Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 485

Chương 140.2

Thanh Dao nghĩ đến đây, xoay mình đứng dậy, trầm giọng mở miệng: “Theo bản cung đi Trường Lạc cung một chuyến.” “Dạ, nương nương.” Mạc Sầu chậm rãi lên tiếng trả lời, Tiểu Ngư nhi cũng dùng sức gật đầu, hai người theo phía sau của nàng ra ngoài đại điện của Phượng Loan cung , Y Vân phân phó mấy người tiểu thái giám cùng cung nữ theo nương nương cùng đi Trường Lạc cung.

Ngoài cửa Trường Lạc cung, dưới lan can bạch ngọc, đang đứng thẳng bốn năm nội thị, vừa nhìn thấy một đống người ùn ùn đi đến, dẫn đầu là nữ tử lãnh diễm bức người, hào quang bắn ra bốn phía, lập tức không dám khinh thường, vội cung kính mở miệng: “Tham kiến hoàng hậu nương nương.” “Bản cung muốn gặp công chúa.” “Này, hoàng thượng nói….?”

Nội thị dẫn đầu mang vẻ mặt khó xử, hoàng thượng đã ra lệnh, không cho phép bất luận kẻ nào gặp công chúa, cho đến ngày nàng đại hôn mới thôi, thế nhưng trước mắt vị này chính là hoàng hậu, nghe nói hoàng hậu võ công rất lợi hại, nếu như nàng xuất thủ, mệnh của bọn họ còn có hay không đây? Vì thế chỉ đành trơ mắt nhìn hoàng hậu dẫn vài người đi vào, cho đến khi thân ảnh hoàng hậu biến mất, mới có người mở miệng. “Nhanh đi bẩm báo hoàng thượng, nói hoàng hậu nương nương đã tới.” “Dạ.” Một người trong đám nội thị chạy ra ngoài bẩm báo.

Trên đại điện Trường Lạc cung, Tinh Trúc vừa nghe thái giám bẩm báo, nói hoàng tẩu đã tới, lập tức ngừng tiếng khóc, chạy xuống đón, vừa nhìn thấy Thanh Dao từ bên ngoài đại điện đi tới, đã sớm nhịn không được nhào vào trong ngực của nàng ấy, khóc ồ lên, Thanh Dao đưa tay ôm nàng, hướng về một phía đại điện đi vào, sau đó đỡ nàng ngồi xuống, giơ lên khăn mặt nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho nàng, đau lòng thở dài. Kỳ thực Tinh Trúc căn bản không biết, người trong hoàng cung không phải là hoàng huynh của nàng, nếu như là hoàng thượng chân chính, nhất định sẽ không ngăn cản muội muội đi tìm hạnh phúc, nói không chừng con khua chiêng gõ trống đem nàng gả đi ra ngoài, nhưng bây giờ người này căn bản không phải, cho nên nàng thương tâm là dư thừa, lúc này điều quan trọng nhất chính là nghĩ biện pháp đem Hoa Ly Ca cứu ra. “Đừng thương tâm.”

“Hoàng huynh, tại sao hắn có thể đối đãi với ta như thế ? Hắn trước đây thương ta như vậy, vì sao hiện tại không giống nhau, lại còn mắng ta không cảm thấy thẹn, nếu như không phải hắn mạnh mẽ ép ta gả cho Nguyễn Tử Mặc, ta sẽ cùng Ly ca bỏ trốn sao? Hoàng tẩu, ngươi nhất định phải cứu Ly ca, ta không muốn hắn có việc gì.” “Được rồi, đừng thương tâm, ngươi không phải còn có ta sao? Còn Tam hoàng huynh của ngươi nữa.” Thanh Dao nhu uyển mở miệng, vì Lưu Tôn, nàng nhất định phải giúp đỡ Tinh Trúc một lần, nàng biết tâm nguyện của Lưu Tôn, hắn vẫn hy vọng cô muội muội này hạnh phúc, vì thế hắn nhất định hy vọng có một nam tử thật tình thương yêu muội muội và làm bạn với nàng suốt đời.

“Hoàng tẩu.” Tinh Trúc cuối cùng cũng dễ chịu một ít, lúc này ngoài cửa đại điện vang lên thanh âm lanh lảnh của thái giám: “Hoàng thượng giá lâm.” Tinh Trúc vừa nghe tiếng của tiểu thái giám đã sớm uýnh lên, bàn tay lôi kéo tay Thanh Dao trở nên lạnh lẽo, con ngươi âm u kêu lên: “Hoàng tẩu? Ngươi xem?”

“Được rồi, có ta ở đây.” Thanh Dao vỗ vỗ bờ vai trắng thuần của Tinh Trúc, sau đó ngẩng đầu lên nhìn phía ngoài cửa đại điện, nhìn thấy thân ảnh minh hoàng nhảy vào, nàng mới không nhanh không chậm nâng Tinh Trúc đứng dậy, chậm rãi làm thi lễ. “Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”

“Bình thân.” Hoàng thượng vung tay lên, thân hình cao nhã xinh đẹp như ngọc trúc hướng đến chỗ trên cao đi đến, rồi chậm rãi ngồi xuống, hai mắt bắn thẳng về phía Thanh Dao, cuối cùng rơi xuống trên mặt Tinh Trúc, thật lâu cũng không nói một câu, Thanh Dao đạm nhiên nhíu mày: “Hoàng thượng tại sao tới đây?” Ngữ khí thản nhiên, coi như cái gì cũng không biết, lời làm cho hoàng thượng cứng lại, không biết phải từ đâu mở miệng, con ngươi sâu u hơn nữa ngày mới lên tiếng.

“Hoàng hậu, hảo hảo khuyên nhủ công chúa, Khâm Thiên giám đã chọn được ngày hoàng đạo, ngày năm tháng sau chính là ngày lành, an tâm đãi giá đi, đừng cứ muốn cùng người khác bỏ trốn.” Nói xong lời cuối cùng, như hàm chứa ẩn giận, Thanh Dao cúi đầu ôn nhu mở miệng: “Ngày năm tháng sau, không phải chỉ còn bảy ngày sao? Vội vã như vậy những thứ cần chuẩn bị sẽ kịp sao?” “Dao nhi không cần lo lắng, trẫm đã lệnh cho lễ bộ toàn lực chuẩn bị, nên sẽ không làm mất mặt của nàng.”

Thanh Dao bất động thanh sắc hừ lạnh, hắn đương nhiên không sao, bởi vì hiện tại đang chuẩn bị Vĩnh Ninh hầu hậu lễ, làm sao mà có thể ít hậu lễ chứ, chỉ sợ càng nhiều nữa. “Hoàng thượng đã lo lắng nhiều.” Thanh Dao đạm nhiên mở miệng, công chúa vẫn ngồi ở bên cạnh thấy nàng không nói thêm cái gì, đã sớm nóng ruột kêu lên: “Ta không lấy chồng.”

“Không phải do ngươi.” Hoàng đế thoáng cái sinh khí, sắc mặt xấu xí, âm ngoan trừng mắt Mộ Dung Tinh Trúc, Thanh Dao vội vàng vỗ vỗ tay Tinh Trúc, ý bảo nàng an tâm một chút chớ nóng vội, hiện tại hoàng đế này cũng không phải chân chính là hoàng huynh của nàng, chọc giận hắn, người bị hại chính là nàng thôi, nam nhân này lòng lang dạ thú sẽ không có nửa điểm đồng tình, vì thế mọi việc cần phải chú ý thủ đoạn, Thanh Dao ngẩng đầu lên cười nhìn nam nhân trước mặt. “Công chúa gả đi thật ra không thành vấn đề, chỉ là Hoa thị vệ, hoàng thượng chuẩn bị xử trí hắn như thế nào?”

Tinh Trúc vừa nghe hoàng tẩu nhắc tới Ly ca, cuối cùng cũng an tĩnh lại, đúng vậy, nàng làm ầm ĩ cái gì, Ly ca còn không biết ra sao? Vẫn là hoàng tẩu suy nghĩ chu toàn. “Nếu như công chúa an tâm gả đi, trẫm sẽ không cần tính mạng của hắn.” “Tốt, ngày công chúa đại hôn, hi vọng hoàng thượng thả hắn ra.”

Thanh Dao thần sắc nhàn nhạt, nghiêm túc nhìn nam nhân đang ngồi ngay ngắn ở trước mặt, vẻ mặt nàng mang nụ cười ôn nhu, khiến cho người ta tìm tòi nghiên cứu không ra đáy lòng nàng suy nghĩ gì, Hoàng thượng con ngươi tối sầm một chút, nữ nhân này thật đúng là lợi hại, thảo nào có thể trong thời gian ngắn ngủi mà thống nhất thất quốc, nguyên lai lúc đầu lời của sư phụ là thật, phượng lâm tướng phủ, nhất thống thất quốc, lúc đó hắn còn cảm thấy buồn cười, chỉ bất quá hắn lấy chuyện này để đối phó với sư đệ thôi, cho tới bây giờ còn không có đặt tâm tư trên người nàng, nghĩ đến chuyện diệt trừ nữ nhân này, trong lòng thậm chí có chút không muốn, từ trước cho tới nay, hắn chỉ nhìn thấy một đám nữ nhân háo sắc bên người, thực sự rất khó tìm thấy một người đã thông minh lại có khuôn mặt đẹp, chẳng qua hắn không thể không giết nàng. “Chỉ cần công chúa an tâm gả đi, trẫm sẽ tha cho hắn.” Hoàng thượng đứng lên, đối với trạng thái trước mắt rất là thoả mãn, bây giờ nhìn thấy hoàng hậu như vậy chắc là đã chấp nhận số phận, nữ nhân mặc dù thông minh thế nào, cuối cùng vẫn phải dựa vào nam nhân.

Chẳng qua hắn cũng không dám chủ quan. Thanh Dao dẫn Tinh Trúc đứng lên, cung kính mở miệng: “Tiễn hoàng thượng.” “n, Dao nhi ở cùng công chúa đi, bảo nàng an tâm chút, nếu như lại náo loạn, vậy thì Hoa Ly Ca……?”

Hắn bỏ lại câu uy hiếp lạnh lùng , rồi sải bước tiêu sái ra khỏi Trường Lạc cung, công chúa Mộ Dung Tinh Trúc tức giận đến nhảy dựng lên, chỉ vào cửa đại điện vắng vẻ, một câu nói cũng nói không nên lời, trên ngực phập phồng, hơn nửa ngày mới mở miệng: “Người hèn hạ vô sỉ như thế còn là hoàng huynh của ta sao? Hoàng huynh của ta làm việc quang minh lỗi lạc, tuy rằng lạnh lùng, nhưng là một quân tử ngay thẳng, hắn lúc nào đã biến thành như vậy?” Bên cạnh Tiểu Ngư nhi đã sớm không nhịn được, ôn hoà mở miệng: “Hắn đã sớm biến thành tiểu nhân.” “Hoàng tẩu, ta không lấy chồng, ta không muốn gả, hơn nữa ta cũng không muốn Ly ca có việc.”

Tinh Trúc nói xong lời cuối cùng lần thứ hai nghẹn ngào, nàng thật không muốn gả, cũng không hy vọng Ly ca có việc, nhưng việc này tựa hồ không có khả năng xoay trở, trên đời mọi chuyện khó mà chu toàn, cá cùng tay gấu không thể nấu chung, đạo lý này nàng vẫn hiểu, thế nhưng nàng thực sự không muốn gả cho người nam nhân kia, lòng của thiếu nữ yếu đuối như một ngọn đèn nhỏ trong cơn gió, lộ ra vô tận thê lương ······ Thanh Dao đứng lên, ánh mắt nhìn ở ngoài đại điện, đáy mắt trống vắng cô tình, nhìn mênh mông xa xa.

“Ngươi đừng thương tâm, ta nói rồi, có ta ở đây, ngươi an tâm làm tân nương đi, chỉ là người gả nhất định là người ngươi thích, chỉ là trong thời gian này an tâm đợi đi.” Nàng nói xong cũng đứng lên đi ra ngoài, tấm lưng cao gầy mạnh mẽ, như một ngọn núi sừng sững ở trong lòng Tinh Trúc, nàng không có lý do nào không tin hoàng tẩu, trong lòng dâng lên ra hi vọng, thì thào nói nhỏ. “Lam Y, hoàng tẩu, nói lời này là có ý gì?”

“Hoàng hậu nhất định có biện pháp cứu Hoa thị vệ ra, sau đó đem người gả cho hắn, mấy ngày gần đây công chúa gần nhất vẫn nên an phận chút mới là quan trọng hơn, ngàn vạn chớ chọc giận hoàng thượng để gặp chuyện không may, nếu hoàng hậu đã đáp ứng người rồi, tất nhiên sẽ có biện pháp.” Tiểu nha đầu này vĩnh viễn so với chủ tử vẫn lanh lợi hơn, bằng không làm sao ở trong thâm cung nội hành tẩu như thường, Lam Y tiếng nói vừa dứt, Tinh Trúc tựa như được ăn thuốc an thần, khoan khoái không gì sánh được, khóc hơn nửa ngày, cả người vô lực, vươn tay đỡ Lam Y, để tránh cho thân thể một trận ngất đi, rồi chậm rãi mở miệng: “Dìu ta tiến vào trong nghỉ ngơi, Lam Y, ta có chút mệt.” “Được, công chúa tiến đi nghỉ ngơi đi.”

Lam Y đỡ chủ tử một đường đi vào nội điện. Thanh Dao dẫn Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi còn có cung nữ cùng thái giám trở về Phượng Loan cung. Dọc theo đường đi, Tiểu Ngư nhi mấy lần muốn hỏi mẫu thân, có biện pháp tốt gì có thể giúp đỡ cô cô, nhưng nhìn nàng thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị, hơn nữa bên người các nàng còn có một cặp thái giám cùng cung nữ, trong những người này rốt cuộc có bao nhiêu người là người một nhà với các nàng, các nàng căn bản không biết, vì thế nên cẩn thận mới tốt.

Vào Phượng Loan cung, thái giám cùng cung nữ đều ở ngoài điện. Tiểu Ngư nhi lập tức lòng nóng như lửa đốt mở miệng: “Mẫu thân, người chuẩn bị làm thế nào giúp đỡ cô cô đây?” “Việc này không vội, không phải còn bảy ngày nữa mới đến đại hôn sao? Vừa rồi ta đột nhiên nổi lên một ý nghĩ, chúng ta nhất định phải ở trong bảy ngày này tìm được nơi giam giữ hoàng thượng, đến ngày đại hôn, trong hoàng cung bề bộn nhiều việc, có thể đem hoàng thượng đưa ra khỏi cung, như vậy vạn vô nhất thất.”

Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi hai mặt nhìn nhau, tuy rằng chủ ý này không tệ, nhưng bây giờ hoàng thượng ở chỗ nào, căn bản họ không biết a? Những nơi ở trong hoàng cung có thể tìm kiếm, Băng Tiêu đều đã tra xét, cũng không phát hiện có bất cứ dấu vết gì..