Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 440

Chương 131.2

Ngân Hiên đợi đến khi Thanh Dao ngủ say, mới nhớ tới lời nói lúc trước của Hoa Văn Bác, xấu nhan cổ của nàng thật ra có thể giải, chỉ cần một giọt máu của người thật lòng yêu nàng sẽ giải được cổ của nàng, nhưng nếu như người đó có một chút tư tâm, nàng sẽ bị phản cổ kỳ tâm, đau đớn đến chết. Máu của hắn có thể chứ? Ngân Hiên đưa tay ôm nàng, tự hỏi lại lòng mình. Hắn tự tin máu mình là giải dược hữu hiệu nhất, bởi vì hắn một lòng một dạ, khi hai người chung đụng nhiều, càng ngày càng vô pháp từ bên trong hào quang của nàng bứt ra ngoài, đối với hắn vẻ đẹp bên ngoài không quan trọng, thế nhưng hắn biết nàng để ý, bằng không nàng sẽ không ở trên mặt che thêm tầng lụa trắng, nữ nhân trời sinh đều thích đẹp.

Ánh mắt Ngân Hiên sâu u hẳn lên, khóe môi câu ra ý cười, đưa ngón tay đến bên môi của mình, dùng sức cắn ngón tay một cái, làm cho máu tràn ra ngoài, hắn không chậm trễ chút nào đưa tay vào trong miệng của nàng, máu chảy ra tiến vào cổ họng. Mà nàng đối với những hành động này của hắn hoàn toàn không biết gì cả. Một người thật lòng nỗ lực để yêu, sẽ không cầu hồi báo.

Hắn chỉ hy vọng nàng vui vẻ hạnh phúc, nàng có biết hay không, đều không quan trọng. Hắn thu tay lại, bắt đầu nhẹ nhàng kéo gương mặt nàng kề sát gương mặt mình, sau đó chậm rãi từng chữ một khẽ nói “Dao nhi, cuộc đời này hãy cố hạnh phúc, nếu như ta có thể đưa cho nàng, mặc dù phụ trời, ta cũng sẽ cho nàng, nhưng nếu ta cho không được, hi vọng quãng đời còn lại, có thể có một người toàn tâm toàn ý đối với nàng. Lúc nói lời này, trên mặt dù cười nhưng tim không phải là không đau, mà là quá đau đớn, thế nhưng trong cuộc đời mờ mịt này, rất nhiều chuyện đều đã định sẳn, hắn không biết có thể kiên trì đến phút cuối cùng hay không?

Ánh mắt của hắn lúc này đầy nhu tình, ôm thật chặt nàng, cúi đầu thở dài. Chẳng qua Dao nhi, nàng biết tâm nguyện của ta sao? Ta muốn biết kiếp trước của nàng, nàng chân chính là ai, ta muốn cho nàng một hôn lễ long trọng, không phải thuộc về Mộc Thanh Dao, mà chỉ thuộc về nàng, ta biết đây mới thực sự là nàng mong muốn. Ngân Hiên ôm chặt nàng, nhìn một đêm, nói một đêm, tận mắt thấy hồng ban chậm rãi biến mất trên mặt của nàng, từng chút từng chút một biến thành da thịt hoàn mỹ trong suốt, gương mặt nàng tinh tế, tựa như một cánh hoa đầy hương thơm , làm cho người ta liếc mắt nhìn liền muốn đui mù, lúc nàng dịu ngoan yên tĩnh, thì làm cho người ta nhịn không được muốn nâng niu che chở trong lòng bàn tay, không đành lòng buông tay, khi buông tay không biết có bao nhiêu đau đớn?

Lúc trời sắp sáng, Ngân Hiên đem nàng đắp chăn kỹ, rồi lặng yên không một tiếng động rời đi, trở về phòng nghỉ ngơi. Sáng sớm, Tiểu Ngư nhi liền chạy vào phòng ngủ của Thanh Dao, đêm qua nàng vẫn đợi ở bên ngoài, lúc gần đến hừng đông, rốt cuộc cũng mệt mỏi mà ngủ, Mạc Sầu đem nàng ôm vào gian phòng nghỉ ngơi, thế nhưng nàng vừa nằm xuống giường là tỉnh lại, rất sợ mẫu thân xảy ra chuyện gì, nếu như nương thực sự xảy ra chuyện, nàng tuyệt đối không sẽ không sống nữa. Trên giường lớn trong Phòng ngủ.

Áo ngủ màu trắng, phù hợp với thân hình lả lướt tinh tế của nàng, mái tóc dài đen như mực phân tán ở trên gối thêu, giống như một đóa nở rộ hoa, gương mặt đó cùng đôi mày liễu, và hai hàng lông mi thật dài thật dày che giấu đi ánh nhìn lạnh thấu xương, cái mũi nhỏ cao cùng đôi môi phấn nộn đáng yêu là một tổ hợp hoàn mỹ, da thịt thì trơn tuột như tơ lụa, càng giống bảo ngọc thượng đẳng, cả người thanh linh xinh đẹp, đâu có chút hồng ban nào, đã xảy ra chuyện gì? Tiểu Ngư nhi hoài nghi bản thân mình nhìn lầm rồi, nên liều mạng chớp mắt tình, cuối cùng xác mắt mình không thành vấn đề, mới hướng bên ngoài bình phong mở miệng gọi: “Mạc Sầu, mau vào, mau vào.” Người ở phía ngoài cho rằng đã xảy ra chuyện gì, nên vội vàng lắc mình tiến vào, chỉ thấy Tiểu Ngư nhi há to mồm, chỉ vào chủ tử đang nằm trên giường , tâm trạng Mạc Sầu cùng Băng Tiêu liền căng thẳng, cứ nghĩ đã xảy ra chuyện gì, nên nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn sang, sau đó liền giật mình, hồng ban trên mặt chủ tử đã không thấy, bỗng nhiên không trị mà hết, thực sự quá thần kỳ, tại sao lại như vậy?

Trong phòng ngủ, ba người mắt cứ mở to mà nhìn, thật lâu không lên tiếng. Nhưng lúc trước tiếng quát tháo của Tiểu Ngư nhi, đã kinh động người trên giường, nàng chậm rãi mở mắt ra, ánh sáng trong đôi mắt loé ra nhứ ánh sáng ngọc, nhưng đồng thời cũng sắc bén và sâu u như biển khơi, đôi mày hơi cau lại, người đẹp ngay cả động tác giản đơn khi nhìn qua đều đấy ưu nhã đến cực điểm, hơn nữa bản thân nàng có khí chất lạnh lùng, chỉ cần người ta liếc mắt nhìn, liền dời không ra tầm mắt. “Làm sao vậy?”

Thanh Dao chậm rãi mở miệng, nội lực trong người chảy xuôi, buổi tối hôm qua Ngân Hiên chữa nội thương cho nàng, trải qua một đêm, nàng lại không có cảm giác khác thường, chẳng qua cảm thấy kỳ quái vì hành động của ba nữ nhân trong phòng, họ đều há to mồm trợn mắt như thấy quỷ, làm nàng không khỏi sờ sờ mặt, trên mặt nàng làm sao vậy? Chẳng lẽ hồng ban đã khó coi hơn sao? “Chủ tử, xảy ra chuyện là “ Mạc Sầu đi qua bàn trang điểm, lấy gương đồng đến, đưa tới trước mặt Thanh Dao.

Thanh Dao vô ý thức lảng tránh một chút, từ sau khi trúng cổ, nàng rất ít soi gương, bởi vì cổ đại gương ở cổ đại có chút mơ hồ, hơn nữa trên mặt lại có hồng ban doạ người, khi chiếu vào gương đồng, càng làm cho người ta sợ hãi thêm, nàng cũng không muốn tự mình doạ mình. Nhưng hôm nay tại sao Mạc Sầu lại không biết chừng mực như thế, Thanh Dao u ám nghĩ, hai tròng mắt tùy ý liếc qua gương đồng một cái, chỉ thấy nữ nhân trong gương, mặt như hoa đào, đôi mắt xinh đẹp uyển chuyển, trời sinh đoan trang, nơi đó đâu còn hồng ban gì, Thanh Dao nghi hoặc sờ sờ cái gương: “Cái gương này có vấn đề à?” “Không có, hồng ban trên mặt chủ tử đã không còn, một chút cũng không thấy.”

“Đúng vậy, nương, người thật xinh đẹp a” Tiểu Ngư nhi hưng phấn vọt tới bên giường, vươn tay sờ mặt nàng, từ nay mẫu thân không cần lấy khăn mỏng che mặt nữa, vẫn là một mẫu thân xinh đẹp như trước. “Thật không có?” Thanh Dao lập tức cao hứng hẳn lên, một lần nữa cầm lấy gương đồng nhìn kỹ, không sai, đúng là gương mặt mình, hơn nữa da thịt trắng trẻo trong suốt mịn màng như ngọc, đừng nói hồng ban lớn như vậy, ngay cả một điểm tỳ vết cũng không có, thật sự là quá tốt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thanh Dao ở cao hứng rất nhiều, không khỏi nghi hoặc, tỉ mỉ nhớ lại chuyện xảy ra buổi tối hôm qua. Ngân Hiên vận lực giúp đỡ nàng chữa thương, sau đó nàng quá mệt mỏi, liền tựa ở trong ngực của hắn ngủ một hồi, về sau vì nàng ngủ, nên căn bản không biết đã phát sinh chuyện gì không bình thường, chẳng lẽ là Ngân Hiên giải cổ cho nàng, điều này cũng không có khả năng, Hoa Văn Bác cùng nàng thề đối đầu đến chết, làm sao lại cho nàng giải dược đây? Thanh Dao nghĩ mãi vẫn không hiểu ra sao, cuối cùng không nghĩ nữa, ngẩng đầu lên nhìn Mạc Sầu cùng Băng Tiêu trong phòng ngủ: “Ngân hiên lúc nào thì trở về.”

“Lúc trời gần sáng, thuộc hạ nhìn hắn quá mệt mỏi, chắc bây giờ đang nghỉ ngơi.” “n, hôm nay một đừng quấy rầy hắn” Thanh Dao ân cần phân phó, Băng Tiêu gật đầu, Mạc Sầu tiến lên hầu hạ chủ tử đứng dậy, nàng bây giờ không cần che che giấu giấu nữa, trở về làm một nữ nhân trẻ trung xinh đẹp. Bất quá hôm nay nàng sợ làm cho người trong quân thất kinh, ai sẽ nghĩ tới chủ soái lại là một nữ tử xinh đẹp như hoa, hơn nữa còn trẻ tuổi như vậy.

Nhưng An tướng quân cùng mấy người phó tướng mới hẳn là kinh ngạc nhất, bởi vì hôm qua vừa mới nhìn thấy dung mạo thực của chủ tử, hôm nay liền nhô ra một người xinh đẹp như thiên tiên, Mạc Sầu vừa nghĩ vậy, liền mím môi nở nụ cười hai tiếng. Thanh Dao mặc kệ nàng, thu dọn xong tất cả, nhàn nhạt phân phó xuống: “Đem đồ ăn sáng đưa qua đây.” “Dạ” Mạc Sầu đến ngoài cửa phân phó người đem đồ ăn sáng đã chuẩn bị tiến vào.

Thanh Dao lại nhìn Băng Tiêu: “Ngươi đi thông tri An tướng quân bọn họ, lập tức đến chính sảnh quân cơ đại doanh thương thảo sự tình.” “Dạ” Băng Tiêu cũng lui xuống, trong phòng chỉ còn Tiểu Ngư nhi, Tiểu Ngư nhi thấy không ai, liền ngước lên đôi mắt ẩm ướt: “Nương, xin lỗi, làm hại ngươi bị thương.” Kỳ thực hôm qua nàng đã quyết tâm liều chết, nàng không muốn làm cho nương bị nửa điểm thương tổn, mà người nam nhân kia âm hiểm tàn nhẫn, chỉ sợ sẽ đối với nương bất lợi, vì thế chỉ cần nàng chết đi, mới có thể bảo toàn nương, chỉ là không nghĩ tới nương sẽ liều mạng cứu mình như vậy.

“Ngươi nói cái gì đó? Tiểu Ngư nhi, ngươi là nữ nhi của ta, ta sinh ra, sao ta có thể trơ mắt nhìn ngươi chết.” “Cám ơn.” Tiểu Ngư nhi nước mắt trượt rơi xuống, nàng cuối đầu, Thanh Dao vươn ta ôm lấy nàng, để lên ghế ngồi bên cạnh bàn, ôn hòa mở miệng: “Bảo hộ ngươi là trách nhiệm của ta, là ta đem ngươi sinh ra, sau này ngươi đừng nghĩ nhiều quá, nếu quả thật yêu thương ta, tương lai phải hiếu thuận ta gấp bội đi.”

“n, ta sẽ.” Tiểu Ngư nhi dùng sức gật đầu, nàng nhất định phải làm cho nương hạnh phúc vui vẻ sống cả đời. Hai mẹ con lặng lẽ nói chuyện, Mạc Sầu dẫn hai tiểu nha đầu từ trong doanh đem đồ ăn sáng bưng lên, từng cái đặt ở trên bàn, Mạc Sầu phân phó tiểu nha đầu đi xuống, trong phòng lúc này không có người lạ, Mạc Sầu mới lấy ngân châm ra, ở mỗi món đồ ăn thử một chút, cuối cùng xác định không có độc, mới chậm rãi mở miệng.

“Chủ tử, mời dùng đồ ăn sáng.” “n, ta đã biết.” Thanh Dao gật đầu, ý bảo Mạc Sầu cùng nhau ngồi xuống một chút, Mạc Sầu cũng không câu nệ, nàng theo chủ tử một thời gian dài như vậy, hiểu rất rõ bản tính của nàng ấy, thật ra nàng ấy là một hiền hoà. Dùng hết rồi đồ ăn sáng, Thanh Dao dẫn Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi đi đến phòng khách.

Dọc theo đường đi rất nhiều người nhìn sang, trong mắt hiện lên vẻ khó tin, nếu không phải thấy bên cạnh Thanh Dao là Mạc Sầu, còn có Tiểu Ngư nhi nữa, thì tất cả mọi người hoài nghi mắt mình có vấn đề, nguyên soái luôn luôn lấy cái khăn che mặt hôm nay rốt cuộc cũng lộ ra diện mạo thất, đúng là khuôn mặt đẹp như hoa, mặc dù nàng lớn lên xinh đẹp kinh người, nhưng không ai dám tùy ý khinh nhờn nàng, bởi vì quanh thân nàng gắn vào một tầng hàn băng, lạnh lùng không gì sánh được. Bên trong phòng khách quân doanh, cũng như binh lính coi chừng ngoài cửa , không một chút ngoại lệ nào, họ bị kinh ngạc lần thứ hai, cuối cùng dường như nhớ tới cái gì đó cung kính mở miệng: “Nguyên soái, An tướng quân cùng tướng quân khác đều tới rồi.” Thanh Dao khẽ gật đầu một cái, sải bước lên bậc thềm, đi vào phòng khách.

Trong đại sảnh, vốn có vài người đang nói chuyện, lúc này tất cả đều nhìn sang, trong nháy mắt tập thể há to mồm, quên luôn hít thở, cho đến khi thanh âm nghi hoặc của An Định Phong vang lên: “Nguyên soái, là người sao?”.