Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 476

Chương 138.3

Bởi vì hắn cùng Lưu Tôn cùng xuất thân là môn hạ của Thiên Sơn lão nhân, cùng ăn cùng ngủ bao nhiêu năm, đối với tập tính cùng động tác của Lưu Tôn, đều rõ như lòng bàn tay, điểm quan trọng nhất là võ công của hắn cũng vô cùng lợi hại, ngoại trừ Lưu Tôn, chỉ sợ người bình thường không phải là đối thủ của hắn, nếu như lúc đó Lưu Tôn vì sơ ý mà bị hãm hại, chỉ sợ sẽ trúng độc thủ của nam nhân này, ai sẽ nghĩ tới nam nhân này lại trà trộn vào hoàng cung, lúc đầu còn tưởng rằng hắn đã chết. Thanh Dao ngước mắt nhìn, đáy mắt mơ hồ giống như một đêm Bắc Phong, vừa lạnh lại hàn. Nàng nhìn nam nhân bên cạnh, hắn đúng lúc cũng nhìn sang, ôn nhã cười, hai người đối mắt nhìn nhau, Thanh Dao tận lực bất động thanh sắc đánh giá hắn, nụ cười trên mặt nhợt nhạt, khiến cho người ta thấy không rõ nàng rốt cuộc đang suy nghĩ gì?

“Hoàng thượng định dâng thiên kim nhà ai tiến cung?” Thanh Dao tận lực ổn định thanh âm phập phồng của chính mình, nhìn qua vẫn một bộ dạng lành lạnh, kỳ thực nội tâm của nàng giống như bị đốt nóng, máu chảy đầm đìa thành một mảnh mơ hồ. Lưu Tôn hiện tại ở địa phương nào? Hắn có khỏe không?

Bây giờ nên làm gì? Thanh Dao đang tính toán, lập tức nghĩ tới thái giám tổng quản A Cửu, nhớ đến A Cửu liền thấy mình sơ xuất, A Cửu và hoàng thượng, vẫn tựa như nô tài mà không phải nô tài, cho nên nói A Cửu biểu hiện kinh hãi đảm chiến như vậy, nhất định là biết hoàng thượng xảy ra chuyện gì, nhưng lại không có biện pháp mở miệng nói ra. Thanh Dao nghĩ vậy mâu quang liền tùy ý đảo qua người hoàng đế, chỉ thấy A Cửu thân hình gầy đi, cùng dáng thản nhiên lúc trước hoàn toàn không giống, hắn hiện tại mặc kệ là khi nào, vĩnh viễn cúi thấp đầu, không nhìn bất luận kẻ nào. Trên gương mặt tuấn mỹ của Hoàng thượng bao phủ ý cười, thanh âm nhã nhặn vang lên.

“Nữ nhi của Tư Mã đại học sĩ Tư Mã Lan Mai, nay phong làm Mai phi, nữ nhi Vân Tâm Phong của thái phó làm Vân phi ······ “ Hoàng đế liên tiếp phong ba vị phi tử, theo thứ tự là Lan phi, Vân phi, Hà phi, mặt khác còn có mấy vị chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dung, nói chung thoáng một cái rất nhiều mỹ nhân tiến cung, nhìn gia thế phía sau những nữ nhân này đều là trọng thần trong triều, Thanh Dao lạnh lùng nhìn hết thảy trước mắt, nam nhân này tâm kế thật là sâu a, mặc dù hắn là giả, nhưng nếu sủng hạnh mấy mỹ nhân này, đến lúc đó dù cho những gia đình này biết, cũng chỉ liều mạng mở to hai mắt nói hắn là thật, tính toán thật giỏi a. Thanh Dao khóe môi phiếm cười, hiện tại nàng không lo lắng đám nữ nhân tiến cung này, cũng không lo lắng ngôi vị hoàng đế bị chiếm lấy, nàng lo lắng chính là Lưu Tôn, nàng nhất định phải nhanh một chút tìm được hắn, không biết hắn có khoẻ hay không, chỉ cần vừa nghĩ tới có khả năng hắn sẽ gặp chuyện không may, trong lòng liền rất đau.

“Hoàng hậu thấy thế nào?” “Hoàng thượng thích là được.” Thanh Dao thần sắc nhàn nhạt, nhưng ngữ khí lại nhu chậm, làm cho chúng nữ tử bên dưới đều thở dài một hơi, cục diện trước mắt, nếu như hoàng hậu không đồng ý, tối đa chỉ mang danh tiếng ghen tị, thế nhưng các nàng sẽ không có biện pháp tiến cung, không nghĩ tới nguyên lai hoàng hậu cũng rất đại độ, các nàng mới được tiến cung như ý nguyện.

Mà Thanh Dao sở dĩ đồng ý, là vì người nam nhân này vốn không phải Lưu Tôn, mà là Thượng Quan Hạo. Hiện ở trong cung chỉ có nàng cùng Tây Môn Tân Nguyệt, Tây Môn Tân Nguyệt muốn lợi dụng những nữ nhân này để đối phó nàng, nàng tại sao không lợi dụng những nữ nhân này để che dấu hành động kế tiếp của chính mình, nàng muốn tra rõ hoàng thượng chân chính hiện tại ở địa phương nào? Có phải đã xảy ra chuyện hay không, hay là……..? Thanh Dao không dám nghĩ thêm nữa.

“Tốt, Dao nhi cố lòng rồi, trẫm trở về thượng thư phòng đây.” Huyền đế đứng dậy, Thanh Dao không nhanh không chậm dẫn Tây Môn Tân Nguyệt cùng tân phi tử hoàng đế mới dâng, chậm rãi đứng trên đại điện thi lễ: “Cung tiễn hoàng thượng.” Hoàng đế ly khai, Thanh Dao mặc kệ những nữ nhân bên dưới, trực tiếp dẫn Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu còn có Băng Tiêu rời đi, chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Thục phi nương nương hãy an bài việc này đi.”

“Dạ, hoàng hậu nương nương.” Tây Môn Tân Nguyệt sắc mặt âm ngao xấu xí, vốn rất muốn chọc tức nữ nhân này, hơn nữa theo dự tính nàng nhất định sẽ ngăn cản hoàng thượng nạp phi, như vậy nàng sẽ được danh tiếng là một nhàn tuệ, mà nàng ta ngược lại sẽ có một xú danh ghen tị, không nghĩ tới nữ nhân này lại đồng ý cho hoàng thượng nạp phi, còn nàng thì còn rơi xuống một thân mệt nhọc, bị lưu lại hầu hạ những nữ nhân này. Bất quá, Tây Môn Tân Nguyệt lại ngẩng đầu lên, khuôn mặt tươi cười.

“Người đến a.” Lập tức có thái giám cùng cung nữ đi tới, Tây Môn Tân Nguyệt dịu dàng mở miệng: “Đem tân phi tử với dâng cùng chiêu nghi an bài đến các điện đi, những khuê tú không được chọn đưa ra khỏi cung đi.” “Tạ ơn Thục phi nương nương.”

Những nữ nhân được chọn cùng nhau cung kính tạ ơn Thục phi nương nương, Tây Môn Tân Nguyệt vẫn chưa quên cảnh cáo những nữ nhân này: “Các ngươi ở trong cung phải cẩn thận chút, trong hậu cung này không phải tất cả mọi người đều giống bản cung dễ nói chuyện như vậy.” Nói xong cũng không đứng đó để ý đến những nữ nhân mới tiến cung, nàng dẫn thiếp thân tỳ nữ cùng thái giám và cung nữ của chính mình, thong thả rời đi. Để lại mấy người nữ nhân hai mặt nhìn nhau.

Lời nói của Thục phi nương nương là có ý gì, trong cung còn có thể là ai, ngoại trừ hoàng hậu ra, hôm nay từ đầu tới đuôi, sắc mặt của hoàng hậu cũng không quá tốt, nhìn thêm tiểu công chúa ở bên người nàng, càng trợn mắt liếc nhìn, xem ra sau này các nàng phải cẩn thận chút mới được ······ Phượng Loan cung Trên đại điện, Thanh Dao cho lui tất cả thái giám cùng cung nữ, chỉ để lại Mạc Sầu cùng Băng Tiêu, sau đó cho gọi thêm Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt, mấy người cùng nhau nhìn thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị của nương nương, chỉ thấy quanh thân nàng bao phủ lãnh sương, con ngươi đỏ như máu, một mảnh yêu hồng, khuôn mặt đầy sát khí, chuyện phát sinh hôm nay đã làm cho người luôn luôn trầm ổn lạnh lùng lại thất sắc như vậy.

Mọi người đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc. “Nương nương?” Tiểu Ngư nhi đã sớm lôi kéo tay mẫu thân: “Nương, chúng ta vẫn nên rời cung đi?”

Thanh Dao quét mắt một vòng, biết mọi người bên dưới cho là nàng vì chuyện hoàng đế nạp phi, trong lòng khó chịu nên mới như vậy, có ai biết, trong cung này kỳ thực từ lâu đã long trời lở đất, người kia ở trong cung thay đổi như chong chóng, phất tay gọi mưa, còn làm hại nhiều người thương tâm như vậy, mà đây chính là mục đích của hắn, hắn hãm hại Nam An vương, kế tiếp chỉ sợ sẽ động đến trên đầu của nàng, còn có Mộc phủ, cùng với tất cả những người trong triều có khả năng gây trở ngại cho hắn. Nàng tuyệt đối đối sẽ không ngồi xem mặc kệ. “Các ngươi đều qua đây.”

Vì phòng tai vách mạch rừng, Thanh Dao lạnh chìm mở miệng, vài người kinh hãi một cái, cuối cùng cũng nhìn ra một ít đầu mối, tựa hồ không chỉ vì chuyện dâng tân phi. “Nương nương?” Vài người đi tới trước phượng tọa, nhất tề nhìn Thanh Dao, Thanh Dao nhỏ giọng trầm thấp, mở miệng gằn từng chữ.

“Vị hoàng đế trong cung này là giả.” “Cái gì?” Bốn người cùng kêu lên, rồi mở to mắt, nhìn chằm chằm vào nương nương, bộ dạng nương nương rất nghiêm túc, điều này nói rõ chuyện này là thực sự, nếu như hoàng thượng trong cung là giả, rất nhiều sẽ trở nên hợp lý, như vậy hoàng thượng chân chính đâu? Băng Tiêu nhịn không được cướp trước mở miệng: “Vậy hoàng thượng chân chính đâu?”

“Ta không biết, có thể đã gặp độc thủ của bọn họ, nếu may mắn, hy vọng hắn còn chưa có chết, vì thế chúng ta nhất định phải mau chóng tìm được hắn.” Tiểu Ngư nhi vừa nghe Thanh Dao nói, trong đôi mắt to lập tức dâng lên một tầng sương mù, nghĩ đến hiện tại phụ hoàng rất có khả năng đụng phải độc thủ, lòng của nàng thực sự không dễ chịu, xem ra nhất định phải mau chóng tìm được phụ hoàng, nàng vươn tay nắm chặt tay mẫu thân, thảo nào lúc trước nàng cảm thấy tay mẫu thân thật lạnh, nguyên lai khi đó, mẫu thân phát hiện phụ hoàng là giả mạo. “Vậy bây giờ chúng ta làm như thế nào?”

Tiểu Ngư nhi nóng ruột hỏi, Thanh Dao quét mắt liếc nhìn nàng một cái, trầm trọng mở miệng: “Hiện tại chúng ta nhất định phải biểu hiện như không có việc gì xảy ra, ngàn vạn lần không thể khiến cho bọn họ chú ý, ta tỉ mỉ suy nghĩ, chuyện này chỉ sợ Tây Môn Tân Nguyệt cũng là có phần, cho nên nàng mới có thể kiêu ngạo như vậy, bởi vì nàng biết người nam nhân kia nhất định sẽ diệt trừ ta, cho nên nàng ta mới cao ngạo ngang tàn, vì thế chúng ta cần mật thiết chú ý hướng đi của nàng.” “Dạ.” Vài người cùng đáp, họ đều cảm thấy thiên địa mất sắc, kinh hãi đảm chiến, ai mà nghĩ tới hoàng đế trong cung là giả, việc này dù cho các nàng nói ra, chỉ sợ cũng không ai tin, còn liên lụy cho chính mình nữa. “Nhớ kỹ, nếu như chúng ta ở bên này đã xảy ra chuyện, hoàng thượng thực sự sẽ không có ai cứu, vì thế chúng ta trước hết phải cam đoan chính mình không có việc gì, mới có thể mau chóng tìm được hoàng thượng, mặt khác, Mạc Sầu, ngươi bí mật gặp A Cửu, ta hoài nghi hắn ít nhiều cũng biết một chút tin tức. Chỉ bởi vì có người mật thiết giám thị hắn, vì thế hắn không có biện pháp nói cho ta biết, ngươi tìm một nơi vắng vẻ gặp hắn, bảo hắn tới gặp ta.

.