Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 486

Chương 140.3

“Nếu như nói, ở ngoài cung không có động tĩnh, khẳng định là đang ở trong hoàng cung, Tây Môn Tân Nguyệt nhất định đã đem hắn giấu ở yên lặng nhất, dù người khác nghĩ cũng không nghĩ ra, ở hoàng cung này địa phương nào mà mọi người không thể nghĩ ra đây?” Thanh Dao ở trên đại điện thượng đi qua đi lại, thì thào tự nói, ánh mắt của Tiểu Ngư nhi loang loáng: “Có phải là lãnh cung hay không?” “Lãnh cung?”

Đúng là lãnh cung các nàng vẫn không lục soát qua, Thanh Dao lập tức hứng thú, nhìn về phía Mạc Sầu: “Ngươi lặng lẽ phân phó Băng Tiêu, ở phạm vi lãnh cung tìm tòi một chút.” “Dạ, nương nương.” Mạc Sầu lĩnh mệnh đang chuẩn bị đi ra ngoài, thì lúc này ở ngoài điện Y Vân chạy vào, vẻ mặt thất kinh: “Nương nương, Mao Tuyết Cầu biến mất rồi.”

“Cái gì?” Lần này người hét lớn nhấ không phải Thanh Dao, mà là Tiểu Ngư nhi, tình cảm của Mao Tuyết Cầu cùng nàng là tốt nhất, từ khi nàng sinh ra đến bây giờ, tiểu hồ ly kia vẫn theo ở bên cạnh nàng, Tiểu Ngư nhi rất nhanh vọt tới trước mặt Y Vân, nghiêm túc kêu lên: “Không đã phân phó chuyên gia chiếu cố chúng nó sao? Làm sao mà không thấy?” “Dạ, hai động vật kia vẫn là nô tỳ tự mình chiếu cố, thường ngày cũng rất ngoan ngoãn, thế nhưng hôm nay một con đã không thấy?”

“Vậy Tiểu Bạch đâu? Tiểu Bạch đâu?” Đôi mắt đẹp của Tiểu Ngư nhi trợn to, đáy mắt một ngọn lửa bốc lên cháy mạnh, khẩn trương kêu lên, Y Vân cung kính mở miệng: “Tiểu Bạch vẫn còn, chỉ có Mao Tuyết Cầu là không thấy.” “Điều đó không có khả năng a.” Tiểu Ngư nhi lắc đầu, lập tức nghĩ đến một việc, là có người cố ý bắt đi Mao Tuyết Cầu, kẻ bắt đi mao tuyết cầu thân thủ nhất định không tệ, bởi vì Tiểu Bạch không cho phép bất luận kẻ nào tới gần bên cạnh chúng nó, làm sao mà để cho Mao Tuyết Cầu bị bắt mất chứ, như vậy người này nhất định là có công phu, mới có thể mang Mao Tuyết Cầu đi.

“Tiểu Bạch, có bị thương không?” Tiểu Ngư nhi vừa hỏi, làm cho Y Vân sợ run một chút, nàng vốn không muốn nói, vì đánh mất Mao Tuyết Cầu, công chúa đã cực kỳ thương tâm, nếu như lại biết Tiểu Bạch bị thương, nhất định càng khó chịu, bất quá công chúa đã đoán được, nàng cũng không có biện pháp giấu giếm, vội vàng gật đầu: “Dạ, Tiểu Bạch bị người đả thương, vì thế?” Y Vân tiếng nói vừa dứt, thân hình Tiểu Ngư nhi đã như gió xoáy xông ra ngoài, Thanh Dao từ chỗ ngồi đứng lên, mâu quang suy nghĩ sâu xa, khóe môi câu ra nụ cười nhạt, ở trong cung này xem ra có vài người đã không nhịn được, muốn động thủ sao?

Thanh Dao một bên nghĩ, một bên ưu nhã từ chỗ ngồi bước xuống đỡ tay của Mạc Sầu một đường hướng ngoài điện mà đi. Tiểu Bạch cùng Mao Tuyết Cầu có chuyên gia chăm sóc, trước đây đều là Tiểu Ngư nhi tự mình chiếu cố, thời gian này bởi vì mỗi người đều bề bộn nhiều việc, cho nên đã để cho cung nhân chiếu cố, ai ngờ, lúc này mới mấy ngày sơ hở liền xảy ra chuyện, vừa nghĩ tới Mao Tuyết Cầu có khả năng trúng độc thủ, Thanh Dao lòng liền nặng trịch, đây chính là lễ vật Tố Ca di nương đưa cho nàng a, nó theo nàng đã nhiều năm, không chỉ là nàng, chính là Tiểu Ngư nhi cũng có cảm tình với nó rất tốt a, không nghĩ tới về đến thâm cung lại chịu khổ vì độc thủ. Trong một cái phòng phía sau hậu điện

Minh Nguyệt đang kiểm tra cho Tiểu Bạch, trên đùi Tiểu Bạch có vết thương do kiếm gây nên, vết máu loang lổ, lúc này nó đứng không thẳng, Tiểu Ngư nhi đau lòng, cũng nhịn không được nữa phát ra tiếng kêu rên. “Ta tuyệt đối không sẽ tha cho kẻ kia.” Trong hậu cung này có thể mang đi Mao Tuyết Cầu, đả thương Tiểu Bạch cũng không phải là kẻ thường, nếu như không có võ công, chỉ sợ căn bản không có biện pháp đối phó Tiểu Bạch.

Thanh Dao cùng Mạc Sầu đi tới, liền nhìn thấy tiểu nha đầu sắc kia mặt đen kịt, con ngươi lóe ra hỏa hoa, bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn vuốt ve đầu Tiểu Bạch, Tiểu Bạch sói phối hợp phát ra một tiếng nức nở, giống như bị rất lớn ủy khuất, Tiểu Ngư nhi an ủi Tiểu Bạch xong, thân thể xoay mình đứng thẳng, lửa giận cuồng bạo, hai tay chống nạnh, phẫn nộ mắng. “Tây Môn Tân Nguyệt tiện nhân ghê tởm này, dám bắt đi Mao Tuyết Cầu, ta đi tìm nàng tính sổ.” Cả người giống như tên rời cung xông ra bên ngoài, Thanh Dao đưa tay lên, chuẩn xác không gì sánh được nhắc lên thân thể của nàng, làm cho thân thể nho nhỏ của nàng ở giữa không trung đung đưa tới lui, dùng dằng mở miệng: “Mẫu thân?”

“Mang vài người ở hậu cung lục soát một chút, nhìn Xem Mao Tuyết Cầu rốt cuộc bị ai mang đi.” Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, con ngươi lòe ra hàn khí, Mạc Sầu lập tức hiểu rõ chỉ thị trong lời nói của nàng, ngoắc tay ý bảo một đám thái giám cùng cung nữ ở bên ngoài hành lang đi tới , bình tĩnh phân phó: “Nhanh, Mao Tuyết Cầu không thấy, các ngươi lập tức bảo hộ công chúa qua bên kia tìm tòi, còn có người nữa theo ta qua bên kia tìm tòi, nhanh lên một chút.” Mạc Sầu quyết đoán phân phối nhiệm vụ, cùng Tiểu Ngư nhi chia binh làm hai đường, dẫn hai đại hội người lục soát hậu cung.

Tiểu Ngư nhi tuy rằng xung động, nhưng vốn băng tuyết thông minh, vừa được mẫu thân để xuống đất, cùng với lời nói của nàng ấy, nàng đã hoàn toàn hiểu rõ, mẫu thân bảo các nàng mang theo một đám người lục soát toàn bộ hậu cung, đây đúng là một cơ hội, có thể yên tâm thoải mái lục soát một lần, nhìn xem phụ hoàng có phải bị người ta giấu ở hậu cung hay không. Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu dẫn người ra đi. Thanh Dao đi vào gian phòng, đứng ở bên cạnh Minh Nguyệt, Minh Nguyệt đã xử lý vết thương cho Tiểu Bạch xong, còn băng bó kỹ, sau đó đứng dậy cung kính mở miệng: “Nương nương?”

“Nó không có sao chứ.” “n, không có việc gì, chỉ là bị thương ngoài da, không cần mất mệnh, có thể là người đến có chút nóng ruột, vì thế xuất thủ đánh vạt nó ra, không đến mức làm nó bị thương quá nặng.” Minh Nguyệt cung kính bẩm báo, Thanh Dao gật đầu, ngồi xổm người xuống sờ sờ Tiểu Bạch, an ủi nó một phen, rồi đứng dậy quét mắt liếc Y Vân ở phía sau một cái, còn có mấy người cung nữ khác nữa: “Chiếu cố tốt chúng nó, nếu còn xảy ra sai lầm nữa, các ngươi cũng đừng nghĩ sống yên ổn.”

Ánh mắt nàng toàn ánh sáng lạnh, lạnh lùng đảo qua Y Vân cùng mấy cung nữ khác, vài người bị hù đến nhảy vọt, vội vàng cúi đầu đáp lời: “Dạ, nương nương, nô tỳ nhất định cẩn thận.” Thanh Dao phân phó xong, dẫn Minh Nguyệt trở về đại điện Phượng Loan cung, đáy lòng mang theo chờ đợi, dưới chân sinh gió, nhanh chóng đi qua hành lang, hiện tại nàng đang đợi tin tức, chỉ mong, Tây Môn Tân Nguyệt thực sự đem người giấu ở hậu cung, thế nhưng chiếu theo tình huống Băng Tiêu gần nhất điều tra được, tựa hồ ở hậu cung cũng không có giấu người, hiện tại vừa lúc triệt để lục soát một lần, nếu như trong hậu cung không ai, như vậy phạm vi liền rút nhỏ, nàng có thể bài trừ đi các phạm vi không có, đến ngoại vi tìm kiếm, như vậy từng tầng từng tầng sàng lọc ra, hẳn là có thể ở trước khi công chúa đại hôn, tìm được hoàng thượng. Thanh Dao dẫn người ở Phượng Loan cung chờ tin tức.

Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu chia nhau dẫn một đám người ở hậu cung lục soát, Tiểu Ngư nhi cùng mấy người thái giám cung nữ trực tiếp xông vào Xây Dương cung của Tây Môn Tân Nguyệt, thái giám cùng cung nữ hoang mang rối loạn chạy vào bẩm báo cho Tây Môn Tân Nguyệt, nữ nhân này gương mặt đen thui, dẫn một đám người đi ra, ngăn trở lối đi của Tiểu Ngư nhi. “Đứng lại, làm gì?” “Lục soát.” Tiểu Ngư nhi thẳng thắn lưu loát, khuôn mặt hàn khí bắn ra bốn phía, hai tay chống nạnh, hai tròng mắt lóe ra hỏa hoa nóng cháy.

Đáy mắt của Tây Môn Tân Nguyệt chợt lóe lên mũi nhọn rồi biến mất, khóe môi câu dẫn ra ý cười, vươn tay ngăn trở lối đi của Tiểu Ngư nhi, lạnh lùng mở miệng: “Đừng có ỷ vào hoàng hậu nương nương làm chỗ dựa, là có thể ở hậu cung vô pháp vô thiên, hôm nay, thiếp thân sẽ không cho ngươi lục soát Xây Dương cung.” Tiểu Ngư nhi hắc hắc cười nhạt hai tiếng, cũng không cùng nàng nói nhiều, bởi vì nóng ruột phụ hoàng của mình, còn có Mao Tuyết Cầu, bởi vậy đưa tay tới sau lưng eo vừa sờ, liền rút ra súng hoả thường ngày chơi đùa, dài hơn một tấc, họng súng tối om nhắm ngay đầu của Tây Môn Tân Nguyệt, âm trầm lạnh lẻo như quỷ mở miệng. “Ngươi dám ngăn cản, có tin ta bắn một phát bể đầu của ngươi hay không?”

Lời ấy vừa rơi xuống, Tây Môn Tân Nguyệt giật mình, nàng không biết trong tay tiểu công chúa là vật gì, nhưng hình dạng thị huyết cuồng lạnh này đã hù doạ nàng, hơn nữa nàng biết một việc, mặc dù nha đầu kia hiện tại có đả thương nàng, thậm chí đánh chết nàng, nàng ta cũng sẽ không có nửa điểm tổn hại, bởi vì hoàng hậu nhất định sẽ che chở cho nữ nhi của mình, chỉ cần con gái nàng không có việc gì, cuối cùng kẻ không may chỉ có những kẻ như các nàng, vì thế hảo hán không nên chịu thiệt trước mắt. Tây Môn Tân Nguyệt cắn răng một cái, bình tĩnh lui về phía sau một bước, sắc mặt đen yếu ớt, hàm răng nghiến ken két, nhưng cũng không làm gì được tiểu nha đầu này, Tiểu Ngư nhi vung tay lên, ra mệnh lệnh xuống: “Tịch thu cho ta, nhất định phải tìm được nơi giấu Mao Tuyết Cầu, mỗi một chỗ cũng không cho buông tha, có nghe hay không, bằng không cẩn thận mạng của các ngươi?” Tiếng nói kiêu ngạo ương ngạnh của nàng vừa dứt, những thái giám cùng cung nữ nhịn không được run run một chút, mấy ngày hôm trước công chúa vừa mới đánh mấy phi tử tiến cung, bọn hắn bây giờ cũng không ai dám cãi lời, bởi vậy trong lúc nhất thời tất cả mọi người cẩn thận cảnh giác, cung kính lên tiếng trả lời: “Dạ, công chúa.”

Mọi người phân tán ra, mọi nơi tìm kiếm. Tiểu Ngư nhi theo sát phía sau, cùng những người đó lục soát Xây Dương cung. Mà Tây Môn Tân Nguyệt không biết bởi vì không yên lòng, hay rất sợ Xây Dương cung thiếu mất cái gì, cứ một đường đi theo phía sau đám người các nàng nơi nơi đều nhìn.

Xây Dương cung cũng không lớn, các phòng các điện, rất nhanh liền bị lục soát xong, bao gồm phòng của hạ nhân, còn có hình phòng ẩn bên dưới, đều hoàn chỉnh lục soát một lần, thế nhưng đừng nói phụ hoàng, ngay cả bóng dáng của Mao Tuyết Cầu cũng không thấy được, Tiểu Ngư nhi cảm thấy rất thất vọng, thân thể nho nhỏ đứng ở bên dưới, đưa tay ngắt một cây liễu, quan sát kỹ Tây Môn Tân Nguyệt, chỉ thấy ánh mắt nàng trấn định, không có chút nào hoảng loạn, hoặc là bất an, xem ra trong Xây Dương cung xác thực không có giấu vật gì, vì thế nữ nhân này mới có thể thản nhiên như vậy, chẳng qua nghĩ đến nàng đem phụ hoàng dấu đi, tức giận đến không có chỗ phát, nhưng bây giờ tìm không được người, mình đâu dám kinh động đến nữ nhân này. Bàn tay bé nhỏ nhẹ buông ra, cành liễu theo lực đàn hồi, hoảng động run rẩy, Tiểu Ngư nhi khẽ kêu một tiếng: “Đi, đến nơi khác lục soát, ta cũng không tin không tìm thấy Mao Tuyết Cầu.” Kế tiếp nàng bắt đầu lục soát cung điện các phi tần khác, lục soát tròn nửa ngày cũng không lục soát ra kết quả gì······

Mà Mạc Sầu đi lục soát một phần cung điện khác, tuy rằng không phát hiện nơi hoàng thượng bị giam, nhưng lại thấy được vết tích của Mao Tuyết Cầu , thương cảm cho tiểu hồ ly lại chịu khổ vì độc thủ, bị người ta lột da, còn đem thi thể đi phơi nắng, máu chảy đầm đìa vô cùng thê thảm, Mạc Sầu tuy rằng phẫn nộ, cũng không dám quyết định gì, bởi vậy dùng một cái bao bọc lại thân thể chảy máu đầm đìa của tiểu hồ ly quay đầu lại liền đi. Trước mặt đụng phải sắc mặt khó coi của Tiểu Ngư nhi. “Công chúa?”

Thanh âm của Mạc Sầu nhịn không được mà run rẩy, Tiểu Ngư nhi lập tức cảm nhận được ngày, đôi mày hẹp dài của nàng nhăn lại thành một đường, trầm giọng mà nói: “Làm sao vậy? Biết chỗ giấu Mao tuyết cầu.” “n.” Mạc Sầu gật đầu, Tiểu Ngư nhi lập tức vọt tới, khẩn trương hỏi: “Nó đâu? Nó đâu?” Ánh mắt của Mạc Sầu có chút không tập trung, liếc cái vật trong tay, đang dùng giấy dầu bao lại, nên không nhìn thấy được rõ ràng nhưng khi nhìn động tác của nàng, Tiểu Ngư nhi tựa hồ có chút đoán ra được, thân thể rút lui một bước, chỉ tay về phía nàng: “Không phải là?”

“Đúng vậy, công chúa.” Mạc Sầu gật đầu một cái, thân hình của Tiểu Ngư nhi liền vọt tới, Mạc Sầu không đành lòng để cho nàng đối mặt với sự tàn khốc này, nên dùng sức nhấc đưa tay ngăn trở động tác của nàng: “Công chúa đừng xem, nó đã chết, nô tỳ đem nó về mai táng là được.” “Không?”

Tiểu Ngư nhi hét ầm lên, tiếng hô bi thiết, giống như con sói bị thương, ở giữa trời chiều quyét qua, lưu lại dư âm thê thảm. Tiểu thân thể của nàng xoay mình nhảy, giống như điên rồi cứ nhất quyết muốn nhìn thấy Mao Tuyết Cầu thế nào? Mạc Sầu không đề phòng nàng ra chiêu thức ấy, chỉ một cái sơ sẩy, bao giấy trong tay bị lật úp trên mặt đất, lộ ra tiểu thân thể huyết nhục mơ hồ, máu chảy đầm đìa, bị lột da lông, ánh mắt mở thật to, chết không nhắm mắt, Tiểu Ngư nhi vừa nhìn thấy Mao Tuyết Cầu như vậy, dạ dày bốc lên như bài sơn đảo hải, thân thể rút lui một chút, chạy qua một bên ói thốc tháo, lúc này thật hận không thể đem toàn bộ dạ dày phun ra, cho đến khi sạch sẽ mới thôi. Mao Tuyết Cầu của nàng, là tiểu hồ ly làm bạn nàng với nàng trong thời gian rất lâu, không ngờ hôm nay lại biến thành như vậy, một con vật xinh đẹp, khôn ngoan như vậy, lại bị chết thảm thế, nước mắt Tiểu Ngư nhi rốt cuộc nhịn không được chảy xuống.

Trong gió đêm, trên khuôn mặt nho nhỏ của nàng chảy ra dòng lệ..