Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 494

Chương 142.1

Ban đêm, ánh trăng chiếu xuống những tia sáng nhàn nhạt, đi qua lan can cung tường đình đài trống vắng, rồi yên tĩnh ở lại trên thềm đá bạch ngọc, gió đêm thổi ào ào, mang theo cái lạnh giá, sương mù bao trùm các cửa hàng ruộng đồng xanh tươi, rồi dừng lại trong hoa viên toả ra ánh sáng chói mắt. Hai đạo bóng dáng cao gầy đơn bạc rất nhanh lướt qua đình đài lầu các, rơi vào trong vườn hoa, chớp mắt, liền tới bên ngoài tẩm cung của Phượng Loan cung, nhẹ gõ lên cửa hai cái, Mạc Sầu cẩn thận từng li từng tí đến gần, mở cửa sổ ra, ngoài cửa sổ Nam An vương một thân cẩm bào xanh ngọc đang đứng thẳng, phía sau là Thẩm Ngọc mặc áo choàng xanh đen, hai người như hoà tan ở trong bóng đêm. “Mau vào.”

Mạc Sầu bình tĩnh mở miệng, hai người lắc mình tiến vào, nàng rất nhanh quay đầu nhìn mọi nơi, cho đến khi xác định không ai theo dõi, hoặc tiết lộ ra bí mật. Bên trong tẩm cung, đèn cung đình chiếu sáng cả căn phòng, đôi mày của Nam An vương nhuộm một chút cái lạnh của bóng đêm, nhàn nhạt mở miệng hỏi: “Nương nương, để cho thần tiến cung là vì chuyện gì?” Thanh Dao đứng lên, nhàn nhạt mở miệng: “Cho ngươi gặp một người.”

Nàng nói xong, đứng dậy vén lên tấm rèm màu ngọc bích bên trong tẩm cung, chỉ thấy trên ghế nằm phía sau tấm rèm, thình lình có một nam tử mỹ lệ đang ngủ, tức khắc mái tóc đen như mây trút xuống, lộ ra gương mặt hoàn mỹ không tì vết, đôi mày hẹp dài, lông mi thật dầy che dấu đi con ngươi lợi hại, da thịt trắng nhạt bởi vì được điều dưỡng mấy ngày liền, nên lộ ra màu phấn hồng nhàn nhạt, quần áo trường bào giản đơn bao vây lấy thân hình cao lớn của hắn, làm cho người ta như đui mù khi nhìn thấy, người này chính là hoàng đế Huyền Nguyệt. “Hoàng huynh?” Nam An vương chấn kinh kêu lên, thanh âm này đã kinh động tới nam tử nằm trên ghế, hắn xoay mình mở mắt ra, đáy mắt sâu thẳm giống như vực sâu vạn trượng, băng lãnh vạn phần, làm cho người ta cảm thấy như trước mặt có cuồng phong lạnh lẽo cuốn tới, hắn lạnh lùng diện vô biểu tình nhìn Nam An vương, thanh âm cứng ngắc.

“Nương tử, hắn là ai?” Trong lời nói của hắn mang vẻ phòng bị, làm cho Nam An vương ngẩn ra, hoài nghi bản thân mình nhìn lầm rồi, nên chăm chú nhìn kỹ lại, là hoàng huynh không sai a, vì sao ngay cả mình cũng không nhận ra. “Nương nương, đây là?”

“Nam An vương, kinh mạch của hoàng thượng bị hao tổn, trong đầu có máu bầm, đây là nguyên nhân làm cho trí lực của hắn dừng lại giai đoạn hài đồng bảy tám tuổi, bất quá máu bầm kia có thể loại bỏ, chẳng qua kinh mạch bị tổn thương, e sẽ khó chữa trị, trong khoảng thời gian ngắn, hắn không thể vận dụng nội lực, cho nên ta gọi ngươi đến, là muốn ngươi đem hắn mang ra ngoài, trong cung hắn không thể ở tiếp, nếu như tiếp tục ở lại, chỉ sợ sẽ lộ ra chân tướng.” Mộ Dung Lưu Tôn cuối cùng cũng hậu tri hậu giác biết Thanh Dao muốn đem hắn đưa đi, thoáng cái hắn luống cuống, sự lạnh lùng bỗng nhiên biến mất thay vào đó là ánh mắt sợ hãi, rất nhanh tung người vọt tới, lôi kéo tay Thanh Dao: “Nương tử, ta muốn cùng ngươi ở chung một chỗ, ta không muốn rời đi.” Hắn nói xong đưa tay lên ôm chặt Thanh Dao, ôm nàng vào trong lòng, ngày qua ngày cùng nàng buộc chặt một chỗ, người ngoài không biết đáy lòng của hắn đang sợ hãi, nhưng Thanh Dao biết, nàng cảm thấy thân thể của hắn cứng ngắc, nên không nhúc nhích.

Mấy tháng thống khổ kia đã để lại bóng ma ở trong đầu của hắn, huống chi trí lực của hắn bây chỉ là một tiểu hài tử bảy tám tuổi, đối với ký ức thống khổ kia, hoàn toàn không tiếp nhận được. Lúc này hắn dùng lực ôm Thanh Dao, không cần biết nàng làm sao dỗ dành, hắn đều không buông nàng ra, trên người hương vị nhàn nhạt tràn ngập toàn bộ bên trong tẩm cung. Nam An vương ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn một màn trước mắt, lồng ngực tựa hồ có vật gì nổ tung, vừa chua chát lại có chút khổ sở, nhìn bộ dạng này của hoàng huynh, thật làm cho hắn rất đau lòng, nhưng khi nhìn thấy hoàng huynh tự nhiên cùng Thanh Dao ở chung, phần đau lòng kia lại thêm sự chua chát.

Thanh Dao nào biết đâu đáy lòng Nam An vương đang rối rắm, nàng chỉ vươn tay vỗ vỗ lưng Lưu Tôn, thanh âm có chút lãnh “Lưu Tôn, nương tử nói ngươi không nghe lời, nương tử sẽ tức giận, nương tử giận dữ sẽ rất nghiêm trọng, sau này nương tử sẽ không gặp, không bao giờ tìm ngươi nữa.” Nàng biết đáy lòng Lưu Tôn có bóng ma, biết hắn sợ hãi mất đi nàng, hiện tại hắn như đứa nhỏ bất lực, thế nhưng nàng không thể không cứng rắn với hắn, bằng không chắc chắn hắn sẽ không ngoan ngoãn nghe nàng nói. Quả nhiên Thanh Dao vừa thốt lời uy hiếp xong, Lưu Tôn cứng đờ, chậm rãi buông tay ra, ánh mắt một mảnh sương mù, hắn cắn răng vạn phần ủy khuất mở miệng: “Nương tử, ngươi không cần ta sao?”

“Không có, Nam An vương là huynh đệ của ngươi, hắn sẽ bảo vệ ngươi, nương tử rất nhanh sẽ đi tìm ngươi, sau đó cùng ngươi ở chung một chỗ, vĩnh viễn không ly khai ngươi, nếu như ngươi ngoan ngoãn theo Nam An vương gia, ta rất nhanh sẽ gặp lại ngươi.” “Thế nhưng ta sợ hãi?” Kế tiếp hắn không nói nữa, bởi vì thực sự rất sợ hãi nương tử sinh khí, mặc dù trong ý thức của hắn, còn không hiểu rất rõ ý nghĩa của hai chữ nương tử, thế nhưng hắn biết nàng là người thân nhất của hắn, chỉ có cùng nàng ở chung một chỗ, hắn mới an tâm, người khác ở cùng, hắn đều là không thích, ngay cả Tiểu Ngư nhi, hắn cũng chỉ miễn cưỡng tiếp nhận thôi.

Nam An vương biết ở tình huống trước mặt, trong cung xác thực rất nguy hiểm, nếu để cho người kia biết hoàng thượng còn sống, chỉ sợ toàn bộ Huyền Nguyệt sẽ tinh phong huyết vũ, bất quá dù gió mưa này có lớn hơn nữa, hắn cũng có nghĩa vụ cùng nương nương bảo vệ tốt hoàng huynh, bằng không sẽ tiện nghi cho người khác. “Hoàng huynh, ta là Lưu Chiêu a, ngươi đi theo ta đi, ta sẽ không hại ngươi.” Nam An vương chân tình mở miệng, Mộ Dung Lưu Tôn cuối cùng cũng bớt thời giờ liếc mắt nhìn Nam An vương, bất quá thần sắc vẫn lạnh như băng sương, cũng không có vì lời nói của Lưu Chiêu mà nhận thức hắn, ngược lại mi tâm nổi lên lệ khí, lành lạnh lướt qua, cuối cùng rơi xuống trên mặt Thanh Dao.

“Nương tử, vậy ngươi rất nhanh đến gặp ta sao?” “n, rất nhanh, chỉ cần Lưu Tôn ngoan ngoãn nghe Lưu Chiêu nói, nương tử rất nhanh sẽ đi tìm gặp ngươi, ta nhất định sẽ chữa hết bệnh cho Lưu Tôn, khi đó, chúng ta sẽ trở về, đích tay diệt trừ người hại ngươi.” Câu nói kế tiếp đối với Lưu Tôn hiện tại đã không có bao nhiêu ý nghĩa, tất cả lực chú ý của hắn là ở câu nói phía trước, cuối cùng không cam lòng ngập ngừng mở miệng: “Được rồi, nương tử, ngươi nhất định phải tới đón ta a.”

“Được.” Thanh Dao nhìn hắn không yên lòng từng lần một dặn dò nàng, ánh mắt như có sương mù, kỳ thực nàng đâu muốn rời đi hắn, hình dạng này của hắn, rời khỏi nàng rồi, nàng còn lo lắng hơn? Bất quá lúc này chỉ cần có thể bảo vệ tính mạng của hắn, bảo nàng làm cái gì nàng đều nguyện ý, hôm nay Tây Môn Tân Nguyệt qua đây, tuy rằng nàng ta cái gì cũng không tìm được, thế nhưng đã sinh lòng nghi ngờ, mà hiện tại nàng ta có bộ dạng thất hồn lạc phách, lấy cá tính đa nghi của Thượng Quan Hạo, có lẽ sẽ tra ra chuyện hoàng thượng còn sống, nếu như biết việc này là nàng làm, tất nhiên sẽ thương tổn rất nhiều người, cho nên nàng chỉ có thể trấn định mà ở lại trong cung, làm cho hắn không lời nào để nói. Thanh Dao trấn an Lưu Tôn xong, quay đầu nhìn Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu, bình tĩnh mở miệng: “Ngươi đừng đem hắn an trí ở Nam An vương phủ, mà hãy an bài ở bên ngoài, đem hắn đưa đến bờ sông đông giao cách Lâm An thành mười dặm, những người đó sẽ thu nhận hắn, ghi nhớ kỹ ngàn vạn lần không thể lộ ra dấu vết gì.”

“Dạ, nương nương.” Nam An vương gật đầu, nào dám có chút chủ quan, trịnh trọng gật đầu, Thanh Dao quay đầu nhìn phía Minh Nguyệt, Minh Nguyệt võ công cao cường, y thuật lại tốt, hắn bây giờ đã thật tình xem nàng là chủ tử, vì vậy đối với mệnh lệnh của nàng, là trăm phần trăm nghe theo, có hắn theo Lưu Tôn, nàng rất yên tâm, mặt khác còn có Thẩm Ngọc nữa. “Minh Nguyệt, ngươi cố gắng chiếu cố hoàng thượng, nhất định phải mau chóng loại bỏ máu bầm trong đầu hoàng thượng, còn Thẩm Ngọc nữa, ba người các ngươi người cần phải bảo vệ tốt hoàng thượng.”

“Dạ, nương nương.” Ba người song song gật đầu, trong tẩm cung bao phủ một tầng ngưng trọng. Thanh Dao quay đầu nhìn Lưu Tôn, thấy trên ngũ quan tuấn mỹ của hắn thật sự không muốn, còn không quên lay lay tay dặn dò nàng: “Nương tử, đừng quên tới đón ta.”

“Được, ngươi nhất định phải nghe theo Nam An vương nói, nương tử rất nhanh sẽ đi đón ngươi.” “n, ta sẽ ” Lưu Tôn hiếm khi yên tĩnh, bất quá đối mặt với Nam An vương cùng Minh Nguyệt, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng, như phủ lên đó một tầng hàn băng, phòng ngừa cảnh giới, nhưng cũng may hắn không có phản kháng, như vậy là đủ rồi, ba người nào dám tính toán thái độ của hắn. “Đi nhanh đi.”

“Dạ” Nam An vương ở phía trước dẫn đường, Minh Nguyệt vươn tay lôi kéo Lưu Tôn, mấy đạo thân ảnh rất nhanh biến mất ở trong tẩm cung, Thanh Dao quét mắt liếc mắt nhìn Băng Tiêu một cái, rồi chậm rãi mở miệng: “Ngươi ở phía sau đưa tiễn, nhìn xem chỗ tối có ai theo dõi hay không, nếu như có, một cũng không để lại.” Sát khí bốc tận trời, Băng Tiêu thấy vậy gật đầu, thân thể co rụt lại, đã xuyên cửa sổ mà đi. Trong đêm gió lạnh theo cửa sổ xông vào, Thanh Dao rụt vai một chút, chỉ cảm thấy thiếu hắn tẩm cung thật quá lớn quá lạnh.

Nguyên lai yêu một người, có hắn liền có toàn bộ thế giới, lời này một chút cũng không giả. “Nương, chúng ta vì sao không theo phụ hoàng cùng nhau ly khai?” Tiểu Ngư nhi có chút mê man, nàng thấy phụ hoàng cùng mẫu thân có chút khó khăn khi chia lìa, nếu như thế hà tất xa nhau, nếu các nàng muốn chạy, ai cản được chứ.

Tầm mắt như có sương mù của Thanh Dao từ ngoài cửa sổ thu hồi lại, Mạc Sầu đi tới đóng cửa. Trong phòng đã vang lên giọng nói lành lạnh: “Chúng ta đi, chỉ sợ ngày mai mười mấy miệng ăn của Mộc phủ, còn có người của Thái Phó tự khanh Liễu gia, cùng các đại thần trong triều có dính dấp với Mộc gia, một cũng chạy không khỏi lao ngục tai ương, vì thế chúng ta phải lưu lại, bất động thanh sắc tìm một lý do, để thuận lợi xuất cung, hoặc là nương để cho người nam nhân kia hãm hại mà phải xuất cung.” “Nha” Tiểu Ngư nhi gật đầu, ngước lên đôi mắt sáng, đáy lòng có một chút bất an, chậm rãi mở miệng: “Nương, chỉ sợ mọi việc vị tất được như ý.”

“Trước từ từ rồi hãy nói, nói chung phải đợi sau khi công chúa đám cưới, cũng không thể phủi tay mặc kệ chuyện của cô ngươi.”.