Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 464

Chương 136.1

Bên trong thư phòng an tĩnh lại, Mộc thừa tướng nhìn sắc mặt Thanh Dao âm trầm, nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải, chỉ trầm mặc xuống. Thanh Dao điều chỉnh tốt hơi thở, hòa hoãn hơn khi nhìn lướt qua phụ thân cùng Mộc Thanh Hương, rồi nhàn nhạt mở miệng: “Kỳ thực hoàng thượng vẫn không có ở trong cung, từ trước cho tới nay người ở trong cung đều là Nam An vương.” “Cái gì?”

Mộc Ngân thất thanh kêu lên, đang ôm Tiểu Ngư nhi từ ghế hổ đột nhiên đứng dậy, hơn nửa ngày mới kịp phản ứng, sau đó hồi phục lại tinh thần mới ngồi xuống, nghiêm túc mở miệng: “Đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là hoàng thượng bảo Nam An vương giả trang chính mình.” Thanh Dao gật đầu, xem ra Nam An vương thật là có khả năng đóng vai thiên phú, sắm vai này của hoàng thượng hơn ba năm mà cũng không lộ ra kẽ hở, không biết là do hắn quá lợi hại, hay một ban văn võ đại thần trong triều quá vô năng. Chẳng qua ngại thân phận của hắn, cho dù có chút nghi ngờ, chỉ sợ cũng không ai dám nghĩ tới phương diện này. “n, hoàng thượng từ trước đến nay vẫn cùng ta ở chung một chỗ.”

Thanh Dao nhàn nhạt lên tiếng, Mộc Ngân nghe Thanh Dao nói xong, chân mày cau lại, thần sắc rất nghiêm túc, “Nếu như hoàng thượng mệnh lệnh, vì sao còn muốn bắt Nam An vương chứ?” Chẳng lẽ thật sự vì muốn ép nàng về kinh, thế nhưng chiếu theo tình hình hiện nay lại không quá giống. Thanh Dao mấy ngày liên tiếp đi đường, đã rất cực mệt, nếu nhất thời nghĩ không ra manh mối, thì cũng không nên quá nóng lòng, dù sao nàng cũng đã hồi kinh, nhất quyết sẽ không để cho Nam An vương xảy ra chuyện gì.

“Phụ thân, người có thể an bài một chút, ngày mai ta muốn gặp Nam An vương.” “Này?” Mộc Ngân chần chờ một chút, bởi vì Nam An vương là trọng phạm trong hình bộ đại lao, người bình thường căn bản không cho gặp, nếu như Thanh Dao xuất trình ra thân phận, tất nhiên sẽ được gặp, thế nhưng nàng lại bảo mình an bài, chính là vì không để cho người khác phát hiện ra nàng đã hồi kinh, chuyện này cũng có chút khó khăn, bất quá có thể nghĩ biện pháp.

“Được, vậy ta suy nghĩ nghĩ biện pháp.” Mộc Ngân nói xong, liền thả Tiểu Ngư nhi xuống, đứng dậy từ ái mở miệng: “Thanh hương, đưa nương nương đi Thanh viện nghỉ ngơi.” “Dạ, phụ thân.” Thanh Hương nhu hòa đứng dậy, đi tới phía trước Thanh Dao, vươn tay nắm lấy nàng, cử chỉ tự nhiên lại thanh tao lịch sự, ôn nhuận dịu dàng tựa như một đóa hoa giải ngữ, làm cho lòng người như mở ra, thoải mái đến nói không nên lời.

Nữ tử như vậy chắc là ông trời sẽ không phụ nàng, nhất định sẽ cho nàng một mối nhân duyên tốt… Mộc Thanh Hương cùng Mộc Thanh Dao đi về Thanh viện, còn Mộc Ngân ban đêm ngồi kiệu xuất phủ đến nhà của Hình bộ thượng thư một chuyến. Trong Thanh viện, Băng Tiêu đang canh giữ ở bên ngoài tẩm phòng, Mạc Sầu vốn là người của Mộc phủ, đối với Thanh viện rất là quen thuộc, bởi vậy động tác gọn gàn an bài cho Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt đi nghỉ ngơi, sau đó xoay người lại đi tới ngoài cửa tẩm phòng cùng Băng Tiêu, hai người cùng nhau ngồi ở trên lan can hành lang, thưởng thức mặt trăng trên bầu trời, tâm tình chút trầm trọng.

Bởi vì mặt ngoài kinh thành quá yên tĩnh, lại tựa hồ như bao phủ một tầng bất an khó đoán, việc Nam An vương bị nhốt vào ngục tựa hồ chỉ là màn mở đầu, phía sau còn có thể có vở tuồng lợi hại hơn đã bắt đầu, chính bởi vì như vậy, cho nên mới phải làm cho người ta bất an. Trong tẩm phòng, giọng nói tinh tế vang ra ngoài. Thanh Dao nằm nghiêng ở trong phòng ngủ trên ghế mỹ nhân, tóc đen như mây tùy ý xõa xuống, sa y màu trắng bao bọc thân thể mềm mại lả lướt, mặc dù vẫn đang lẳng lặng đang nằm, cũng lộ ra một cỗ linh khí lành lạnh, khóe môi câu ra ý cười như có như không.

“Nhà bên chồng đại tỷ là ai?” Thanh Hương ngồi ngay ngắn ở bên giường mỹ nhân, gật đầu cười: “Là công tử của Thái Phó tự khanh Liễu đại nhân, gọi là Liễu Tòng Vân, Liễu Tòng Vân này vẫn không thích nhập sĩ làm quan, hiện tại đang làm một chút buôn bán, đối với tỷ tỷ cũng rất tốt.” Mộc Thanh Hương bây giờ khi nói về Mộc Thanh Châu, thì mặt mày đều mang ý cười, tựa hồ hạnh phúc của tỷ tỷ cũng là hạnh phúc của nàng vậy, nghĩ được như vậy, cho thấy cảm tình của các nàng đã là vô cùng tốt, điều này làm cho Thanh Dao rất vui mừng, thân là tỷ muội một nhà phải nên như vậy, cứ lục đục với nhau thì có chỗ tốt gì.

“n, nàng có thể hạnh phúc là tốt rồi, còn ngươi?” Thanh Dao con ngươi hiện lên quang hoa, quay đầu nhìn về phía Thanh Hương, hiện tại nhị tỷ đã không còn lòng dạ hẹp hòi như trước đây, cả người ôn nhu vui vẻ thật giống như một viên đá cụi đang chìm đắm ở đáy hồ trong suốt, tròn trịa trơn bóng, làm cho người ta yêu thích không buông tay. Bất quá nhận thức của nàng, chưa chắc là nhận thức của Mộc Thanh Hương, ánh mắt của nàng bỗng nhiên buồn bã, tuỳ ý cười rộ lên.

“Muội muội không phải là không biết chuyện trên người ta, nữ tử như ta vậy sao có thể xứng với công tử nào, chỉ là tàn hoa bại liễu mà thôi.” “Nhị tỷ” Thanh Dao giật mình, không hài lòng trừng Mộc Thanh Hương một cái: “Ngươi đừng tự coi nhẹ mình, ông trời sẽ không bạc đãi bất cứ người nào, ngươi sẽ gặp được duyên phận thuộc về ngươi, chỉ là còn chưa tới thời gian thôi.” “Tốt, mong như muội muội chúc lành, tỷ tỷ ta đang chờ.”

Thanh hương nở nụ cười tươi, làm Thanh Dao thở phào nhẹ nhõm, xem ra Mộc Thanh Hương là thật sự đã buông bỏ những chuyện kia, như vậy là tốt nhất, sau này nàng cũng sẽ tìm được một phần hạnh phúc thuộc về của nàng. “Những người khác trong Mộc phủ đều có khỏe không?” Thanh Dao tiện thể hỏi một câu, Mộc Thanh Hương biết nàng đang hỏi đại nương cùng nương, nên vội vàng gật đầu một cái, nghĩ đến Thanh Dao mấy ngày liên tiếp bôn ba, nhất định là cực mệt, nên vội đứng dậy, cười mở miệng: “Muội muội nhất định là rất mệt, hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút, ngày khác tỷ muội chúng ta mới hảo hảo trò chuyện.”

“Được.” Thanh Dao phất phất tay, Thanh Hương lui ra ngoài, dẫn nha đầu của mình ra khỏi Thanh viện. Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đi vào, trong phòng Tiểu Ngư nhi đã sớm ngủ, chỉ có Thanh Dao vẫn dựa ở giường mỹ nhân không nhúc nhích một chút, chỉ khẽ nhắm hai tròng mắt, căn bản không có ngủ, dáng vẻ như thế lại mang theo sự lành lạnh băng hàn, như có đám mây quanh quẩn bay đi không được.

Mạc Sầu biết trong lòng nàng đang phiền muộn chuyện của Nam An vương, thêm nữa lại nghĩ không ra hoàng thượng tại sao lại làm chuyện như vậy. “Chủ tử, nghỉ ngơi trước đi, đừng suy nghĩ nhiều, ngày mai còn có chuyện phải làm.” Thanh Dao gật gật đầu, nàng đúng là rất mệt mỏi, nhìn Tiểu Ngư nhi tốt số đã sớm đi ngủ, bây giờ nàng thực sự ước ao mình là tiểu hài tử, có thể cái gì cũng không nghĩ, cái gì cũng không cần làm, chỉ than nhẹ một tiếng: “Được rồi, nghỉ ngơi trước đi.”

Đoàn người thu dọn một phen, kẻ nên nghỉ ngơi thì cứ nghỉ, người phải gác đêm thì gác đêm, nghiêm túc không thể xem thường. Ngày thứ hai, Mộc Ngân sau khi lâm triều về liền chạy tới đây, Thanh Dao cũng vừa mới thức dậy, ở phòng khách dùng đồ ăn sáng, vừa nghe nói phụ thân đã tới, liền vội vàng phân phó Mạc Sầu để cho hắn tiến vào, hắn qua đây, nhất định là chuyện buổi tối hôm qua mình nhắc đến đã làm thỏa đáng. Trong phòng khách, Tiểu Ngư nhi đang đùa với Tiểu Bạch, hôm qua bởi vì là buổi tối, nên tất cả mọi người không quá để ý tới Tiểu Bạch, lúc này Mộc Ngân mới nhìn rõ, con vật dịu ngoan nhu thuận nghe lời này rõ ràng là sói, tuy rằng nhìn qua nó ngoan ngoãn, thế nhưng ánh mắt vẫn chứa ánh sáng lạnh bắn ra bốn phía, khiếp người đến cực điểm.

Mộc Ngân trong lòng tự nhủ, rồi thở dài một hơi, thật không biết tiểu nha đầu này tại sao có thể có nhiều bản lĩnh ngạc nhiên cổ quái như vậy. “Thần tham kiến nương nương.” Mộc Ngân quy củ hành lễ, Thanh Dao cau mày, có chút không vui, nhẹ giọng mở miệng: “Phụ thân sau này ở Mộc phủ, ta chỉ là nữ nhi của người, người không cần phải luôn luôn hành lễ quân thần.”

“Thần tuân chỉ.” Mộc Ngân có nề có nếp đáp lời, Tiểu Ngư nhi vẫn ngồi chồm hổm trên mặt đất đùa với Tiểu Bạch rốt cuộc nhịn không được mắt trợn trắng, người cổ đại thật đúng là cổ hủ, nữ nhi của mình mà cũng hành động cho xa lạ như vậy, không biết mệt sao? “Chuyện Dao nhi phân phó, đêm qua ta đã làm tốt, hiện tại ngươi qua đó, hay đợi một lúc nữa qua.” Vừa nói đến chính sự, sắc mặt Mộc Ngân nghiêm túc lên nhiều lắm, ánh mắt hiện lên ánh sáng cơ trí, bình tĩnh chăm chú.

Thanh Dao ngưng mày, nàng muốn lập tức nhìn thấy Nam An vương, thám thính một chút, xem hắn và hoàng thượng trong lúc đó có xảy ra chuyện gì khác hay không? “Ta lập tức đi Hình bộ đại lao.” Thanh Dao nói xong liền đứng lên, nàng là người luôn luôn trầm ổn, bây giờ lại bị lây một chút lo lắng, bởi vì người bị quan chính là Nam An vương, là người mà hoàng thượng coi trọng nhất, có lẽ bây giờ hắn nhất thời xung động, làm ra quyết định gì đó, để sau phải hối hận, nàng không hy vọng hắn hối hận.

“Tốt, phụ thân đã sắp xếp xong xuôi, các ngươi cứ, bất quá vẫn nên quá trang một chút đi, bằng không sẽ bị người ta nhận ra.” “Dạ, phụ thân.” Thanh Dao lên tiếng trả lời, dẫn Mạc Sầu cùng Băng Tiêu giả trang nam tử, đi đến Hình bộ đại lao.

Tiểu Ngư nhi biết sự tình liên quan trọng đại, vì thế cũng không đòi theo, mà Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc cũng không đi, bởi vì đi nhiều người quá, mục tiêu sẽ lớn, kẽ hở cũng lớn hơn, rất có thể sẽ rơi vào đáy mắt của người dụng tâm. Hình bộ đại lao. m u ẩm ướt, trước cửa có tầng tầng quân lính đứng gác, ngoài ra còn có một tướng lĩnh coi chừng, đương Thanh Dao nói ra thân phận phụ thân, người nọ liền phân phó người đem các nàng mang vào, cũng có dặn nhất định phải nhanh lên một chút đi ra.

Việc này người chịu trách nhiệm vốn đang phiêu lưu, Thanh Dao sao lại không biết. Nên liền gật đầu, dẫn người đi vào, nghĩ đến Nam An vương là vương gia thân phận cao quý, mà đã là lần thứ hai hắn rơi vào lao ngục tai ương, lần trước là chuyện Cơ Phượng chết, lúc đó đúng là hoàng thượng tự mình đem hắn nhốt vào, chắc hẳn lúc đó hoàng thượng cũng rất đau lòng. Ngay cả Thanh Dao cũng vì Lưu Chiêu đau lòng, hắn là cái loại nam nhân chính trực vô tư, tuy rằng lạnh lùng như băng, thế nhưng thái độ làm người lại hiệp đảm trung tâm, trước đây hắn đánh mình một quyền, ngược lại mình cũng đánh qua hắn một cái tát, nhưng hắn là cái loại người một ngày nhận định ngươi là người tốt, thì cả đời sẽ là người tốt. Nam An vương bị giam ở tận cùng bên trong một gian phòng.

Hai tầng cửa lao, khóa sắt lớn, hơn nữa còn âm u ẩm ướt, đã không có đệm chăn cũng không có bất kỳ vật gì, so với lần trước hoàn toàn khác nhau, lần trước Nam An vương tuy rằng ngồi tù, thế nhưng trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ, hắn sớm muộn gì cũng sẽ đi ra, vì thế trong phòng giam những gì nên có đều có, nhưng lúc này thì không có gì cả, nhìn qua rất khốn khó. Một nam tử mặc trường bào đang ngồi dưới đất, mực phát như mây rủ xuống, che lại khuôn mặt tuấn dật, làm cho người thấy không rõ bất luận biểu tình gì trên mặt hắn, hắn cứ như vậy bình tĩnh không nhúc nhích ngồi đó, tựa như hóa đá ngay cả khi Thanh Dao đứng ở trước cửa thật lâu, cũng không có nhìn thấy hắn có mảy may động tĩnh. Thanh Dao trong lòng chua xót khổ sở không ngớt, phất tay để cho tù tốt phía sau lui xuống đi.

Trong không gian vắng vẻ , nàng chậm rãi lên tiếng: “Lưu Chiêu, ngươi có khỏe không?” Thanh âm này vừa vang lên, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu giật mình, bất quá rất nhanh cứng người lại, bởi vì hắn hoài nghi mình nghe lầm, cho đến thanh âm Băng Tiêu lo lắng nói: “Nam An vương, chủ tử sang đây thăm ngươi, ngươi có lời gì hãy mau nói a.” Lúc này đây Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu đã nghe rất rõ ràng, hắn nhanh chóng ngẩng đầu lên, bàn tay to nhấc lên vén mái tóc đen che trên mặt, lộ ra hé ra khuôn mặt tuấn dật, trong ánh mắt nồng đậm sầu khổ, cuồn cuộn tới như bài sơn đảo hải, nhìn một người luôn luôn băng lãnh phóng đãng lại biến thành như vậy, Thanh Dao làm sao mà dễ chịu, liền tiến lên một bước.

“Lưu Chiêu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hoàng thượng làm sao lại bắt ngươi nhốt vào đại lao, là ngươi đắc tội hắn sao? Rốt cuộc là vì chuyện gì?” Mộ Dung Lưu Chiêu vừa nhìn thấy Thanh Dao xuất hiện, toàn bộ sắc mặt hòa hoãn vài phần, như bao phủ một tầng ánh sáng, hắn biết nhất định là thủ hạ của mình tìm được Thanh Dao, có thể được gặp lại nàng thật sự là quá tốt, mặc dù hắn chết cũng coi như chết cũng không hối tiếc… “Thanh Dao, ngươi đã trở về.”

Thanh âm khàn khàn phát ra, có thể nhìn ra hắn đã chịu không ít dày vò, quần áo mất trật tự, tóc cũng lộn xộn, nhưng những điểm này cũng không ảnh hưởng tới khuôn mặt của hắn, nhìn qua vẫn anh khí bức người như trước, quanh thân lạnh lùng, chỉ có đôi mắt màu đen kia trở như sao khi đối mặt Thanh Dao mới có thể tản mát ra tia sáng chói mắt. “n, ngươi không có việc gì.” Thanh Dao chậm rãi nói, tuy rằng không biết hắn và hoàng thượng đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng nàng có thể trăm phần trăm khẳng định, hoàng thượng nhất định sẽ không giết Nam An vương, trong chuyện này khẳng định là có gì đó hiểu lầm.

“Thanh Dao, hắn đã không bao giờ còn là hoàng huynh trước đây nữa .” Mộ Dung Lưu Chiêu đứng lên đi tới, bàn tay nắm chặt, nắm đấm siết chặt lên cột gỗ phòng giam, làm gân xanh trải rộng, lúc này có thể nhìn ra nội tâm của hắn có bao nhiêu phẫn nộ cùng tuyệt vọng, quanh thân dày đặc thống khổ. “Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Ta biết là hoàng thượng bảo ngươi giả trang hắn canh giữ ở trong cung, sao bỗng nhiên trở thành ngươi mưu triều đoạt vị.”

Mộ Dung Lưu Chiêu ngẩng đầu, khóe môi lộ nụ cười lạnh băng có vẻ hư vô mờ mịt “Đúng vậy, là hắn làm cho ta giả trang thành hắn ở lại trong cung, ta vẫn an phận thủ thường cố gắng không gây ra lỗi, tuy rằng trong lòng căm thù đến tận xương tuỷ, nhưng nghĩ đến hắn đi trợ giúp cho ngươi, ta liền cam tâm tình nguyện ở lại trong cung, thế nhưng khi hắn trở lại, đã dẫn theo người đem ta nhốt vào đại lao, ta căn bản không biết xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ hết thảy không phải là chủ ý của hắn sao? Mãi cho đến lúc này, khi thiên hạ rốt cuộc thống nhất rồi, nên hắn không cần những người như chúng ta nữa” “Sẽ không, Lưu Chiêu, ngươi chớ suy nghĩ quá nhiều, hoàng thượng không phải người như vậy.” Thanh Dao nhìn hắn đau lòng, rất nhanh khuyên giải an ủi.

Nam An vương hai tròng mắt đột nhiên trợn to, bắn ra ánh sáng khiếp người, trước ngực bỗng phập phòng khó thở, đau lòng không chịu được. “Hay chúng ta đều bị hắn lừa, đây mới là chỗ cao minh nhất của hắn, bằng không làm sao mà trở thành Huyền đế khôn khéo trong mắt thế nhân đây, cho tới nay, ta vẫn cho là hắn không giống như vậy, Thanh Dao, chỉ có hắn mới có thể dành cho ngươi hạnh phúc, vì thế ta hi vọng các ngươi có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ, hạnh phúc vui vẻ cùng một chỗ, thế nhưng hiện tại, Thanh Dao, nếu như hắn thực sự giết ta, thì tâm cơ của hắn quá sâu rồi, Thanh Dao, ngươi hãy trở về vô tình cốc đi thôi.” “Lưu Chiêu, ngươi điên rồi, hắn là hoàng huynh của ngươi, hắn là người như thế nào, ngươi không biết hay sao?”

Thanh Dao lắc đầu, đối với lời nói của Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu nàng không dám gật bừa, vì trong đầu nàng hiện ra một hình ảnh, ba năm này các nàng có bao nhiêu ngày đêm ở cùng một chỗ, hắn quan tâm nàng chiếu cố nàng, cái loại tình cảm chân thành tha thiết này, nàng biết đều là chân thật, hắn không phải loại người âm hiểm tiểu nhân, hắn là quân tử, vì hắn, nàng mới chuẩn bị tiến cung, nếu như kết quả chứng tỏ tất cả đều là biểu hiện giả dối, như vậy chính mình làm sao mà chịu nổi? “Ta vẫn cho là ta rất hiểu hắn, hắn là hoàng huynh của ta, người luôn yêu thương sủng ái ta, thế nhưng ngươi thấy đó? Đây mới là kết quả cuối cùng của ta.” “Lưu Chiêu, ta nghĩ, hoàng thượng nhất định là vì muốn ép ta trở về, cho nên mới phải ra hạ sách này, nói chung, mặc kệ thế nào, ta sẽ không để cho ngươi gặp chuyện không may.”

Thanh Dao lên tiếng khẳng định, mặc kệ nàng cùng hoàng thượng như thế nào, vì đạo nghĩa, nàng tuyệt đối không cho phép Nam An vương ở trước mắt của mình gặp chuyện không may, nếu như hoàng thượng thực sự khư khư cố chấp nói, nàng sẽ cứu Nam An vương ra. “Thế nhưng ngươi xem?” Lưu Chiêu nhìn Thanh Dao kiêu ngạo tự phụ, vì người nam nhân kia mà biện hộ, trong lòng nói không nên lời, nếu như ban đầu chính mình kiên trì bảo vệ nàng, có phải kết quả sẽ không giống như bây giờ hay không?

Hắn vẫn ngại thân phận của mình, nên liều mạng đè nén tình cảm của mình, để thành toàn cho hắn, thế nhưng rốt cuộc đến lại rước lấy đối đãi này, có thể nào không đau không khó chịu sao, thế nhưng đau nhất chính là phát hiện, Thanh Dao tựa hồ đã chân chính đón nhận hắn, thời gian hơn ba năm này bọn họ sớm chiều ở chung, cảm tình tự nhiên thâm hậu. Hiện tại hắn sợ nhất không phải là mình chết, mà sợ hãi Thanh Dao cuối cũng sẽ thu được thương tổn, nàng là một nữ tử lan tâm tuệ chất, nếu như phát hiện tất cả cũng chỉ là một trò giả dối, chỉ sợ nàng sẽ đau tận xương cốt. Đây không phải là điều hắn cam tâm tình nguyện nhìn thấy.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ nghĩ biện pháp, hoặc là ta đi gặp hắn, nhất định sẽ mau chóng cho ngươi rời khỏi nơi đây.” Thanh Dao nói xong, vươn tay nắm bàn tay đang nắm chặt chấn song kia, bình tĩnh lên tiếng. Lúc này cửa tù ngoài có tù tốt đi tới, nhỏ giọng mở miệng: “Đi nhanh đi, không đi nữa sẽ làm cho người ta phát hiện thì phiền toái.”

“Tốt, một hồi được rồi, ” Thanh Dao vừa mở miệng, bên cạnh Mạc Sầu lập tức đưa tới một tấm ngân phiếu, tù tốt kia mở to hai mắt nhìn, đúng là một trăm lượng ngân phiếu, lập tức không ầm ĩ bảo đi ra ngoài nữa, bất quá vẫn không quên phân phó: “Nhanh lên một chút, bằng không tất cả mọi người đều không may.” “n.” Thanh Dao lên tiếng trả lời, lại nhìn về phía Nam An vương: “Ta đi, ta sẽ nghĩ biện pháp cho ngươi đi ra ngoài.”

“Ra hay không ra đều như nhau, Thanh Dao, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết một việc, trước khi ta chết, ta chỉ muốn đối với ngươi nói một câu.” Trên mặt tuấn dật của Nam An vương có chút chấp nhất, quần áo mất trật tự cũng không ảnh hưởng đến dáng vẻ của hắn, vẫn vĩ ngạn bất phàm như cũ. “Ngươi nói?”

Thanh Dao cho là hắn có lời gì muốn nói, trên mặt xinh đẹp chợt lóe ánh sáng rồi biến mất, lẳng lặng chờ, chỉ nghe thấy thanh âm của Lưu Chiêu trước sau lạnh như băng, lúc này tràn đầy cảm tình, chậm rãi vang ở trong phòng giam: “Thanh Dao, ta thích ngươi, ngươi là người cho ta vui vẻ.” “A.”.