấn mã tăng tốc cuồn cuộn, vượt lên đầu mà đi, phía sau Tiểu Ngư nhi kêu lên: “Nương, chờ ta một chút.” Lúc này, nàng cũng không dám gọi phụ hoàng, bằng không nương xác định chắc chắn sẽ cho nàng lập tức trở về.

Lúc mười vạn binh mã đi qua Hoàng Viên quốc, thì biên quan đã mở rộng ra, tự động cho đi, Thanh Dao vì phòng kinh động đến bách tính, đã theo quan đạo bên ngoài hành tẩu, đi đến Thạch Thành. Hoàng Viên quốc vốn là một tiểu quốc, diện tích chiếm không lớn, bởi vậy, binh mã tiến lên mười lăm ngày, liền đến Thạch Thành giáp ranh với Đan Phượng quốc. Tổng binh Thạch thành là một hán tử hơn năm mươi tuổi, khôi ngô cao to, vừa nhìn đã biết xuất thân võ tướng, hắn gọi Lưu Vân Phong, dẫn theo phó tướng cùng tham tướng của Thạch Thành ra đón, trước cửa thành, tổng binh ôm quyền cung kính mở miệng: “Lưu Vân Phong phụng ý chỉ thánh thượng, tới trước đón tiếp Huyền Nguyệt nguyên soái.”

“Làm phiền.” Thanh Dao lập tức ôm quyền, Lưu Vân Phong sợ run một chút, thánh thượng hạ chỉ, vẫn chưa nói người lĩnh binh Huyền Nguyệt là một nữ tướng, điều này làm Lưu Vân Phong có một chút nghi hoặc, mâu quang mất tự nhiên dời về phía Ngân Hiên ở bên cạnh Thanh Dao, hắn cho rằng Ngân Hiên mới là người cầm đầu. “n…”

Lưu Vân Phong khôi phục thái độ bình thường, đây là chuyện nhà của người ta, có quan hệ gì với hắn đâu, bọn họ lần này chỉ là phối hợp hành động với người ta thôi, vì thế tất cả hành động đều là nghe lệnh hành sự. Mười vạn binh mã vào thành. Thạch thành biên cảnh cùng Nguyệt Nha quan biên cảnh có chút khác biệt, bên trong thành bách tính rất nhiều, lúc này họ chia làm hai hàng đứng ở hai bên đường phố, nhìn hết thảy trước mắt giống như đang xem náo nhiệt, hơn nữa bách tính đối với những người này có ý bất mãn, từ xưa khi chiến tranh kẻ chịu khổ đều là bách tính, bọn họ không hy vọng có chiến tranh, hơn nữa chiến tranh này còn phát sinh ở Thạch Thành cùng Trần Đường Quan, nhiều năm qua, bọn họ vẫn chung sống hoà bình, nếu những người này bị đánh bại, như vậy Đan Phượng quốc tất nhiên sẽ không bỏ qua cho người của Thạch Thành, đến lúc đó bọn họ nhất định sẽ phải chịu khổ.

Thanh Dao cảm nhận được bách tính đầy địch ý, nhưng không có biện pháp giải thích. Những bách tính này chỉ lo an nhàn trước mắt, nào biết đâu rằng trận chiến này sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh, đến lúc đó, nếu gặp một quân hoàng tàn bạo hung ác độc địa đánh chiếm, tất cả mọi người sẽ phải sống khổ không thể tả..