Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 449

Chương 133.1

Vào đông, mặt sông đóng băng, một đêm đại tuyết bao phủ cả tòa núi, sáng sớm tiếng hoan hô của Tiểu Ngư nhi vang lên. “Tuyết thật xinh đẹp a.” Kiếp trước các nàng rất ít khi thấy tuyết, vì thế vẫn hướng về băng thiên tuyết địa mà ao ước, không nghĩ tới bây giờ lại thấy được.

Thanh Dao ngồi ngay ngắn ở trước bàn trang điểm giản đơn, Mạc Sầu đang xử lý tóc cho nàng, như tóc đen như mây bắt đầu vấn thành một khốn trên đỉnh đầu, sau đó dùng dãy lụa màu hồng buộc lại, ngắn gọn uyển chuyển hàm xúc, vừa có sự hào hiệp của nam tử, lại có vẻ mềm mại đáng yêu của nữ tử, hôm nay, nàng mặc áo mỏng màu hồng , dưới làn váy dài thêu hàn mai, cả người lộ ra sự mềm mại đa tình. Tiểu Ngư nhi cũng mặc một bộ áo màu hồng mỏng, phía dưới là một cái vày dài màu xanh lục, mẹ con hai người như mặc trang phục mẹ con vậy, lại hình như hai đóa hoa kiều diễm trong mùa đông. “Nương, chúng ta đi ra ngoài ném tuyết đi.”

Tiểu Ngư nhi chạy vọt vào, lôi kéo nàng đi ra ngoài. Bên ngoài Trúc phòng, là một thế giới trong suốt, xa xa gần gần một mảnh trắng noãn, chỉ một trận gió nhẹ thổi qua, tuyết trắng trên đầu, tuôn rơi xuống đầy trời phất phới hoa tuyết, mỹ cảnh đẹp không sao tả xiết . Đáng tiếc Ngân Hiên lại không nhìn thấy cảnh sắc như vậy, trong đầu Thanh Dao bỗng nhiên nhảy ra một câu hỏi, không biết hắn hiện tại thế nào?

Bất quá nàng duy trì suy nghĩ không được bao lâu, thì một hòn tuyết bị ném qua đây, nguyên lai là Tiểu Ngư nhi đang gây sự, thừa cơ mà đánh lén nàng, Thanh Dao phục hồi tinh thần lại, lập tức không khách khí khom lưng, bắt một nắm tuyết ném qua, hai mẹ con trong lúc nhất thời đánh cho không biết trời đất, trước cửa trúc phòng, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đang đứng thẳng, cười tươi nhìn hết thảy trước mắt. Mạc Sầu nhịn không được hỏi Băng Tiêu. “Hoàng thượng tại sao còn không đến đây? Không biết năm nay hắn có thể chạy tới bồi chủ tử các nàng qua lễ mừng năm mới hay không?”

Năm ngoái mọi người cùng nhau trãi qua năm mới, không biết năm nay có thể vẫn ở cùng nhau hay không? “Hẳn là đang chạy tới, nói không chừng đang ở trên đường.” Băng Tiêu nhẹ giọng nói, nhìn thấy Mạc Sầu khóe môi nhuộm ý cười, không khỏi nhắc nhở nàng: “Ngươi đừng nói cho nguyên soái biết, nếu chủ tử có việc trì hoãn, chạy không kịp qua, không phải làm cho nguyên soái thất vọng sao?” “Ta biết, ngươi yên tâm đi.”

Mạc Sầu gật đầu, nghĩ đến nếu hoàng thượng tới, chủ tử sẽ một nhà đoàn viên, không khỏi trong lòng nổi lên buồn bã, lại nhớ tới Thẩm Ngọc, không biết Thẩm Ngọc thế nào, lần trước chủ tử lệnh cho nàng đi Ly kinh gặp hoàng thượng, hắn đã giữ nàng lại ở cạnh hắn, nhưng nàng không đáp ứng, thứ nhất, nàng không muốn trở thành một phi tử trong hậu cung của hắn, thứ hai, nàng là người của chủ tử, rõ ràng đã bán mình cho chủ tử, làm sao có thể rời khỏi nàng ấy, cho nên nàng không nói gì… Nhìn phía xa hai người chơi đến thở hào hển, Mạc Sầu cười kêu lên: “Chủ tử, công chúa, mau trở lại dùng cơm đi, dùng xong cơm, chúng ta đi đạp tuyết thưởng mai, hôm qua, nô tỳ nhìn thấy cách nơi này không xa có một am ni cô, trước am ni cô có một gốc hoa mai, chắc hẳn đã nở.” Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi dừng lại tay chân, hai mẹ con nhìn nhau, cười gật đầu: “Tốt, ăn sáng xong, đạp tuyết thưởng mai.”

“n.” Tiểu Ngư nhi tán thành gật đầu, bốn người cùng nhau ăn một ít điểm tâm, sau khi ăn xong, Mạc Sầu thu dọn cơm thừa rượu cặn. Sau đó cùng đi ra trúc phòng, đến một tòa am ni cô cách nơi này không xa, hôm kia một mình nàng nhìn qua vách tường phát hiện, am ni cô kia đèn nhang cũng không phải quá tốt, người ở miểu, lại xây trong thâm sơn, cũng có chút mờ ảo mùi vị rời xa trần thế, trong am ni cô chỉ có vài ni cô, ngoại trừ sư phụ già, tựa hồ chỉ có bốn năm tiểu ni, xử lý tất cả mọi chuyện trong am ni cô… Đi qua một đoạn đường núi tương đối bằng phẳng, liền nhìn thấy khói xanh toả ra, ở trong thiên địa tuyết trắng, thật là có chút cảm giác ly trần ảo cảnh .

Am ni cô xây ở giữa sườn núi, ẩn mình ở trong núi lớn, ngoại trừ người có chuyện thỉnh thoảng đi ngang qua, chỉ sợ không dễ dàng mà người ta phát hiện được. Lúc này ở ngoài am ni cô, có hai thanh y tiểu ni đang quét tước tuyết đọng, vừa nhìn thấy bốn người Thanh Dao, thì vô cùng kinh ngạc đi qua, cung kính thi lễ: “Gặp qua thí chủ.” “Chúng ta có thể đi vào am ni cô ngắm hàn mai trong viện không?”

Thanh Dao ôn hoà mở miệng, lúc này quanh thân nàng an tường, tựa như một phu nhân nhà bình thường, đâu nhìn ra được nửa điểm lợi hại nào, có ai lại biết, nàng chính là người mà trong hai năm qua, đánh hạ Đan Phượng cùng Vạn Hạc quốc – binh mã đại nguyên soái. “Thí chủ mời.” Tiểu ni cũng không có giống người thế tục nhìn trúng vào lợi thế, cũng nàng không có vì nàng không dâng hương, hay quyên thêm tiền đèn dầu mà có vài phần kính trọng, vẫn dịu ngoan ôn hoà mở miệng: “Thí chủ mời tự nhiên, hàn mai sáng nay toàn bộ đã nở.”

“Quấy rầy.” Thanh Dao nói một tiếng, rồi dẫn người đi vào thưởng mai, lúc này tiểu ni bên kia ngẩng đầu ngắm nhìn các nàng một cái, lúc trước nàng vẫn tận tâm tận lực cúi đầu quét rác, vì thế Thanh Dao các nàng không có để ý đến nàng, thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, vài người đồng thời kêu lên: “Công chúa.” Tiểu Ngư nhi tưởng gọi nàng, nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn, lại phát hiện ánh mắt Mạc Sầu cùng Băng Tiêu nhìn chằm chằm tiểu ni vừa ngẩng đầu kia, không khỏi lấy làm kỳ quái nhìn sang, chỉ thấy thanh y tiểu ni kia không có nhìn các nàng, vẫn cúi đầu đến quét tước tuyết đọng như cũ, nàng tựa như tiếng kêu vừa rồi cũng không phải gọi nàng.

Thanh Dao sửng sốt một chút, không nghĩ tới thanh y tiểu ni này, đúng là Mộ Dung Như m, nàng ta không phải vẫn ở Dận vương phủ sao? Làm sao lại xuất hiện ở am ni cô này. “Như âm?” Nàng kêu một tiếng, tiểu ni kia cũng không để ý tới, giống như căn bản không nhận ra các nàng, thần thái bình thản, bình yên làm chuyện của mình, Thanh Dao nhịn không được tiến lên một bước, thanh y tiểu ni vừa hồi nghe nàng nói , kỳ quái nhìn sang một cái, rồi chậm rãi mở miệng.

“Thí chủ, nàng là Vô Trần, không Như m.” “Vô Trần.” Thanh Dao lẩm bẩm, một tiếng gọi này của nàng, làm cho ni cô kêu là Vô Trần thật nhanh ngẩng đầu lên, hơi cười yếu ớt một chút, gật đầu, sau đó vẫn như cũ làm việc trong tay của mình. Thần thái an bình, cả người ôn hoà như một khối hoa ngọc, sự tàn ác lúc trước không còn tồn tại nữa, nhưng đến tột cùng xảy ra chuyện gì, vì sao nàng ấy lại hoàn toàn không nhận ra các nàng, Thanh Dao quay đầu quét mắt liếc nhìn Mạc Sầu cùng Băng Tiêu, ba người đều có chút khiếp sợ, nhìn tiểu ni bên cạnh

“Nàng đã xảy ra chuyện gì?” “Thí chủ nói là Vô Trần sao? Nàng mất trí nhớ, quên mất chuyện trước kia, vì thế sư phụ đặt tên Vô Trần cho nàng, chính là hy vọng nàng không nhiễm khói bụi trần tục nữa, bình tĩnh suốt đời.” Thì ra là thế, ba người ồ lên, nhưng trước kia nàng ấy vẫn đang tốt lành, vì sao hôm nay lại mất trí nhớ, trong chuyện này đã xảy ra vấn đề gì, Thanh Dao trước sau nối liền mọi chuyện lại, chợt nhớ tới một người, lúc đầu Ngân Hiên không đồng ý giữ lại Như m, bởi vì nàng ta hận ý quá sâu, rất sợ giữ lại nàng ta sẽ lưu lại hậu họa, hay là hắn đã ra tay với Như âm, thế nhưng một khắc cuối cùng lại không đành lòng, vì thế chỉ làm cho nàng ấy mất đi nhớ, từ nay về sau thanh thuần khiết bạch sống suốt đời.

“Quấy rầy.” Thanh Dao gật đầu, đi vào am ni cô như cũ, trong tường viện nho nhỏ, trồng vài gốc hàn mai, lúc này đang nở ra khoe sắc. Thanh Dao đứng ở dưới hành lang ngẩng đầu quan sát, hàn mai ngạo nghễ phong tư, giống như một đoàn hỏa diễm nở vào trời đông.

Viện nội ngoại chỉ có một bức tường chia cách, các nàng vừa thưởng thức phong tư của hoa mai, một bên vừa nghe hai tiểu ni bên ngoài đang nói chuyện. Lúc trước tiểu ni cùng Thanh Dao nói chuyện của Vô Trần ni cô: “Các nàng gọi ngươi là công chúa, Vô Trần, ngươi sẽ không thật là công chúa của một quốc gia chứ?” Bây giờ là loạn thế chi thu, Huyền Nguyệt thống trị vài quốc gia, hay Vô Trần là công chúa gặp rủi ro cũng không chừng, tiểu ni cô kia phỏng đoán, đương nhiên nàng nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến, Vô Trần là Huyền Nguyệt công chúa.

“Các nàng nhận lầm người.” Thanh âm hoà thuận vang lên, nghe không ra trong lời nói của nàng có bất kỳ bất mãn hoặc phẫn hận của thế tục, có lễ như vậy những ngày tháng này mới là nàng vui vẻ nhất, tất cả đều buông xuống, trong lòng mới có thể càng vui vẻ hơn một ít. Thanh Dao cảm thán, dẫn các tiểu nha đầu xem xét mai xong, sau đó tiến vào chính sảnh của toà viện, thắp hương cúng phật, không có khẩn cầu gì cả, thế nhân có việc đều cầu phật, phật tức không phải mệt đến chết sao, phàm là việc có thể giải quyết đều nên tự mình giải quyết đi, phật đâu quản được chuyện trần thế.

Thanh Dao ý bảo Mạc Sầu quyên một ngàn lượng tiền nhan đèn, am ni cô này đèn nhang cũng không tốt, mấy tiểu ni cô này đều rất nghèo khó, mà nàng chỉ là hy vọng Vô Trần trãi qua khá hơn một chút, một ngàn lượng có thể cho các nàng sống một thời gian thật dài. Một tiểu ni đang hầu bên cạnh, nhìn các nàng ra tay quyên nhiều như thế, liền mừng rỡ rất nhiều đi bẩm báo cho chủ trì, chủ trì lập tức đi ra, cung kính mời các nàng đến sương phòng dâng trà. Lão ni cô mặt mũi hiền lành, rất có mùi vị đắc đạo.

“Tạ ơn thí chủ.” Nàng vừa mở miệng, Thanh Dao biết là chỉ vì nàng quyên tiền nhan đèn, nên nhàn nhạt cười, hai tay hợp thành chữ thập, cung kính mở miệng: “Tại hạ có một điều thỉnh cầu, chỉ nguyện chủ trì hảo hảo chiếu cố Vô Trần.” Lão ni cô chấn động, ngẩng đầu lên nhìn Thanh Dao, nhưng nàng đã đứng dậy, dẫn hai tỳ nữ cùng một đứa bé, tự nhiên rời đi, lão ni kia con ngươi thông tuệ, ánh mắt sâu sắc nên nhẹ nhàng thở dài, nguyên lai là phượng giá lâm, như vậy Vô Trần, nhất định là một người có thân thế cao quý…

Đoàn người ra khỏi am ni cô, chiếu theo lộ trình lúc đến mà đi trở về, ánh dương quang nhu hoà vui vẻ chiếu xuống mặt đất, phản xạ ánh sáng làm tuyết đọng càng chói mắt, càng trắng càng trong suốt. Vài người vừa đi vừa thưởng thức phong cảnh, nhắm phương hướng trúc phòng đi đến. Xuống đến chân núi, phía trước không xa là cánh rừng, đi qua cánh rừng, sẽ đi không lâu, liền đến chỗ ở của các nàng.

Tuy rằng vào mùa đông lạnh lẽo, trên mặt tuyết đã có một ít dấu chân động vật để lại, trong rừng còn có tiếng kêu chim tước , thật là thú vị, vài người vừa đi vừa nhìn, trong lòng rất thích ý, bỗng nhiên quanh mình nổi lên một trận khí lạnh thấu xương, hoàn toàn khác với cái lạnh của tuyết, đây là sát khí, bao phủ ở trên đỉnh đầu, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đều cảm ứng được, nên cảnh giới toàn thân để đối phó. Bỗng nhiên một đạo sát khí sắc bén thổi qua, có người ở đỉnh đầu lau đến, từ cây này nhảy đến cây kia, sau đó cả người treo ngược ở giữa cành cây, rủ xuống đất, từ trên xuống dưới, một chưởng nhắm ngay Thanh Dao đánh tới, Thanh Dao nhảy ra tránh, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu rất nhanh ngẩng đầu lên nhìn sang, chỉ thấy đó là một bà tử tóc trắng xoá, một chưởng đánh không trúng, tàn bạo từ trên cây nhảy xuống, đứng ở đối diện các nàng, âm trầm giận dữ trừng mắt nhìn các nàng. Người này, đúng là lúc đầu ở Vô Tình Cốc có xuất hiện qua Hắc Bạch Song Sát – Bạch Sát, không nghĩ tới nàng ta lại đến tìm chủ tử báo thù, Mạc Sầu phẫn nộ kêu lên, trường kiếm run lên chỉ vào bạch sát.

“Ngươi – yêu bà đáng chết, tìm chúng ta báo cái gì thù, là Vô Tình giết chết hắc sát, liên quan gì chúng ta ?” “Phi, tiện nam kia bạc mệnh, không ngờ đã chết, lão thân vốn chuẩn bị tìm hắn báo thù, nếu hắn đã chết, chỉ có thể bắt ngươi các tính sổ.”.