Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 431

Chương 129.3

Mạc Sầu cùng Băng Tiêu rất nhanh lấy máu rắn mang qua, Thanh Dao lập tức nhận lấy, để cho Ngân Hiên ăn vào, tự mình cũng ăn một ít, không biết máu rắn rốt cuộc có tác dụng hay không, này nhất thời hồi lâu cũng không thấy gì, Ngân Hiên tiếp tục tựa ở trên vai Thanh Dao , mà Thanh Dao thì bất động. Xa xa Mạc Sầu cùng Băng Tiêu vẫn canh chừng, không để cho người khác quấy rầy đến các nàng, đêm càng ngày càng sâu… Trần Dường Quan

Bên trong chính sảnh của quân cơ đại doanh , lúc này bao phủ hơi thở âm lãnh. Cơ Tuyết trầm mặt lạnh lùng ngồi ngay ngắn ở bên trái thượng vị, không nói được một lời nhìn sắc mặt âm ngao của nam tử ngồi trên cao. “Hoàng phu nương nương không phải nói chúng ta vô năng sao? Hiện tại ngươi cũng đã bị mất sáu bảy vạn binh mã, Trần Đường Quan gần ba mươi vạn binh mã, hiện tại chỉ còn lại không tới mười lăm vạn.”

Cơ Tuyết nói xong vừa nhanh vừa vội, đau lòng khó nhịn, làm sao lại phát sinh chuyện như vậy chứ, nàng càng nghĩ càng khổ sở, không ngờ tới nữ nhân Mộc Thanh Dao kia lại khó đối phó như vậy, xem ra sau này các nàng càng phải cẩn thận mới được, nhưng lúc này phải cái gì bây giờ? “Không phải nói đã hạ cổ cho bọn hắn sao?” Cơ Tuyết mày nhẹ cau, có chút khó hiểu nhìn Hoa Văn Bác, Hoa Văn Bác bởi vì lời nói hàng loạt như pháo nổ của nàng, mà sắc mặt càng phát ra khó coi, trên gương mặt trắng trẻo, rõ ràng chiếu ra ánh sáng đen, hắn chậm rãi mở miệng: “Không nghĩ tới bọn họ lại giải được, có thể thấy được bên người Mộc Thanh Dao nhân tài đông đảo.”

Hoa Văn Bác một lời vừa nói xong, liền cười lạnh một tiếng: “Ta cũng không tin không đối phó được bọn họ.” Chủ tướng Ngọc Kiều của Trần Đường Quan, từ đầu tới đuôi không nói gì, sắc mặt ngưng trọng, cả người bao phủ thương tâm, nàng so với hoàng thái nữ Cơ Tuyết cùng hoàng phu nương nương ở trên cao thì thương tâm nhiều lắm, bốn viên dũng tướng thủ hạ của nàng, Xuân Đào, Hạ Hà, Thu Cúc cùng Đông Mai, đều bị giết, người khác chỉ tối đa tiếc hận một chút, nhưng các nàng đều là tỷ muội cùng sinh cùng tử với nàng, sao lại không khiến nàng thương tâm, đau tận tim gan. “Ngươi có biện pháp nào?”

Cơ Tuyết âm ngao nhìn chằm chằm Hoa Văn Bác, sự kiện lần này quả nhiên là một đả kích lớn đối với hắn, con người hắn luôn luôn cao ngạo, lúc này như phủ lên một đám mây đen, toàn bộ gương mặt đều rất khó coi. “Ta lập tức chạy tới Hoàng Viên quốc, để cho bọn họ hợp tác với Đan Phượng quốc của chúng ta, trước sau giáp công, một lưới tiêu diệt hết bọn họ.” “Điều này không có khả năng” Cơ Tuyết xoay mình đứng dậy, đối với chuyện phát sinh ở đăng cơ đại điển của tân hoàng Hoàng Viên quốc, nàng thấy rõ ràng, tân hoàng kia là người của Mộc Thanh Dao, làm sao lại cùng Đan Phượng các nàng hợp lực tấn công Mộc Thanh Dao chứ, nam nhân này căn bản là người ngốc nói mớ.

Chẳng qua Hoa Văn Bác cũng không nóng lòng, khóe môi câu ra cười nhạt. Đối với Hoàng Viên quốc, hắn hiểu so với Cơ Tuyết sâu hơn nhiều lắm, tuy rằng tân hoàng là người của Mộc Thanh Dao, thế nhưng tân hoàng này chỉ có mười lăm tuổi, quan trọng nhất là bên trên có rất nhiều đại thần, trong đó mới Y Tư Nguyên đại nhân cậu của hoàng thượng là một thí dụ, chỉ sợ đều lo lắng đề phòng, nếu như hắn hiểu được lợi hại bên trong, chắc bọn họ sẽ hạ lệnh vây công Mộc Thanh Dao, mà tổng binh Thạch Thành cũng không phải người của hoàng thượng, mà là người của đại thần trong triều, chỉ cần bọn họ phản đối, hạ mật lệnh ra thì tổng binh Thạch Thành, Lưu Vân Phong sẽ cùng với bọn họ vây giết đám người Mộc Thanh Dao. “Được rồi, chuyện này ta sẽ đi xử lý, ngươi đừng quan tâm, ngày mai sáng sớm ta sẽ chạy tới Hoàng Viên quốc, chuyến đi này sợ rằng phải mất trên dưới mười ngày, các ngươi nhất định phải thủ vững ở Trần Đường Quan, không thể có nửa điểm sai lầm, chỉ cần Lưu Vân Phong đáp ứng xuất binh, chúng ta trước sau giáp công, ta không tin bọn chúng không chết, dù cho Thạch Thành không ra binh, đóng chặt cửa thành, bọn chúng tiến đến không lối, quay đầu lại không đường, chặt đứt lương thực cùng nguồn nước, thì chỉ có một con đường chết.”

“Chỉ sợ nữ nhân sẽ công phá Trần Đường Quan.” Đây là nỗi lo lắng của Cơ Tuyết, Hoa Văn Bác biết chuyện này là tuyệt đối có thể, thế nhưng nếu hắn ở lại Trần Đường Quan, tuy rằng có thể cản đường đi của nữ nhân kia một thời gian, nhưng lại không thể đều diệt hết bọn chúng, bởi vì tuy bọn chúng tạm thời không có nước để uống, nhưng chỉ cần lui về Thạch Thành, tất cả liền có thể hoá giải. “Vì thế của trọng trách của các ngươi rất nặng, nhất định phải thủ vững tất cả, bằng không Trần Đường Quan sẽ mất, bọn họ đến công thành, các ngươi không nên mở cửa thành, quan trọng nhất đừng cho người họ tới gần cửa thành, tuy rằng các nàng có vũ khí lợi hại, nhưng mà vũ khí này nhất định phải đến gần gũi mới có biện pháp bắn, xa xa căn bản không nổ huỷ được cửa thành, vì thế các ngươi hãy vận chuyển nhiều đá lớn chất đống ở trên tường thành, chỉ cần vừa có người tới gần, liền đẩy đá ngăn cản, hơn nữa lệnh cho cung tuyển thủ sẵn sàng đợi lệnh, không cho phép người tới gần.”

Hoa Văn Bác phân công nhiệm vụ, Cơ Tuyết nhanh chóng lĩnh mệnh, lúc này chỉ có thể làm như vậy, mong rằng hắn có thể thuyết phục người của Hoàng Viên quốc, trước sau giáp công, như vậy Trần Đường Quan sẽ không có việc gì, chỉ cần các nàng sống quá mười ngày, là được, nữ nhân kia chỉ có hai con đường có thể đi, lui về Thạch Thành, hoặc công phá Trần Đường Quan, nếu như các nàng có thể đem bọ họ đẩy lui về Thạch Thành, đến lúc đó Lưu Vân Phong có thể gây khốn khó bọn họ. “Ngươi đi sớm về sớm.” Cơ Tuyết trầm trọng mở miệng.

Ánh mắt Hoa Văn Bác nhìn nàng như có điều suy nghĩ, rồi khẽ gật đầu một cái, đứng lên đi ra ngoài, Cơ Tuyết cũng dẫn người rời khỏi chính sảnh của quân cơ đại doanh, trong chính sảnh chỉ có một mình chủ tướng Ngọc Kiều thương tâm ngồi lại đó, mặc niệm cho bọn tỷ muội đã chết đi. Sáng sớm ánh sáng mờ mờ xuyên thấu qua kẽ lá, chiếu vào trong rừng, mười vạn tướng sĩ ẩn ở núp, hoặc ngồi, hoặc ngủ, toàn bộ bị bao phủ trong vầng kim quan, mà phía xa xa, mười mấy tòa doanh trướng đều bị hủy diệt, thây ngã khắp nơi, huyết nhục lờ mờ, đều là thuần một sắc màu nữ tử, ban ngày nhìn kỹ tứ chi gãy và xác chết tạo thành một bức tường, càng cảm thấy kinh tâm động phách hơn… Ở bìa rừng, sương mù nhợt nhạt bao phủ giữa không trung, một người nam tử cao lớn, cùng nữ tử dựa vào nhau nghỉ ngơi, nam tử mặt mày yêu mỵ, bốn phía khí phách toả ra, nữ tử xinh xắn lanh lợi, nhưng thấy không rõ vẻ mặt, chỉ lộ ra khăn sa mỏng che lại tất cả, mà trên đùi của nàng còn một tiểu nha đầu phấn nộn đang tựa vào, cảnh tượng thật là ấm áp, phía xa xa Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đi tới, nhẹ nhàng thở dài, tuy rằng không đành lòng đánh bức tranh đẹp này, thế nhưng các tướng sĩ đã có người lục tục tỉnh lại, bắt đầu hoạt động, nếu để bị bọn họ nhìn thấy một màn trước mắt, không biết sẽ sinh ra chuyện gì nữa, ai cũng biết chủ soái là hoàng hậu, nhưng không ai biết Ngân Hiên là hoàng thượng a.

“Chủ tử, trời đã sáng.” Thanh âm ôn nhu của Mạc Sầu thật như làn gió, nhẹ nhàng vang lên, Thanh Dao mở mắt, ngẩng đầu lên nhìn phía xa xa, cả người tỉnh táo lại, quay đầu liếc mắt nhìn bên cạnh, Ngân Hiên cũng đang mở mắt, trong hắc đồng mơ hồ đầy hoa ánh sáng, thắm thiết nhìn chăm chú vào nàng, hai người không hẹn mà cùng mở miệng. “Ngươi không sao chứ.”

Một lời rơi, liền thấy trên người cảm giác gì cũng không có, phát hiện này, đã làm cho Thanh Dao rất là hài lòng, nàng nhanh chóng đứng lên hoạt động gân cốt của mình, một điểm khác thường cũng không có, điều này thật sự là quá tốt, Thanh Dao không khỏi cao hứng, quay đầu nhìn phía Băng Tiêu: “Những người khác thế nào?” “Đều tốt.” Băng Tiêu gật đầu, cười vui vẻ, quyến rũ đến cực điểm, bất quá khác có một việc không được lạc quan, nhìn vẻ mặt chủ tử cao hứng, nàng có chút không đành lòng mở miệng.

Chẳng qua độ nhạy cảm của Thanh Dao luôn luôn cao, liều quay đầu ngóng nhìn Băng Tiêu: “Đã xảy ra chuyện gì?” “Nguyên soái, hiện tại nước xảy ra vấn đề, mười vạn binh tướng không có nước để dùng, từ sáng sớm hôm qua cho tới hôm nay sáng sớm, ngoại trừ tự mình đào chỗ nước cạn, tìm được một chút nước, đến bây giờ còn không có ăn uống gì đâu? Tiếp tục như vậy chỉ sợ không phải là biện pháp.” Băng Tiêu vừa nói xong, Ngân Hiên từ trên mặt đất nhảy lên đứng dậy, trên gương mặt tuấn dật tràn đầy lạnh lẻo, chậm rãi mở miệng: “Hôm nay công thành, nhất định phải lấy được Trần Đường Quan.”

Hoa Văn Bác, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi. Ngân Hiên tiếng nói vừa dứt, Tiểu Ngư nhi cũng đứng dậy tán thành kêu lên: “Đúng vậy, công thành, nhưng mà chỉ sợ Hoa Văn Bác sẽ nghĩ tới chúng ta muốn công thành, hắn nhất định sẽ có đối sách, tỷ như ở trên tường đặt mấy tảng đá, hoặc là mệnh lệnh cung tuyển thủ bắn chúng ta, không cho chúng ta tới gần, bởi vì Trần Đường Quan lương nhiều ngựa tốt, nên bọn họ không sao, hơn nữa gần đây tổn thất hơn mười vạn binh mã, những người đó nhất định sẽ liều mạng ngăn cản chúng ta vào thành.” Tiểu Ngư nhi vừa nói xong, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu mang một bộ dạng như gặp quỷ mà nhìn nàng, không phải là nàng nói sai, mà vì nàng nói xong quá đúng, một nhà ba người của hoàng đế, tựa hồ một so với một càng thông minh hơn, mỗi người đều có ý nghĩ thông minh tuyệt luân, như vậy mà liên thủ, chỉ sợ thiên hạ thực sự sẽ là của Huyền Nguyệt.

Lời nói của Tiểu Ngư nhi lập tức nhắc nhở Thanh Dao cùng Ngân Hiên, Thanh Dao vừa nhíu mày, ánh mắt trở nên sâu thẳm, chậm rãi mở miệng: “Băng Tiêu, lập tức đi tìm An tướng quân, phân phó mọi người bắt đầu làm cánh diều lớn, bọn họ có mưu kế, thì chúng ta có phá chiêu, nói chung hôm nay nhất định phải phá thành, lui về Thạch Thành, không phải là việc làm của Huyền Nguyệt chúng ta.” “Dạ” Băng Tiêu lập tức lĩnh mệnh, rất nhanh lui xuống, chờ nàng rời đi, Thanh Dao nhìn về phía Ngân Hiên, thấy hắn không nói chuyện, trên khuôn mặt tuấn mỹ như miếng ngọc điêu khắc, bao phủ sương mù như đang suy nghĩ sâu xa, đôi môi lạnh mỏng mím lại thành đường thẳng, thật lâu mới lên tiếng: “Hoa Văn Bác tuyệt đối sẽ không ngồi đợi chết, hắn nhất định sẽ đến thành trì phụ cận Trần Đường Quan tìm viện binh, vì thế chúng ta nhất định phải một lần đánh hạ Trần Đường Quan.” Thanh Dao gật đầu một cái, nhưng mà Hoa Văn Bác đi tìm cứu binh không chắc đã thành công, binh tướng ở các nơi đâu thể tùy ý điều động được, Hoa Văn Bác mặc dù là hậu cung đứng đầu, nhưng nữ hoàng cũng không có cho hắn bất luận quyền hạn gì để điều động binh mã, vì thế hắn không nhất định điều động được người khác, hơn nữa mười vạn binh mã của Cơ Tuyết, rất có khả năng là từ thành trì lân cận điều tới đây, hiện tại lại điều, chỉ sợ những thành trì khác sẽ trống không, làm sao có thể để một thành trì không có một binh một tướng nào, sau khi Thanh Dao phân tích lợi hại trong đó xong, cuối cùng khẳng định, chung quanh đây chắc sẽ không điều được binh tướng, trừ phi hồi kinh, bất quá nếu hồi kinh, sẽ không dưới nửa tháng, khi đó, đâu còn Trần Đường Quan nữa?

An Định Phong được Băng Tiêu bẩm báo, lập tức phân phó nhân thủ đi làm cánh diều lớn, còn mình đi tới gặp Thanh Dao. “Nguyên soái, hôm nay công phá Trần Đường Quan sao?” “n, một nhóm lớn binh tướng như thế, nếu như không phá được Trần Đường Quan, chỉ có thể lui về thạch thành, nếu như lui trở lại, sẽ cho các nàng cơ hội dưỡng sức, chỉ sợ sau này chúng ta muốn công càng thêm khó khăn, hiện tại chính là thời gian các nàng bị hao tổn tinh thần và binh lực, mọi phương diện đều khó khăn, mà Hoa Văn Bác nhất định sẽ từ nơi khác điều binh đến, vì thế chúng ta không thể cho các nàng bất luận cơ hội nghỉ ngơi nào.”

“Dạ” An Định Phong gật đầu, bình tĩnh mở miệng: “Ta lập tức chỉnh đốn binh mã, chuẩn bị phá Trần Đường Quan.” “Đi xuống đi.”.