Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 419

Chương 127.3

Lưu Vân Phong một đường đem bọn người của Thanh Dao nghênh đoán về quan nha, nhưng Thanh Dao cự tuyệt, ôm quyền chậm rãi mở miệng. “Lưu tổng binh có lòng, chúng ta ra khỏi thành để đóng quân, sẽ không cắm trại ở Thạch Thành.” “Tại sao vậy?” Lưu Vân Phong có chút giật mình, nhưng nếu nguyên soái đã lên tiếng, hắn cũng không cố ép làm gì.

“Không muốn quấy nhiễu bách tính ở đây” Thanh Dao nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt trở nên âm ngao sâu thẳm, nhưng vẫn chưa nói thêm cái gì. Nhưng mà lời của nàng vừa nói xong, Lưu Vân Phong không cho là đúng, bởi vì bọn họ đến Thạch Thành, cũng đã quấy nhiễu người ở chỗ này và phá vỡ sự ôn hoà vốn có, sao còn gọi là không muốn quấy nhiễu nữa, bất quá hắn cũng không nói thêm cái gì, ôm quyền cung kính mở miệng. “Tốt, như vậy Vân Phong tiễn nguyên soái ra khỏi thành”

Đại quân cuồn cuộn ra khỏi Thạch Thành, ở ngoài thành, cách năm mươi lý để đóng quân, đi tiếp thêm ba mươi lý nữa là biên cảnh Đan Phượng quốc, dưới ánh trăng sáng tỏ, xa xa gần gần có thể trông thấy trên thành lâu Trần Đường Quan, đang dựng thẳng một ngọn cờ thật cao, ở trong gió đêm rêu rao đong đưa. Thanh Dao ra lệnh một tiếng: “Đóng trại, ngay tại chỗ này nghỉ ngơi.” “Dạ, nguyên soái” Lục Chiến Vân cuối người lĩnh mệnh, chỉ huy mọi người đóng trại ngay tại chỗ, mười mấy tòa doanh trướng rất nhanh được dựng lên, bốn phía sắp xếp bố phòng, tầng tầng binh tướng sĩ đứng gác, trên cột cờ cao to, nổi lên kỳ hiệu của Huyền Nguyệt, một con phượng hoàng giương cánh bay lên.

Trong doanh trướng chủ sói, Thanh Dao ngồi ngay ngắn ở vị trí phía trên, Lưu Vân Phong đi đến, cung kính mở miệng: “Nguyên soái, Vân Phong đi trước về Thạch Thành, ngày mai lĩnh binh mã ra hiệp trợ nguyên soái.” “n, làm phiền.” Thanh Dao gật đầu, hướng ra phía ngoài kêu một tiếng: “Người đến, tiễn lưu tổng binh đi ra ngoài.”

Lập tức có tiểu binh chạy vào, ôm quyền với Lưu Vân Phong : “Lưu đại nhân mời” Lưu Vân Phong vừa rời đi, thì Ngân Hiên cùng An Định Phong đều đi đến, An Định Phong đối với hành động suốt đêm ra khỏi thành đóng quân của nguyên soái có điều không hiểu, nhưng trong lòng Ngân Hiên thì đã hiểu rõ, Dao nhi tâm tư xác thực cẩn mật, sự lo lắng của nàng không thừa chút nào. “Nguyên soái vì sao không ở lại Thạch Thành.”

Lúc này đây không cần Thanh Dao lên tiếng, thanh âm lãnh mị của Ngân Hiên đã vang lên: “An tướng quân, nguyên soái làm như thế, là sợ bên trong Thạch Thành có biến hóa, mười vạn binh mã cũng không phải là việc nhỏ, nếu như Lưu Vân Phong dở trò lừa gạt, chúng ta tức không phải tự tìm khổ sao.” “Nhưng hoàng đế Hoàng Viên quốc không phải đã ra hàng thư rồi sao?” An Định Phong quay đầu lại nhìn hơi nghiêng về phía Ngân Hiên, lần đầu tiên hắn nghe được nam nhân này nói chuyện, không chỉ người lãnh, ngay cả thanh âm cũng đều lãnh, nhìn hình dạng lãnh khốc cuồng vọng này, hắn không khỏi nhớ tới hoàng thượng xa ở kinh thành, tuy rằng Ngân Hiên cùng hoàng đế lớn lên không giống nhau, nhưng một cỗ khí phách cùng cuồng ngạo như vậy thật là có điểm giông, năng lực như thế nào lại bị hoàng hậu nương nương chiêu mộ được, thực sự có chút khó tin.

Lúc này Ngân Hiên cũng không lên tiếng, mà đi qua một bên ngồi, An Định Phong đối với hành động cuồng vọng của hắn có chút tức, ngẩng đầu lên nhìn lại thì phát hiện nguyên soái vẫn chưa sinh khí, ngược lại còn xem lời nói mới rồi của hắn là lời giải thích. “Tân hoàng đế tuổi còn nhỏ, chỉ sợ trong triều có người không phục, nổi lên ác ý, vì thế vẫn nên cẩn thận chút cho thỏa đáng.” An Định Phong ngẩn ra, nguyên lai là như vậy, xem ra vẫn là nguyên soái nghĩ chu đáo, hắn ôm quyền: “Nguyên soái lo lắng rất đúng.”

“Đêm không còn sớm, mấy ngày liên tiếp hành quân, xác thực đã mệt mỏi, An tướng quân lui xuống nghỉ ngơi đi, sáng sớm ngày mai chúng ta bắt đầu thương lượng xem do ai làm tiên phong.” “Dạ” An Định Phong lĩnh mệnh đi xuống, trong doanh trướng, chỉ còn Thanh Dao cùng Ngân Hiên đang ngồi ngay ngắn, hai người quay đầu nhìn nhau, trong mắt đều là sự thân thiết, còn có lời thề đối phó Đan Phượng quốc nữa, Thanh Dao lên tiếng: “Ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi.” “Được” Ngân Hiên cũng đi xuống, doanh trướng của hắn ngay bên cạnh Thanh Dao, như vậy mới có lợi cho việc bảo hộ nàng, lần này hành quân, hắn không hy vọng nàng xảy ra một chút xíu chuyện ngoài ý muốn nào.

Doanh trướng an tĩnh lại, Mạc Sầu dẫn Tiểu Ngư nhi đi tới, phía sau còn có Băng Tiêu, hai người động thủ nhanh chóng phụ chủ tử trải tấm thảm dài ra, hiện tại là đêm thu, ban đêm thật lạnh, còn đóng quân ở dã ngoại, tự nhiên phải đắp chăn nhiều một chút, để tránh khỏi bị cảm lạnh sinh bệnh. “Chủ tử, được rồi, sớm một chút nghỉ ngơi đi.” Mấy người các nàng ở cùng một doanh trướng, doanh trướng chủ soái rất lớn, cũng đủ vài người nghỉ ngơi, hơn nữa Mạc Sầu cùng Băng Tiêu còn thay phiên gác đêm.

“Được, các ngươi cũng sớm một chút nghỉ ngơi đi, tối nay không có động tĩnh gì, từ ngày mai hãy bắt đầu gác đêm.” Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, muốn đánh lén cũng không phải lúc này, vì thế tối nay sẽ không có bất luận cái gì gió thổi cỏ lay. Mạc Sầu cùng Băng Tiêu nhìn nhau, trong lòng rất cảm động, nương nương luôn luôn cẩn thận tỉ mỉ như vậy, đoạn đường này các nàng xác thực cũng mệt chết đi, nếu nương nương đã nói như thế, vậy thì nghỉ ngơi đi, các nàng ở một bên kia cũng trãi tấm thảm lông thật dài để cùng nhau nghỉ ngơi.

Đêm, lộ ra quỷ dị, gió nhẹ nhàng thổi lên, làm lá cờ tung bay lay động. Thỉnh thoảng có bóng người đi lại, những người này bởi vì trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, vì vậy dù gác đêm cũng không cảm thấy có bao nhiêu khó, hoặc là mệt mỏi rã rời, mỗi người đều tinh thần chấn hưng chú ý động tĩnh bốn phía. Một đêm không có chuyện gì, sáng sớm ngày thứ hai.

Khi trời vừa sáng, Lưu Vân Phong liền dẫn hai vạn binh mã Thạch Thành đi tới, còn có binh tướng ở lại bên trong Thạch Thành, khi cần thì có thể đều động. Trong doanh trướng chủ soái, Thanh Dao cũng đã dậy, Tiểu Ngư nhi thì còn ngủ ngon ở một góc, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đem mấy thứ đồ thu lại, đợi một lúc nữa ở đây còn phải nghiên cứu việc quân cơ đại sự. Quả nhiên rất nhanh liền có người xuất hiện, đại tướng quân An Định Phong còn có phó tướng Lục Chiến Vân, Trương Chiểu Trạch, Hoàng Mộc Dương, cùng với tham tướng thủ hạ của bọn hắn , mặt khác Lưu Vân Phong cũng dẫn tham tướng dưới tay hắn đi đến, rất nhanh, toàn bộ trong doanh trướng đều ngồi đầy người.

Mọi người đồng loạt nhìn hoàng hậu nương nương trên thượng thủ, chỉ thấy nàng một thân ngân sắc giáp trụ, đầu đội ngân khôi, giống như một tiểu tướng sinh long hoạt hổ, chỉ là trên mặt lại che một tấm lụa mỏng, khiến người ta nhìn không rõ khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi ánh mắt sắc bén, con ngươi sâu thẳm lăng hàn, làm người ta không dám khinh thường. “Đối diện là biên cảnh Trần Đường Quan của Đan Phượng quốc, nếu như chúng ta đánh hạ Trần Đường Quan, như vậy liền xuất sư đại thắng, lấy Đan Phượng sẽ không còn là chuyện nói chơi, nếu như ngay cả Trần Đường Quan đều lấy không được, như vậy cái gì cũng không cần bàn, vì thế mỗi người các ngươi đều phải nghiêm ngặt yêu cầu bản thân mình.” Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, chúng tướng quân bên dưới ôm quyền, cao giọng mở miệng: “Dạ, nguyên soái.”

Thanh âm này làm cả kinh Tiểu Ngư nhi nàng đột nhiên bậc dậy, mơ màng nhìn hết thảy trước mắt, bầu không khí tương đối nghiêm túc, nàng cũng không dám nói thêm cái gì, đừng nói nàng, ngay cả Tiểu Bạch sói cùng tiểu hồ ly cũng không dám hừ thêm một tiếng. “Bản soái đã nhận được tin tức, Trần Đường Quan có năm viên Đại tướng canh giữ, hiện tại Đan Phượng quốc nữ hoàng lại phái hoàng thái nữ Cơ Tuyết đến đây trợ trận, còn mang đến mười vạn binh mã, như vậy tính ra, Trần Đường Quan gần ba mươi vạn binh mã, mà chúng ta kể cả người của Thạch Thành, tối đa là mười lăm vạn nhân mã, nói như vậy, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, nhưng mà chúng ta càng phải đánh nát khối đá cứng rắn này, các ngươi có lòng tin không?” “Có.”

An Định Phong cùng thủ hạ phó tướng đáp lại rất vang dội, bởi vì trong tay bọn họ có vũ khí, dù cho Trần Đường Quan có gần ba mươi vạn binh mã thì thế nào, bọn hắn làm sao có thể thắng chúng ta. Tuy nhiên Lưu Vân Phong của Thạch Thành lại có chút chần chừ, hơn nữa còn có kinh hãi đảm chiến, nhìn nguyên soái ở thượng thủ , còn có các phó tướng bên cạnh, rốt cuộc là ai cho bọn hắn sự lừng lẫy hào hùng như vậy, hoàn toàn tin tưởng mà không nghi ngờ gì, bọn họ ít người như vậy mà có thể thắng sao, phải biết rằng nội năm viên dũng tướng của Trần Đường Quan thôi cũng không phải chỉ được hư danh, tuy là nữ tử, cũng đều là anh thư. Lưu Vân Phong đang kinh nghi, thì thanh âm Thanh Dao đột ngột vang lên: “Lưu tổng binh, có thể nói một chút với mọi người chúng ta tình huống ở Trần Đường Quan không? Chủ yếu là năm viên nữ tướng các nàng, đều có bản lĩnh gì?”

Lưu Vân Phong phục hồi tinh thần lại, thấy tất cả mọi người đang nhìn hắn, liền hắng giọng một cái, nghiêm túc mở miệng. “Nhắc tới năm viên Đại tướng của Trần Đường Quan , một là chủ tướng Ngọc Kiều, còn lại bốn là phó tướng, theo thứ tự Xuân Đào, Hạ Hà, Thu Cúc, Đông Mai, năm người này không chỉ võ công lợi hại, mà lại có thêm chủ tướng Ngọc Kiều tâm tư nhạy bén, hơn nữa năm người họ đều thiên kiều bá mị, là dạng nữ nhân nũng nịu, vì thế phàm là nam tử gặp gỡ các nàng , rất ít có thể vượt quá mười chiêu, bởi vì nam nhân đại đa số chạy là không khỏi mị lực của các nàng.” Lưu Vân Phong tiếng nói vừa dứt, An Định Phong cùng thủ hạ phó tướng, tham tướng đều ngây ngẩn cả người.

Doanh trướng lâm vào yên tĩnh, lúc này, ở ngoài doanh trướng vang lên tiếng kèn lệnh bén nhọn, rất nhanh có binh sĩ vọt vào, một đường kêu lên: “Bẩm, nguyên soái, Trần Đường Quan đang cử người ở ba mươi dặm ngoài khiêu chiến.” Thanh Dao nhíu mày, con ngươi hiện lên sắc bén, xem ra những nữ nhân này xác thực quá kiêu ngạo, bình thường không ai giáo huấn các nàng, vì thế có điểm không kiêng nể, dám đến thẳng trận khiêu chiến, tốt, vậy hãy để cho người của nàng đáp lễ các nàng vậy. Thanh Dao ngẩng đầu lên, quét mắt liếc nhìn đám người An Định Phong cùng Lục Chiến Vân một cái, nói thật ra, nếu như năm nữ nhân kia thực sự lớn lên thiên kiều bách mị, như vậy mấy nam nhân này chắc không thể qua quan, nhưng trận chiến này nhất định phải thắng, mới có thể cổ vũ sĩ khí, nếu như trận chiến đầu tiên thất bại, sẽ ảnh hưởng thật lớn sĩ khí.

Thanh Dao chủ ý đã định, con ngươi lướt một vòng, cuối cùng đem mâu quang rơi vào trên người Băng Tiêu, đối với công phu của Băng Tiêu, nàng hiểu rõ như lòng bàn tay, mặc dù những nữ nhân kia rất lợi hại, nhưng Băng Tiêu cũng không phải kẻ yếu, ánh mắt nàng đột nhiên sâu thẳm, phất tay: “Đi xuống đi.” “Dạ, nguyên soái”, tiểu binh kia lui ra ngoài, trong doanh trướng mọi người cùng nhau nhìn nguyên soái, yên An Định Phong xoay mình đứng dậy, chậm rãi mở miệng: “Bẩm nguyên soái, mạt tướng thân là tiên phong, trận đầu tiên này để cho mạt tướng xuất mã đi”. Lục Chiến Vân cùng Trương Chiểu Trạch cũng xin chiến: “Thỉnh nguyên soái hạ lệnh, để cho mạt tướng đi trước, mạt tướng cam đoan không bị những nữ nhân kia mê hoặc, nhất cử đánh bại yêu nữ này.”

Thanh Dao mím môi, lạnh lùng quét mắt liếc nhìn mấy người này, rồi đem mâu quang chuyển qua người Băng Tiêu, theo lý Băng Tiêu là ám vệ, không nên xuất chiến, nhưng thời gian đặc thù, thì có đối đãi đặc thù: “Băng Tiêu.” “Có thuộc hạ.” Băng Tiêu tuy rằng vô cùng kinh ngạc, nhưng vẫn đang cung kính đứng lên, ôm quyền nghe lệnh: “Bản soái quyết định trận chiến đầu tiên này cho ngươi đến đánh, ngươi có lòng tin đánh thắng không?”

Lời vừa nói ra, toàn bộ doanh trướng rơi vào yên lặng, An Định Phong cùng Lục Chiến Vân đối với tình trạng như vậy có chút không thoải mái, mà Băng Tiêu cũng bị một trận kích động, nàng có nắm chắc đánh thắng, thân là ám vệ, nàng chưa từng có chính diện cùng người khác giao phong qua, không nghĩ tới hôm nay hoàng hậu nương nương lại đem trọng trách lớn như vậy giao trên tay nàng, sao không làm nàng kích động chứ, Băng Tiêu quay đầu nhìn lướt qua Ngân Hiên, Ngân Hiên khẽ gật đầu, Băng Tiêu lập tức ôm quyền cao giọng mở miệng: “Thuộc hạ nguyện ý đánh trận đầu này, nếu như không thắng, lấy cái chết tạ tội.” Lời của nàng vừa nói ra, trong doanh trướng liền ồ lên, lần đầu tiên họ chăm chú nhìn cô gái này, nàng kiều mị đến cực điểm, lúc trước nàng vẫn điệu thấp để hành sự, vì thế không bị mọi người coi trọng, lúc này nhìn kỹ nàng, thực sự là nữ nhân phong tình vạn chủng, đối với việc làm cho nàng đánh trận chiến đầu tiên, đám người An Định Phong cùng Lục Chiến Vân cho rằng có thể được, bởi vì họ thực sự không biết nữ tử đối diện rốt cuộc có câu hồn thuật gì, nếu như bọn họ thực sự bị mê hoặc mà bại trận đầu, thì hậu quả rất lớn. “Tốt, bất quá bản soái không hy vọng ngươi chống chọi, mà là phải dùng trí, chúng ta cần phải bảo tồn thực lực, chớ đem mình đi liều lĩnh, hôm nay chúng ta phải để cho Đan Phượng quốc nhìn thấy cái gì gọi là thực lực chân chính, còn có cái gì kêu là vũ khí tiên tiến…”

“Dạ, nguyên soái.” Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, Băng Tiêu đã biết ý tứ của chủ tử, liền lên tiếng lĩnh mệnh: “Thuộc hạ đi vào nghênh chiến.” “Nổi trống trợ uy, mười vạn binh mã trợ trận, nếu như một trận chiến này thắng, Băng Tiêu chính là kiêu kỵ đô úy của mười vạn binh mã.”

Lời vừa nói ra, Băng Tiêu kích động không thôi, tuy rằng kiêu kỵ úy chỉ là một võ tướng bát phẩm, thế nhưng đối với nàng, cũng là vinh quang cao nhất, từ nay về sau nàng sẽ thoát ly khỏi thân phận ám vệ, trở thành một quân nhân danh chính ngôn thuận. “Dạ, thuộc hạ nhất định hoàn thành nhiệm vụ.” “Xuất chiến”, một tiếng lệnh, trống trận nổi vang, tiếng vó ngựa bắt đầu, thanh âm kinh thiên động địa bao phủ ở giữa không trung.

.