Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 466

Chương 136.3

Tây Môn Tân Nguyệt bất mãn hừ lạnh, một bên mặc quần áo một bên không cam lòng truy vấn, ánh mắt của Mộ Dung Lưu Tôn trở nên âm ngao xuống, lạnh lùng mở miệng: “Đây không phải là chuyện của ngươi.” “Ngươi?” Tây Môn Tân Nguyệt muốn phản bác, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn sang, tiếp xúc được ánh mắt âm trầm của hắn, liền không dám nói thêm cái gì, nàng biết người nam nhân này đủ ác đủ độc, vì thế không dám chọc tới hắn, khóe môi câu ra nụ cười như nước “Đã biết, hoàng thượng, nô tì cáo lui trước.”

“n, trở về đi.” Tây Môn Tân Nguyệt đi ra ngoài, ngoài cửa thư phòng, Liên Yên đứng ở một bên bên, nghĩ đến chuyện của mình bị làm mất hứng, Tây Môn Tân Nguyệt nổi trận lôi đình trừng Liên Yên liếc mắt một cái, tiểu nha đầu không hiểu gì cả chỉ biết cúi đầu, nàng căn bản không nghĩ qua hoàng thượng cùng chủ tử của mình lại lớn mật như thế, dám ban ngày ở bên trong thư phòng làm loại chuyện này, nhưng thật ra A Cửu thì sợ đến run như cầy sấy, hắn đả vài lần phá hủy chuyện tốt của nữ nhân này chỉ sợ sẽ không có ngày lành nữa. Quả nhiên ý niệm trong đầu vừa rơi xuống, là Tây Môn Tân Nguyệt đã nhắm ngay mặt hắn giương lên tay, hung hăng không khách khí đánh một bạt tay rất vang dội, A Cửu không né tránh, bỗng nhiên bị một cái tát, nửa bên mặt gò má lập tức sưng lên, Tây Môn Tân Nguyệt này tuy rằng diện mạo mềm mại đáng yêu, nhưng mà chân thật thì nàng ta thủ đoạn độc ác, bụng dạ rắn rết, thật thương cảm cho chính mình lúc trước còn cho rằng nữ nhân này đẹp nữa? Thực sự là tự tìm khổ, bất quá hắn không dám chọc giận nàng, bằng không chỉ sợ…

A Cửu lần thứ hai đánh rùng mình một cái, cái gì cũng không dám nghĩ, cái gì cũng không dám làm. Bất quá đáy lòng hắn vẫn vui mừng, hoàng hậu nương nương đã trở về, điều này thật sự là quá tốt, tất cả hi vọng đều ở trên người của nàng, đây là hy vọng duy nhất, cũng là đường sống duy nhất, dựa vào sự thông tuệ của nương nương, nhất định sẽ rất nhanh phát hiện bí ẩn. A Cửu đang nghĩ đến nhập thần, bên trong có một giọng nói vọng ra.

“A Cửu, lập tức đem Hình bộ Thị lang mang tới.” “Dạ, hoàng thượng, ” A Cửu đứng dậy lui ra ngoài, rất nhanh đem Hình bộ Thị lang lĩnh tiến vào thượng thư phòng, Hình bộ Thị lang cung kính tham kiến hoàng đế. “Thần tham kiến hoàng thượng.”

“Đứng lên đi, nghe nói hoàng hậu nương nương hồi kinh, ngươi như thế nào biết được?” Thanh âm lãnh chìm tiêu sát vang ở trong thượng thư phòng, Hình bộ Thị lang cẩn thận mở miệng: “Bẩm hoàng thượng, nương nương từng đã hai lần tới Hình bộ đại lao, hai lần trước thần cùng thượng thư đại nhân tiếp đãi qua nương nương, cho nên đối với tập tính của nương nương có chút hiểu biết, vừa rồi nương nương tuy rằng dịch dung, thế nhưng thần từ một ít hành vi của nàng, nhìn ra, nàng là hoàng hậu nương nương.” “n, không nghĩ tới nàng lại hồi kinh.”

Hoàng đế thanh âm có chút nặng nề, con ngươi lóe ra âm ngao khó hiểu, làm cho người ta không thấy rõ, hoàng hậu nương nương hồi kinh, hắn đến tột cùng là cao hứng, hay là mất hứng, bất quá trên mặt lại lộ ra nụ cưới ôn nhuận như nước. “A Cửu, lập tức dẫn người đi phủ thừa tướng mang nương nương đón hồi cung đi.” Hoàng thượng ra lệnh một tiếng, A Cửu đang đứng bên dưới sửng sốt một chút, chậm rãi lĩnh mệnh: ‘Tiểu nhân tuân chỉ.”

Hình bộ Thị lang cũng không dám ở lâu, cung kính mở miệng: “Thần xin cáo lui.” Người ngồi trên cao phất phất tay, đợi đến khi tất cả mọi người lui ra ngoài, một thân lười biếng tựa ở trên mềm trường kỷ long án phía, tùy ý lạnh lùng, thấy không rõ hắn nghĩ cái gì. Thanh Dao vừa mới hồi phủ không lâu sau, liền nghe thấy quản gia Trung thúc qua đây bẩm báo, nói trong cung có thái giám A Cửu qua đây tuyên chỉ.

Ánh mắt Thanh Dao hiện lên hứng thú yếu ớt, nếu muốn cho nàng tiến cung, vậy nàng tiến cung đi một chuyến, nhìn xem người nam nhân kia trong hồ lô rốt cuộc bán thuốc gì. “Tốt, ngươi lui xuống trước đi, sau đó ta sẽ đến.” Thanh Dao mở miệng, phân phó Trung thúc tới phía trước đi chào hỏi, chính mình thì quét mắt liếc mắt một cái nhìn người bên cạnh một cái, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu, còn có Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt, với ánh mắt âm u khó hiểu.

“Chúng ta đợi một lúc sẽ tiến cung, các ngươi đều phải điệu thấp một ít, ta muốn nhìn xem trong hồ lô của hoàng thượng rốt cuộc bán là thuốc gì.” “Dạ, nương nương.” Vài người cùng lên tiếng trả lời, nếu nương nương đã quyết định hồi cung, thì không thể phá hủy quỹ tích, trong cung cũng không so với nơi khác, quy củ lớn như trời, nghe nói trong cung còn có một Tây Môn Tân Nguyệt, nữ nhân kia chỉ sợ không phải là phàm vật.

Tiểu Ngư nhi tựa hồ có chút trầm mặc, rồi từ từ đi qua đây, ngẩng đầu lên nhìn Thanh Dao. “Nương, chúng ta thực sự phải vào cung sao? Nữ nhân kia còn ở trong cung, ta ghét gặp nàng, phụ hoàng rốt cuộc đang làm cái gì? Lần trước nói là có chúng ta ngay cả giang sơn cũng không cần, lần này chúng ta trở lại, vẫn không hưu nữ nhân kia, thực sự là quá đáng giận.” “Chúng ta tiến cung đi vừa lúc xem hắn đang làm cái gì trò.”

Thanh Dao bình tĩnh lên tiếng, trong chuyện này rốt cuộc sai lầm ở đâu, các nàng hoàn toàn không biết gì cả, vì thế có suy đoán nhiều cũng vô ích. “Được rồi.” Tiểu Ngư nhi hữu khí vô lực gật đầu, dù sao nương đi chỗ nào nàng sẽ đi chỗ đó, chỉ là nghĩ đến trong cung còn có một nữ nhân, tóm lại nàng muốn buồn nôn, giống như nuốt phải một con ruồi vậy. Mộc phủ chính sảnh, Mộc Ngân đang cùng A Cửu ngồi uống trà, vừa nghe được có thanh âm vang lên: “Gặp qua nương nương.”

“Đứng lên đi, ” thanh âm lành lạnh tự nhiên vang lên, A Cửu cùng Mộc Ngân đứng dậy, A Cửu rất nhanh ngẩng đầu lên nhìn qua, chỉ thấy một người đang đứng trước cửa, có một đám người vây quanh một nữ tử có khuôn mặt đẹp xuất trần , nữ tử này mặt mày như bức tranh, quanh thân nhã nhiên mà không tục, một thân quần dài màu xanh da trời, mặc vào cả người giống như tiên nữ đạp nước mà đến. Nữ nhân này không phải hoàng hậu thì người phương nào, A Cửu lập tức dẫn mấy người thái giám thi lễ với Thanh Dao. “Chúng tiểu nhân tham kiến hoàng hậu nương nương.”

“Đứng lên đi. A Cửu lúc nào mà kính cẩn nghe lời như vậy.” Thanh Dao mở miệng trêu chọc, thoải mái tự nhiên đi tới, ngồi vào chỗ cao hơn. A Cửu nội tâm run lên, không nghĩ tới nương nương chỉ liếc mắt một cái, liền nhìn ra hắn không giống trước, chỉ sợ càng sâu có một tầng bí ẩn mà nương nương không hề nghĩ tới, thế nhưng hắn cái gì cũng không thể nói, bởi vì… “Hoàng thượng cho ngươi tới đây làm cái gì?”

Thanh Dao nhàn nhạt nhíu mày, A Cửu lập tức cung kính đáp lời, thái giám ở bên cạnh thân hắn cũng không đều là người của hắn, mà còn có người khác, hắn bây giờ mỗi bước đi đều gian khổ. “Bẩm hoàng hậu nương nương, tiểu nhân phụng hoàng thượng khẩu dụ, qua đây đón nương nương hồi cung.” “Tốt, ” Thanh Dao cũng không nói lời vô ích, thẳng thắn gật đầu, điều này cũng làm cho A Cửu ngây ngẩn cả người, hắn cho rằng nương nương sẽ không thể nào tùy tiện vào cung, dù sao ban đầu là nàng từ trong cung đi ra ngoài, hơn nữa trong cung còn có một Thục phi, bất quá hắn làm nô tài nên không dám nói thêm cái gì.

Đại sảnh, ngoại trừ A Cửu, ngay cả Mộc Ngân cũng giật mình, còn Mộc Thanh Hương nữa, cũng ngốc sững sờ, chỉ có Mạc Sầu là trong lòng hiểu rõ, nương nương vốn đã chuẩn bị trở về cung, hiện tại chỉ bất quá thuận theo tự nhiên mà thôi, hiện tại Nam An vương đã xảy ra chuyện, nàng ấy đúng lúc muốn tiến cung nhìn xem chuyện gì xảy ra, bất quá chân sinh mọc ở trên người nàng, sau khi tiến cung xảy ra tình huống gì còn chưa biết được đâu. Chẳng qua Mộc Ngân cùng Mộc Thanh Hương không biết a, nên cùng kêu một tiếng, “Dao nhi ( muội muội ) ngươi thực sự nguyện ý tiến cung?” Thanh Dao cười nhạt quét mắt nhìn thân nhân của mình, lúc trở về đây, nàng vốn chuẩn bị tiến cung, nhưng tình trạng hiện tại chỉ có thể đi một bước tính một bước.

“Phụ thân, nếu hoàng thượng đã phái người tới đón ta, vậy ta trở về cung thôi, bằng không chính là kháng chỉ không tuân. Chẳng phải lại mang đến phiền phức cho Mộc phủ sao?” Tiếng nói trêu chọc của Thanh Dao vang lên, A Cửu sắc mặt một mảnh trắng bạch, cái gì cũng không dám nói, đầu cúi thấp đến ngực. Trên cao ánh mắt Thanh Dao thẳng một đường nhìn sang, kỳ quái mở miệng: “A Cửu, ngươi thế nào? Ta có nói gì đó cho ngươi sợ hãi sao?”

Câu hỏi này làm hắn rất đau, hận không thể đem mọi chuyện đều nói ra ngoài, thế nhưng hắn không thể a, bởi vì chỉ cần hắn có một chút xíu biểu tình, chỉ sợ, chỉ sợ….? Hiện ở trong cung phong vân thay đổi liên tục , chỉ có thể dựa vào trí tuệ của người để phát hiện, A Cửu tin, người nhất định sẽ rất nhanh phát hiện chuyện gian trá trong đó. Nghĩ vậy, trong lòng lại dễ chịu một ít, cười mở miệng: “Nương nương phượng giá không thể so với lúc trước, A Cửu sợ hãi cũng có đạo lý, lúc trước là A Cửu đường đột.” Thanh Dao nhíu mày, nhưng cái gì cũng chưa nói.

Chậm rãi từ chỗ ngồi trên cao đi xuống, bái biệt phụ thân cùng nhị tỷ, còn những người khác đang mộc phủ, theo A Cửu cùng mấy người tiểu thái giám hướng bên ngoài cửa mộc phủ mà đi, Tiểu Ngư nhi theo sát phía sau của nàng, dọc theo đường đi lặng lẽ không nói gì, hơn nữa phàm là nữ nhân ở hiện đại đều biết, hậu cung là nơi có bao nhiêu hiểm trở, mà nữ nhân ở trong cung càng như lang như hổ, nàng chỉ hy vọng mẫu thân của mình hạnh phúc, không hy vọng nàng gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào. Mạc Sầu cùng Băng Tiêu, còn có Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt thì theo sát phía sau, từng bước đi theo, mỗi người đều biết vừa vào cung, chỉ sợ sẽ có chuyện, nên mọi việc cần phải cẩn thận..