Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 490

Chương 141.2

Ánh mắt băng lãnh của nam nhân đảo qua, coi như không thấy được họ, cả người vẫn như cũ ngồi ở trên người Thanh Dao, chấp nhất hỏi: “Ngươi là ai?” Thanh Dao nhu hòa nhìn hắn cười, nghĩ đến những khổ sở mà hắn phải chịu, ánh mắt nàng ấm áp như hoa thơm bay xuống dòng suối trong, chảy xuôi dòng nước. “Ta là nương tử của ngươi, tướng công, ta đã tìm được ngươi rồi.”

“Nương tử, ngươi là nương tử của ta?” Mộ Dung Lưu Tôn kinh ngạc, khuôn mặt đang đóng băng bị tan chảy, như dòng nước ấm của ngày xuân, thân thể di chuyển ra nâng dậy Thanh Dao đang bị hắn đè ở phía dưới, bàn tay to nhấc lên kéo nàng vào ngực, trong lời nói đầy vui sướng mừng rỡ. “Nương tử, thật tốt quá, ngươi đã đến tìm ta, ta rất sợ hãi a, cái nữ nhân xấu kia vẫn cột ta, nương tử, ngươi đã tới, sau này đừng bỏ rơi ta nữa được không?”

Lúc hắn nói, thanh âm mang theo vài phần bi thương, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu nhìn đến ngây người, trước mắt đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, các nàng thực sự có điểm không thích ứng được, vì thế hai mắt mở rất lớn, miệng há to không ngậm lại được, hai người đầu óc quay cuồng, thần tình hoảng hốt, giống như ở trong mộng. Chẳng qua Thanh Dao vẫn chưa quên ở đây là nơi nào? Một bên ôn nhu an ủi Lưu Tôn, một bên đứng dậy phủi phủi quần áo, bình tĩnh phân phó: “Chúng ta đi nhanh đi, nếu như kinh động người khác, phiền phức có thể to lắm?” “Nương tử, chúng ta đây là đi đâu a?”

“Nương tử, chúng ta về nhà sao?” Đoàn người ra khỏi Hoán Tẩy cục, trong đêm tối thỉnh thoảng vang lên thanh âm mê man của hoàng thượng, Thanh Dao lôi chặt hắn, cấp tốc dung nhập trong màn đêm, phía sau Mạc Sầu cùng Băng Tiêu cẩn thận cảnh giới nhìn chăm chú vào bốn phía, bốn phía vắng vẻ không có một điểm động tĩnh, vài người rất nhanh liền đi qua đình băng qua cầu, mắt thấy đã muốn tới Phượng Loan cung, Thanh Dao sợ Mộ Dung Lưu Tôn lớn tiếng ồn ào, kinh động thái giám cùng cung nữ Phượng Loan cung, ai mà biết trong những người này có bao nhiêu kẻ là tai mắt của nơi khác, vì thế vẫn phải cẩn thận một ít. “Tướng công, chúng ta chơi một trò chơi được không? Từ giờ trở đi, chúng ta ai cũng không nói chuyện, ai nói người đó sẽ thua? Người thắng có thể được phần thưởng.”

Thanh Dao làm dịu mở miệng, trong bóng đêm, mắt của nàng sáng như ánh sao, hoàn toàn hợp với khuôn mặt lành lạnh tuyệt tươi đẹp, nên càng phát ra mê người, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đối với tình trạng trước mắt lần thứ hai ngây dại, hiện tại rốt cuộc là tình huống gì? Nương nương chưa từng có ôn nhu nhỏ nhẹ để nói chuyện như vậy, mà hoàng thượng luôn luôn khí phách vĩ ngạn lại trở nên giống tiểu hài tử, thần trí mơ hồ, hai nha đầu mang vẻ mặt rối rắm, lúc này, thanh âm vui mừng của Mộ Dung Lưu Tôn vang lên: “Tốt, không nói lời nào, không nói lời nào.” Nói xong, hắn quả nhiên yên tĩnh lại.

Thanh Dao đưa tay lôi kéo tay hắn, nhưng vừa lúc bị hắn cầm ngược lại, hai người sát nhau mà đi. Cái nắm chặt này, Thanh Dao phát hiện, nội lực của hắn vẫn còn, thế nhưng cũng rất loạn, chân khí như có như không, khi thì chìm như mưa rơi xuống đất, khi thì mờ ảo như gió nhẹ, Thanh Dao nhíu mày, đây là tình huống gì, bất quá đã tới Phượng Loan cung rồi, nên không có thời gian tìm tòi nghiên cứu, đợi vào trong để cho Minh Nguyệt khám cho hắn một phen. Đoàn người không dám theo đại môn mà vào, để tránh khỏi bị thái giám gác đêm phát hiện, mà từ con đường u kính phía sau nhảy vào, lướt qua hoa viên, thì thấy cửa sổ tẩm cung vẫn đang mở, mọi người lắc mình vào trong xong Mạc Sầu lập tức đóng cửa sổ lại.

Lúc này, Thanh Dao mới thở dài một hơi, quay đầu nhìn về phía nam tử bên cạnh, dưới ánh sáng hắn một thân áo choàng màu trắng, dính bẩn nhiều nơi, tóc tai lộn xộn, tựa hồ mấy tháng không có tắm rửa qua, có rất nhiều lọn tóc đã kết dính với nhau, trên người còn có một mùi vị khác thường, đại khái chắc đã lâu không có tắm, Thanh Dao trong lòng có một trận chua xót, đau lòng đến cực điểm, nhưng chỉ cần nghĩ tới hắn vẫn còn sống, ít nhất còn sống, lúc này không có ai biết nội tâm của nàng hân hoan đến cỡ nào, cảm tạ lão thiên gia đã để cho hắn sống sót, nghĩ đến trước đây hắn vẫn theo ở bên cạnh nàng, ngày ngày thương yêu sủng ái, lòng của nàng liền rót đầy tình ái, vươn tay ôm chặt hắn. “Lưu Tôn, cảm tạ ngươi còn sống, cảm tạ lão thiên gia.” Lưu Tôn xoay người ôm lại nàng, đầu ngón tay nhẹ chạm gò má trên mặt nàng, liền thấy tay ẩm ướt, sự ẩm ướt này nóng bỏng tim của hắn, hắn không biết vì sao, đột nhiên cảm giác được yêu thương, hắn làm cho nương tử rơi lệ sao? Trong đầu suy nghĩ thế liền nhịn không được thốt ra.

“Nương tử, ngươi khóc, là ta không tốt sao?” “Không có, ngươi tốt, là ta không tốt” Thanh Dao mở miệng tự trách, càng phát ra lực ôm hắn, bàn tay to của Lưu Tôn nhấc lên ôm chặt nàng, hai người lẳng lặng ôm chặt nhau. Bên trong tẩm cung vô cùng an tĩnh, lúc này Tiểu Ngư nhi cùng Minh Nguyệt và Thẩm Ngọc vọt vào, vừa nhìn thấy thân ảnh phụ hoàng, sớm phi người chạy tới muốn ôm phụ hoàng, ai ngờ tay nàng còn chưa đụng vào, liền bị một đạo nội lực quăng ra ngoài, Lưu Tôn trong nháy mắt tượng một con dã lang cảnh giới, dựng thẳng người lên quanh thân phòng bị, lãnh chìm nhìn chăm chú Tiểu Ngư nhi, rống giận như sói : “Cút.”

Bên trong tẩm cung, tất cả mọi người đều ngây người bao gồm cả Thanh Dao, không nghĩ tới Lưu Tôn không chịu để cho người khác tới gần, chắc là đã chịu nhiều thương tổn, cho nên đối với mọi người sản sinh ra một loại phòng bị, không cho phép người ta tùy tiện tới gần, ngay cả Tiểu Ngư nhi cũng không để cho tới gần, Tiểu Ngư nhi trong mắt hiện lên lệ nóng, đau lòng nhìn hắn. “Phụ hoàng, ta là Tiểu Ngư nhi a, ta là Tiểu Ngư nhi a.” Tiểu Ngư nhi ngẩng đầu nhìn nương: “Phụ hoàng làm sao vậy, phụ hoàng làm sao vậy?”

Thanh Dao nhớ tới hắn chịu khổ sở, bao nhiêu ngày đêm bị người khóa ở trên xích sắt, vì thế trong tiềm thức hắn rất hận người, hơn nữa hiện tại hắn thần trí mơ hồ, vì thế không cho phép bất luận kẻ nào tới gần bên cạnh hắn, ai tới gần bên cạnh hắn, hắn liền công kích không tha, vừa rồi suýt chút nữa bóp chết mình, bất quá hắn tựa hồ từ đáy lòng đã tiếp nhận nàng, nhưng hắn còn không có tiếp nhận những người khác, hình như còn rất mâu thuẫn… “Tiểu Ngư nhi đừng trách phụ hoàng ngươi, hắn bị người khóa ở trên xích sắt chắc khoảng mấy tháng, hiện tại thần trí của hắn không được rõ ràng, vì thế không biết ngươi là nữ nhi của hắn, từ từ hắn sẽ tiếp nhận ngươi.” Trong Tẩm cung, mọi người đều nặng nề thở dài, ai sẽ nghĩ tới, đường đường hoàng đế một quốc gia, bá chủ thất quốc lại luân lạc tới nỗi bị người ta khóa ở trên xích sắt, chuyện này thực sự là một hồi kiếp nạn, nếu không phải nương nương tìm được hắn, chỉ sợ kết quả hắn chỉ có một con đường chết, ai mà thoát được hạo kiếp như vậy.

Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi nói xong, liền vươn tay kéo qua Lưu Tôn đang dựng thẳng người, ôn nhu mở miệng. “Lưu Tôn, ta là nương tử của ngươi, ngươi là tướng công của ta, Tiểu Ngư nhi chính là hài tử của ta và ngươi, nữ nhi của chúng ta.” “Nữ nhi?” Lưu Tôn lẩm bẩm, tựa như đối với cái tên này rất xa lạ, Thanh Dao ngoắc tay ý bảo Tiểu Ngư nhi đến gần, rồi nắm tay nàng, chậm rãi bỏ vào trong tay Lưu Tôn, ôn nhu mở miệng: “Nàng là nữ nhi của chúng ta, ngươi đã quên rồi sao, nàng vẫn rất thích kề cận ngươi, trước đây ngươi rất thương nàng, rất yêu nàng.”

“Nữ nhi, Tiểu Ngư nhi, nàng là nữ nhi của ta.” Lưu Tôn tựa hồ có chút tiếp nhận, một tay chỉ vào Tiểu Ngư nhi, một tay chỉ vào mình, rồi chậm rãi nở nụ cười, trên ngũ quan tuấn dật của hắn, da thịt sáng trắng, hơn nữa gầy yếu, hai mắt thật to, thiếu sự âm ngao sâu xa của ngày xưa, mà chỉ có một mảnh trong trẻo thanh khiết như trẻ con mới sinh, cái gì cũng không nghĩ, không có gì cả, chỉ đơn thuần nhận lấy những tin tức này, sau đó liền rất vui vẻ nở nụ cười. “Nương tử, ngươi thua.”

Hắn còn nhớ rõ vừa lời Thanh Dao vừa nói, nghe thanh âm trong trẻo tinh khiết của hắn, mọi người chỉ cảm thấy trong lòng ê ẩm, con ngươi một mảnh sương mù. Thanh Dao thì lại thản nhiên, mặc kệ hắn biến thành dạng gì, lúc này đây, các nàng sẽ ở cùng hắn, nàng sẽ trị tốt cho hắn, sau đó giết Thượng Quan Hạo còn có Tây Môn Tân Nguyệt nữa, bọn họ một cũng đừng nghĩ có kết cục tốt. Đáy mắt Thanh Dao một mảnh lạnh lẽo, quanh thân lệ khí, Mộ Dung Lưu Tôn lập tức cảm nhận được, nên bất an mở miệng: “Nương tử, làm sao vậy?”

Khuôn mặt gầy của hắn vẫn xinh đẹp như ngọc, lông mi thật dài lay động, đáy mắt rõ ràng hiện ra bất an, cầm lấy tay Thanh Dao, không rõ tại sao sắc mặt nương tử thoáng cái khó coi như vậy. Thanh Dao phục hồi tinh thần lại, nở nụ cười tươi trên khuôn mặt, hiện tại Lưu Tôn rất nhạy cảm, hơn nữa rất lạnh mạc, hiếm thấy hắn để ý nàng như vậy, nếu như ngay cả bọn họ hắn cũng không tin, chỉ sợ sẽ có chế phục hắn, chẳng qua hết lần này tới lần khác võ công của hắn vẫn còn, như vậy mới là nguy hiểm, nhưng mạch của hắn rất loạn, loạn, rất linh tinh và bất bình thường. “Không có việc gì, là ta thua, Lưu Tôn nghĩ muốn cái gì đây”

Thanh Dao ôn nhu cười rộ lên, Lưu Tôn tim thoáng cái ấm áp hẳn, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của nàng, bất an ở đáy lòng hắn liền biến mất không thấy, bao nhiêu ngày qua bị hành hạ khổ sở đã chìm xuống, nhưng khi mâu quang của hắn lướt qua mọi người, thì rất lạnh rất phòng bị, tựa hồ chỉ cần người nào đi đến cạnh hắn trong vòng ba thước, sẽ bị hàn khí của hắn gây thương tích, hơn nữa tính tình của hắn không ổn định, rất dễ điên cuồng. “Nương nương, hoàng thượng làm sao lại…..?” Minh Nguyệt nhịn không được mở miệng, muốn dựa vào gần một chút, Lưu Tôn lập tức cảnh giới theo dõi hắn, cho đến khi Thanh Dao vỗ tay hắn, ôn nhu mở miệng: “Lưu Tôn, không có việc gì, bọn họ đều là bằng hữu của ngươi, sẽ không hại ngươi.”

“Bằng hữu?”.