Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 491

Chương 141.3

Mộ Dung Lưu Tôn theo giọng mũi phát ra hừ lạnh một tiếng, trong lơ đãng vẫn toát ra cuồng vọng, thần tình cùng trước đây cực giống, bất quá vẫn diện vô biểu tình băng hàn, rồi xoay đầu lại nhìn Thanh Dao, thì hiện lên một phen xuân ý dạt dào, đôi môi mỏng đẹp câu ra độ cong, hoà thuận vui vẻ mở miệng: “Nương tử, ta mệt, ta muốn cùng ngươi ngủ.” Lời vừa nói ra, mọi người bên trong tẩm cung đều hai mặt nhìn nhau, triệt để ngây ngẩn cả người, lời nói nghe ám muội, làm mọi người cảm thấy không được tự nhiên, gương mặt Thanh Dao ở trong nháy mắt đốt nóng hẳn lên, mặc dù biết hiện tại đầu óc hắn rất trong sáng, thế nhưng lại làm cho người ta không tự chủ được mà hiểu sai, nhìn quanh thân một lần nữa, rối tinh dơ bẩn, còn có một luồng mùi vị là lạ, vậy làm sao nghỉ ngơi, Thanh Dao ngẩng đầu lên nhìn Mạc Sầu. “Lập tức chuẩn bị một thùng nước đưa vào tẩm cung.”

Lời nói vừa dứt, bỗng nhiên ánh mắt lạnh một chút, thuận tay tháo ngọc châu trên đầu xuống nhắm ngay cửa sổ ném, chỉ nghe ùm một tiếng vang lên, ngoài cửa sổ có người té ngã, Thanh Dao vung tay lên, Mạc Sầu phi thân ra, hai chân đứng thẳng bên người một tiểu thái giám đang run rẩy, chính là tiểu thái giám trong Phượng Loan cung, Mạc Sầu cũng không có cảm giác thương tiếc nào, tiểu thái giám này nghe trộm, nhất định là phụng mệnh lệnh của ai đó, nàng cũng lười hỏi hắn là do ai phái tới, giơ tay lên chém xuống, một đao chém tên không biết sâu cạn này, đúng là tự tìm đường chết, sau đó thẳng thắn gọn gàng mang theo tiểu thái giám đi về phía một cái giếng trong Phượng Loan cung, đó là một cái giếng cạn bỏ hoang, dù sao không ai thấy, nên thuận tay ném vào, việc này liền tan thành mây khói. Lúc Mạc Sầu trở lại, Băng Tiêu đã chuẩn bị nước tắm xong. Là một thùng tắm tròn cao to, nhiệt khí lượn lờ tỏa ra, trong vòng tẩm cung rất nhanh bao phủ một tầng hơi nước ướt sũng.

Thanh Dao quay đầu nhìn phía Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc, nhàn nhạt phân phó: “Hai người các ngươi giúp hắn tắm rửa một chút.” Thanh Dao vừa nói xong, Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt lập tức gật đầu, hướng bên người hoàng thượng đi đến, ai biết hắn cầm chặt lấy tay Thanh Dao, căn bản không muốn buông ra, quay đầu hướng Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc giận trừng hai tròng mắt, đáy mắt một mảnh đỏ đậm, tựa hồ đã bắt đầu cuồng nộ, làm cho Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc không dám đến một bước, nếu hắn không muốn để cho người ta tới gần, chỉ sợ ai tới gần cũng sẽ bị thương. “Lưu Tôn, ngươi đang làm cái gì? Ngươi không phải mệt nhọc sao? Để cho bọn họ giúp ngươi tắm rửa xong sẽ ngủ ngon hơn.”

“Ta muốn nương tử tắm.” Mộ Dung Lưu Tôn thản nhiên mở miệng, trong giọng nói mang theo vẻ làm nũng còn tiện thể lắc tay nàng, giờ phút này tâm trí hắn giống như hài đồng bảy tám tuổi, rất là ỷ lại Thanh Dao, tựa hồ chỉ có dựa vào nàng, hắn mới có thể cảm nhận được tình cảm ấm áp, tim cũng bình ổn xuống mà chẳng phải buồn bực nữa. “A.”

Thanh Dao lần thứ hai trở nên quẫn bách, nam nhân này, tuy rằng nàng cùng Huyền đế có hai lần phu thê chi thân, thế nhưng hai lần đều ở trong trạng thái mờ mọt, khi nào lại cùng một nam tử thản nhiên nhìn nhau, vừa nghĩ tới phải giúp một người nam nhân tắm, gò má trên mặt của nàng hồng đến lỗ tai rễ, đầu cũng ngước lên không nổi. Bên trong tẩm cung, vài người đều nhìn nàng, đáy mắt đè nén ý cười. Ngay cả Tiểu Ngư nhi tâm tình không tốt cũng giãn ra chân mày ra, lên tiếng trêu chọc: “Nương, ngươi giúp phụ hoàng tắm rửa đi dù sao đều là lão phu lão thê?”

“Ai? Ai lão phu lão thê?” Thanh Dao bất mãn trừng mắt nhìn tiểu nha đầu, mắt thấy bóng đêm đã không còn sớm, hơn nữa nam nhân bên cạnh đang dùng ánh mắt đáng thương nhìn chằm chằm nàng, nàng chỉ phải kiên trì mở miệng: “Được rồi, ta sẽ giúp hắn tắm, tất cả các ngươi lui ra đi, đợi một lúc chờ hắn tắm rửa xong, Minh Nguyệt giúp hắn xem một chút, rốt cuộc có vấn đề gì?” “Dạ, chủ tử.”

Mọi người lui ra ngoài, chỉ để lại Thanh Dao cùng Mộ Dung Lưu Tôn . Bên trong tẩm cung, Mộ Dung Lưu Tôn thân hình cao to với ánh mắt thanh minh như hài đồng, không có một chút tạp chất, nhưng mà thân thể cao to của hắn chính tông là thân thể nam nhân, Thanh Dao cắn răng một cái nhắm mắt lại, lục lọi tiến lên, thẳng thắn gọn gàng cởi bỏ y phục của hắn, rồi quay đầu mệnh lệnh hắn: “Tiến thùng vào tắm đi.” “n.”

Hiếm khi người này ngoan ngoãn nghe lời, nhảy vào thùng tắm xong đợi hắn ngồi xổm người xuống, cả người chìm vào nước, Thanh Dao mới dám quay lại đầu nhìn sang, chỉ thấy tấm lưng rộng lớn kia rõ ràng gầy đi rất nhiều, nghĩ tới những thứ hắn phải, lòng của nàng khó chịu, chỉ có thể lặng lẽ không nói gì đưa tay giúp đỡ hắn tắm, mà hắn thì vẫn không nhúc nhích mặc cho nàng bài bố, thật lâu một câu cũng không nói, bên trong tẩm cung chỉ có thanh âm của dòng nước chảy xuống, nở ra vô số bọt nước. “Nương tử, sau này ngươi đừng rời khỏi ta.” Hắn bỗng nhiên mở miệng, ngửa đầu nhìn nàng, đôi mắt trong trẻo như sao trên trời, phát ra ánh sáng ngọc tuyệt đẹp, đã tẩy sạch mái tóc đen, để nó thả rối tung ở trên vai của hắn, lộ ra khuôn mặt tinh xảo, mày dài đến tóc mai, đôi mắt phượng có hình, mũi rất cao, môi rất mỏng, thật dễ nhìn, thế nhân đều nói nam nhân luôn bạc hạnh, kỳ thực vạn sự không hẳn vậy, hắn là một người si tình, Thanh Dao ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má trên mặt của hắn , đến lông mi, đến mũi, đến môi, hắn thật gầy quá, thế nhưng mi tâm vẫn xinh đẹp cao ngạo, khác với vẻ khí phách trước đây, bây giờ là một loại cảm giác lạnh như băng, ngăn người ta cách xa ngàn dặm, tựa hồ chỉ có nàng mới có thể tới gần tim của hắn.

“Được.” Cổ họng Thanh Dao có chút đau xót, chậm rãi gật đầu. “n, vậy ta có thể yên tâm ngủ một giấc.”

Hắn chớp chớp, thực sự rất buồn ngủ, tựa hồ cực kỳ lâu không có ngủ qua, bởi vì có một nữ nhân xấu, luôn luôn thích chạy tới giở trò đối với hắn, vì thế hắn không dám ngủ, muốn bảo trì thanh tỉnh, chỉ cần nàng tới gần nhất, hắn liền phát ra rít gào, rống giận, nữ nhân kia sẽ bị sợ mà bỏ chạy, nhưng hiện tại hắn có nương tử, nương tử sẽ bảo hộ hắn. “Đến, tắm xong rồi, đợi một lúc lên trên giường hãy ngủ.” Thanh Dao nhìn hắn đầu rũ xuống tựa hồ lập tức có thể ngủ.

Bất quá Thanh Dao vừa nghe nói, hắn liền nghiêm túc, dùng sức gật đầu, tựa hồ thực sự rất sợ hãi nàng sinh khí, hình dạng cẩn thận từng li từng tí, đã làm cho nước mắt Thanh Dao rơi ở trong thùng tắm, ngón tay chạm tới lên gương mặt thấy một mảnh lạnh lẽo, ngọn đèn vàng yếu ớt, chiếu gò má của nàng thấy hơi nước lóng lánh, không biết là sương mù hay là nước mắt? Bởi vì bên trong tẩm cung không có y phục nam tử , Thanh Dao đang hoang mang thì bên ngoài bình phong đã vang lên thanh âm của Thẩm Ngọc : “Chủ tử, y phục đã lấy tới.” “Tốt” Thanh Dao lập tức đi qua bình phong, tiếp nhận y phục trên tay Thẩm Ngọc, vóc người của hắn mặc dù không có cao to như Lưu Tôn , nhưng cũng gần như tương đồng, y phục vừa lúc mặc được, Thanh Dao cầm y phục, đi vào hầu hạ Lưu Tôn mặc lên, đối mặt với ánh mắt thanh thản của hắn, nàng cũng thản nhiên nhiều lắm, hơn nữa bọn họ vốn chính là phu thê, chẳng qua nhìn vết thương trên người hắn nàng lại một lần nữa rơi lệ, giúp hắn mặc quần áo tử tế xong, nàng bảo hắn ngồi vào mép giường tìm khăn cho hắn lau khô tóc.

Một bên xử lý tóc cho hắn, một bên hướng ra phía ngoài gọi: “Mạc Sầu, tiến vào.” Mấy người bọn họ đều đi vào, Mạc Sầu, Băng Tiêu, Minh Nguyệt, Thẩm Ngọc, còn có Tiểu Ngư nhi, hoàng thượng tẩy sạch một thân bụi bặm, vẫn tuấn mỹ cao cường như trước, tóc đen nhẹ thả tung trên vai, cộng thêm áo lót màu trắng, quyến rũ đến không nói nên lời, tuy rằng người gầy, thế nhưng cũng không ảnh hưởng dung mạo của hắn, chỉ là hai tròng mắt hắn tùy ý quét tới, giống như hàn đầm đóng băng trong vòng ba thước, ai cũng không dám tới gần. “Đem đồ vật thu dọn xuống.”

“Dạ, nương nương” vài người cùng nhau động thủ, rất nhanh đem thùng tắm mang đi ra ngoài, thu dọn nước đổ ẩm ướt trên mặt đất sau đó mở cửa sổ cho không khí thoáng hơn. Tiểu Ngư nhi nhìn phụ hoàng sạch sẽ như vậy, khóe môi câu ra nụ cười, phụ hoàng đã trở về, nàng đi từ từ qua, sắc mặt lạnh băng kia đang nhìn nàng, cuối cùng cũng chậm rãi lộ ra tiếu ý, nhàn nhạt mở miệng: “Tiểu Ngư nhi, nữ nhi của ta.” “Dạ, phụ hoàng.”

Tiểu Ngư nhi cao hứng nở nụ cười, đây là chuyện nàng vui vẻ nhất đêm nay, nàng đi tới, nắm tay phụ hoàng, mặc kệ hắn biến thành bộ dáng gì nữa, nàng cùng nương đối với hắn bất ly bất khí, hơn nữa các nàng sẽ chữa cho tốt hắn, phụ hoàng, ngươi yên tâm đi. Đợi trong tẩm cung được thu dọn sạch sẽ, Thanh Dao quay đầu nhìn phía Minh Nguyệt: “Ngươi qua đây giúp hoàng thượng tra một chút, rốt cuộc hắn bị như thế nào? Vì sao tâm trí giống như hài đồng bảy tám tuổi , hơn nữa mạch của hắn rất loạn.” Thanh Dao vừa mở miệng, Minh Nguyệt liền bước lên trước, đáng tiếc hắn còn không có tới gần hoàng thượng thì nam nhân kia xoay mình ngồi thẳng, lãnh chìm căm tức nhìn hắn, dung nhan tuấn mỹ trong nháy mắt bao phủ sát khí thị huyết, ngón tay nắm chặt đã muốn xuất thủ, Thanh Dao vội vươn tay nắm tay hắn, chậm rãi mở miệng: “Lưu Tôn, nương tử ở chỗ này, hắn sẽ không hại ngươi, hắn đến trị bệnh cho ngươi.”

Ai biết, hoàng thượng tuy rằng tâm trí thấp, nhưng rất cố chấp, lạnh lùng từ chối. “Không cần.” “Ngươi?” Thanh Dao vừa nghe lời nói của hắn, đâu chiều ý hắn được, bởi vì hắn nhất định phải mau chóng khôi phục lại, nếu như không thể chữa cho tốt, một đứa trẻ đần độn, làm sao thống trị giang sơn, chẳng lẽ thực sự tiện nghi cho Thượng Quan Hạo kia, hơn nữa bọn họ cũng không có nhi tử, chỉ có Tiểu Ngư nhi, thì ai kế vị đây?

“Nương tử sinh khí.” Thanh Dao nói xong, làm bộ đứng dậy, mặt cũng không thèm nhìn hắn, Mộ Dung Lưu Tôn thoáng cái bị dọa, rất nhanh vươn tay nắm tay Thanh Dao, vạn phần ủy khuất mở miệng: “Được, nương tử, ngươi đừng đi, ta cho hắn nhìn là được.” Nói xong liền ngoan ngoãn vươn tay ra, bất quá trên khuôn mặt tuấn dật miệng vẫn chu lên, tất cả bày ra bộ dạng không tình nguyện.

Thanh Dao đâu để ý tới hắn nữa, rất nhanh bảo Minh Nguyệt đến gần, tuy rằng hắn đồng ý, thế nhưng Thanh Dao vẫn cảm nhận được thân thể hắn cứng ngắc, vì đề phòng hắn vô ý thức thương tổn Minh Nguyệt, bởi vậy nàng vẫn ngồi ở bên người hắn, nắm chặt tay hắn, thỉnh thoảng nói chuyện trấn an hắn. “Không có chuyện gì, hắn là người tốt, là vì trị bệnh cho ngươi.” Minh Nguyệt chẩn mạch cho hoàng thượng, rất nhanh sắc mặt âm u lại, tựa hồ rất nghiêm trọng, bên trong tẩm cung ai cũng không nói gì, đều lẳng lặng chờ hắn, cho đến khi hắn buông tay hoàng thượng ra, cung kính đứng dậy, Thanh Dao mới sửa lại mái tóc cho Lưu Tôn, rồi an trí cho hoàng thượng ngủ, hắn tựa hồ mệt mỏi thật sự, vừa nằm xuống liền nhắm mắt lại ngủ, nhưng một tay vẫn chăm chú nắm tay Thanh Dao, vững vàng không buông ra, trong lúc ngủ mơ, mày còn nhíu chặt lại.

“Hoàng thượng, thế nào?” “ Thanh Dao đau lòng quét nhìn một vòng, rồi ngẩng đầu lên hỏi Minh Nguyệt, Minh Nguyệt nhẹ giọng mở miệng. “Hoàng thượng nội công loạn một chút, bởi vì kinh mạch hắn bị thương, cho nên mới phải dẫn đến khí lưu hỗn loạn, tình trạng hắn như vậy, căn bản không thích hợp vận dụng nội lực, nếu như thường xuyên vận dụng nội lực, hắn sẽ tẩu hỏa nhập ma, hơn nữa tâm trí của hắn bị hao tổn, là vì trong óc hắn tựa hồ bị đụng phải, nên có máu bầm!”

“Có biện pháp nào giải không?”.