Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 442

Chương 131.4

Trong tẩm cung , Cơ Tuyết rất nhanh buông nữ hoàng ra, mà một đường xóc nảy làm cho nữ hoàng tỉnh lại, vừa nhìn thấy Cơ Tuyết, mày liền cau lại, ghét mở miệng: “Ngươi ở tại chỗ này làm cái gì, cút ra ngoài.” Cơ tuyết vốn có chút mềm lòng, tuy rằng nữ nhân này không phải là mẫu thân ruột của nàng, thế nhưng nàng đã kêu mẫu hoàng hơn hai mươi năm, cũng đã xem nàng là mẫu thân ruột, hiện tại muốn giết nàng, trong lòng cũng khó chịu, nhưng ai ngờ nữ nhân này vừa mở mắt, lại nói những lời làm cho người ta chán ghét, ánh mắt Cơ Tuyết tối sầm lại, nụ cười âm lãnh liền đọng ở bên môi. Động tác gọn gàng lấy ra một bao phấn bột trắng, nhét vào trong miệng nữ hoàng, nữ hoàng mở to mắt, giận dữ trừng nàng, liều mạng lắc đầu, đáng tiếc lại tránh không ra cái tay của Cơ Tuyết, đang bóp cổ của nàng, làm cho nàng khó thở, phải há to mồm, phấn bột liền toàn bộ nuốt vào, Cơ Tuyết đợi một hồi, tới khi hô hấp của nữ hoàng càng ngày càng yếu ớt, mới thất thanh hướng ra phía ngoài kêu lên.

“Người đến a, người đến a, ngự y đâu, thế nào còn chưa tới?” Bên ngoài tẩm cung, lập tức có người đi tìm ngự y, mà bên trong thư phòng, Hoa Văn Bác khí định thần nhàn phất phất tay: “Nữ hoàng bệnh nặng, còn không mau đi gọi ngự y.” Mấy người kia ngẩn ra, tựa hồ chuyện vừa rồi chỉ phát sinh trong nháy mắt, căn bản không có nghi ngờ gì, phi thân đi thỉnh ngự y, có người đi thông tri các đại thần trong triều.

Rất nhanh, ngự y đã tới, đại thần cũng tới, hoàng thất tử nữ cũng chạy tới. Bên trong tẩm cung đứng đầy người, mọi người cùng nhau nhìn ngự y kia, chỉ thấy hắn mày ngưng kết lại, cuối cùng vô lực lắc đầu: “Nữ hoàng đã đi về cõi tiên.” Một tiếng vừa rơi, trong tẩm cung vang lên tiếng khóc nhu hoà, Cơ Tuyết nhào vào trên người nữ hoàng. Thất thanh kêu lên.

“Mẫu hoàng, là nữ nhi không tốt a, không nên đi thỉnh tội a, làm hại mẫu hoàng nóng ruột mà chết a.” Tiếng khóc của hoàng thái nữ Cơ Tuyết vang lên như sấm, trong tẩm cung, đồng loạt quỳ đầy đất, gào thét thành một mảnh. Một đời kiêu nữ, cuối lại chết trong cuộc nội đấu của hoàng cung, nữ hoàng cứ như vậy mà bị mưu hại, còn thần không biết quỷ không hay.

Nữ hoàng chết đột ngột, nên không có lập di triệu, đương nhiên là hoàng thái nữ Cơ Tuyết đăng vị. Bất quá đối với cái chết của nữ hoàng, tất cả mọi người đều cảm thấy kỳ quái, bởi vậy rất nhiều đại thần không tán thành Cơ Tuyết đăng vị, liền liên kết dâng tấu chương để cho lục hoàng nữ đăng vị. Đáng tiếc kiến nghị này, liền cùng mấy đại thần dẫn đầu chết ở trong nhà, ngay cả lục hoàng nữ có liên quan cũng biến thành câm điếc, tất cả mọi chuyện không cần nói cũng biết, toàn bộ Phượng Liên thành bao phủ trong màn tinh phong huyết vũ, người người đều cảm thấy bất an, rất nhiều người trong lòng đều biết rõ ràng, Đan Phượng quốc là thật sẽ vong.

Cơ Tuyết thuận lợi đăng vị, thành Đan Phượng quốc tân nữ hoàng, tân hoàng vừa bước lên vị, liền điều trọng binh, ngăn cản Mộc Thanh Dao bắc thượng… Mùa đông, tuyết lớn bay tán loạn, thiên địa một mảnh mênh mông, Thanh Dao mặc một kiện áo choàng màu tím, lặng yên đứng ở hành lang, bên ngoài hành lang, có một cành hàn mai vươn ra, ngạo nghễ nỡ rộ ra đóa hoa xinh đẹp đến say lòng người. Trong tuyết trắng mịt mùng nó ngông nghênh ngạo nghễ.

Phía sau có người tới gần, Ngân Hiên vô thanh vô tức đi tới, hắn cũng mặc một kiện áo khoác, cùng đứng ở bên cạnh nàng, nhìn hồng mai ngoài hành lang. “Tuyết ngược phong hào dũ lẫm nhiên Hoa trung khí tiết tối cao kiên.

Quá thì tư hội phiêu linh khứ Sỉ hướng đông quân canh khất liên.” Thanh Dao ngẫu hứng thuận miệng mà ngâm, Ngân Hiên ở bên cạnh khóe môi nhất câu, lên tiếng tán thưởng: “Hay cho một câu Sỉ hướng đông quân canh khất liên, đem sự ngông nghênh của hàn mai bộc lộ ra hết, thơ hay, thật tài tình.”

Thanh Dao vốn thuận miệng mà ngâm, nhưng nghe người bên cạnh thực lòng tán thưởng, mà không khỏi chột dạ, đây cũng không phải là thơ của nàng, chỉ bất quá ngẫu hứng, lấy đến dùng một chút mà thôi, nàng xoay người đi vào phía bên trong: “Năm nay đại tuyết tới thật là sớm a, mai cũng nở sớm, năm sau mùa xuân cũng sẽ đến sớm, thật là một năm có khí hậu tốt a.” “Đúng vậy.” Ngân Hiên theo phía sau của nàng vào phòng, Tiểu Ngư nhi mặc áo bông thiêu hoa, giống như một viên đường chạy qua đây, sang năm, nàng liền ba tuổi, càng lúc càng lớn. “Mẫu thân, mẫu thân.”

Nàng cùng Thanh Dao cảm tình rất tốt, so với mẹ con còn muốn thân thiết hơn, bởi vì các nàng chẳng có huyết thống mẫu tử, mà còn là thân nhân, có đôi khi có người biết mình là ai, trong lòng mới không tịch mịch. “Làm sao vậy?” Thanh Dao nhìn một đoàn bóng dáng nhào tới, chỉ phải vươn tay tiếp được nàng, hướng một bên ghế ngồi xuống, lúc này, đại tướng quân An Định Phong từ ngoài cửa đi đến, trên người còn có chút ít tuyết còn dính, vừa đi vào đến, liền cung kính ôm quyền: “Nguyên soái, xem ra chúng ta chỉ có thể ở nơi này làm lễ mừng năm mới, nếu muốn bắc thượng, chỉ phải để sang năm sau.”

Các nàng cuối cùng đã đi được năm tháng, cũng đoạt hết sáu toà thành trì của Đan Phượng quốc, một đường đi về hướng bắc, hơn nữa người ta vừa nghe đến các nàng tới, rất nhiều thành trì tự động đầu hàng, bởi vì đánh, chỉ có một con đường chết. Trong triều đình Huyền Nguyệt lại tăng thêm năm vạn binh mã qua đây, trong tay các nàng binh mã càng ngày càng nhiều, mọi người lòng tin ngày càng cao. Ai ngờ lúc này lại bị nhốt ở Đại thành, bởi vì Đại thành chỉ có một đường núi, bão tuyết lớn nên hai bên là thiểm cốc, khó khăn hiểm trở, mặt đường lại trơn trợt, nên nàng không thể lấy tính mạng các tướng sĩ đi mạo hiểm, bởi vậy tất cả mọi người phải ở lại bên trong đại thành, nghĩ ngơi dưỡng sức, đợi qua năm sau, đại tuyết tan chảy, liền đi qua đường núi, hướng về phía bắc, qua không xa liền đến kinh thành Phượng Liên Thành của Đan Phượng quốc.

Ánh mắt Thanh Dao chợt lóe ra ánh sáng, Hoa Văn Bác, ta cũng muốn nhìn xem ngươi trốn tới chỗ nào, mặc kệ ngươi núp ở chỗ nào, ta đều phải đem ngươi móc ra. Còn có Cơ Tuyết, nữ nhân giết tỷ kia, cuối cùng đã đem tay đưa tới trên đầu nữ hoàng, hoàn toàn là do nữ hoàng tự tìm đường chết, nàng ta không chịu suy nghĩ, một kẻ dám can đảm giết tỷ như vậy, đương nhiên sẽ dám giết nàng ta, đáng tiếc nàng ta đại khái đến chết mới hiểu được đạo lý này, đáng tiếc hối hận cũng vô ích. “Ngồi xuống đi, nếu không có biện pháp bắc thượng, cứ để đoàn người an tâm ở Đại thành trải qua năm mới, vốn đang xa xứ, cũng đủ thê lương rồi” Thanh Dao chậm rãi mở miệng, mà nàng thì không có loại tiếc nuối này , Tiểu Ngư nhi ở chỗ này, mà Ngân Hiên cũng ở nơi đây, theo ý nghĩa nào đó mà nói, các nàng thật ra là người một nhà.

“Tốt, vậy ta truyền lệnh xuống, phái chuyên gia đi làm hàng tết, giết gà mổ trâu mừng năm mới, qua sang năm lại xuất phát?” An Định Phong xin chỉ thị, Thanh Dao gật đầu, An Định Phong liền lĩnh mệnh đi xuống. Chủ tịch, Thanh Dao nhớ tới Tiểu Ngư nhi vừa rồi lòng như lửa đốt tìm nàng nên vội lên tiếng hỏi nàng: “Vừa rồi ngươi tìm ta làm gì?”

“Ta đi khắp nơi không thấy được người, vì vốn muốn hẹn mẫu thân đi thưởng mai, ai biết người đã thưởng qua.” Tiểu Ngư nhi chu miệng lên, nàng lại cao hơn một tí rồi, mà sắc mặt cùng hoàng thượng càng ngày càng giống, thật giống như một khuôn đúc ra, Thanh Dao cảm thán trong lòng, sau đó quay đầu nhìn phía Ngân Hiên, đôi mắt sáng sâu u của hắn đúng lúc nhìn sang, bên trong từng đợt sóng lăn tăn, nhìn không rõ ý nghĩa trong đó. Một năm này, mùa đông ở Đại Thành rất lạnh, hai mẹ con Thanh Dao và Tiểu Ngư nhi không dám ra cửa, con người thực sự là kỳ quái, rõ ràng chiến tranh lớn như vậy còn không sợ, thế mà hết lần này tới lần khác lại sợ lạnh, tình nguyện ở lì trong phòng, cũng không muốn đi ra ngoài.

Trong quân, các tướng sĩ được nghỉ ngơi một phen, tinh thần khôi phục không ít. Năm mới, ở trên quảng trường rộng rãi, mấy mồm to mở rộng, nấu thịt, uống rượu, mọi người thoả thích ăn uống, đương nhiên còn có một bộ phận binh lực là cấm uống rượu, Thanh Dao cũng cùng mọi người ăn uống một phen, tới buổi tối mới trở về. Tuy rằng không ở trong nhà, nhưng qua một năm thêm một tuổi cảm giác cũng khác đi, hơn nữa người hành quân đánh trận, thường thì ngày tết cũng không có gì đáng nói, bởi vậy tết này đều để lại ấn tượng rất sâu ở lòng của mỗi người.

Năm sau, bắt đầu chỉnh đốn binh mã, chuẩn bị bắc thượng, đánh Phượng Liên thành, cùng lúc đó, có tin tức cuồn cuộn không ngừng đưa đến trong tai Thanh Dao. Thượng Quan Hạo quả nhiên trong lúc các nàng đánh Đan Phượng, từ Nguyệt Nhưỡng quốc mượn đường đánh biên cảnh các nàng, chỉ tiếc không thể thành công. Thanh Dao mặt lộ ra nụ cười nhạt, dã tâm của Thượng Quan Hạo không cần nói cũng biết, hắn biết rõ mạnh mẽ công chiếm Huyền Nguyệt là khó càng thêm khó, nhưng chỉ làm bộ đánh, kỳ thực chỉ muốn đi một hồi mã thương, mục tiêu thực sự là diệt Nguyệt Nhưỡng quốc mới đúng.

Đáng tiếc người của Nguyệt Nhưỡng quốc lại mờ mịt không biết, còn đồng ý cho bọn hắn mượn đường, chiếu theo sự đánh giá của nàng, bất quá qua mùa xuân. Thượng Quan Hạo sẽ đem đầu mâu quay lại, đánh lấy Nguyệt Nhưỡng quốc. Một mặt khác, Thanh La quốc cùng Vân Thương quốc bắt tay liên minh, lại đoạt được một thành trì của Đan Phượng quốc.

Đan Phượng quốc tổng cộng có mười lăm toà thành trì, hiện tại bị Thanh Dao đoạt sáu toà, mà Thanh La quốc cùng Vân Thương quốc thừa cơ đoạt ba tòa, Thượng Quan Hạo lại đoạt một tòa, hiện tại Đan Phượng quốc, chỉ có kinh đô Phượng Liên thành và bốn toà thành trì nữa, chỉ cần phá mấy toà thành trì chung quanh, là đánh hạ được Phượng Liên thành. Lúc này tình thế càng ngày càng không thể vãn hồi, các quốc gia khác đều rục rịch, bởi vì nếu Huyền Nguyệt quốc có thể đánh hạ Đan Phượng quốc, thì cũng sẽ đánh hạ những quốc gia khác, các quốc gia vừa lo lắng vừa nghĩ đối sách. Thượng Quan Hạo của Vạn Hạc quốc, nguyên lai mục đích thực sự là đánh chiếm Nguyệt Nhưỡng quốc, như thế biên cương đất đai của Vạn Hạc quốc sẽ mở rộng nhiều lắm, phương bắc của Huyền Nguyệt quốc chính là thiên hạ của bọn họ.

Thanh La quốc cùng Vân Thương quốc mặc dù có dã tâm, nhưng không dám vọng động, vì thế hai nhà ký điều ước, cùng nhau chống đỡ kẻ địch bên ngoài. Hiện tại ở trong thất quốc Huyền Nguyệt đã phát triển an toàn. Trong tay bọn họ có Hoàng Viên quốc, lại dẹp xong Đan Phượng quốc, mà Đan Phượng quốc ở phía tây bắc bộ, Huyền Nguyệt theo Hoàng Viên quốc mà qua, sau đó trực tiếp xác nhập cùng nhau, một chiêu này của bọn họ rất tốt đem phía Đông cùng phía tây bộ tách rời ra, làm cho những quốc gia khác cùng Vạn Hạc quốc không có cách nào liên thủ, cứ như vậy chia mà đánh, thực sự là kế sách cao minh.

Đầu xuân, tuyết đóng tan chảy. Con đường núi hiện ra, Thanh Dao ra mệnh lệnh xuất phát, toàn quân chỉnh đốn chuẩn bị bắc tiến, tất cả mọi chuyện ở Đại thành đã có người tiếp thu, dàn xếp xong hết thảy tất cả. Từ nơi này xuất phát, đến kinh đô Phượng Liên thành của Đan Phượng quốc, chỉ cần hai ngày lộ trình, cách hai thành trì, chỉ cần công phá hai thành trì này, là được thẳng đến đại môn Đan Phượng quốc.

Phía bắc Đại thành có một đoạn đường núi hiểm trở, Thanh Dao sơ bộ đánh giá, nhất định sẽ có người thiết lập mai phục, nếu quả thật có người ở nơi đó phóng hỏa xuống, không chỉ không qua được, hơn nữa thương vong sẽ rất lớn, bởi vậy trước tiên nàng phái một nhóm tinh binh, theo đường rừng đi vòng qua thám thính, quả nhiên có người mai phục trong rừng rậm đối diện thiểm cốc, nhưng bọn hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới người của Huyền Nguyệt đã nghĩ đến điểm này, vốn mai phục ở thiểm cốc khẩu chỉ cần năm trăm tinh binh, là có thể địch mười vạn binh mã, làm cho người Huyền Nguyệt quốc không qua được, ai biết, lại bị người ta khám phá, phái một đội tinh tráng binh tướng đi qua đây, nhanh chóng xử lý bọn họ. Phía Thanh Dao đưa đại quân qua thiểm cốc, công phá phía bắc Đại Thành lấy được một thành trì khác Không biết là do lòng người quy thuận, hay những người đó biết quốc gia sẽ vong, mà các nàng cơ hồ không phí nhiều công sức, liền công phá một tòa thành trì, nhưng Thanh Dao cũng không có dừng lại, tiếp tục mệnh lệnh đại quân bắc thượng.

Tất cả hành động ở đây, rất nhanh truyền tới hoàng cung Đan Phượng quốc. Bên trong thượng thư phòng, Cơ Tuyết lãnh trầm mặt, âm ngao nhìn nam tử đối diện, phân nửa gương mặt tinh xảo không gì sánh được, một nửa kia thì đeo một mặt nạ bằng đồng, che lại vết sẹo dữ tợn trên mặt hắn. “Chẳng lẽ ngươi đưa ta lên ngôi, chính là vì để cho ta trở thành một một vong quốc chi hoàng.”

Cơ tuyết đầu đau không dứt, tuy rằng đăng vị chỉ có mấy tháng, nàng đã cảm thấy tiều tụy mất hết sinh lực, cả người đều già nua, nguyên lai ngôi vị hoàng đế cũng không dễ ngồi như vậy. “Chí ít thì ngươi đã làm.” Nam tử đối diện thản nhiên mở miệng, cũng không nóng không vội, bởi vì hắn đã nghĩ thông suốt, nếu như nữ nhân Mộc Thanh Dao kia chính là kiếp nạn của hắn, hắn muốn tránh cũng không thoát, hiện tại an vị chờ nàng qua đây, bất quá cho dù chết, hắn cũng sẽ không làm cho nàng sống dễ chịu.

Con ngươi của Hoa Văn Bác lóe ra sát khí thị huyết. Tất cả mọi thứ của hắn đều do nữ nhân kia phá hủy, nếu như không thể làm nàng tổn thương nặng nề, hắn chết cũng không nhắm mắt… Nửa tháng sau, binh mã Huyền Nguyệt quả nhiên đã công phá xong tòa thành trì cuối cùng, thẳng tiến vào kinh thành Đan Phượng quốc, Phượng Liên Thành.

Bên trong Phượng Liên thành, dân chúng đã sơ tán từ lâu, đi ra ngoài tị nạn, nghe nói thường khi họ đánh hạ một thành trì, dân chúng chỉ cần an phận thủ thường, sẽ không phải chịu độc thủ, quốc cùng quốc chiến tranh, đối với tiểu dân chúng bọn họ thì có can hệ gì đâu. Hoàng cung Phượng liên thành . Thái giám cùng bọn cung nữ ở trong hoàng cung đã chạy tán loạn, rất nhiều người thừa cơ bỏ trốn, đại thần trong triều có thể đi cũng đều ngụy trang thành dân chúng ly khai, chỉ có vài người lưu lại, cùng tân hoàng đế đối mặt với quân địch phá thành.

“Nữ hoàng hay là đi thôi?” Trong đó có một gã quan viên già nua mở miệng, tuy rằng nước mất, thế nhưng nữ hoàng còn trẻ, có thể ngụy trang thành người thường ra khỏi thành. Cơ tuyết cười khổ, con ngươi âm ngao không gì sánh được, nàng có thể đi nơi nào, trên người nàng bị nam nhân kia hạ cổ, chỉ cần hắn chết, nàng sẽ không có cách sống một mình, mà hắn thì nhất quyết không đi, hắn đang đợi, chờ nữ nhân kia sao?

.