Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 482

Chương 139.4

Mạc Sầu thu tay lại lui qua một bên, bây giờ còn không phải là cơ hội diệt trừ nữ nhân này, bởi vì hoàng thượng đang còn trong tay của nàng ta, không biết nàng ta đem hoàng thượng nhốt ở địa phương nào? Nếu như tìm được hoàng thượng, nàng ta cũng đừng mong sống yên ổn qua ngày. Bên này Tây Môn Tân Nguyệt đau đến kêu to, bên kia, Tiểu Ngư nhi cũng không có dừng lại, vẫn dùng sức ném roi ngựa như trước, mấy người phi tử chưa được sủng ái, cùng phi tử đêm qua vừa mới được sủng ái, Tư Mã Lan Mai đều hoa dung thất sắc, tóc tai mất trật tự, ở trong đại điện trốn đông trốn tây, các nàng đều là danh môn khuê tú, ai cũng không biết võ công, vì thế đâu phải là đối thủ của Tiểu Ngư nhi, tuy rằng nàng chỉ có năm tuổi, thế nhưng quanh năm tập võ, uy lực vung roi đã có mười phần lực đạo, nếu như bị đánh trúng, sẽ tạo thành một vết thương thật sâu máu chảy đầm đìa, trong mấy nữ nhân này, đã có người bị đánh trúng rồi, che cánh tay máu chảy đầm đìa gào thết kêu to, trên người la quần, cũng bị đánh rách. Đúng lúc này, bỗng nhiên từ ngoài cửa đại điện truyền đến thanh âm lãnh chìm của thái giám: “Hoàng thượng giá lâm.”

Ánh mắt Tiểu Ngư nhi lóe lên một cái, thu hồi mã tiên, thở hào hển, thân thể của nàng rốt cuộc của yếu, hơn nữa còn là tiểu hài tử, nên lúc này đã mệt đến thở hổn hển, nàng ngẩng đầu lên cùng chúng phi nhìn phía ngoài cửa điện. Chỉ thấy một đạo thân ảnh minh hoàng cao to đi tới. Hắn mặc minh hoàng long bào, đầu bó buộc kim quan, khí phách bất phàm, trên gương mặt tuấn dật đã giận đến tái đi, lãnh trầm mặt đi đến, chúng phi vừa nhìn thấy hoàng thượng, liền kêu lên ủy khuất, nước mắt như mưa chảy xuống, chậm rãi mở miệng: “Thiếp thân tham kiến hoàng thượng.”

Nhất là Mai phi vừa được sủng ái, khóc đến tâm nhất, lê hoa đái vũ, điềm đạm đáng yêu, hương má đeo lệ, hai mắt như mây khói, nói không nên lời phong tình, cùng bất tận ủy khuất. Hoàng thượng vừa nhìn thấy quang cảnh chung quanh, liền quét mắt trên đại điện một cái, cuối cùng mâu quang rơi xuống thân thể nhỏ bé ở giữa đại điện, nàng cũng không vấn, không áy náy, chỉ ngước cái đầu nhỏ lên, tức giận hừng hực ở đó, đôi mắt to xinh đẹp như hồ nước ẩn chứa mũi nhọn, thẳng tắp nhìn hắn. “Lớn mật Tiểu Ngư nhi, tại sao có thể mất cương thường như vậy?”

“Cương thường?” Tiểu Ngư nhi cười nhạt, chậm rãi mở miệng: “Phụ hoàng cũng là người coi trọng cương thường như thế sao?” Lời kia mịt mờ đầy ám chỉ, tựa hồ có dụng ý khác, thẳng tắp nhìn chằm chằm nam tử trên cao, phi, hắn cũng xứng cùng nàng nói cương thường, nam nhân này thật là một không biết xấu hổ, hắn đơn giản chỉ là một sắc quỷ mà thôi, nhìn thấy những nữ nhân này bị thương, liền đau lòng, còn lớn giọng nói cương thường, chắc không phải hắn đã quên chính mình là hạng người gì sao?

Hoàng thượng cả kinh, trong ánh mắt tiểu nha đầu này tựa hồ tiết lộ ra tin tức gì đó, nhưng đợi đến khi hắn nhìn kỹ lại, rồi lại không có gì cả. Tuy rằng nha đầu kia rất lợi hại, lúc đầu ở Cự Phong Sơn chính mình đã từng ăn buồn bực của nàng, nhưng rốt cuộc, nàng chỉ là một đứa bé, loại đồ vật đó cũng chính do hoàng hậu dạy nàng mà thôi. Hoàng thượng ánh mắt xấu xí đến cực điểm, đây là đứa nhỏ do hoàng hậu dạy dỗ ra sao? Trong con mắt không có tôn trưởng, kiêu ngạo vô lễ cực kỳ.

“Người đến, lập tức đi Phượng Loan cung truyền hoàng hậu, để cho nàng qua đây gặp trẫm.” “Dạ, hoàng thượng.” Thái giám Tiểu Lâm tử lĩnh mệnh, rất nhanh lắc mình đi ra ngoài, đến Phượng Loan cung truyền chỉ.

Trên đại điện Ôn đức cung, hoàng thượng hắng giọng một cái, ý bảo chúng phi đứng dậy, mọi người thấy hoàng thượng tựa hồ rất tức giận, còn cho người ta đi tuyên hoàng hậu, chắc hẳn công chúa nhất định sẽ đã bị trách phạt, nghĩ như vậy, trong lòng cũng dễ chịu nhiều lắm, nên liền đứng dậy lui qua một bên, chỉ có Tây Môn Tân Nguyệt là che bụng, thống khổ kêu đau. Hoàng thượng sắc mặt âm ngao, lập tức tuyên thái giám đi thỉnh ngự y qua đây, khám cho Thục phi, xem long chủng của Thục phi thế nào? Lại có thêm tiểu thái giám đi tuyên ngự y, rất nhanh Thanh Dao dẫn một bang thái giám cùng cung nữ đi tới.

Trên đại điện, hoàng hậu một thân thanh tươi xinh đẹp tự nhiên thi lễ, thần sắc ưu nhã đến cực điểm: “Tham kiến hoàng thượng, không biết hoàng thượng sai người tuyên thần thiếp qua đây là vì chuyện gì?” Nam tử ngồi trên cao vừa nhìn thấy hoàng hậu, cơn tức liền trấn áp đi xuống ba phần, chậm rãi mở miệng gằng từng chữ: “Hoàng hậu, ngươi dạy dỗ nữ nhi thật tốt, nhìn công chúa xem, niên kỉ mới nho nhỏ như vậy mà trong mắt không có cương thường, điêu ngoa tùy hứng đến cực điểm, dám chạy đến này Ôn Đức cung đến đánh người, còn giống cái gì nữa? Còn làm hại long chủng trong bụng của Thục phi, nếu có xảy ra sai lầm gì, ngươi nói trẫm nên như thế nào trừng phạt nàng?” Đôi mắt Hoàng đế lộ ra tinh quang, nhìn chằm chằm nữ tử bên dưới.

Chúng phi cùng nhau nhìn hoàng hậu, Tây Môn Tân Nguyệt khóe môi câu ra ý cười, nhìn xem nữ nhân này làm sao giải nguy cơ trước mắt đây, trong lòng cảm thấy rất là thoải mái, bất quá vẫn che bụng rên lên, làm bộ rất thống khổ. Thanh Dao quét mắt một vòng đại điện, cuối cùng mâu quang rơi xuống người Tiểu Ngư nhi, rồi đột nhiên thu hồi lại, sau đó bỗng cười rộ lên, kiều diễm như một đóa hoa thơm, làm cả điện thất sắc. Hoàng thượng con ngươi trầm xuống, nữ nhân này xác thực đủ mỹ, nhưng lại là một đóa hoa có độc, bằng không………?

Chẳng qua chuyện như vậy sẽ không có khả năng xảy ra, nếu để cho nàng tới gần mình, e sẽ lộ ra dấu vết, vì thế hắn không thể giữ nàng, cho dù không thể, cũng nhất định phải xử lý tốt, mới không khiến cho người trong thiên hạ câm phẫn. “Hoàng thượng là đang trách thần thiếp sao? Kỳ thực việc này, muốn trách hẳn nên trách bản thân hoàng thượng.” “Trách trẫm?” Trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên hoang mang, con ngươi sâu u đi xuống, đồng thời vẫn bất động thanh sắc nhìn chăm chú vào nữ nhân dưới đại điện, chỉ thấy nàng thản nhiên mà nói.

“Hoàng thượng lúc đầu đã đáp ứng với nàng, sẽ không dâng một phi tử nào tiến cung, hơn nữa đối với nàng sủng ái có thêm, sau này lật lọng cũng thôi đi, hiện tại còn đến trách cứ công chúa, chẳng lẽ không đúng hoàng thượng sai sao? Hoàng thượng chẳng lẽ đã quên chuyện lúc trước rồi?” Thanh Dao híp lại đôi mắt, ánh mắt lộ ra tinh quang, như mũi nhọn lạnh giá bắn ra bốn phía, làm nam tử trên cao lập tức bị ngăn cản, một câu nói cũng nói không được. Không nghĩ tới nam nhân kia lại sủng ái nữ nhi này đến thế, thật đúng là ngoài suy đoán của hắn, bất quá cũng không quá ngạc nhiên, hắn ta không phải toàn tâm toàn ý thích nữ nhân này sao? Nếu không phải vì si niệm quá sâu, chỉ sợ hắn sẽ không có cơ hội tới gần bên cạnh hắn ta.

“Trẫm tự nhiên nhớ chuyện đã đáp ứng nàng, chỉ vì chuyện nạp phi hoàng hậu cũng đồng ý, vì thế Tiểu Ngư nhi không nên trách phụ hoàng lật lọng chứ.” Thanh âm của hoàng đế chậm rãi vang lên, thoáng một cái liền khôi phục hình tượng hiền lành, tất cả những nữ nhân liên can bên dưới, đều hai mặt nhìn nhau, lúc trước thấy hoàng thượng còn rất tức giận, sao mới thoáng cái, hoàng thượng đã không tức giận nữa, mà còn ôn nhuận nói chuyện cùng công chúa như vậy . Thanh Dao từ chối cho ý kiến chỉ mím môi một chút, nam nhân này quả thật không biết xấu hổ, tự mình muốn ăn cá, còn đem trách nhiệm đổ lên trên người của nàng, vô sỉ đến cực điểm.

“Nguyên lai không phải lỗi của phụ hoàng?” Tiểu Ngư nhi nháy mắt mấy cái, giống như rất nghiêm túc tự hỏi, bàn tay nhỏ bé sờ cằm, rồi ngẹo đầu. Lúc này, ngự y bị được tuyên đến, hoàng thượng cũng thở dài một hơi, hắn thật rất sợ hãi phải đối mặt với hai mẹ con này, bởi vì các nàng là người kia yêu thương sâu nhất, nên có rất nhiều bí mật hắn không biết đến, nếu như tiếp tục gần gũi hơn nữa, chỉ sợ sẽ lộ ra dấu tích, bởi vậy vừa nhìn thấy ngự y tiến đến, lập tức trầm giọng mệnh lệnh: “Mau, giúp Thục phi nương nương kiểm tra một chút, nhìn xem long thai của nàng có gì đáng ngại không?”

“Dạ, hoàng thượng.” Ngự y không dám khinh thường, rất nhanh tiến lên xem mạch cho Tây Môn Tân Nguyệt, Tây Môn Tân Nguyệt thỉnh thoảng rên lên, tựa hồ rất thống khổ. Thanh Dao bước thong thả đi tới, con ngươi đầy ánh sáng lạnh, thanh tao lịch sự mở miệng: “Ngự y, long chủng trong bụng Thục phi có vấn đề gì không?”

Hai chữ long chủng kéo dài rất nặng, ngự y run run một chút, vội vàng đứng dậy đáp lời: “Bẩm nương nương, bụng của Thục phi nương nương không có trở ngại gì, nương nương yên tâm đi.” “Vậy là tốt rồi.” Thanh Dao xoay người lại nhìn xa hướng về phía nam tử, cười yếu ớt nhẹ nhàng mở miệng: “Hoàng thượng, Thục phi không có gì trở ngại, thần thiếp có thể đem công chúa mang về nghiêm gia quản giáo hay không ?”

“Trở về đi.” Hoàng thượng sắc mặt hòa hoãn một ít, phất tay, đáy lòng trầm tĩnh lại, tuy rằng những nữ nhân trước mắt này chịu uỷ khuất một chút, nhưng so với chính mình lộ ra kẽ hở vẫn tốt hơn, hơn nữa nữ nhân này đối với chuyện mình nạp phi tựa hồ vẫn đang sinh khí, hiện tại thần thái như thế chẳng có gì lạ, bất quá phải nhanh một chút nghĩ ra biện pháp, xử lý xong nàng mới là tốt nhất. Thanh Dao dẫn Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu thối lui ra bên ngoài.

Trong điện vang lên một mảnh tiếng kêu thất vọng: “Hoàng thượng, công chúa đánh thiếp thân coi như xong sao?” Còn có tiếng kêu của Tây Môn Tân Nguyệt: “Hoàng thượng, nô tài thủ hạ của công chúa còn lớn hơn người?” Nam tử ngồi trên cao mang vẻ mặt âm ngao, xoay mình đứng lên, hôm nay hắn ở trước mặt những nữ nhân này bị mất mặt, vốn đã giận dữ, những nữ nhân này còn ồn ào nhốn nháo, thực sự là đau đầu mà, nghĩ thế liền vung tay áo, lãnh chìm lên tiếng: “Tất cả giải tán đi, hoàng hậu sẽ quản giáo công chúa.”

Nói xong thân ảnh cao to đi ra ngoài. Trên đại điện, vài khuôn mặt đã thay đổi, cũng không dám nói thêm cái gì, mấy người phi tử mới vừa vào cung lập tức cùng Tư Mã Lan Mai còn có Thục phi cáo an, đều tự hồi cung điện của mình. Trên đại điện Ôn đức cung, rất nhanh chỉ còn lại có Tây Môn Tân Nguyệt cùng Mai phi, Tây Môn Tân Nguyệt phất tay để cho thái giám cùng cung nữ đi xuống, kể cả ngự y cũng lui ra ngoài, trên đại điện an tĩnh lại.

Tây Môn Tân Nguyệt đứng lên đi tới, đỡ Tư Mã Lan Mai ngồi xuống: “Muội muội không có sao chứ? Đừng suy nghĩ nhiều, tiểu công chúa chính là tùy hứng một tí, sau này ngươi đừng chọc nàng là được.” “Chẳng lẽ hoàng thượng cứ như vậy mở một con mắt nhắm một con mắt hay sao?” Mai phi tức giận khó giảm, chẳng lẽ thực sự muốn các nàng cứ bị tiểu nha đầu kia ức hiếp, nàng không cam lòng, hoàng thượng tại sao có thể đối đãi các nàng như vậy chứ?

“Ngươi cũng không phải không biết năng lực của hoàng hậu, nàng là đại công thần trợ giúp hoàng thượng, ngươi nói xem hoàng thượng làm sao chỉ vì công chúa một lần phạm sai lầm, liền trừng phạt nàng đâu?” Tây Môn Tân Nguyệt nhìn qua dịu dàng nhàn lương, trên gương mặt như trăng sáng, nở nụ cười nhợt nhạt, tựa hồ thực sự rất vì Mai phi mà suy nghĩ vậy. Mai phi nắm chặt tay nàng, phẫn nộ mở miệng: “Ta sẽ không để yên như vậy, ta cũng không tin, một tiểu nha đầu mà có thể lật trời, chẳng lẽ hoàng thượng có thể để cho nàng làm càn một lần, còn có thể để cho nàng làm càn lần thứ hai.”

Tây Môn Tân Nguyệt nghe Mai phi nói thế, đáy mắt đều chứa ý cười, chậm rãi đứng dậy: “Muội muội an tâm tức đi, chớ suy nghĩ quá nhiều, cũng chớ đi chọc tiểu công chúa, tỷ tỷ là vì tốt cho ngươi.” “Tạ ơn Tạ tỷ tỷ.” Mai phi đứng dậy, đem Tây Môn Tân Nguyệt vẫn đưa đến cửa điện rồi xoay người lại đi vào nội điện thay quần áo.

Chuyện Tiểu công chúa giận đánh chúng phi, rất nhanh truyền khắp toàn bộ hoàng cung, trong cung người nào cũng biết công chúa do hoàng hậu sở sinh , điêu ngoa tùy hứng, kiêu ngạo ương ngạnh, người người kinh hãi, ai cũng không dám chọc nàng, ngay cả chúng phi cũng đều không để vào mắt, huống chi là đám thái giám cung nữ như bọn hắn đây? Trong Phượng Loan cung. Tiểu Ngư nhi chớp chớp đôi mắt to, nhìn mẫu thân bên cạnh: “Nương, hôm nay ta biểu hiện có được không?”

“n, không tệ, trận ồn ào này, khiến cho lực chú ý đều ở trên người của ngươi, đề tài này sẽ kéo dài thêm một khoảng thời gian, chúng ta vừa lúc lợi dụng cơ hội này, tìm nơi giam giữ hoàng thượng.” Thanh Dao vừa nói xong, Mạc Sầu đã đi tới, dán vào lỗ tai của nàng nhỏ giọng bẩm báo: “Thẩm Ngọc đi gặp Nam An vương, đã trở về.” “Làm cho hắn vào đi.”

Thanh Dao phất tay, nóng ruột thúc giục, không biết Nam An vương tra như thế nào rồi? Bên Tây Môn gia có manh mối gì không? Mạc Sầu lên tiếng trả lời rồi đi ra ngoài: “Dạ, nương nương.” Thẩm Ngọc rất nhanh đi đến, Mạc Sầu theo phía sau hắn, hắn vừa đi vào đại điện, liền cung kính hành lễ, Thanh Dao ngồi ở trên cao đã nóng ruột mở miệng: “Thế nào? Có tin tức không?”

“Bẩm nương nương, Nam An vương nói, Tây Môn gia ở ngoài cung một điểm động tĩnh cũng không có, hơn nữa hắn đã phái rất nhiều người điều tra động tĩnh trong kinh thành, cũng không có bất luận dấu vết gì, Nam An vương nói, người khả năng ở trong cung.” “Ở trong cung?” Thanh Dao đã triệt để ngây ngẩn cả người, nàng đã suy nghĩ ngàn vạn loại khả năng, nhưng có khả năng vẫn là ở trong cung, nhưng Băng Tiêu đã tra xét mọi nơi trong cung, ngay cả Xây Dương cung của Tây Môn Tân Nguyệt đang ở, cùng hình phòng dưới đất của Xây Dương cung, cũng không có bất kỳ người nào, như vậy nàng đã đem hoàng thượng giấu ở chỗ nào chứ?

.