Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 451

Chương 133.3

Trong Trúc phòng. Trà hương tràn ngập, Thanh Dao nhìn Vô Tình, thật lâu mới than nhẹ: “Hai năm không thấy, Vô Tình vẫn giống như lúc trước.” “Thanh Dao so với lúc trước càng trầm ổn nội liễm, ta đã nghe nói chuyện của ngươi, ngươi trở thành binh mã đại nguyên soái, diệt Đan Phượng quốc, còn có Vạn Hạc quốc.”

Giọng nói của hắn vẫn ôn nhu, tinh tế như trước, Thanh Dao rơi vào trầm tĩnh, ngẩng đầu nhìn hắn: “Nếu sống, vì sao không hiện thân?” “Ta biết ngươi có năng lực như vậy, nên không muốn cản chuyện của ngươi, nếu như ta xuất hiện, không phải sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch ngươi đánh Đan Phượng quốc sao, cho nên mới phải ở vô tình cốc, ta vốn nghĩ đến, sau khi ngươi diệt xong Đan Phượng cùng Vạn Hạc quốc, sẽ trở lại Vô Tình cốc, ai biết ngươi lại chưa có trở về, vì thế ta mới tới?” Trong thanh âm của Vô tình có vẻ khó ức chế đau xót, giống như cách làm này của nàng tựa hồ xúc phạm tới hắn, Thanh Dao trong lòng run lên, ôn nhu cười nhìn hắn.

“Ngươi suy nghĩ nhiều, các tướng sĩ phải nghĩ ngơi dưỡng sức, rất nhanh sẽ có kế hoạch khác, vì thế ta mới chưa có trở về Vô Tình Cốc, nếu như biết ngươi còn sống, chỉ sợ ta đã sớm đi trở về.” “n.” Trong Trúc phòng dòng khí lưu ấm áp như nước chuyển động, hai người tự nhiên nói chuyện, tất cả tựa hồ như trở về lúc trước, đoạn thời gian vui sướng nhất ở vô tình cốc …

Vô tình ở lại, bởi vì trúc phòng không lớn, nên Thanh Dao lại phân phó các tướng sĩ lần lượt xây thêm một trúc phòng cho hắn ở. Băng Tiêu nhìn tình cảnh trước mắt, lòng nóng như lửa đốt, cả ngày than ngắn thở dài, sắc mặt khó coi đến cực điểm, chủ tử làm sao còn chưa tới vậy, Vô Tình lại ở lại chỗ này không đi, chủ tử còn không xuất hiện nữa, chỉ sợ nguyên soái sẽ bị người khác đoạt mất. Ba ngày sau, Ngân Hiên rốt cuộc đã chạy tới.

Thanh Dao há mồm trợn mắt, đây là tình huống gì, Vô Tình xuất hiện, Ngân Hiên cũng xuất hiện, hai nam nhân này thật biết chọn thời gian mà, hơn nữa trong cung phải làm sao bây giờ? Vừa nghĩ tới hắn lại len lén chuồn ra cung, sắc mặt Thanh Dao liền có chút khó coi: “Ngươi tại sao lại xuất cung tới đây?” “Ta tới thăm ngươi cùng Tiểu Ngư nhi một chút.” Ngân Hiên yên tĩnh nói, thần sắc tự nhiên, hắn không có nói tới chuyện của Vô Tình, cũng không nhắc tới chuyện Băng Tiêu truyền tin cho hắn, chẳng qua hắn chỉ một trúc phòng khác ở bên cạnh, cau mài lấy làm kỳ quái : “Sao lại dựng hai tòa trúc phòng?”

Trong lòng Thanh Dao run lên, nàng có một loại cảm giác bị lão công bắt gian, thiệt tệ hết biết, rõ ràng cái gì cũng đều không có, Vô Tình chỉ đến thăm nàng, mà trúc phòng nàng ở chỉ có hai gian, cũng không thể cùng hắn ở chung một chỗ nên chỉ phải bắt các tướng sĩ một lần nữa xây dựng thêm một gian, chẳng qua nàng không nghĩ tới Ngân Hiên sẽ chạy đến. Đang lúc nàng không biết nói cái gì cho phải, thì cửa trúc phòng sát vách vang lên một tiếng cạch, Thanh Phong đẩy Vô Tình đi ra. Hai nam nhân chính thức gặp mặt, Thanh Dao nhìn sang này, lại nhìn sang bên kia, nhưng cũng không biết nói cái gì cho phải, trong đầu không khỏi hiện ra tình cảnh ở hiện đại lão công cùng tiểu tam nam chính thức gặp mặt, nên kịch liệt bốc hoả, hay là công kích lẫn nhau đây, chẳng qua cuối cùng cái gì cũng không có, điều này cũng có nguyên nhân, do hai nam nhân này được giáo dục thật tốt, hơn nữa nàng cùng Vô Tình cái gì cũng không phải, cùng Huyền đế cũng như thế.

“Ngươi đã đến rồi?” Vô tình nhàn nhạt mở miệng, Ngân Hiên gật đầu một cái, kỳ quái nhíu mày: “Ngươi còn sống?” Đây là phản ứng của người bình thường khi nhìn thấy một người chết đã lâu sao? bản năng kỳ quái không phản ứng sao? Chẳng qua lời nói ra này có chút quái, hơn nữa trên gương mặt mỹ lệ của Vô Tình chợt lóe đau xót rồi biến mất, hắn chỉ chậm rãi mở miệng: “Ngươi hi vọng ta chết sao?”

Thanh âm này vừa rơi xuống, Ngân Hiên lập tức bị vây vào thế khó xử, Thanh Dao bất mãn trừng hắn một cái, tại sao có thể nói như vậy chứ? Vô tình sống là chuyện phải cao hứng biết bao nhiêu. Ngân hiên cũng không có phản ứng gì, hắn nghiêm túc nhìn vô tình ở đối diện , tựa hồ hắn ta đã không thanh thuần như trước, có thêm một vài thứ gì đó, tuy rằng quái lạ nhưng không diễn tả bằng lời được, chẳng qua Thanh Dao ở bên cạnh, vội vàng đi tới, từ từ mở miệng: “Vô tình, ngươi đã suy nghĩ nhiều, mọi người chúng ta đều thật cao hứng khi ngươi còn sống, đi thôi, chúng ta đi dạo bên hồ, ngươi không phải nói muốn đánh đàn cho ta nghe sao?” Tiếng đàn của hắn trong trẻo xanh mát giống như chén hương trà, khiến sự lo lắng trong lòng mọi người đều lắng lại.

Nghe được nàng nói như thế, Vô Tình cười đến vui vẻ, cau mài lên, khuôn mặt toả ra ánh sáng như ngọc, chậm rãi mở miệng: “Được, chúng ta đi thôi.” “n.” Thanh Dao gật đầu, đưa tay đẩy xe của Vô Tình đi về hướng bờ hồ cách đó không xa, nàng vốn không muốn quay đầu lại, nhưng cuối cùng vẫn nhịn không được quay đầu lại quét mắt nhìn Ngân Hiên một cái, chỉ thấy trong đôi mắt của Ngân Hiên trầm thống mờ mịt như bị mưa phùn bao phủ, nàng đã xúc phạm tới hắn sao? Nghĩ đến những chuyện hắn từng vì mà làm, trong lòng càng thêm đau xót, đau đến trong xương, nàng bây giờ quả thật lâm vào tình thế lưỡng nan, tựa hồ quyết định như thế nào, đều sẽ không tốt… Ngân hiên đưa mắt nhìn hai người đi xa, tên thủ hạ bên người không khỏi kêu một tiếng: “Chủ tử.”

Lúc này Tiểu Ngư nhi nghe có động tĩnh bên ngoài, liền chạy vọt ra: “Ngươi đã đến rồi.” “n.” Nhìn thấy nữ nhi, tâm tình Ngân Hiên không khỏi tốt lên, hắn đưa tay ôm Tiểu Ngư nhi lên, hắn còn có nữ nhi, sợ người nam nhân kia làm gì, nếu như hắn ta thật sự có thể cho Thanh Dao hạnh phúc, hắn cũng chấp nhận buông tay, thế nhưng đối với Vô Tình, hắn vẫn cảm thấy rất quái lạ, người nam nhân này tuy rằng đã cho Thanh Dao rất nhiều thứ, nhưng lại mang rất nhiều thương tổn đến với nàng, một người đã chết yên ổn sao bỗng nhiên sống lại đây? Lần đó hắn đã chăm chú bắt mạch cho Vô Tình, rõ ràng hắn đã chết, làm sao bỗng sống lại? Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đi ra, không thấy được nguyên soái, nhưng đã nghe được cách đó không xa có tiếng đàn mênh mông, liền biết nguyên soái đi nghe Vô Tình công tử đánh đàn, trong đáy lòng không khỏi than thở, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì a?

Kỳ thực người chân chính khó chịu, nên chủ tử mới đúng, nàng ấy không muốn thương tổn bất cứ người nào trong bọn họ, thế nhưng hai nam nhân này gặp nhau, cũng đã là một loại thương tổn. “Hắn thế nào sống lại?” Ngân Hiên ngẩng đầu lên nhìn Băng Tiêu, Băng Tiêu cung kính mở miệng: “Bẩm chủ tử, nghe thủ hạ Thanh Phong của Vô Tình công tử nói, hình như công tử của hắn đã ăn vào một loại ngất dược, cho nên lúc đó chỉ chết giả, chứ không phải chân chánh tử vong.”

“Ngất dược?” Ngân Hiên nhíu mày, bắt đầu từ lúc hắn mười tám tuổi liền chu du liệt quốc, còn bái làm môn hạ của Xích Hà lão nhân , nhưng chưa từng nghe nói qua chuyện ngất dược này, người đã chết là chết, đâu có trạng thái chết giả, chẳng qua thiên hạ to lớn, không có chuyện gì tuyệt đối, cho nên hắn không dám khẳng định thực sự không có. “Đúng vậy, chủ tử.”

Ngân Hiên không nói cái gì nữa, cùng Tiểu Ngư nhi chơi đùa một hồi, thẳng đến khi Thanh Dao trở về. “Vừa rồi ngươi không nên nói như vậy?” Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, nàng cũng không có trách Ngân Hiên, đối với một người chết đi lại sống lại, đó là phản ứng bản năng thôi, thế nhưng hiện tại nàng không biết nên làm sao để nói với hắn, sự tự nhiên hài hòa khi các nàng cùng ở chung lúc trước bổng nhiên bị phá hủy, hai người bây giớ có lãnh khí len lỏi bên trong, tuy rằng thần thái Ngân Hiên lạnh lùng, nhưng đáy lòng vẫn đang cảm nhận được đau đớn.

“Ta không phải cố ý nói như vậy.” “Ta biết.” Thanh Dao gật đầu, nàng liếc mắt nhìn hắn, tuy rằng đã dịch dung, nhưng vẫn nhìn ra hắn đã gầy, cằm càng nhọn hơn, một đoạn đường dài hắn ra roi thúc ngựa chạy tới đây, đại khái hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới cục diện trước mắt này, Bây giờ nàng nên làm như thế nào cho phải đây? Nếu như là hành quân chiến tranh, nàng là không chút do dự mà lựa chọn, nhưng chuyện tình cảm, nàng không tinh thông, nhưng khi nhìn thấy đáy mắt hắn cô đơn, trong lòng của nàng rất không dễ chịu, chỉ phải nặng nề mở miệng. “Xin lỗi, ta?”

“Đừng nói xin lỗi, không phải là lỗi của ngươi, có một số việc do mọi người không ngờ tới mà thôi, hiện ngươi ở bên cạnh hắn đã không có bất luận cái gì nguy hiểm, nếu như hắn thực sự yêu ngươi, như vậy ta đã an tâm, sau này ta cũng không cần xuất cung nữa.” Hắn đứng lên bước đi thong thả đến trước cửa, thanh âm đạm mạc, nhưng đã dùng hết tất cả khí lực, từ lâu hắn đã chuẩn bị tâm lý buông tay, nếu như tên kia thật sự là hạnh phúc của nàng… Chẳng qua Vô Tình thực sự vẫn như trước kia sao? Nàng có thể nhìn nhận rõ ràng sao?

Lúc này hắn vẫn cảm thấy tên kia không còn đơn thuần nữa, ánh mắt thanh minh lúc trước tựa hồ bao phủ lên hơi thở sâu u, làm cho người ta bất an phòng đoán, hắn đã có kết luận, đây không phải là do hắn đa nghi, nhưng nàng thì sao? “Ngươi xác định hắn thật là Vô Tình trước kia?” Hắn quay người lại, đôi mắt đen như biển sâu nhìn không thấy đáy.

“Ta đã thử qua, đối với chuyện giữa chúng ta, cái gì hắn cũng biết, ngay cả đàn cầm cũng vậy.” Thanh Dao hoang mang mở miệng, nàng biết, nàng và Vô Tình đã không còn đơn thuần thanh khiết như trước đây, bởi vì một đã chết người hai năm, hơn nữa thời gian vĩnh viễn đi về phía trước, nàng vô luận như thế nào cũng không buông ra được khúc mắc này, tuy rằng nàng không thể cho hắn thứ khác, nhưng ít ra không nên thương tổn hắn, hiện tại tâm tình nàng cực kỳ phiền muộn, không nghĩ tới Ngân Hiên xuất hiện, càng làm nàng khó xử thêm, nàng luôn luôn lãnh tĩnh, lúc này tầng tầng nặng nề bao phủ, cảm giác rất mệt mỏi. “Vậy là tốt rồi.” Hắn nói xong xoay người đi ra trúc phòng, bóng lưng cao to ở dưới trời tuyết càng thêm nổi bật, lại càng mang vẻ thê lương, lòng nàng cứng lại, nhịn không được kêu lên: “Ngươi đi đâu?” “Doanh trướng.”

Hắn nói xong, thân ảnh đi xa, rất nhanh trở thành một điểm đen nhỏ. Thanh Dao đờ đẫn ngồi đó, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu còn có Tiểu Ngư nhi đã lắc mình tiến vào, mọi người ai cũng không dám nói chuyện, chỉ cùng nhau nhìn nàng, thật lâu, Tiểu Ngư nhi mới thở dài, nhẹ nhàng mở miệng: “Mẫu thân, ngươi có phải cảm thấy rất phiền hay không?” Thanh Dao gật đầu, đúng vậy, hiện tại rất phiền, thật muốn một mình trốn đi, cái gì cũng không thấy, như vậy hết thảy tất cả sẽ được giải quyết.

“Chủ tử thương tâm.” Băng Tiêu rốt cuộc vẫn là người của hoàng thượng, nhìn hình dạng chủ tử bi thương, giống như hùng binh cô tịch, làm thuộc hạ, nàng vẫn đau lòng, tiếng nói Băng Tiêu vừa dứt, tim của Thanh Dao lần thứ hai co rút đau đớn, nàng không chỗ nào nói, cuối cùng chỉ nặng nề mở miệng: “Được rồi, ta muốn ngủ.” Hiện tại chỉ có ngủ, mới có thể làm cho nàng cái gì cũng không nghĩ, cái gì cũng không làm.

Ở trong một trúc phòng khác, Vô Tình lặng lẽ ngồi ngay ngắn ở bên cạnh bàn, phía sau Thanh Phong cung kính dâng nước trà lên, nhàn nhạt mở miệng: “Công tử, hắn đã tới? Ngươi?” Vô tình đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt mỹ lệ chợt lóe lên sự sắc bén rồi biến mất, nặng nề mở miệng: “Vậy thì thế nào?” “Đừng quên chuyện ngươi nên làm.” Thanh Phong tiếng nói vừa dứt, Vô Tình trầm mặc, vẻ mặt ảm đạm hẳn đi, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Thanh Phong : “Chẳng lẽ ngươi không thể để cho ta yên tĩnh một chút.”

“Ta sợ ngươi đã quên chuyện nên làm.” Thanh Phong nói xong liền quay đầu đi ra ngoài, bên trong gian phòng, Vô Tình trầm mặc, đúng vậy, hắn đã quên chuyện nên làm, hắn mất nhiều thứ như vậy, rốt cuộc là vì cái gì a?.