Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 480

Chương 139.2

Từng chữ từng lời đầy khí phách nói ra, tựa như tiếng chung đồng cổ, vang lên từng tiếng nặng nề kinh khủng. Tây Môn Tân Nguyệt sắc mặt tái nhợt, con ngươi chợt lóe lên quang mang, rất nhanh mở miệng: “Hoàng thượng, ta cùng hắn có thể có chuyện gì a? Chuyện của hắn ta không rõ ràng lắm a, thiếp thân chỉ vì nhìn hắn gặp khó khăn, cho nên mới khi dễ hắn, thiếp thân biết sai rồi, thiếp thân biết sai rồi.” Nếu để cho người nam nhân này biết nàng làm những chuyện như vậy, chỉ sợ nàng cũng đừng mong còn mạng mà sống, nên Tây Môn Tân Nguyệt nào dám nhiều lời thêm, lại không dám lộ ra một chút kẽ hở nào.

Nàng một bên dập đầu một bên cầu xin tha thứ, nam tử ngồi trên cao nheo mắt lại, mũi nhọn nguy hiểm ở trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất, rất nhanh có bóng người lướt qua, thoáng chốc đã rơi xuống bên cạnh Tây Môn Tân Nguyệt, bàn tay to nhấc lên, nắm lấy cổ của nàng, đem nàng cả người nhấc lên. Trên tay mặc dù không có mười phần lực đạo, nhưng cũng đủ để có thể cho người ta hít thở không thông, Tây Môn Tân Nguyệt mặc dù có võ công, nhưng lại không dám giãy dụa, chỉ biết càng giãy dụa càng bị chết nhanh hơn mà thôi. “Hoàng thượng, tại sao người có thể đối đãi thiếp thân như thế chứ? Thiếp thân rốt cuộc đã làm sai cái gì, hoàng thượng, trong bụng thiếp thân còn có cốt nhục của người.”

Câu nói cuối cùng cũng còn có chút tác dụng, hoàng đế đã nhẹ buông tay, Tây Môn Tân Nguyệt cả người như trứng tôm, co quắp nằm trên mặt đất, chật vật như bùn, không dám nói thêm một câu nào, nam nhân này căn bản là lòng lang dạ sói, chính mình dù biết võ công, nhưng cũng không dám sử dụng, nếu không chỉ sợ hắn sẽ không chút lựa chọn phế đi nàng. “Nếu để cho trẫm biết ngươi có chuyện gì gạt trẫm, ngươi —— sẽ —— không —— có —— ngày —— lành.” Cuối cùng vài rơi xuống, thân thể Tây Môn Tân Nguyệt khống chế không được run run một chút, nàng ho khan mở miệng: “Hoàng thượng, thiếp thân làm sao dám giấu giếm hoàng thượng chuyện gì, hoàng thượng chính là cho thiếp thân mười cái lá gan, thiếp thân cũng không dám a.”

Lời của nàng vừa nói xong, thân ảnh cao lớn trước mặt đột nhiên xoay người, đi ra phía ngoài, chỉ nghe được thanh âm thái giám vang lên: “Hoàng thượng khởi giá hồi cung.” Hoàng đế vừa đi khỏi, thiếp thân tỳ nữ Liên Yên của Tây Môn Tân Nguyệt chạy tiến vào, vừa nhìn thấy chủ tử co quắp trên mặt đất, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng truy vấn: “Nương nương, đã xảy ra chuyện gì?” Tây Môn Tân Nguyệt không nói gì, chỉ vịn tay Liên Yên đứng lên, trong chuyện này có rất nhiều việc Liên Yên cũng không biết, không chỉ Liên Yên, ngay cả phụ thân của nàng Tây Môn Chính Hào cũng không biết chuyện này, toàn bộ trong triều đình, chỉ có nàng mới biết tin tức, nếu như nàng còn không cẩn thận, chỉ sợ Tây Môn gia cũng đừng nghĩ sống yên ổn qua ngày.

Lúc này, Tây Môn Tân Nguyệt mới hậu tri hậu giác cảm nhận được sợ hãi, chẳng lẽ hết thảy đều là chính nàng làm nghiệt a, ngàn vạn lần không nên liên lụy đến người của Tây Môn gia. “Không có việc gì.” Tây Môn Tân Nguyệt lắc đầu, không nói gì, xoay người đi về phía tẩm cung.

Hoàng thượng sau khi rời khỏi Xây Dương cung , mặt mày âm trầm, lãnh chìm phân phó một thái giám bên cạnh: “Kể từ hôm nay chú ý nhất cử nhất động ở Xây Dương cung Thục phi nương nương, có bất kỳ dấu hiệu nào, lập tức bẩm báo cho trẫm.” “Dạ, hoàng thượng.” Thái giám kia được lệnh, trầm ổn lĩnh mệnh phân phó hai tiểu thái giám đi giám thị Xây Dương cung, A Cửu công công tự sát, cũng làm cho hắn bò lên chức vị này, hắn gọi Tiểu Lâm tử, Tiểu Lâm tử phân phó xong cho tiểu thái giám thì đi tới, cung kính mở miệng: “Hoàng thượng bây giờ hồi cung, hay là đi cung điện khác?” Trên gương mặt tuấn dật của hoàng đế chợt lóe lên hứng thú, hai ngày trước đã chọn phi tử tiến cung, vẫn còn chưa có sủng hạnh đâu, các nàng đều là mỹ nhân như hoa như ngọc, tuy rằng không có cách nào so sánh với hoàng hậu, thế nhưng cũng kích thích hứng thú nhiều lắm, hơn nữa hắn không thể tùy tiện đi đến chỗ của hoàng hậu, nếu như lộ ra kẽ hở thì phiền toái lắm, xem ra có một số việc, phải nhanh một chút làm xong mới được.

“Đi chỗ Mai phi nương nương.” “Dạ, hoàng thượng.” Tiểu Lâm tử lập tức hướng phía ra lệnh một tiếng: “Bãi giá cung điện Mai phi nương nương.” Một đêm mưa thuận gió hoà, hậu cung to lớn như vậy chỉ một buổi mà ai cũng biết chuyện Mai phi được sủng ái, sáng sớm Mai phi ở tại Ôn Đức cung, người đến người đi rất là náo nhiệt, toàn là phi tử mấy ngày trước đây mới vừa vào cung, còn có chiêu nghi, đều đến chúc mừng.

Hồng vàng liễu lục, tóc bay vũ động. Thái giám tiến tiến xuất xuất rất là náo nhiệt, hoàng thượng ban cho rất nhiều thứ, làm cho những phi tử chưa được sủng ái đều rất là đỏ mắt, tuy rằng trong miệng nói chúc mừng nhưng kỳ thực trong lòng người nào mà không có âm thầm ghen ghét. Mai phi ngồi ở thượng vị gương mặt càng ra vẻ xuân phong đắc ý, cười như hoa đào, đem ống tay áo vén cao lộ ra bàn tay ngọc, trên ngón tay cái có ngọc ban chỉ bằng phỉ thuý, oánh oánh ánh sáng xanh, vừa nhìn liền biết là đồ tốt, đây là lần thứ hai làm cho mọi người một trận hít hà.

Xem ra hoàng thượng thực sự rất thích Mai phi, phần thưởng nhiều như vậy rồi, còn phần thưởng thêm ngọc ban chỉ quý báu. Mai phi chuyện được sủng ái, sáng sớm đã truyền vào Xây Dương cung của Tây Môn Tân Nguyệt, đồng thời cũng truyền vào Phượng Loan cung. Tây Môn Tân Nguyệt sắc mặt âm ngao khó hiểu, nàng là ăn trộm gà bất thành còn mất đi nắm gạo, buổi tối hôm qua nàng thiếu chút nữa không có bị người nam nhân kia bóp chết, mà người nam nhân này vẫn còn có tâm trạng đi sủng hạnh tiện nữ nhân Tư Mã Lan Mai kia, nàng vốn muốn cho những nữ nhân này tiến cung, nên hoàng đế sủng hạnh các nàng cũng không có gì đáng trách, Tây Môn Tân Nguyệt nếu để cho các nàng tiến cung là đã sớm chuẩn bị tinh thần, chẳng qua nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, chính mình thiếu chút nữa bị bóp chết mà nam nhân kia còn có tâm đi sủng hạnh nữ nhân khác, điều này làm cho nàng phẫn hận khó yên

Xoay mình đứng lên, bàn tay nhỏ dài như ngọc vung lên, bên cạnh ngọc khí đồ cổ bị quăng ngã đầy đất. Trên đại điện cung nữ không biết xảy ra chuyện gì, bị hù doạ ùm ùm quỳ đầy điện. Chỉ có Liên Yên biết chủ tử vì sao sinh khí, nên không khỏi cúi đầu thở dài, những người này lúc trước đều là chủ tử tìm cách cho tiến cung bây giờ là ăn trộm gà bất thành còn mất đi nắm gạo.

“Nương nương, quên đi, giận dữ hại thân, người không phải còn có hoàng tử sao? Hoàng thượng dù sủng hạnh những nữ nhân kia, nhưng chỉ cần người sinh hạ hoàng tử, thì được mẫu bằng tử quý, nam nhân nơi hậu cung đều không đáng tin, ngươi xem hoàng hậu, xinh đẹp như vậy, lại giúp đỡ hoàng thượng bắn rơi cẩm tú giang sơn, thế nhưng hoàng thượng không phải vẫn dâng tân phi sao? Cũng không có đem hoàng hậu để vào mắt, huống chi là người?” Tây Môn Tân Nguyệt vừa nghe thấy, sắc mặt càng âm ngao khó hiểu, miệng đầy cay đắng. Liên Yên nào biết đâu rằng, trong cảm nhận của hoàng đế chỉ có một mình nữ nhân kia, trong lòng hắn không còn có nữ nhân khác.

Mà vị trong cung này, chẳng qua là kẻ háo sắc mà thôi. “Đi, chúng ta đi chỗ Mai phi, nhìn xem nữ nhân kia.” “Nương nương?”

Liên Yên rất nhanh lên tiếng, Mai phi kia được sủng ái, nương nương hà tất đi gặp nàng, không phải là tự tìm tức giận cho mình sao? Nữ nhân kia được sủng ái, còn có thể đem nương nương để vào mắt sao? Nương nương tội gì tự tìm khổ chứ. “Nương nương, hay là đừng để ý tới nữa.” “Không, ta muốn đi mượn hơi để lập quan hệ tốt.” Tây Môn Tân Nguyệt cười rộ lên, con ngươi hiện lên ánh sáng u ám, nữ nhân kia cho rằng được sủng, liền rất giỏi sao? Trong cung này còn có nàng, còn có hoàng hậu nữa.

Liên Yên không dám nói thêm cái gì, rất nhanh dẫn mấy người thái giám cùng cung nữ hướng Ôn Đức cung mà đi ······ Lúc này Phượng Loan cung cũng nhận được tin tức, sáng sớm, Tiểu Ngư nhi liền ở bên trong tẩm cung đi qua đi lại, vẻ mặt tính toán, sau khi dùng đồ ăn sáng liền hướng Thanh Dao xin chỉ thị: “Mẫu thân, ta sẽ đi gặp nữ nhân kia?”

“n, tốt, bất quá phải cẩn thận một chút.” Thanh Dao gật đầu tán thành, nàng đã mệnh lệnh cho Băng Tiêu ở trong ngoài Xây Dương cung tìm tòi, nhìn xem có dấu tích của hoàng thượng hay không? Chỉ cần tìm được hoàng thượng, liền đem hắn mang ra khỏi cung mà bọn họ cũng sẽ mau chóng ly khai. Về phần ngôi vị hoàng đế, chỉ cần hoàng thượng còn sống, sẽ đem người nam nhân kia kéo xuống.

Thanh Dao ngẩng đầu nhìn phía Mạc Sầu: “Bảo vệ tốt công chúa, ai nếu như ai xúc phạm tới công chúa, cứ đánh thẳng cho ta.” Nàng cũng không tin, người nam nhân kia dám can đảm cùng nàng chính diện giao phong. “Dạ, nương nương.” Tiểu Ngư nhi nghe được lời của nương nói, trong lòng lo lắng càng nhiều, nghĩ đến phụ hoàng lúc này còn không biết gặp phải tình trạng gì, trong lòng càng thêm phẫn nộ, hôm nay nàng sẽ không để cho các nàng ta dễ chịu.

Tiểu Ngư nhi dẫn Mạc Sầu và thái giám cùng cung nữ Phượng Loan cung lý hùng hổ đi đến Ôn Đức cung. Dọc theo đường đi mấy thái giám cùng cung nữ khác cung kính hành lễ, bất quá tiểu gia hỏa này chưa từng có chút sắc mặt tốt, một đôi mắt đẹp lạnh lùng bình tĩnh, kiêu ngạo mở miệng: “Cút ngay.” Hai đạo nhân mã ùn ùn kéo đến Ôn Đức cung .

.