Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 484

Chương 140.1

Trong đại điện, như có hàn khí lẻn qua, hồng sắc sa mạn bay lên, tạo sự xinh đẹp của cả điện Vài người lặng lẽ không nói gì nhìn chủ tử, chờ chủ tử phân phó, Thanh Dao trước sau suy nghĩ một phen, ánh mắt xót xa, khẽ cắn răng nói: “Từ giờ trở đi, theo dõi chặt Tây Môn Tân Nguyệt, phàm là nơi nào nàng ta đi qua, đều phải tra một chút, nhìn xem có cái gì có thể giấu người hay không?” “Dạ, nương nương.”

Mạc Sầu cùng Thẩm Ngọc lĩnh mệnh. Trong lúc nhất thời, toàn bộ hoàng cung ẩn chứa sự bình yên trước cơn bão táp, thế nhưng áp lực của sự yên lặng lộ ra không bình thường này tựa hồ có cái gì đang ở lên men. Từ khi tiểu công chúa giận đánh chúng phi, thì nữ nhân trong hậu cung an phận thủ thường nhiều lắm.

Nhưng mà hoàng thượng lúc trước sủng hạnh xong Mai phi, nhưng đồng thời cũng sủng hạnh qua các phi tử khác. Làm cho tất cả mọi người vừa mừng vừa sợ, bất quá những ngày kế tiếp tiểu công chúa cũng không có làm ra chuyện phiền phức gì, cả ngày ở trong Phượng Loan cung, tựa hồ đã bị hoàng hậu cấm túc, chẳng lẽ hoàng hậu thực sự độ lượng lớn như vậy? Ngay cả hoàng đế cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, hắn làm như vậy, thứ nhất là vì mỹ sắc trước mặt, là nam nhân chung quy sẽ hùng tâm vạn trượng, thứ hai, là muốn chọc giận hoàng hậu, bởi vì hoàng thượng vẫn cùng nàng Nam chinh bắc chiến, hai người hẳn phải rất ân ái, nhưng hiện tại hắn liên tiếp sủng hạnh mấy người phi tử, nữ nhân kia cũng không có hành động gì, tình cảnh này khiến trong lòng của hắn bao phủ bất an, tựa hồ có chút không bình thường.

Hoàng đế nhướng mày tính thầm trong bụng, rồi hướng ngoài điện khẽ gọi một tiếng: “Người đến.” Có tiểu thái giám nhanh chóng chạy vào, cung kính cúi đầu: “Tiểu nhân tham kiến hoàng thượng.” “Đi Trường Lạc cung tuyên chỉ, bảo Khâm Thiên giám chọn ngày hoàng đạo, cho công chúa gả cho Nguyễn Tử Mặc của Vĩnh Ninh hầu.”

“Dạ, tiểu nhân tuân chỉ.” Tiểu thái giám lập tức lĩnh mệnh đi đến Trường Lạc cung tuyên chỉ. Từ chỗ ngồi lộng lẫy trên cao, gương mặt của nam tử lúc này chảy tràn đầy màu sắc, lúc sáng lúc tối, con ngươi như ẩn chứa một mảnh ánh sáng bên trong, dưới đáy mắt đều tính toán. Tinh Trúc công chúa vừa nghe ý chỉ này, đã sớm tức mà khóc, mình đã cùng hoàng huynh nói qua không lấy chồng, không ngờ hắn vẫn khư khư cố chấp như cũ, muốn mình gả cho Nguyễn Tử Mặc, đợi được tiểu thái giám kia đi rồi, Lam Y đã sớm đem thị vệ thống lĩnh Hoa Ly Ca kêu qua đây, còn mình thì dẫn cung nữ lui xuống.

Hoa Ly Ca cao to tuấn dật, một thân hồng sắc xinh đẹp, làm nổi mái tóc đen như mực của hắn, mặt mày như bức tranh, lúc này trong ánh mắt chứa đầy thâm tình, dày đặc như đám mây trên trời. “Đừng khóc.” Hoa Ly Ca thở dài, vươn bàn tay thon dài nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, cho tới bây giờ hắn vẫn không dám tin có một ngày nàng thực sự sẽ chú ý tới chân tình của hắn, từ khi nàng còn là tiểu cô nương rất nhỏ, lần đầu tiên gặp nhau khi nàng đứng ở dưới tàn cây cao to, làm cho tim của hắn đập mạnh, vẫn chờ đợi nàng bao nhiêu năm, rốt cuộc có thể làm cho nàng nhìn thẳng vào tình cảm của hắn, thế nhưng kết quả là, thân phận của bọn họ vẫn cách trở tất cả.

“Ly ca, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Tinh Trúc nhào vào trong ngực của hắn, ôm chặt hông của hắn, nước mắt nhẹ nhàng chảy xuống. Nàng không cần gả cho người khác, cái tên Nguyễn Tử Mặc tự cho mình là siêu phàm kia, nàng chỉ muốn gả cho Ly ca, mấy năm nay, hắn vẫn ở bên cạnh nàng, chiếu cố nàng, thương yêu nàng, nàng muốn vẫn cứ được che chở như vậy, nhưng bây giờ hoàng huynh lại đem nàng gả cho người khác, nàng không cam lòng.

“Ngươi không phải nói đã tìm hoàng hậu rồi sao?” Hoa Ly Ca ôm nàng, thân thể của nàng nhỏ nhắn xinh xắn, so với thân thể cao to của hắn phù hợp đến không ngờ, hai người nhu tình ôm nhau, tựa như một đôi trời đất tạo nên. Tinh Trúc ngửa mặt lên, trong đôi mắt một mảnh đỏ đậm, cắn môi, nhẹ giọng nói: “Hoàng tẩu gần nhất cũng đang khổ sở, ngươi xem, hoàng huynh dâng phi, lại còn sủng hạnh những nữ nhân kia, trong lòng nàng sẽ không dễ chịu, ta không muốn làm phiền nàng.”

“Vậy ta mang ngươi đi.” Hoa Ly Ca bình tĩnh mở miệng, khuôn mặt chấp nhất, vì nàng, hắn nguyện ý làm một người bất trung bất hiếu, hai người từ nay về sau lưu lạc thiên nhai, du ngoạn giang hồ. “Tốt, chúng ta cùng đi đi.”

Tinh Trúc gật đầu, lúc trước hoàng tẩu cũng kiến nghị như vậy, nếu hoàng huynh cố ý bắt nàng gả cho Nguyễn Tử Mặc, như vậy nàng sẽ đi, Tinh Trúc vừa quyết định xong, lập tức hướng ra phía ngoài kêu lên: “Lam Y, Lam Y?” Lam Y từ ngoài cửa điện vội vã chạy vào, cung kính nhìn hai người trên đại điện chỉ thấy công chúa con ngươi một mảnh hồng, hiển nhiên là đã khóc, trên mặt Hoa thị vệ thì lãnh chìm, hai người tựa hồ đã quyết định cái gì đó. “Công chúa?”

“Lập tức thu dọn đồ đạc, chúng ta rời khỏi nơi đây, nếu hoàng huynh cố ý làm như vậy, ta cần gì phải nhớ thân tình huynh muội mà ở lại, dù sao ta cũng không gả cho Nguyễn Tử Mặc, ngươi nhanh lên một chút giúp đỡ ta thu thập hai bộ y phục.” “Dạ.” Lam Y thân là tỳ nữ của Tinh Trúc công chúa, biết công chúa rất thích Hoa thị vệ, hơn nữa Hoa thị vệ thực sự cũng rất yêu công chúa, đối với nàng yêu thương bảo hộ có thêm, nàng hi vọng công chúa có thể hạnh phúc.

Lam Y chạy vội vào nội điện, động tác cấp tốc thu thập mấy bộ y phục, cũng không mang theo món đồ dư thừa nào, ba người cùng nhau từ cửa sổ nhảy ra ngoài, bên ngoài chính là giả sơn trong hoa viên nhỏ, ba người vừa mới rơi xuống đất, thì từ bốn phía giả sơn tuôn ra rất nhiều thị vệ, cả đám nhất tề dùng bảo kiếm chỉ vào Hoa Ly Ca, Hoa Ly Ca sắc mặt đại biến, vươn tay ngăn Tinh Trúc lui về sau một bước, bình tĩnh ôm quyền: “Các huynh đệ, thường ngày chúng ta chung đụng không tệ, hôm nay có thể cho Hoa mỗ một con đường sống hay không?” Lời này của hắn làm cho bọn họ hai mặt nhìn nhau, trên mặt lộ ra khó xử, lúc này mọi người bỗng tự động nép qua, từ phía sau thị vệ đi ra một thân ảnh minh hoàng cao lớn, trên gương mặt tuấn dật đang giận tái đi, con ngươi lãnh chìm hiện lên ánh sáng lạnh lẻo. “Hoa Ly Ca to gan, dám dụ dỗ công chúa cùng ngươi bỏ trốn, người đến, bắt lại.”

Không nghĩ tới hoàng thượng lại tự mình tới, Tinh Trúc chạy lên phía trước, thân thủ che ở trước mặt Hoa Ly Ca, ánh mắt quật cường, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên sự chấp nhất, băng lãnh nhìn chằm chằm hoàng huynh. “Hoàng huynh, ta không muốn gả cho Nguyễn Tử Mặc, ngươi để cho chúng ta đi đi, chí ít như vậy, trong tim của ta vẫn cảm động và nhớ nhung ngươi, ngươi đừng làm cho ta hận ngươi.” Khuôn mặt tuấn mỹ như châu ngọc chợt lóe lên tàn nhẫn, lạnh lùng mở miệng.

“Không biết cảm thấy thẹn, dám bôi đen mặt mũi của hoàng thất, mà vẫn còn nói đến lý lẽ thẳng khí hùng hồn như vậy.” “Đem công chúa dẫn đi cho ta.” Hoàng thượng tiếng nói vừa dứt, lập tức có thị vệ chạy vội tới, Hoa Ly Ca sợ thương tổn đến công chúa, lập tức bỏ qua không chống cự, cuối cùng bị thị vệ dẫn đi, mà công chúa cũng bị người ta đưa trở về Trường Lạc cung.

Trong Trường Lạc cung, công chúa khóc đến thương tâm gần chết, Lam Y lòng nóng như lửa đốt, nhưng không có cách nào giúp đở, bên ngoài Trường Lạc cung hoàng thượng đã phái rất nhiều nội thị coi chừng, không cho phép người khác tới gần, cũng không cho nàng cùng công chúa ly khai, vậy phải làm sao bây giờ? Hiện tại Hoa thị vệ bị mang đi, không biết hoàng thượng sẽ làm sao trừng phạt hắn đây? Nếu là hắn ……….? Lam Y không dám nghĩ tiếp, trán vừa nhíu lại, lập tức nghĩ đến hoàng hậu nương nương, nương nương luôn luôn rất thương công chúa, hiện tại nhất định sẽ nghĩ biện pháp giúp đỡ nàng, tuy rằng nàng cùng công chúa không có biện pháp đi ra ngoài, thế nhưng những người khác ở Trường Lạc cung có thể tự do xuất nhập.

“A Kiều, qua đây.” Lam Y lập tức ngoắc tay ý bảo A Kiều qua đây, vì hai người các nàng giao tình tốt như tỷ muội. “Lập tức đi Phượng Loan cung đưa cho hoàng hậu nương nương một lời nhắn.”

“Dạ, Lam Y tỷ tỷ yên tâm đi.” A Kiều gật đầu, đối với chuyện của công chúa và Hoa thị vệ, nàng cũng hiểu rõ tình hình, bởi vậy không đợi Lam Y nói ra toàn bộ, trong lòng nàng liền hiểu, lập tức gật đầu lĩnh mệnh mà đi. Bên trong Phượng Loan cung, mặt ngoài một mảnh hoà thuận vui vẻ.

Trên một góc đại điện, Thanh Dao đang cùng Tiểu Ngư nhi đánh cờ, Tiểu Ngư nhi thỉnh thoảng chơi xấu, đi xong rồi, ngẫm lại thì thấy hối hận, nên đi lại một lần nữa, hai mẹ con thỉnh thoảng to nhỏ. Lúc này, Y Vân từ bên ngoài đi tới, cung kính bẩm báo: “Nương nương, cung nữ A Kiều của Trường Lạc cung cầu kiến, nói bên kia Trường Lạc cung đã xảy ra chuyện.” Thanh Dao đang cầm một con quân cờ chuẩn bị hạ xuống, trên mặt chợt lóe lên kinh ngạc, Trường Lạc cung? Không phải là chỗ ở của Tinh Trúc sao? Nàng xảy ra chuyện gì? Lập tức thả quân cờ từ trong tay xuống, phân phó Mạc Sầu đem bàn cờ thu vào, đạm nhiên phất tay: “Để cho nàng vào đi.”

“Dạ, nương nương.” Y Vân lui ra ngoài, A Kiều rất nhanh bị nàng mang vào, ùm một tiếng quỳ xuống, sau đó khóc lên: “Nương nương, không xong, hoàng thượng đem Hoa thị vệ bắt lại, công chúa thì đang rất thương tâm khóc lóc.” “Hoa Ly Ca?” Thanh Dao cau mày một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm, đang yên lành sau lại đem Hoa Ly Ca bắt lại, nam nhân này thực sự là hơi quá đáng.

“Hoàng thượng hạ thánh chỉ, để cho Khâm Thiên giám chọn ngày hoàng đạo, đem công chúa gả đến Vĩnh Ninh hầu phủ, công chúa không vui, quyết định cùng Hoa thị vệ ly khai hoàng cung, ai biết bị hoàng thượng vừa vặn bắt được, vì thế Hoa thị vệ bị nhốt lại, công chúa thì bị giam ở Trường Lạc cung, không được rời đi nửa bước.” Thì ra là thế, nam nhân này đang yên lành nghĩ như thế nào mà gấp gáp tứ hôn cho công chúa thế, hay là hắn đã có chút cảnh giác, ở vào vị trí của hắn vốn phải đa nghi, mà bây giờ nàng còn không tìm được nơi hoàng thượng bị nhốt, xem ra chính mình vẫn nên hành động thêm mới được, để giảm thiểu hoài nghi của người nam nhân kia..