Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 441

Chương 131.3

Thanh Dao gật đầu, lạnh lùng quét mắt liếc nhìn chúng tướng một cái, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí kia quả nhiên là ánh mắt của nguyên soái, mọi người còn ai dám nhìn thẳng, rất nhanh cúi đầu xuống. Thanh Dao bước tiến ưu nhã, không nhanh không chậm tiêu sái đến trước mặt An Định Phong, khóe môi xé ra một chút: “An tướng quân cho rằng ai có thể giả mạo được bản soái?” “Thế nhưng buổi tối hôm qua?”

An Định Phong nhớ tới tối hôm qua trên mặt nguyên soái có một khối hồng ban, nhưng bây giờ làm gì có a, nên hắm mới lấy làm kỳ quái, Thanh Dao nhàn nhạt nở nụ cười một chút: “Ta trúng xấu nhan cổ của Hoa Văn Bác , hiện tại cổ đã giải, nên khôi phục diện mạo như cũ.” “Nguyên lai là như vậy.” Mọi người thở ra một hơi thở, ngẩng đầu lên nhìn nữ tử phía trên cao.

Nguyên soái lớn lên thực sự rất đẹp, nữ nhân đẹp như vậy, còn có mưu kế cao sâu, xem ra ánh mắt của Huyền đế không tệ a. Trong lòng mọi người nói thầm, nhưng nét mặt cũng không biểu hiện ra ngoài, nữ nhân này tuy rằng lớn lên xinh đẹp, thế nhưng kia nhưng vẻ đẹp kia như ẩn chứa bao phủ bởi một lớp gì đó, lạnh như hàn băng, không khí thị huyết đầy rẫy ở phía trên. “Hôm nay lệnh cho mọi người qua đây, là có chuyện muốn thương lượng, buổi tối hôm qua lần thứ hai chúng ta đánh thắng thêm một trận, hơn nữa Hoa Văn Bác cũng đã bị thương nặng, đây là cơ hội tốt nhất của chúng ta, hiện tại Hóa Thành binh lực không đủ, việc này không nên chậm trễ, nhất định phải lập tức lấy Hóa Thành, như vậy chúng ta liền khống chế được cửa ải phía nam của Đan Phượng quốc.”

“Dạ, mạt tướng chờ nghe lệnh.” An Định Phong vượt lên đầu ôm quyền, những người còn lại cũng đều đứng lên, đồng loạt nhìn nữ tử phía trên, nguyên soái cảnh đẹp ý vui như vậy, thật đúng là làm tâm tình người ta thêm khoái trá. “Lần này đánh Hóa Thành, An tướng quân cứ toàn quyền phụ trách đi.”

“Dạ” An Định Phong lập tức cúi đầu lĩnh mệnh, hiện tại Hóa Thành đã không có bao nhiêu binh lực, chỉ cần các nàng tấn công một lần, sẽ công phá thành công. Đúng lúc này, có tiểu binh từ bên ngoài chạy tiến vào ùm một tiếng quỳ xuống đất “Báo, nguyên soái, Hóa Thành có người truyền tin đã tới.” “Lấy tới”, Thanh Dao lạnh lùng mở miệng, bên dưới tiểu binh kia lập tức đem thư trình lên.

Mạc Sầu nhận lấy rồi đưa tới trên tay Thanh Dao, chỉ thấy nàng mở thư xem một hồi, chân mày không tự chủ giãn ra, khóe môi câu ra ý cười, mặt mày rạn rỡ như bức tranh, ý bảo Mạc Sầu đem thư đưa cho An tướng quân xem, An Định Phong đón thư nhìn lại, thần sắc mang chút khó tin, cuối cùng lại xem từ đầu đến cuối một lần nữa, mi tâm lập tức giãn ra. Trong đại sảnh, các tướng quân khác, nhìn thấy chủ soái cùng tướng quân vẻ mặt đều là ý cười, không biết xảy ra chuyện gì, nên Lục Chiến Vân nóng ruột đứng lên hỏi: “Tướng quân, làm sao vậy?” An Định Phong chậm rãi mở miệng: “Đây là hàng thư mà tri phủ Hóa Thành và những quan viên địa phương đưa tới, Hóa Thành tự nguyện quy thuận chúng ta.”

“Không chiến mà hàng.” Vài đạo thanh âm vang lên, mọi người giống như nghe được tiếng hát hay từ bầu trời vậy, thế nhưng tỉ mỉ nghĩ nghĩ, trái lại cảm thấy tri phủ Hóa Thành là một người có tấm lòng, trong lúc này thời không hàng thì chỉ có một con đường chết, hàng trái lại còn có đường sống. “Xem ra cũng là một người thông minh” Thanh Dao nhàn nhạt nhíu mày, chẳng qua bản thân nàng cũng không nghĩ tới, trải qua một trận đánh ở Trần Đường quan, danh tiếng của nàng đã lan truyền lớn, người trong thiên hạ đều biết, nên tri phủ của Hóa Thành lại không phải đồ ngốc, làm sao mà không hàng.

“Thật sự là quá tốt, chỉ là chúng ta không thể khinh thường” Thanh Dao lạnh lùng mở miệng, cũng có thể người ở Hóa Thành chỉ là kéo dài thời gian, các nàng cũng không thể khinh thường mà mất đi Kinh Châu. “Dạ” bên dưới đáp nhẹ, Thanh Dao nhìn liếc mắt nhìn vài tên phó tướng bên dưới, các nàng rất nhanh sẽ bắc thượng, ở đây phải để lại người có thực lực và đáng tin cậy để xử lý mọi việc. “Hoàng Mộc Dương nghe lệnh “

Hoàng Mộc Dương vừa nghe nguyên soái gọi hắn, lập tức ra khỏi hàng, cung kính quỳ xuống. “Bản soái mệnh lện cho làm chủ tướng Trần Đường quan, kể từ hôm nay ngươi lĩnh năm nghìn binh mã, ở lại Trần Đường quan, hảo hảo chỉnh đốn binh lực Trần Đường quan, triều đình sẽ nhanh phái một phần binh lực qua đây.” “Dạ, thuộc hạ lĩnh mệnh.”

Hoàng Mộc Dương nghe thấy thật cao hứng, cung kính lĩnh mệnh, tuy rằng năm nghìn nhân mã có hơi ít, thế nhưng Trần Đường quan có binh mã nội bộ, hắn có thể một lần nữa bồi dưỡng những binh tướng này, hơn nữa đối diện còn có Thạch Thành, cũng có thể tùy thời mà điều động người, mà Hóa Thành bây giờ cũng là người của mình. “Lục Chiến Vân nghe lệnh “ Lục Chiến Vân lập tức đứng dậy, trãi qua một trận đánh ở trần đường quan, hắn đã có quen thành thuộc ổn trọng hơn nhiều lắm, bình tĩnh đứng ra khỏi hàng, quỳ trên mặt đất ôm quyền chờ lệnh.

“Hiện tại thăng ngươi làm tổng binh, đóng ở Hóa Thành, cũng đồng dạng cho ngươi năm nghìn binh tướng, triều đình rất nhanh sẽ sẽ cữ nhân mã xuống tới, ngươi hãy hảo hảo trấn thủ Hóa Thành.” “Dạ, mạt tướng lĩnh mệnh.” Lục Chiến Vân cũng thật cao hứng, không nghĩ tới bọn họ đều chiếm được trọng dụng, Thanh Dao quét mắt nhìn những phó tướng cùng tham tướng khác, mỗi người trong ánh đều tản mát ra ánh sáng sinh động như hào quang.

Thanh Dao khóe môi câu ra nụ cười nhạt: “Sau này còn trọng dụng rất nhiều người mới, các ngươi nếu có thực lực đều sẽ được phát huy, loạn thế sẽ tạo ra anh hùng.” “Dạ, mạt tướng chờ nghe lệnh.” Tiếng hô vang động cả đại sảnh. Trần Đường Quan cùng Hóa Thành đã bị thu phục, Thanh Dao phái người đưa tin cho phụ thân, để triều đình cử một nhóm người qua đây, phối hợp với Hoàng Mộc Dương cùng Lục Chiến Vân, tin rằng rất nhanh sẽ có người tới.

Mà các nàng cũng nên nghỉ ngơi một chút, sau đó đem tiếp tục bắc thượng. Bởi vì Trần Đường quan cùng Hóa Thành đã bị đoạt, những quốc gia khác ganh tị không ngớt, bây giờ Đan Phượng quốc không phải chỉ đối mặt vấn đề này với một nhà, mà mấy quốc gia thân cận cũng bắt đầu động thủ. Vân Thương quốc cùng Thanh La quốc liên thủ đoạt hai tòa thành trì của Đan Phượng quốc .

Mà Thượng Quan Hạo thì đâu cam lòng ngồi không, nên cũng đoạt một tòa thành trì. Đan Phượng quốc thoáng một cái mất đi năm toà thành trì, trong triều đình lòng người bàng hoàng, nữ hoàng thoáng cái già nua vài tuổi, đầu đầy tóc bạc, lúc này Hoa Quan Bác lại hồi cung, quỳ gối trước mặt nữ hoàng khẩn cầu sự tha thứ của nàng, do mình không giữ được Trần Đường quan, còn đánh mất luôn Hóa Thành. Ánh mắt tàn nhẫn lạnh lẽo của nữ hoàng nhìn chằm chằm hắn, tất cả mọi thứ của mình, tựa hồ đều hủy ở trên tay người nam nhân này, lúc trước hắn có dung mạo xinh đẹp như trích tiên còn không là gì, hôm nay gương mặt dữ tợn làm cho người ta sợ hãi, một vết thẹo thật dài từ khóe mắt đi xuống, dữ tợn đến cực điểm, một con mắt đã bị hủy diệt rồi, dính liền cùng một chỗ, làm cho người ta sợ hãi đến cực điểm.

“Ngươi vẫn còn có mặt mũi trở về?” Thanh âm của nữ hoàng âm trầm như ma quỷ tử địa ngục nhô ra, lạnh lẽo đến không có một chút xíu nhiệt độ. “Mất Trần Đường quan cùng Hóa Thành, liên luỵ ngũ hoàng nữ phải bỏ mạng, tất cả mọi chuyện chẳng lẽ không phải do ngươi mà ra sao, nếu như không phải bởi vì ngươi, thì Huyền Nguyệt hoàng hậu sao lại ra tay với Đan Phượng quốc?”

Lúc này nữ hoàng đã hoàn toàn mất đi lý trí, ánh mắt đỏ đậm, yêu mỵ làm cho người ta sợ hãi. Đôi mắt sâu thẳm của Hoa Văn Bác từng điểm từng điểm băng lãnh đi xuống, mặt của hắn bị phá hủy, so với bất luận kẻ nào hắn đều đau đớn, thống khổ, hơn nữa mất Trần Đường quan, cũng không phải hắn mong muốn, không nghĩ tới đến cuối cùng, nữ nhân này lại đem tất cả trách nhiệm đổ lên trên người của hắn, trên khuôn mặt dữ tợn, vết sẹo kia càng doạ người hơn. “Nữ hoàng, ta chỉ không nghĩ tới nữ nhân Mộc Thanh Dao kia lại lợi hại như thế.”

Hắn nói, thanh âm nhỏ hẳn đi, một vật khắc một vật, hay là báo ứng của hắn thực sự đã tới, bằng không vì sao từ khi gặp phải nữ nhân kia, cái gì làm cũng không xong, vinh hoa phú quý của hắn, giấc mộng của hắn, không còn gì cả, hiện tại ngay cả dung mạo cũng đều bị phá hủy… “Ngươi không biết, ngươi không biết, là một người ở hậu cung mà một…hai, ba lần sinh sự, hiện tại còn nói không biết, ngươi làm hại trẫm thành một vong quốc chi hoàng.” Nữ hoàng đế dường như thấy được tương lai của mình, đâu còn mặt mũi xuống cửu tuyền mà gặp liệt tổ liệt tông, càng nghĩ càng hận, nên bay lên một cước đá đến, Hoa Văn Bác nào dám lẩn trốn, thẳng tắp ăn một cước, bị nữ hoàng đá bay ra ngoài, đập vào trên tường, rơi xuống mặt đất, quẩy người một cái, khóe môi tràn ra máu.

Cuối cùng hắn lại nở nụ cười, nguyên lai nữ nhân này so với hắn còn muốn vô tâm hơn, từ trước cho tới nay đối với hắn sủng ái, chẳng qua là xem hắn như món đồ chơi, hắn còn tưởng rằng nàng sẽ nhớ một ít tình nghĩa phu thê, dù sao bọn họ cũng sinh sống với nhau đã hơn hai mươi năm, kết quả lại phát hiện người vô cùng tàn nhẫn không chỉ có mình, hắn làm sao có thể không cười? Hắn cười, làm nữ hoàng càng thêm phẫn nộ, hướng ra phía ngoài kêu to lên: “Người đến, đem yêu nam gieo tai nạn và rắc rối kéo xuống chém.” “Dạ” lập tức có ngự lâm quân như lang như hổ vọt vào, lao thẳng tới Hoa Văn Bác, Hoa Văn Bác động không nhúc nhích, mặc cho những người này kéo hắn đi ra ngoài, hắn sở dĩ xuất hiện ở đây, là bởi vì một chuyện khác bằng không chỉ vài người này sao có thể gây tổn thương mảy may nào cho hắn được.

Đúng lúc này, ngoài cửa thư phòng có một người đi tới, là Cơ Tuyết với dáng vẻ cao gầy ôn nhu. Nàng cẩn thận từng li từng tí quỳ gối ở giữa thư phòng: “Mẫu hoàng Cơ Tuyết tự biết nghiệp chướng nặng nề, chỉ cầu được chết.” “Ngươi, còn ngươi nữa, chính là các ngươi phá hủy đại nghiệp của trẫm” nữ hoàng tức giận đến nói không ra lời, khí huyết công tâm, mắt trợn trắng thì nghiêng người về một phía, mấy người ngự lâm quân bên cạnh, còn có thiếp thân thị tỳ của nữ hoàng sợ đến kêu to lên: “Nữ hoàng, nữ hoàng, người làm sao vậy?”

Cơ Tuyết cùng Hoa Văn Bác nhìn nhau, hai người âm thầm cười, xem ra trời diệt ta a. Cơ tuyết phi thân nhào tới bên cạnh nữ hoàng, đẩy ra mọi người, gào thét kêu lên: “Nhanh, lập tức truyền ngự y, nhanh lên một chút truyền ngự y.” Tự mình thì đưa tay lên ôm lấy nữ hoàng, chạy nhanh vào tẩm cung, trong lúc nhất thời, mọi người luống cuống tay chân, chung quanh lộn xộn, lúc này, Hoa Văn Bác vẫn đứng yên, tiếng nói đột nhiên vang lên: “Yên tĩnh một ít, yên tĩnh một ít, đừng hoảng hốt mà loạn, đừng hoảng hốt mà loạn, đến, hít sâu, chớ khẩn trương…”

Thanh âm của hắn hình như có ma lực, mọi người vừa rồi hoảng loạn bất kham đều yên tĩnh lại, ánh mắt rời rạc, ngay cả mời ngự y đến bắt mạch cũng đã quên, tựa hồ đem chuyện nữ hoàng quên sạch..