Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 492

Chương 141.4

Đây là điều Thanh Dao quan tâm nhất, lúc này nhất định phải mau chóng khôi phục lại cho hoàng thượng, như vậy mới có thể diệt trừ Thượng Quan Hạo, Thượng Quan Hạo kia giống như chó điên, nếu như biết hoàng thượng còn chưa chết, nhất định khi bắt được người liền cắn, đến lúc đó, người chết sẽ càng nhiều, năng lực của hắn cũng không kém, vì thế đây mới là chuyện để cho người ta lo lắng. “Khối máu bầm có thể giải được, chỉ cần dùng ngân châm châm vào huyệt, nhưng phải mất một thời gian, ngắn thì một hai tháng, lâu thì hai ba tháng, chẳng qua kinh mạch của hắn bị hao tổn, cấp thiết phải nhanh một chút chữa trị kinh mạch, mà điều này cần một người có nội lực tu vi cực cao, nghĩa là so với nội lực của hắn phải cao hơn mới có thể giúp hắn được, ta căn bản làm không được, mà ngay cả mấy người trong chúng ta chỉ sợ cũng làm không được.” “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Thanh Dao chút điểm nóng nảy, nam nhân này không cho phép người khác tới gần bên người hắn, động một chút là sẽ vận dụng nội lực, đây chính là việc làm tăng nhanh huyết mạch nghịch lưu của hắn, khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, vì thế trong khoảng thời gian ngắn, nàng phải không cho phép hắn vận dụng nội lực. “Nương nương đừng nóng vội, trên đời này người có võ công cao cường rất nhiều, chúng ta có thể tìm thế ngoại cao nhân hỗ trợ.” Minh Nguyệt lời nói vừa rơi xuống, Băng Tiêu lập tức tiến lên một bước, chậm rãi mở miệng: “Có thể tìm Xích Hà lão nhân hỗ trợ, hắn là sư phụ của chủ tử còn là thế ngoại cao nhân, nhất định có thể trợ giúp cho chủ tử.”

“Tốt” Thanh Dao lập tức gật đầu, chờ chuyện nơi đây xử lý thích đáng, các nàng sẽ lập tức đi Thiên Sơn, như vậy Lưu Tôn sẽ không có việc gì. “Tối nay sắc trời không còn sớm, đều lui xuống nghỉ ngơi đi, bắt đầu từ ngày mai, Minh Nguyệt phải ở lại bên người hoàng thượng, giúp đỡ hắn diệt trừ máu bầm trong đầu.” “Dạ, nương nương”, mọi người đều đi xuống.

Bên trong tẩm cung, Tiểu Ngư nhi đứng ở cạnh Thanh Dao, nhìn nam nhân đang nặng nề ngủ say trên giường lớn, trong lúc ngủ mơ mày hắn còn nhíu chặt lại, Tiểu Ngư nhi không khỏi đau lòng mở miệng: “Nương, phụ hoàng có phải đã ăn thật nhiều khổ hay không?” Mắt của nàng vô tình nhìn đến cổ tay cùng cổ chân của phụ hoàng, nơi đó có vết bầm màu đen, hắn đã bị người khóa lại sao? Có ai mà nghĩ tới, vị hoàng đế khí phách uy chấn thiên hạ, lại có một ngày bị người ta dùng xích sắt khóa lại, còn khóa đến mấy tháng, nếu không phải mẫu thân phát hiện được sớm, chỉ sợ? Tiểu Ngư nhi không dám nghĩ chuyện kế tiếp, hiện tại phụ hoàng không có việc gì là tốt rồi, chỉ cần hắn còn sống, những việc còn lại các nàng nhất định sẽ làm được.

Thượng Quan Hạo, Tây Môn Tân Nguyệt, các ngươi chờ đó, nhất định phải làm cho các ngươi sống không bằng chết. Mộ Dung Lưu Tôn ở lại Phượng Loan cung, hắn vẫn rất yên tĩnh, chỉ cần Thanh Dao nói, hắn liền ngoan ngoãn nghe lời dường như rất sợ hãi nàng sinh khí, thỉnh thoảng tâm tình vui vẻ cũng cùng Tiểu Ngư nhi trò chuyện, nhưng phần lớn thời giờ, hắn sẽ một thân bạch y phiêu phiêu nằm ở mềm trường kỷ suy nghĩ. Hắn không hề bài xích người khác nữa, chỉ bất quá vẫn lạnh lùng như trước, nếu muốn tới gần bên cạnh hắn, tốt nhất phải được hắn cho phép, bằng không chỉ có tự tìm khổ, tuy rằng Thanh Dao nhiều lần cảnh cáo hắn không thể dùng nội lực nữa, nhưng thỉnh thoảng hắn vẫn sẽ dùng đến, nhưng bởi vì dùng không nhiều lắm, hơn nữa Minh Nguyệt đã điều chế thuốc cho hắn dùng, trong thời gian ngắn sẽ không có gì trở ngại.

Chớp mắt một cái, ba ngày đã qua còn ba ngày nữa, công chúa sẽ gả cho con của Vĩnh Ninh hầu. Thanh Dao đã sớm ra lệnh đi xuống, ở ngày đại hôn cướp ngục, sau đó để Hoa Ly Ca cướp cô dâu, mang theo công chúa xa chạy cao bay, đương nhiên có người của phượng thần cung âm thầm phối hợp hành động của hắn, và cần phải đem người cướp đi. Về phần Mộ Dung Lưu Tôn, Thanh Dao len lén phân phó Thẩm Ngọc mang Nam An vương bí mật mời vào cung.

Hiện tại phải đem hoàng thượng đưa ra khỏi cung, giấu đến một nơi mà người ta tìm không được, hoàng cung rốt cuộc vẫn là nơi nhiều thị phi, nếu ở thời gian dài, e là sẽ lộ ra kẽ hở, mà nàng không thể ở trong thời gian ngắn tùy tiện ly khai, chỉ có tìm một lý do, cùng hoàng thượng phát sinh xung đột, mới mượn cơ hội rời, mới có thể bảo toàn ở cho Mộc gia, còn có những người có quan hệ cùng Mộc gia ở kinh thành, mà Thượng Quan Hạo là hùm dữ, nếu như chọc phải hắn, chỉ sợ Mộc gia một nhà sẽ khổ không chịu nổi. Vì thế Thanh Dao chỉ có thể trước đem hoàng thượng đưa đi, thế nhưng nam nhân này không cho người ta đến gần, hơn nữa vết thương trong lòng hắn quá nặng, vì thế đem hắn đưa đi, chỉ sợ hắn phản ứng ngược, vì thế Thanh Dao mới mạo hiểm phiêu lưu để lại hắn một ít ngày, hai ngày nay hắn đã bình tĩnh nhiều lắm, tuy rằng vẫn cách người ngoài ngàn dặm, nhưng tốt xấu gì cũng không nổi giận. Thẩm Ngọc mới vừa đi, Phượng Loan cung liền tới khách không mời mà đến.

Thục phi Tây Môn Tân Nguyệt, mấy ngày nay không gặp, nữ nhân này sắc mặt rất khó nhìn, hai mắt bị quầng thâm, rõ ràng giấc ngủ không ngon, ánh mắt hoảng loạn, cẩn thận từng li từng tí thỉnh an Thanh Dao, tiện thể đánh giá Phượng Loan cung, nhìn xem Phượng Loan cung có động tĩnh gì khác lạ với trước đây không, nhưng không có gì cả, nữ nhân ngồi trên cao vẫn rất lạnh, Phượng Loan cung từ trên xuống dưới một mảnh yên tĩnh, nhìn không ra một chút khác thường, nhưng trừ nữ nhân này, nàng thực sự nghĩ không ra còn có ai có thể từ Hoán Tẩy cục đem hoàng thượng chân chính cướp đi, việc này nếu rơi xuống trong tai Thượng Quan Hạo, nam nhân kia nhất định sẽ giết nàng. Mặc dù trong bụng của nàng có hài tử của hắn cũng vô dụng, may là lúc này hắn còn không có phát hiện chuyện này, cho nên nàng chỉ có thể giả trang mạnh mẽ trấn định. Hôm nay mang tiếng là thỉnh an, thật ra đến Phượng Loan cung để tìm hiểu hư thực.

“Thục phi sinh bệnh sao?” Thanh Dao tùy ý mở miệng, Tây Môn Tân Nguyệt nhìn chằm chằm Mộc Thanh Dao, chỉ thấy nàng thản nhiên tự đắc, vẻ mặt như không biết gì, nếu như nàng ta thực sự biết hoàng đế trong cung chính là giả, mà nàng thì giam cầm hoàng đế, nữ nhân này còn có thể bình tĩnh như vậy sao? Điều này thật đúng là làm cho người ta hoài nghi, chỉ sợ nàng ta sẽ hận chết nàng đi.

Nhưng nếu không phải là nàng, vậy có thể là ai đây? Dám chạy đến Hoán Tẩy cục đánh bất tỉnh hai bà tử, cướp đi nam nhân kia. Chuyện này kiên quyết không thể là Thượng Quan Hạo làm, nếu như là hắn làm, chỉ sợ hắn đã sớm tới đây tìm nàng tính toán sổ sách, hơn nữa hắn phái ra nhiều người giám thị nàng, mà nàng thì đã biết, vì thế có mấy ngày nàng căn bản không đi Hoán Tẩy cục. Không nghĩ tới vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng phải làm thế nào đây, Tây Môn Tân Nguyệt lòng nóng như lửa đốt, bất quá cũng không dám ở trước mặt hoàng hậu lộ ra dấu vết, nữ nhân này rất khôn khéo, nếu như nàng ta thực sự không biết hoàng đế trong cung là giả, mà nàng thì tự lộ ra kẽ hở, như vậy sẽ rất phiền toái.

Tây Môn Tân Nguyệt nghĩ đến đây thì cau mày cười nhạt, chỉ bất quá nụ cười kia mang theo cay đắng, quái dị đến cực điểm. “Thiếp thân bởi vì đứa nhỏ trong bụng, vì thế ăn uống giảm xuống, mới có vẻ chán chường như vậy.” “Nha, nguyên lai là bản cung đã suy nghĩ nhiều”, Thanh Dao trong lòng biết rõ ràng nữ nhân này vì sao qua đây, nhìn ánh mắt của nàng ta dao động, ở Phượng Loan cung trong trong ngoài ngoài nhìn quanh, nàng ta tất nhiên không có can đảm như Tiểu Ngư nhi dám chạy đến Phượng Loan cung lục soát tìm người, hơn nữa việc này Thượng Quan Hạo còn không biết, nếu như biết, chỉ sợ nàng ta chỉ có một đường chết.

“Thục phi nương nương vì trong bụng có long chủng càng phải bảo trọng thân thể.” Thanh âm Thanh Dao nặng nề như tảng đá dưới mạch nước ngầm, bắt đầu khởi động những ngọn sóng ngầm, Tây Môn Tân Nguyệt nghe thấy càng kinh hãi đảm chiến, tóm lại nàng cảm thấy nữ nhân này tựa hồ đã biết chút ít gì đó? Thế nhưng nghiêm túc nhìn kỹ, thì lại không có gì cả, tựa hồ tất cả đều là nàng suy nghĩ nhiều, nhưng người nam nhân kia rốt cuộc đã bị ai mang đi?

Tây Môn Tân Nguyệt vẻ mặt mê man, lâm vào trầm tư, trong lòng rất sợ hãi, nếu để cho Thượng Quan Hạo biết? Nàng không dám nghĩ tiếp, ngón tay lơ đãng xoa bụng. Đứa nhỏ còn giữ được sao? Không, nàng không thể để cho đứa nhỏ nửa điểm nguy hiểm, vì thế bây giờ bảo mật mới quan trọng hơn, ngàn vạn lần không thể để cho Thượng Quan Hạo biết, dù sao hắn vẫn cho là nam nhân kia đã chết.

“Tạ ơn tỷ tỷ quan tâm.” Tây Môn Tân Nguyệt biết có ngồi tiếp cũng sẽ không có thu hoạch gì, hơn nữa ngồi ở chỗ này, rất xấu hổ vì nữ nhân kia vẻ mặt băng lãnh, tựa hồ khinh thường làm bạn cùng nàng, bản thân mình cũng không thể da mặt dày như vậy, vẫn nên nhanh chóng đi khỏi đây, đến nơi khác tìm xem, nhìn có phải bị người khác bắt đi hay không. “n, khách sáo.”

“Vậy muội muội cáo từ, tỷ tỷ vạn an.” “Mạc Sầu, tiễn Thục phi nương nương” Thanh Dao lãnh đạm mở miệng, Tây Môn Tân Nguyệt đáy lòng cứng lại, chỉ thấy khó chịu, nữ nhân này thật đúng là không cùng nàng khách khí, ở trong mắt của nàng ta, chưa từng có qua những nữ nhân như các nàng. “Dạ, nương nương.”

Mạc Sầu cung kính làm lễ: “Thục phi nương nương mời.” Tuy rằng ngôn ngữ cung kính, bất quá thần sắc cũng rất lãnh, công chúa bị nương nương bắt ở lại nội điện, bằng không y theo tính tình của công chúa, e là sẽ không tha cho nữ nhân này, đây cũng là nguyên nhân nương nương vì sao bắt công chúa ở lại nội điện. Tây Môn Tân Nguyệt sau khi rời đi, Thanh Dao đứng dậy đi vào nội điện.

Trong Tẩm cung, một thân ảnh nhanh nhẹn tuấn tú, đang đứng gần ở phía trước cửa sổ, cửa sổ lúc này một bên đang mở rộng, có hoa rơi bay vào, khiến quanh thân hắn đạm mạc, nhưng lại tăng mùi vị xuất trần cứ bình tĩnh đứng như vậy, vẫn khiến hào quang bắn ra bốn phía làm cho người ta dời không ra tầm mắt, đã nhiều ngày điều dưỡng, sắc mặt của hắn tốt hơn rất nhiều, cả người ấm áp tinh thần phấn chấn, tóc đen thật dài, dùng dây lụa màu lam buộc lại, tuỳ ý thả tung trên vai, càng lộ ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị làm cho người ta không dám tới gần, cả người mỹ lệ xuất trần, ngay cả nữ tử đều cảm thấy không bằng…, tuy nhiên lại không có một chút nào làm cho người ta có ý niệm khinh nhờn trong đầu, giống như thần thánh không cho người xâm phạm. Nghe được tiếng bước chân bên cạnh bình phong ngọc lưu ly, hắn bỗng nhiên quay đầu lại, trong mắt chợt lóe lên vui sướng, hữu thần sáng tỏ. “Ngươi đã trở về.”

“n, Lưu Tôn nghĩ gì thế?” Mộ Dung Lưu Tôn chưa nói cái gì, thân ảnh cao to đã đi tới, đứng ở bên cạnh nàng, vươn bàn tay áp vào bàn tay nhỏ bé của nàng, trong nháy mắt như có dòng nước ấm áp quanh thân nàng, trong óc nàng không khỏi hiện lên hình ảnh lần đầu tiên bọn họ nắm tay, khi đó, tay hắn rất băng rất lạnh, tựa như sương giáng tiết tháng hai, không chỉ lạnh hơn nữa còn thấu xương, thế nhưng hiện tại, tay hắn lại nóng, nghĩa vô phản cố lôi kéo nàng, mà không có một tia nhi chần chừ. “Đang suy nghĩ ngươi, ta đang suy nghĩ, trước đây chúng ta nhất định rất tốt.”

Hắn vừa nói, liền lộ ra nụ cười như hài đồng non nớt, sạch sẽ như một trang giấy trắng, tuy không nói lời nào, lại hoàn mỹ không giống người thường. Nhưng Thanh Dao tin, rồi hắn sẽ tốt, nàng tuyệt đối không cho phép hắn gặp chuyện không may. Bởi vì thiên hạ này vẫn chờ hắn đến xử lý, trừ hắn ra, nàng nghĩ không ra còn có người nào, có thể đem này giang sơn xử lý chỉnh tề ngay ngắn.

“Phải, khi đó ngươi thích nhất thổi tiêu cho ta nghe.” Nàng không muốn cho hắn biết những chuyện không vui trước đây, hiện tại nàng chỉ nhớ được những điều tốt của hắn, kỳ thực lần rời khỏi cung đó, cũng không hoàn toàn là do hắn sai, hắn từ đầu tới đuôi đều thích nàng, chỉ vì kiếp trước nàng bị thương tổn mà trở nên nhu nhược, hiện tại nàng sẽ không dễ dàng buông tay hắn ra, trong mưa gió, hai người sẽ cùng nhau đối mặt, so với một người sẽ dễ dàng hơn nhiều. “Tiêu đâu?”

Hắn quay đầu tìm kiếm, nỗ lực nghĩ, trong đầu tựa hồ thật sự có chút hình ảnh, hắn chỉ thích thổi tiêu cho một người nghe, còn nói qua cuộc đời này chỉ vì một mình nàng mà thổi tiêu, xem ra nàng quả thật là nương tử của hắn, nghĩ vậy, bàn tay của hắn vừa thu lại liền đem cả người nàng ôm vào trong ngực: “Nương tử, sau này chúng ta vĩnh viễn ở cùng một chỗ, bất ly bất khí.” “Được, bất ly bất khí.” Lời của nàng mang theo nồng đậm vui sướng, không nghĩ tới khi hai người nói lời tình cảm ngọt ngào, lại ở trong tình huống như vậy, lúc này hắn ngu ngơ như đứa bé, thật không biết ngày sau khi hắn tỉnh lại, còn nhớ kỹ lời nói hôm nay hay không

.