Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 496

Chương 142.3

Tây Môn Tân Nguyệt khóe môi tràn ra máu, trong miệng một mảnh tinh hồng, dùng dằng sửa thắt lưng lại để quỳ tốt, sau đó chậm rãi nhìn Thượng Quan Hạo, cũng không dám lừa gạt thêm nữa, từng chữ từng lời mở miệng. “Ngày ấy ngươi đánh chết người kia, mệnh lệnh mấy người tiểu thái giám Xây Dương cung đem thi thể hắn dìm vào hồ nhân tạo, sau đó giết mấy tiểu thái giám kia, ai biết người nọ mạng lớn, còn có một hơi đó, lúc đó đúng Phùng A Cửu đi qua, phát hiện chuyện liền giết mấy người tiểu thái giám kia, chuẩn bị đem hắn mang đi, khi đó ta muốn nhìn xem hắn có phải thật đã chết hay không, liền đi theo qua đó, thấy được một màn A Cửu làm, bởi vậy liền đem người kia đoạt lại, A Cửu bởi vì sợ ngươi biết, chỉ phải buông tay, đem người kia giao cho ta.” Tây Môn Tân Nguyệt nói xong, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, mặc dù như vậy, nàng cũng có thể cảm nhận được Thượng Quan Hạo nồng nặc sát khí.

“Ngươi làm chuyện tốt?” Thượng Quan Hạo dùng sức kỷ trà cao bên cạnh, liền phát ra tiếng vang kịch liệt, vô cùng lạnh lẻo hung tàn mở miệng: “Như vậy hắn vì sao đang êm đẹp lại mất tích, ngươi không phải nói phái chuyên gia coi chừng hắn sao?” “Phải, ta đã phái người coi chừng hắn, còn khóa tay chân hắn lại, bởi vì đầu óc hắn bị gia chạm, nên rất hay phát cuồng, vì thế thiếp thân sợ hãi, trong lúc ý thức hắn bắt đầu mơ hồ liền khóa tay chân hắn lại, nhưng mà hắn lại không thấy, nhất định là có người cứu đi hắn?

Vừa nghĩ tới có người cứu đi hắn, Thượng Quan Hạo sắc mặt âm trầm đặc biệt xấu xí, người cứu đi hắn không phải là hoàng hậu chứ. Nữ nhân kia lần này tiến cung vẫn rất yên tĩnh, hoàn toàn không giống nữ nhân hưu đế trước kia, nghe đồn lúc đầu nàng chỉ vì Huyền đế dâng một phi cũng chịu không nổi, hiện tại hắn dâng một đống phi tử tiến cung, nàng vẫn thờ ơ, không phải đã sớm nhìn ra kẽ hở sao, biết hắn là giả đi. Nghĩ đến đây, Thượng Quan Hạo liền đứng ngồi không yên, hắn thật vất vả mới có được ngôi vị hoàng đế này, tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào đến phá hư, vì thế nữ nhân kia nhất định phải chết, như nếu không phải nàng cướp đi hoàng thượng thật thì còn ai vào đây, mà có thể bất động thanh sắc đem người mang đi.

Thượng Quan Hạo khuôn mặt âm trầm nhìn lướt qua Tây Môn Tân Nguyệt, nữ nhân này bây giờ một mảnh thê thảm, gương mặt sưng đến lợi hại, tóc tai bù xù, đâu còn đáng yêu xinh đẹp mềm mại như trước, mà khi hắn nhớ đến nàng còn làm ra những chuyện như vậy, thì càng tàn nhẫn thêm, Tây Môn Tân Nguyệt vừa nhìn thấy hoàng thượng đi tới, vội vã cầu khẩn: “Hoàng thượng, thiếp thân sau này không dám nữa.” “Kể từ hôm nay đóng cửa xây dương cung, ngoại trừ có ý chỉ của trẫm, bằng không, không cho phép ra khỏi Xây Dương cung một bước.” “Dạ” Tây Môn Tân Nguyệt lên tiếng trả lời, bây giờ nam nhân này sát khí đầy trời, nàng đâu còn dám làm trái ý của hắn, chỉ cung kính lĩnh mệnh, đợi đến ngoài cửa điện vang lên thanh âm của tiểu thái giám: “Hoàng thượng khởi giá hồi cung.”

Nàng cũng nhịn không được nữa liền thất thanh khóc lên, đây đều là tự mình làm nghiệt a, lúc đầu sao lại tin người nam nhân này, kẻ này căn bản là lang sói khoát da người a, nếu không phải mình mang Tây Môn gia ra, chỉ sợ hắn sẽ không chớp mắt mà giết nàng, ngay cả thân sinh cốt nhục của mình đều không để vào mắt, trên đời tại sao có thể có người như thế. Tây Môn Tân Nguyệt khóc đến thê thảm không gì sánh được, tỳ nữ Liên Yên từ bên ngoài đi vào, che ngực lại nhưng không nhịn được phải ho khan, ho một tiếng liền phun ra một búng máu, nàng bị người nam nhân kia đá trọng thương, chỉ sợ thời gian không còn nhiều, Liên Yên nhìn tiểu thư luôn luôn cao quý lại đụng phải đối đãi này, liền đi qua ôm lấy nàng, chủ tớ hai người khóc thành một đoàn: “Tiểu thư, tiểu thư của ta, Liên Yên chỉ sợ sống không được nữa, sau này ngươi phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ a?” “Liên yên, ngươi đừng làm ta sợ, ngươi đừng làm ta sợ “

Lúc này Tây Môn Tân Nguyệt tựa như người chết đuối nắm chặt lấy Liên Yên, thế nhưng liên yên chỉ có thể suy yếu cười cười, lại khụ một cái, khóe môi tràn ra máu, Tây Môn Tân Nguyệt hướng ra phía ngoài kêu to: “Người đến, truyền ngự y, truyền ngự y a.” Bên ngoài tẩm cung đi tới hai tiểu thái giám, cung kính phúc thân thể một chút, lạnh lùng mở miệng: “Hoàng thượng hạ chỉ, mọi người ở Xây Dương cung không cho phép đi ra ngoài, không cho phép thỉnh y, xin nương nương đừng làm khó dễ chúng tiểu nhân.” Nói xong liền lui ra ngoài, những nô tài trong cung vốn chính là nhất thể với chủ tử, một ngày chủ tử được sủng ái, thì gà chó lên trời, một ngày gặp rủi ro, thì chó lợn không bằng.

Liên Yên nhìn thấy tiểu thư thương tâm liền chậm rãi mở miệng: “Tiểu thư, ta không sao người an tâm nuôi dưỡng thân thể đi, tiểu thư, xin nghe Liên Yên một lời, tìm một cơ hội chạy ra khỏi cung đi thôi, tìm một nơi không ai biết người mà ở a.” “Liên yên?” Tây Môn Tân Nguyệt lần thứ hai khóc lên, thanh âm này trong bóng đêm như u linh gào thét…

Bởi vì người kia không thấy, nên Thượng Quan Hạo lòng nóng như lửa đốt, lúc này có khả năng nhất chính là hoàng hậu đã cứu người kia đi, những biểu hiện gần đây của nàng, rất hiển nhiên đã phát hiện hắn là giả mạo, sở dĩ nàng bất động thanh sắc, chỉ sợ vì cứu người nam nhân kia, chẳng lẽ người kia hiện tại ở Phượng Loan cung, nhưng mình nên dùng lý do gì để đi lục soát cung đây? Lưu Ly cung, Thượng Quan Hạo nhíu mài suy nghĩ sâu xa, tới giờ sửu canh ba, liền toát ra một chủ ý, rất nhanh bố trí hành động. Ánh sáng xanh tráng bao phủ toàn bộ hoàng cung, hơi sương mù mỏng lượn lờ, cuối mùa thu hoa cỏ vốn đã đơn điệu, lúc này càng phát ra vẻ tái nhợt, ở trong mà sương lạnh chập chờn.

Bỗng nhiên một tiếng thét bén nhọn vang lên phía chân trời. Tiếp theo toàn bộ hoàng cung đều run rẩy, bởi vì có người ám sát hoàng thượng, thị vệ trong cung toàn bộ náo động. Hoàng thượng hạ chỉ, bất luận mỗi cung mỗi điện, một cũng đều không buông tha, nhất định phải lục soát ra nơi thích khách ẩn thân, không thể để cho thích khách thương tổn được người khác.

Trời còn chưa sáng, Thanh Dao đang ngủ rất ngon, bởi vì Lưu Tôn đã xuất cung, tảng đá trong lòng nàng đã rơi xuống đất, vì thế ngủ được đặc biệt sâu, cho tới khi bên ngoài tẩm cung vang lên tiếng bước chân hổn độn, mắt của nàng đột nhiên mở, nhìn Mạc Sầu đang từ bên ngoài chạy vào : “Đã xảy ra chuyện gì?” “Bẩm nương nương, nói có thích khách ám sát hoàng thượng, vì thế hoàng thượng hạ chỉ, lục soát các cung, hiện tại có thị vệ ở bên ngoài Phượng Loan cung , nương nương xem………?” Thanh Dao nâng mi, mặt sắc nghiêm lại, trong lòng hiện lên một cái ý niệm trong đầu, chỉ sợ thích khách là giả, đến lục soát cung mới là thật, như vậy chuyện hoàng thượng còn sống Thượng Quan Hạo đã phát hiện, e là bước kế tiếp có chút khó khăn, Thanh Dao trấn định xoay người đứng lên, ý bảo Mạc Sầu hầu hạ nàng cùng Tiểu Ngư nhi thức dậy, hai mẹ con thu thập xong, đi ra tẩm cung, chỉ thấy trước cửa đại điện, đứng thẳng nhất bang thị vệ, võ trang đầy đủ, thế tới rào rạt, bất quá khi đối mặt với hoàng hậu họ vẫn không dám khinh thường, mọi người cung kính thi lễ.

“Tham kiến hoàng hậu.” “Miễn lễ.” Thanh Dao đạm nhiên vung tay lên, ống tay áo rộng thùng thình màu trắng như mây khi vung lên tạo thành một trận gió mát, hương thơi bay khắp đại điện, cả đám thị vệ có chút khinh nhờn nào, cúi đầu không dám lộn xộn, Thanh Dao chậm rãi ngồi xuống, nhàn nhạt hỏi: “Hoàng thượng không có sao chứ? Không làm cho thích khách đắc thủ chứ.”

“Hoàng thượng trúng một kiếm, bất quá cũng không đáng ngại, bởi vì sợ thích khách trốn vào cung điện khác, thương tổn đến các nương nương, vì thế hoàng thượng mệnh lệnh thuộc hạ nhất định phải nghiêm tra, một cung điện đều không buông tha.” Xem ra nam nhân kia ở trong cung đã bày cơ sở ngầm, không nghĩ tới trong thời gian ngắn như vậy, hắn đã trọng dụng một nhóm người, tâm tư tính toán thật cẩn mật, bao gồm cả chuyện hắn nạp phi, tất cả đều lót đường vì sau này, có lẽ hắn từng nghĩ qua, nếu như có một ngày bị lộ ra thân phận, như vậy vẫn có một ít đại thần hướng về hắn trung thành, thì còn có ái lật đổ được hắn. Chỉ là hiện tại hắn phát hiện ra hoàng thượng, sợ rằng kế tiếp, bên trong hoàng thành bắt đầu dấy lên tinh phong huyết vũ, ngay cả mình cũng trốn không xong?

Thanh Dao phất phất tay: “Hoàng thượng có lòng, các ngươi lục soát đi, bất luận một chỗ cũng không thể buông tha, ngàn vạn đừng làm cho thích khách trốn ở nơi đó? Nếu làm bị thương bản cung, hoàng thượng nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi.” “Dạ.” Những thị vệ này vốn là phụng chỉ làm, tình hình cụ thể và tỉ mỉ trong đó cũng không biết, chỉ nghĩ là Đế hậu ân ái, đâu biết rằng đây là điềm báo trước.

Một đội thị vệ phân tán ra, rất nhanh tìm tòi khắp tẩm cung. Thanh Dao lấy ánh mắt ý bảo Mạc Sầu cùng Băng Tiêu, hai người lập tức gọn gàn cùng đi theo thị vệ này, tuy rằng trong cung không có ai, nhưng nàng vẫn phải cẩn thận, không thể để người ta nói, nếu như Thượng Quan Hạo cố tình vu khống, làm sao lại để cho hắn đắc thủ chứ. Một phen lục soát xong, không có gì cả.

Thanh Dao đang cầm trà áng, nhàn nhạt nhíu mày, cẩn thận tỉ mỉ hỏi: “Không có gì cả sao?” “Nương nương, không có, nương nương an tâm đi” thị vệ trưởng ôm quyền cung kính thối lui, dẫn một đám người ly khai Phượng Loan cung. Trên đại điện cuối cùng cũng an tĩnh lại, Mạc Sầu và Băng Tiêu đi tới trước mặt chủ tử, cẩn thận mở miệng: “Chủ tử, kế tiếp phải làm sao bây giờ?”

“Chỉ sợ người kia đã sinh nghi, mới nói có thích khách, thích khách này chưa chắc là thật, hắn chỉ muốn lục soát ra hoàng thượng ở nơi nào? Xem ra rất nhanh hắn sẽ động thủ, chúng ta liền nương theo hắn ra tay nà xuất cung đi, hiện tại đã có người ở bên ngoài Phượng Loan cung giám thị, hai ngày này ngàn vạn lần chớ lộn xộn, đợi đến ngày công chúa đại hôn, Mạc Sầu thừa cơ xuất cung một chuyến, đi về tướng phủ, bảo Mộc gia nhân cùng người của Triệu gia lập tức ly khai Lâm An thành, chờ sự tình thế sáng toả rồi hãy trở về.” Thanh Dao sắc mặt ngưng trọng phân phó xong, Mạc Sầu gật đầu, chẳng qua sắc mặt có chút chần chừ. “Lão gia nếu hỏi tới, ta phải nói như thế nào?”

“Ăn ngay nói thật, hay nói hoàng thượng trong cung là giả, bất quá bảo hắn đừng đường hoàng đi ra ngoài, mặt khác bên Thái Phó tự khanh Triệu gia hãy để lão gia đi thông tri bọn họ, lão gia nói, bọn họ sẽ tin tưởng.” Mạc Sầu gật đầu, trong lòng mọi người đều nặng trịch, thật không biết kế tiếp còn sẽ phát sinh chuyện gì nữa? Thượng Quan Hạo không phải quân tử, nhiều nhất chỉ là tiểu nhân, trên đời khó khăn nhất chính là gặp phải tiểu nhân, mà còn là một tiểu nhân có năng lực

.