Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 489

Chương 141.1

Hoán Tẩy cục là nơi cấp thấp nhất trong cả hoàng cung, nơi đó là chỗ ở lại của những nô tỳ cấp thấp, thường ngày chỉ biết giặt quần áo, ngay cả ấm no cũng khó được chu toàn, Tây Môn Tân Nguyệt đi chỗ đó làm gì? E rằng hoàng thượng được giấu ở nơi đó. Hoán Tẩy cục, không chỉ người sống nhiều mệt nhọc, nghe nói còn có chuyện ma quái, bình thường căn bản không ai đi nơi đó bởi vì ở nơi đó có một vài phòng trống vứt đi, bình thường dùng để chứa một ít tạp vật, mặt khác còn dùng để chứa xác một ít cung nữ thái giám chịu không nổi đắng mà tự sát , bởi vậy mới có truyền thuyết ma quái. Nghe nói ban ngày âm khí cũng rất nặng, căn bản không ai dám một mình qua đó.

Tây Môn Tân Nguyệt nhất định đã đem người giấu ở nơi đó, hơn nữa nữ nhân này tập võ mà sống, căn bản sẽ giống như thiên kim tiểu thư khác, đối với những chuyện ma quỷ này, căn bản không có khả năng tin bởi vậy nhất định là đem người giấu ở nơi đó. Đây chính là chỗ thông minh nhất của nàng ta, ai sẽ nghĩ tới hoàng đế chân chính lại bị nhốt ở đó, chỉ cần phái hai người âm thầm coi chừng hắn là được, người trong Hoán Tẩy Cục, cả đời cũng chưa từng thấy qua hoàng thượng, vì thế chỉ cho là thái giám tầm thường, nào biết đâu rằng đó là hoàng thượng. Thanh Dao nghĩ đến đây một, hận không thể lập tức chạy qua đó, nhưng trời còn chưa hoàn toàn tối, cho nên nàng chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi.

“Nương nương?” “Chờ giờ hợi sẽ hành động, ngàn vạn lần không thể kinh động bất kỳ người nào?” Tiếng nói của Thanh Dao đè nén vang lên, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu còn có Minh Nguyệt cũng đều gật đầu.

Tiểu Ngư nhi nghĩ đến việc biết phụ hoàng ở đâu, trái tim bi thống vì Mao Tuyết Cầu chết thoáng cái nhẹ đi một ít, trong đầu tựa hồ hi vọng, chỉ cần phụ hoàng không có việc gì là tốt rồi, các nàng sẽ đối với phó với cái tên ghê tởm trong cung, vì Mao Tuyết Cầu mà báo thù. Mai phi, tiện nhân, ngươi chờ đó cho ta, chỉ là được một hoàng đế giả sủng ái, liền cho rằng tự mình bay lên đầu làm phượng hoàng, còn tàn nhẫn đối đãi với một tiểu hồ li như vậy. Phượng Loan cung, đèn cung đình đã được thắp lên sáng như ban ngày.

Trong trong ngoài ngoài một mảnh yên tĩnh, trong đại điện, thỉnh thoảng vang lên tiếng hoàng hậu giáo huấn công chúa, ngoài điện thái giám cùng cung nữ hai mặt nhìn nhau, xem ra lần này nương nương là giận thật rồi. “Sau này nếu như còn làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này nữa. Bản cung nhất định trọng trọng phạt ngươi.” “Dạ, nương.”

Thanh âm mềm mại vang lên, trên thực tế, trong đại điện, hai mẹ con đang ngồi đối diện, uống trà ăn điểm tâm, mà kế bên Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đang đứng hầu hạ các nàng, thỉnh thoảng còn thêm vào một câu. “Nương nương, bỏ qua cho công chúa một lần đi.” “Hừ, lần sau tái phạm, tuyệt đối không khinh tha” Thanh Dao cắn một cái bánh hương, vài ngày nay nàng ăn không vô ngủ không ngon, đêm nay phải ăn nhiều một chút, bởi vì đợi một lúc đêm khuya sẽ xông vào Hoán Tẩy cục, cứu ra hoàng thượng.

“Nương, ta đã biết.” Tiểu Ngư nhi ăn no, lười nhác ngồi qua một bên, thuận miệng đáp lời, nàng cả người đều không có tinh thần, bởi vì tiểu hồ ly đã chết, trong lòng chua xót khổ sở không vơi được, mặc dù có tin tức của phụ hoàng, nhưng vẫn không thể hoàn toàn thả xuống lòng mình. Đêm càng ngày càng khuya, đám sương như bao phủ cả tòa hoàng cung, tạo cho thiên địa một mảnh mờ ảo, xa xa gần gần đèn cung đình lắc lư toả bóng xa dài mà quỷ mị.

Giữa không trung, những ngôi sao thưa thớt trải rỗng, lờ mờ toả ra ánh sáng, chiếu vào đám sương, làm cho khung cảnh đặc biệt thê lương. Cuối mùa thu, gió đêm lạnh mỏng, thỉnh thoảng có thái giám cùng cung nữ đi qua, cước bộ rất nhanh, cung y đơn bạc ở trong bóng đêm đi lại, khí trời lạnh lẽo, một tay dẫn cầm đèn lồng, một tay thổi khí, khí thổi ra rất nhanh ngưng tụ thành màn sương mỏng, ngưng kết ở đầu ngón tay càng lạnh càng rét. Trong bóng tối, hai ba đạo bóng đen lướt qua, nhanh như quỷ mị, chợt lóe lên rồi biến mắt, giống như người ta chỉ bị hoa mắt, thất thần mà thôi.

Mấy đạo nhân ảnh lặng yên không một tiếng động hành tẩu, một đường hướng mặt sau hoàng cung đi về phía Hoán Tẩy cục. Không làm kinh động bất luận kẻ nào, những người này như trời sinh ra là hồn phách trong bóng đêm, cùng bóng tối hoà làm một thể. Hoán Tẩy cục, phòng ốc thấp bé, giữa khoản trống những giếng nước, dương hoa bay lượn, tàn lá bay cuộn xoáy, thỉnh thoảng có ngọn gió quét qua, lúc này cảnh vật hoàn toàn yên tĩnh, cung nô một ngày mệt nhọc, chỉ sợ đã chìm vào mộng đẹp, Băng Tiêu gần đây đã đem vị trí của hoàng cung tìm hiểu rất rõ bởi vậy nàng biết phương hướng của Hoán Tẩy cục, trực tiếp ở phía trước dẫn đường.

Rất nhanh họ lướt qua một loạt phòng ốc thấp bé, đi qua một rừng đá giả, mơ hồ có thể thấy được một mớ gian phòng hổn độn khăng khít để vứt đồ đi. Có một ngọn lòe lòe nhấp nháy, ở trong đêm tối gió lạnh ánh sáng chập chờn, như ma trơi ở nghĩa trang, từ lòng đất mà đến, ngọn gió còn phối hợp tuôn ra tiếng vang, dù là người can đảm cẩn trọng cũng phải sởn tóc gáy, huống chi là người nhát gan, ai dám đến loại địa phương này chứ… Giữa ánh đèn hoảng động, tựa hồ có bóng người đi qua.

Băng Tiêu vung tay lên bình tĩnh mở miệng: “Chủ tử, đi thôi, hình như ở giữa phòng kia.” Nói xong trước ở phía trước lướt nhanh, phía sau hai đạo bóng dáng theo sát, lặng yên đi vào phòng. Quả nhiên có người ở bên ngoài giám thị, là hai bà tử, đang ngồi ngay ngắn trên tảng đá xanh ở trước gian phòng nói chuyện phiếm thỉnh thoảng còn mắng.

“Thời tiết quỷ này, thật làm cho người ta sợ hãi, lại còn bắt chúng ta ở chỗ này coi chừng.” “Coi như là một việc nhẹ nhàng rồi, so với giặt quần áo đã nhẹ hơn rất nhiều.” Một bà tử khác cười khan mở miệng, hai người câu được câu không bắt đầu thảo luận người bị giam giữ bên trong phòng.

“Người này làm thế nào mà đắc tội với nương nương?” “Không biết, chắc không phải là tình nhân của nương nương chứ, ta xem không phải là thái giám.” Hai người thần thần bí bí nói thầm, Băng Tiêu đưa tay lên đánh xỉu hai bà tử, phất tay ý bảo nương nương tiến về mặt tối ở phía đông, ở gian phòng treo đèn lòng.

Cửa gỗ vang lên thanh âm kẽo kẹt, khung cảnh bên trong cánh cửa hiện ra, nơi này không lớn cũng không có tạp vật, chỉ có một bộ cái giá, lúc này ở cái giá đang dùng xích sắt khóa một người, người này tóc tai bù xù, lộn xộn đã che lại khuôn mặt, khiến người ta nhìn không rõ, hắn cũng không nhúc nhích chỉ rũ đầu xuống. Thanh Dao tiến lên một bước rồi đứng lại, thử kêu một tiếng: “Lưu Tôn, Lưu Tôn, là ngươi sao?” Thanh âm của nàng có vẻ run, nếu như hắn thật là Lưu Tôn thì…?

Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu, toàn bộ lồng ngực đều đau đớn, ngay cả Băng Tiêu cùng Mạc Sầu cũng nhíu chân mày lại, đây là hoàng thượng sao? Nếu quả đúng như vậy, thì thật quá thê thảm, trên tay trên chân đều có xích sắt khóa, bởi vì khóa trong một thờì gian quá dài, vì thế cánh tay cùng cổ chân có một vết máu màu đen, tựa hồ máu chảy trong thời gian quá dài, nên đã đen lại. Mặc kệ người này là ai vậy, cũng đã bị nhiều khổ sở a, Tây Môn Tân Nguyệt này thật là nữ nhân ác độc, quá làm nghiệt a, nếu như người này là hoàng thượng……? Trong nháy mắt con ngươi của ba nữ nhân tất cả đều phủ một tầng sương mù, đồng loạt nhìn chằm chằm người kia, nhưng người nọ vẫn không nhúc nhích, giống như đang ngủ, hoặc là hôn mê.

Thời gian cấp bách, Thanh Dao quay đầu nhìn Mạc Sầu bên cạnh, bình tĩnh mệnh lệnh: “Chém đứt xích sắt.” “Dạ, nương nương.” Mạc Sầu lĩnh mệnh, vũ khí của nàng, là một thanh kiếm chém sắt như chém bùn, kiếm quang lóe lên, ầm một tiếng, có tiếng xích sắt đứt rơi xuống đất, mà nam nhân bị treo trên giá, cánh tay đã chậm rãi rũ xuống, đầu quơ quơ, tựa hồ cực kỳ khó chịu, trong miệng không biết khẽ lẩm bẩm cái gì.

Thanh Dao đi tới, vươn ra bàn tay ngọc nhẵn nhụi, tính toán vén tóc của hắn lên, xem hắn đến tột cùng là ai, nhưng tay của nàng còn không có tới gần tóc người kia, thân thể đột nhiên bị một cỗ cường đại cuồng phong đánh té trên mặt đất, nam nhân tóc tai bù xù nhìn không thấy mặt, cả người ngồi ở trên người của nàng, một ít tóc đen bay tán loạn, mơ hồ lộ ra một đôi mắt sáng, đầy hận thù như mắt sói, ánh sáng lạnh lùng thị huyết bắn tới trên người của nàng, hai tay dùng sức bóp cổ Thanh Dao, cả người coi như điên cuồng phát ra tiếng rống nức nở. Tình trạng trước mắt hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu của mọi người, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu bị chấn động, chủ tử hiển nhiên không hề phòng bị, đã bị bóp cổ e là sẽ khó thở, nên hai người nhanh chóng tiến lên, một tả một hữu kéo cánh tay nam nhân kia ra, lạnh lùng quát bảo ngưng lại: “Buông tay, buông tay, ngươi làm gì?” Hai cái tay của Thanh Dao cũng vô ý thức kéo bàn tay to của hắn ra, bàn tay của hắn lực đạo hạ xuống mười phần, hơn nữa tựa hồ đang vô ý thức, thần trí mơ hồ, chỉ biết ra sức bóp cổ nàng, thế nhưng mơ hồ từ giữa mái tóc có thể thấy được mặt hắn, nàng đã nhận ra người này, quả thật là hoàng thượng?

Mắt thấy Băng Tiêu đang muốn vươn tay muốn đánh ngất hắn, Thanh Dao dùng dằng ngăn cản: “Đừng, hắn là hoàng thượng.” Thanh âm của nàng vừa rơi xuống, Băng Tiêu giật mình, Mạc Sầu cũng ngây dại, hoàng thượng sao lại biến thành cái dạng này, ngay cả nương nương cũng nhìn không ra, hắn còn sắp bóp chết nương nương. Thanh Dao nhìn hắn, đôi mắt một sóng ngầm, dâng lên ánh sáng ôn hòa, ôn nhu dịu dàng mở miệng: “Lưu Tôn, ngươi không nhớ ta sao? Thực sự không nhớ ta sao? Là lỗi của ta, làm cho ngươi bị khổ như vậy, ta tới cứu ngươi.”

Nói xong, mắt của nàng rơi xuống một giọt lệ, lệ của nàng làm cho nam nhân đang dùng sức bóp cổ nàng buông lỏng ra một ít, hô hấp của nàng thông thuận một chút, chỉ nghe được thanh âm khàn khàn của nam tử vang lên: “Ta là ai?” Hắn không biết mình là ai, Thanh Dao kinh hãi và phẫn nộ, bọn họ rốt cuộc đã làm gì với hắn, ông trời thật là quá tàn nhẫn, rốt cuộc đã đối với hắn như thế nào, mà đem một nam nhân khí phách phóng đãng nhất trong thiên hạ, biến thành một người mà ngay cả mọi người cũng nhận không ra. Nàng giơ tay lên, nhẹ vén tóc hắn, đầu của nam tử liền ngửa ra sau, muốn tránh né, nhưng thấy nước mắt của nàng, không khỏi nổi lên mê hoặc, giãy dụa, bình tĩnh nhìn nàng, Thanh Dao vén mái tóc lộn xộng trên mặt hắn, lộ ra khuôn mặt tuấn dật phi phàm, khuôn mặt này có đôi mắt rất lớn rất đen, giống như hồ sâu, đổ đầy không khí trầm lặng, dưới đáy mắt trống rỗng, nhưng hắn thiên chân vạn xác chính là người các nàng muốn tìm, hoàng đế Huyền Nguyệt chân chính, Mộ Dung Lưu Tôn, tuy rằng cả người gầy yếu đi vài phần, cằm cũng gầy, thế nhưng kia đường viền tuấn dật rõ ràng hiện ra trước mắt mọi người .

Mạc Sầu cùng Băng Tiêu bị hù doạ ùm một tiếng quỳ xuống: “Tham kiến hoàng thượng.”.