Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 495

Chương 142.2

Thanh Dao thở dài, không nghĩ tới tai nạn lớn nhất của nàng cùng Lưu Tôn không phải là thống nhất thất quốc, cũng không phải Vô Tình, mà là tên Thượng Quan Hạo âm hiểm tiểu nhân này, hắn không chỉ thái độ làm người âm hiểm mà còn dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, nhưng võ công thì lợi hại, tiểu nhân như vậy rất là khó đối phó nhất, hiện tại hắn còn sủng hạnh Mai phi cùng các phi tần, dù cho các nàng đem chân tướng đưa ra, chỉ sợ cũng chưa chắc có thể trấn áp được một đám người trong triều đình kia, hơn nữa Lưu Tôn hiện tại tâm trí thấp, nếu như hắn tỉnh táo thì thôi, đối phó người nam nhân kia sẽ không khí, vì hắn vốn chính là hoàng đế, nhưng bây giờ trên tay các nàng không có là bài tốt nào, vì thế chỉ có thể cẩn thận mà hành sự. “Dạ.” Thanh Dao gật đầu, Mạc Sầu lập tức đến bên người, một lát sau, Băng Tiêu từ bên ngoài đi tới, nhỏ giọng mở miệng: “Nương nương, bọn họ trong lúc xuất cung, dọc theo đường đi cũng không có trở ngại, nương nương yên tâm đi “

Thanh Dao gật đầu, sợ rằng chuyện lần này Tây Môn Tân Nguyệt đã cực lực che giấu, nàng ta bây giờ không dám tùy tiện lộn xộn, bởi vì lộ ra một điểm dấu vết nào, những ngày còn lại đừng nghĩ quá sống yên ổn, Thượng Quan Hạo sẽ không bỏ qua cho nàng ta. Cho nên nàng ta chỉ có thể ngầm tìm hiểu, không kinh động đến Thượng Quan Hạo. Chẳng qua Thượng Quan Hạo không phải chỉ được hư danh, ở hoàng cung, hắn đã xếp cơ sở ngầm của mình đông đảo, cho nên đêm nay giờ tý, hắn đang ở trong Thất điện sủng hạnh Vân phi, lúc cá nước thân mật mới vừa gia nhập cao trào, liền nghe được ngoài cửa điện truyền đến thanh âm thái giám nóng ruột bẩm báo: “Hoàng thượng, hoàng thượng?”

Trong tầng tầng sa mạn, Vân phi sung sướng ngâm khẽ, nên vẫn không nghe theo hừ lạnh: “Hoàng thượng, thiếp thân còn muốn?” Thân thể mềm mại như rắn không có xương leo lên người nam tử tinh tráng, thỉnh thoảng trên dưới lay động, tựa như thuyền lớn ở trên biển, đã thoải mái lại hưởng thụ. Một điện đầy sắc diễm ám muội, không khí tình dục len lỏi ở mỗi ngõ ngách, bất quá nam tử kia đã dừng lại động tác, bởi vì hắn nghe được thái giám ngoài cửa điện là người của hắn, lúc này tên kia qua đây, tất nhiên là có chuyện trọng đại, bằng không làm sao có can đảm phá hư chuyện tốt của hắn, nghĩ vậy, hắn thản nhiên bứt ra, nhìn cũng không nhìn nữ tử dưới thân đang co quắp như trong đầm nước, hắn chậm rãi xuống giường cầm lấy áo lót màu trắng vắt trên bình phong, lạnh lùng mở miệng.

“Tiến vào.” Tiểu thái giám chạy vội vào, giương mắt liếc nhìn, chỉ thấy một thân thể trắng bóng đang co ở trên giường lớn, thì ngực cứng lại, vội vàng gục đầu xuống mắt cũng không dám nhìn nữa, cẩn thận tiến lên, ở bên tai hoàng thượng nói vài câu, sắc mặt của nam tử tuấn mỹ trong nháy mắt xấu xí đến cực điểm, đôi mắt đen toàn mũi nhọn lạnh lẽo, ngẩng đầu lên với cái nhìn thị huyết lệ khí. “Việc này ngươi đã điều tra rõ ràng?”

“Tiểu nhân đã điều tra, còn cứu một bà tử, nàng nói Thục phi nương nương từng lệnh cho các nàng trông nom một thái giám, chẳng qua những người kia nói hắn không giống thái giám, tính tình tàn bạo, không ai dám tới gần.” “Khốn kiếp.” Bàn tay giơ lên, chưởng phong đánh ra, tiểu đồng trên hương án bị đánh bay, hương tro bên trong bay tứ tán, tràn ngập khắp tẩm cung sắc mùi tục tĩu.

Trên giường lớn, Vân phi lúc trước lòng vẫn còn oán khí, lúc này cũng không dám thở mạnh, tuy rằng không biết xảy ra chuyện gì, bất quá nàng biết nhất định có liên quan với Thục Phi, chẳng lẽ Thục phi đã làm cái gì chọc giận hoàng thượng. “Đi, bãi giá Xây Dương cung.” Hoàng thượng ra lệnh một tiếng, tiểu thái giám kia thở dài một hơi, lập tức ở phía trước dẫn đường, một đám người ùn ùn rời khỏi Thất điện đi hướng Xây Dương cung.

Xây Dương cung lúc này chìm đắm ở trong một mảnh bóng đêm, cô tịch không tiếng động, những đám sương lượn lờ, đọng thành giọt rơi xuống mặt đất, khiến nó đầy hơi ẩm. Thanh âm thái giám lanh lảnh vang lên: “Hoàng thượng giá lâm.” Trong bóng đêm thanh âm này bén nhọn như một thanh đao, Tây Môn Tân Nguyệt vừa đi vào giấc ngủ lập tức tỉnh lại, kinh hãi đảm chiến suy đoán, hoàng thượng lúc này tới đây làm gì, đáy lòng hiện lên bất an, tổng cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì đó?

Liên Yên đích thân hầu hạ chủ tử đứng lên, đi đến đại điện nghênh giá, hai người mới ra khỏi tẩm cung, liền nhìn thấy hoàng thượng đã đến trước mặt, con ngươi âm trầm, khuôn mặt dữ tợn, lúc này ở dưới ánh nến chiếu rọi xuống, hoàn toàn xa lạ, tựa hồ thay đổi thành một người khác, Liên Yên bị hù doạ không dám nhìn lên, vội vàng quỳ xuống. “Tham kiến hoàng thượng.” Hoàng thượng tựa hồ giận dữ, giơ lên một cước, thẳng tắp đem Liên Yên đá bay ra ngoài, một cước này dùng mười phần lực đạo, làm lòng ngực Liên Yên đau đớn dị thường, không thể chịu nổi mà ngất đi, Tây Môn Tân Nguyệt nhìn hoàng thượng như vậy, chỉ hoảng sợ kêu lên: “Liên Yên, Liên Yên.”

Chuẩn bị chạy ra bên ngoài, Thượng Quan Hạo đâu cho nàng cơ hội như vậy, bàn tay to nhấc lên liền kéo nàng đi vào tẩm cung, vòng qua bình phong, bốp một tiếng đem nàng ném trên mặt đất, sắc mặt âm trầm xoay người ngồi vào mềm trường kỷ, thanh âm băng hàn mở miệng. “Ngươi là muốn tự mình nói, hãy để cho người ta khai ra?” Tây Môn Tân Nguyệt đại thể đã đoán ra Thượng Quan Hạo đã biết cái gì, ánh mắt một mảnh u ám, môi cũng trắng luôn, nhưng đối mặt với nam nhân dữ tợn này, nàng lại không có dũng khí để thừa nhận, thầm nghĩ khiếp đảm trốn tránh: “Hoàng thượng nói cái gì đó, thiếp thân không rõ?”

“Không rõ? Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa rơi lệ a.” “Hoàng thượng?” Tây Môn Tân Nguyệt kêu rên, kiên quyết không nói ra, nàng không biết tin tức làm sao mà tiết lộ ra ngoài, hai bà tử kia rõ ràng bị nàng xử lý, làm sao mà Thượng Quan Hạo biết đây, hay là hắn chỉ suy đoán, cho nên nếu nàng mạo muội nói ra, tức không phải tự mình tìm đường chết sao, vì thế vẻ mặt mang sự ủy khuất, tựa hồ không biết Thượng Quan Hạo nói vậy là có ý gì?

Thượng Quan Hạo thấy nàng không biết hối cải, sắc mặt càng chìm, hướng ra phía ngoài kêu một tiếng: “Đem người mang vào.” “Dạ” lập tức có thái giám đi đến, trong tay hai tiểu thái giám là một bà tử tuổi già, bà tử kia vừa ngẫn đầu liền nhìn thấy Tây Môn Tân Nguyệt, nhịn không được kêu lên “Nương nương, người thật ác tâm a, nô tỳ làm sai cái gì? Người lại muốn đem các nô tỳ dìm vào đáy hồ?” Tây Môn Tân Nguyệt vừa nhìn thấy bà tử này, nói cái gì cũng nói không nên lời, thân thể hư mềm co quắp ngã qua một bên, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, sắc mặt như tro tàn, trong óc rất nhanh lóe ra cách làm thế nào để tự cứu mình tránh thoát một kiếp này?

“Hoàng thượng bỏ qua cho thiếp thân một mạng, thiếp thân biết đã làm sai rồi, hoàng thượng tha mạng a?” “Người kia đâu?” Thượng Quan Hạo cắn răng, chỉ cần người kia sống, mộng đẹp của hắn liền không có khả năng trở thành sự thật, chỉ cần kẻ đó còn sống một ngày, hắn liền không xong, ngôi vị hoàng đế này vốn không phải của bản thân, hắn chỉ bất quá mạo danh thay thế mà thôi, nếu như người nam nhân kia trở lại trong cung, chỉ sợ không còn vị trí này cho hắn, hắn nghĩ đến tất cả mọi chuyện đều hủy ở trên tay Tây Môn Tân Nguyệt thì hàm răng nghiến kẽo kẹt.

“Không thấy, thiếp thân không biết hắn bị ai bắt đi?” “Bắt đi?” Thượng Quan Hạo bỗng nhiên nở nụ cười, khuôn mặt lúc sáng lúc tối, thân hình đột nhiên đứng dậy, trực tiếp đi tới, con ngươi của hắn hằn lên tia máu đỏ tươi, cả người đã lâm vào điên cuồng, Tây Môn Tân Nguyệt vừa nhìn thấy hình dạng này của hắn, sớm biết trong lòng hắn sát ý đã nỗi lên, chỉ sợ đứa nhỏ trong bụng cũng bảo vệ không được nàng, chỉ biết liên tục dập đầu: “Hoàng thượng, người bỏ qua cho thiếp thân đi, người kia đã ngu si, căn bản cái gì cũng không biết, hoàng thượng bỏ qua cho ta đi?”

Lúc Tây Môn Tân Nguyệt cầu xin tha thứ, bà tử vẫn nhìn nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, vừa thấy Thượng Quan Hạo đi tới, lại càng hoảng sợ, chỉ vào Thượng Quan Hạo nói lắp bắp: “Người kia cùng hoàng thượng hình như? Hình như?” Lời nói của nàng còn chưa dứt, bàn tay Thượng Quan Hạo đã nhấc lên, rắc một tiếng vang lên, cái cổ thanh thúy kia đã gãy, đầu bà tử cùng thân thể đã đứt ra, chỉ có một lớp da dính liền ở chính giữa, ánh mắt mở thật to, chết không nhắm mắt, hai tròng mắt nhìn chằm chằm Tây Môn Tân Nguyệt, Tây Môn Tân Nguyệt nhìn thấy thủ đoạn thị huyết tàn hận như vậy, đã sớm sợ ngây người, hét ầm lên. “Hoàng thượng, ta mang thai cốt nhục của ngươi? Hoàng thượng ngươi tha cho ta đi.”

“Người vì trẫm sinh con còn nhiều mà, thêm ngươi cũng không nhiều, thiếu ngươi cũng không ít.” Thượng Quan Hạo lãnh huyết mở miệng, hắn nói xong tay đã duỗi qua đây, tuy rằng Tây Môn Tân Nguyệt có võ công, nhưng nàng biết công phu của mình ở trước mặt nam nhân này, chẳng qua là tiểu nhi làm xiếc, chỉ cần hắn ra tay, mình hẳn phải chết mà không thể nghi ngờ, Tây Môn Tân Nguyệt sắc mặt tái nhợt, thân thể lùi vào bên trong, đáng thương mở miệng. “Hoàng thượng, người nọ rời khỏi rồi, chỉ sợ sẽ quay đầu trở lại, chẳng lẽ ngươi không cần thế lực của Tây Môn gia sao? Nhiều người sẽ thêm một phần thế lực, nếu như ta xảy ra chuyện, chỉ sợ cha ta vị tất sẽ giúp ngươi, đến lúc đó nói không chừng còn giúp đỡ người kia?”

Lời này của nàng đã có một chút tác dụng, tay Thượng Quan Hạo cách xa cổ của nàng khoản hai phân, bàn tay đột nhiên nắm chặt, gân xanh trải rộng, tiếng nói lạnh lẻo vang lên. “Hôm nay tất cả đều là ngươi gây ra, nếu như ta thực sự xảy ra chuyện, nhất định sẽ làm cho Tây Môn gia các ngươi chôn cùng.” Thượng Quan Hạo nói xong, vung tay lên một cái tát vang dội hiện lên, Tây Môn Tân Nguyệt bị hắn nặng nề đánh một bạt tai, chỉ làm gương mặt sưng lên, đầu ong ong, lỗ tai cũng vang lớn, thân thể suy yếu ngã một bên, mấy ngày liên tiếp lòng dày dò sợ hãi, hơn nữa còn mang thai, thân thể của nàng vốn rất suy yếu rồi, lúc này còn bị người nam nhân này ra đòn hiểm, càng nghĩ càng thống khổ, càng nghĩ càng hối hận, nước mắt ào ào chảy xuống, thế nhưng trên đời không có bán hối hận, nàng cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước.

“Nói đi, lúc đầu là xảy ra chuyện gì?” Thượng Quan Hạo vừa mở miệng, tiểu thái giám kia kéo bà tử bị giết rời khỏi tẩm cung, trong cung này biết ít vẫn là tốt nhất, để tránh tính mạng khó giữ..