Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 475

Chương 138.2

Ngoài cửa, thái giám tuân lệnh đứng lên: “Thục phi nương nương đến.” Trong đại điện một mảnh lặng ngắt như tờ, mọi người đồng loạt đứng yên, ánh mắt đều nhìn về phía ngoài cửa điện, chỉ thấy Tây Môn Tân Nguyệt một thân trang phục xinh đẹp đi đến, nàng ta mặc một bộ sa y đỏ tươi , bên trong là cẩm y hoa lệ, bao vây lấy đường cong lả lướt trên thân thể, bên ngoài khoác lên một sa mỏng trong suốt, làm cho cả người hương diễm không gì sánh được, càng tăng thêm mị hoặc, nhìn xuống chút nữa, bụng của nàng hơi nhô ra, mọi người không khỏi ước ao, nguyên lai Thục phi nương nương đang ôm long loại, nếu như sanh được nam tử, e rằng sẽ mẫu bằng tử quý a. Nghe nói hoàng hậu chỉ sinh một công chúa, như vậy đứa nhỏ của Thục phi nương nương, tức không phải có khả năng trở thành thái tử sao.

Nghĩ đến đây một, các thiên kim tiểu thư này, càng cung kính không gì sánh được mà hành lễ: “Tham kiến Thục phi nương nương.” “Các tỷ muội đứng lên đi, đợi một lúc nữa hoàng thượng sẽ tới đây, tỷ muội chúng gia nếu đã có duyên tiến cung, thì nên cùng nhau phụng dưỡng hoàng thượng, đây cũng là phúc khí của chúng.” Thục phi Tây Môn Tân Nguyệt nói xong, liền làm cho mọi người an tâm ở trong lòng, chỉ trong nháy mắt những nữ nhân kia liền nhích lại gần nàng hơn.

Lúc này thanh âm của thái giám lần thứ hai vang lên: “Hoàng hậu nương nương giá lâm.” Mọi người cùng quay đầu nhìn sang, đối với những lời đồn về hoàng hậu, tất cả mọi người đều muốn gặp mặt nàng, xem nàng ta có ba đầu sáu tay như thế nào, mà một nữ nhân so với nam nhân còn lợi hại hơn, trợ tân hoàng thống nhất thất quốc, nghe nói nàng từng vì chuyện tân hoàng nạp phi mà hưu hoàng đế, bây giờ nàng đến, không biết sẽ xảy ra chuyện gì? Chẳng những là tú nữ, liền Tây Môn Tân Nguyệt cũng đứng dậy, cùng với tú nữ hướng về phía trên cao.

Nói thật ra, rất lâu rồi nàng quả thực không dám đắc tội nữ nhân kia, nữ nhân kia là kẻ giết người không chớp mắt, đừng tưởng rằng có một hoàng đế làm chỗ dựa, nàng có thể muốn làm gì thì làm, nếu chọc vào nàng ta, chỉ sợ hoàng đế cũng không có tác dụng. Đây chính là điều nàng hiểu rõ, hơn nữa còn là sự thông minh nhất. Ngoài cửa đại điện, mọi người vây quanh một nữ tử hào quang bắn ra bốn phía, nàng quanh thân thong thả thản nhiên, bộ y phục quần dài màu trắng, kéo trên mặt đất, quanh thân trên dưới không có một chút tạp sắc, phiêu dật như một luồng mây bay trên bầu trời, tóc đen như mực, búi trùng xuống, ở trên mái tóc đen có cài mấy viên ngọc châu, óng ánh đầy màu sắc, lộ ra linh quang, vừa đi vào đại điện mọi người đều thất sắc.

Thanh Dao chậm rãi bước đi thong thả tiến đến, đập vào mắt là xá tử thiên hồng. Tây Môn Tân Nguyệt vội vàng dẫn tú nữ hành lễ: “Thiếp thân dẫn chúng tú nữ tham kiến hoàng hậu nương nương.” “Tham kiến hoàng hậu nương nương.”

Trong đại điện, vang lên lang lảnh tiếng hô. Thanh Dao nhàn nhạt nhíu mày, thanh âm lành lạnh vang ở trên đại điện: “Tất cả đứng lên đi.” “Tạ ơn nương nương.”

Mọi người đứng dậy, phân ra hai bên, ai cũng không dám nhiều lời, chỉ chờ cho Thanh Dao đến trên cao ngồi xuống, còn Thục phi Tây Môn Tân Nguyệt thì ngồi vào chỗ của nàng bên dưới. Lúc này, diễn viên cuối cùng của hôm nay cũng đã đến, thanh âm của thái giám A Cửu vang lên: “Hoàng thượng giá lâm.” Tú nữ vừa nghe thấy hoàng thượng tới, rất nhiều người gương mặt đã sớm đỏ, hoàng thượng chính là nhân trung chi long, là mỹ nam tử hiếm thấy nhất trong thiên hạ, các nàng có thể đi vào cung phụng dưỡng hoàng thượng, thật đúng là thiên đại phúc khí, mọi người đồng loạt quỳ xuống: “Tham kiến hoàng thượng.”

Ai cũng không dám ngẩng đầu lên để nhìn hoàng thượng đi vào đại điện, chỉ có thể nhìn mặt đất, hơi giơ lên mí mắt, nhìn thấy trước mặt đi qua một đôi giày màu đen thêu bàn long, cho đến khi phía trên vang lên thanh âm thanh nhuận từ tính: “Tất cả đứng lên đi.” Mộ Dung Lưu Tôn quay đầu nhìn về phía Thanh Dao đang đứng thẳng, chậm rãi cười mở miệng: “Dao nhi ngồi xuống đi.” “Tạ ơn hoàng thượng.”

Thanh Dao đạm nhiên ngồi xuống, thần tình đạm mạc, nhìn không ra trong lòng nàng lúc này suy nghĩ cái gì, vô ba vô động, Huyền đế ánh mắt u ám đi xuống, tựa như sóng ngầm ở biển sâu. Tây Môn Tân Nguyệt ngồi ở phía dưới Thanh Dao lúc này đã đứng lên, chậm rãi mềm mại đáng yêu cười nhìn hoàng thượng. “Hoàng thượng, bọn muội muội đều đã vào đây, hoàng thượng nhìn xem có vừa ý hay không? Đều là người như hoa như ngọc đấy?”

Tây Môn Tân Nguyệt một bên khen tú nữ, một bên đưa ánh mắt liếc nhìn Mộc Thanh Dao, nàng muốn thấy Thanh Dao tức giận, thế nhưng nữ nhân này vẫn bất động thanh sắc, ngược lại hiện tại nàng mới là người tức giận. “n, Tân Nguyệt có lòng.” Huyền đế đem mâu quang từ trên người Thanh Dao thu hồi lại, quay đầu nhìn về phía chúng nữ tử bên dưới, nhìn những nữ tử xinh đẹp này, con ngươi không khỏi phát sáng, đây là phản ứng tự nhiên của nam nhân đối với nữ nhân xinh đẹp, là bản năng của động vật săn bắn, không tự chủ được mà lộ ra ngoài.

Thanh Dao vẫn lặng yên nhìn chăm chú vào Huyền đế, chỉ thấy con ngươi hắn sâu thẳm, thần sắc tựa hồ có chút kích động, sóng mắt hiện lên sáng bóng nhu hoà. Thanh Dao quay đầu ngưng mày trầm tư, hoàng thượng vẫn không phải một người háo sắc, giờ phút này hắn rõ ràng chính là một nam nhân thích nữ sắc. Hơn nữa?

Trong đầu nàng chợt lóe lên ý niệm, Ngân Hiên từng nói qua, người dịch dung không dám có cảm xúc quá lớn, bởi vì nếu nghiêm túc nhìn kỹ, hắn vẫn để lộ ra kẽ hở, biểu tình không được tự nhiên. Tự nhiên, đúng vậy, cho tới nay nàng vẫn cảm thấy là lạ, chính là biểu tình của hoàng đế không được tự nhiên. Thanh Dao rất nhanh quay đầu nhìn nam tử bên cạnh, hắn rõ ràng rất kích động, thế nhưng da thịt trên mặt lại không có quá lớn dao động, vẫn âm u, bất động thanh sắc như cũ, nguyên lai hắn?

Thanh Dao đột nhiên nhói đau, trái tim đau đớn như bị xé rách, nàng nằm mơ cũng không nghĩ qua khả năng này? Móng tay dùng sức bấm chặt vào lòng bàn tay, nàng cảm thấy hô hấp của mình đã trở nên khó khăn, trên mặt toát ra mồ hôi hột, đối với động tác kế tiếp trong việc chọn tú, nàng một điểm cảm giác cũng không có, ngay cả tư duy cũng đều ngu ngơ, nếu như vị hoàng đế này là giả, như vậy Lưu Tôn chân chính đâu? Hắn đã gặp phải chuyện gì?

Thanh Dao căn bản không dám nghĩ thêm nữa, nếu như Lưu Tôn thực sự gặp chuyện, thì phải làm sao bây giờ? Nếu không phải lực tự giữ của nàng hơn người, hiện tại chỉ sợ đã sớm nhảy dựng lên, nhưng lúc này chỉ có thể nhịn, nàng sợ chính mình lộ ra kẽ hở sẽ kinh động đến người bên cạnh, hai tay dùng sức bấm vào trong thịt, đau đớn sẽ kích thích nàng, nhắc nhở nàng, ngàn vạn lần không thể xung động ······ Mặc dù nàng khắc chế, thế nhưng người ở bên cạnh nàng, vẫn thấy sự khác thường của nàng, một là hoàng đế, một là Tiểu Ngư nhi, người thứ nhất thân thiết dời qua tầm mắt, khóe môi câu ra ý cười, chậm rãi mở miệng: “Dao nhi làm sao vậy? Không phải có chỗ nào khó chịu chứ?”

Hắn chỉ cho là Thanh Dao bởi vì chuyện hắn muốn nạp phi nên mới hỏi như vậy. Ngay cả Tiểu Ngư nhi cũng cho rằng như vậy, nàng đau lòng vươn tay ra nắm lấy tay mẫu thân, tay nàng ấy lạnh lẽo thành một mảnh, kinh hãi, đau đớn khó nhịn, nương, xin lỗi, nàng nắm chặt tay Thanh Dao, lúc đầu nàng nên ngăn cản nàng ấy trở về mới đúng. Thanh Dao chợt hoàn hồn thì cái trán đã dầy đặc giọt mồ hôi, hai bên tóc mai dính liền ở trên mặt của nàng, mặt của nàng tái nhợt đến không có huyết sắc, may là hôm nay chọn tú, nếu rơi vào mắt những người có lòng, họ chỉ nghĩ là nàng vô pháp tiếp nhận chuyện hoàng thượng nạp phi.

Tây Môn Tân Nguyệt vẻ mặt hết sức khinh khỉnh, đắc ý cực kỳ, hoàng thượng nạp phi, nữ nhân này rốt cuộc vẫn chịu không được. Tâm huyết của mình quả không có uổng phí, còn tưởng rằng nàng ta có bản lĩnh giả trang nhiều lắm, nguyên lai cũng không gì hơn cái này. Tây Môn Tân Nguyệt nghĩ vậy liền không khỏi phốc cười ra tiếng: “Tỷ tỷ có phải quá khó chịu hay không, hoàng thượng, tỷ tỷ sắc mặt đều đã thay đổi, chẳng lẽ tỷ tỷ không muốn để cho hoàng thượng nạp phi?”

Tiểu Ngư nhi giận dữ trừng mắt: “Ngươi?” Mạc Sầu cùng Băng Tiêu cùng nhìn chủ tử, nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào, chủ tử sẽ không thực sự ở trước mặt nhiều người như vậy khó xử hoàng thượng chứ, nếu quả thật xảy ra chuyện như vậy, chỉ sợ ngày mai toàn bộ Lâm An thành đều biết chuyện chủ tử ghen tị, đây chính là dụng tâm của Tây Môn Tân Nguyệt. Mà trên đại điện của Trữ Tú cung, lúc này từng nữ nhân đang muốn trổ hết tài năng khoe sắc đẹp, nhưng nhìn sắc mặt hồng trắng đan xen lẫn nhau của hoàng hậu, chỉ sợ mình mộng đẹp không thành, họ đang đang mở thật to đôi mắt, hô hấp đều gấp gáp, đang liều mình nhìn chằm chằm hoàng hậu nương nương.

Tất cả mọi người đều nhìn Thanh Dao, tuy rằng lúc trước có chút khác thường, nhưng cơ hồ chỉ là chuyện trong nháy mắt, rất nhanh nàng đã khôi phục lại, môi của nàng bất giác hiện lên nụ cười thản nhiên. “Thục phi nói cái gì đó? Nếu hoàng thượng có lòng, bản cung làm sao lại đi ngăn cản chứ? Bản cung thân là đứng đầu tam cung, cần có nghĩa vụ này không phải sao?” Tiếng nói của nàng kính cẩn nhu thuận thanh lương vang lên, ngồi ở bên cạnh nàng Huyền đế ánh mắt híp lại, sự sắc bén hiện lên, nàng tựa hồ có chút khác lạ, trước đây nghe nói nàng rất ghen tị, vì sao lại đồng ý cho hắn nạp phi, nếu như hôm nay nàng kiên quyết phản đối thì hắn nhất định sẽ làm như nàng mong muốn, để cho những nữ nhân này trở về, hắn chỉ chọn nữ nhân này, vốn cũng là đúng tâm ý của mình, không nghĩ tới nữ nhân này lại có thể xem như không thấy, tuy rằng lúc trước sắc mặt khó nhìn một chút, nhưng vẫn đồng ý.

Chẳng lẽ nàng không có yêu hắn nhiều như hắn tưởng? Hay còn có mục đích khác. Huyền đế mặt không đổi sắc, nhưng trong đầu rất nhanh hiện lên đủ loại ý niệm, mà Thanh Dao đã thản nhiên, nàng bất động thanh sắc, đoan trang lịch sự, cười nhìn bên dưới, kỳ thực trong lòng đang kích động.

Người nam nhân này là ai? Vì sao có thể đem Lưu Tôn mô phỏng đến không có kẻ hở như thế, ngay đến các nàng cũng bị mê hoặc, phải biết rằng hắn là một người mà khí phách cùng ôn nhuận hoà vào nhất thể, cũng không phải dễ dàng mô phỏng theo, lại càng không phải một ngày hai ngày là làm được, như vậy người này hẳn là người thân cận bên cạnh hắn. Người thân cận bên cạnh hắn, cơ hồ đều là trung tâm, mà cái loại gây tai họa còn có võ công cao cường cơ hồ không có. Khoan, trong óc Thanh Dao bỗng nhiên dần hiện ra một người tới, nếu như người kia vẫn còn sống, hẳn sẽ dễ dàng làm được.

.