Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 497

Chương 142.4

Ngày năm tháng mười một. Ngày công chúa đại hôn, sáng sớm trong ngoài Trường Lạc cung, ba tầng ngoài ba tầng trong đứng thẳng rất nhiều người, lễ bộ phái ra một đám người đến tự mình chủ trì đại hôn của công chúa, thế nhưng công chúa không để cho bất luận kẻ nào tiến vào đại điện Trường Lạc cung, mắt thấy giờ lành đã tới, ngoài điện mọi người hai mặt nhìn nhau, đang lâm vào thế khó xử, lễ nghi quan lúc này đang suy nghĩ có nên đi thông tri cho hoàng thượng hay không, thế nhưng nghe nói hai ngày trước hoàng thượng bị người ta ám sát, chuyện này nếu kinh động hoàng thượng, chỉ sợ sẽ giận chó đánh mèo đến trên đầu lễ bộ bọn họ . Đúng lúc này, xa xa vang lên thanh âm thái giám: “Hoàng hậu nương nương giá lâm, công chúa giá lâm.” “

Mọi người thở dài một hơi, chỉ cần hoàng hậu nương nương qua đây, hẳn sẽ không có vấn đề gì, đám người đều quỳ lạy xuống “Tham kiến hoàng hậu nương nương, công chúa điện hạ.” “ “Đứng lên đi” Thanh Dao gật đầu, nhìn cục diện bế tắc trước mắt, trong lòng liền hiểu rõ, nhất định là Tinh Trúc không chịu gả đi, tiểu nha đầu này tâm tư thật đúng là kiên định mà. Thanh Dao con ngươi sâu u đi xuống, nhàn nhạt mở miệng: “Tất cả đứng lên đi.” “Tạ nương nương” mọi người đứng dậy cung kính lui qua một bên.

Thanh Dao nhìn phía lễ nghi quan, tùy ý hỏi: “Có phải công chúa không muốn gả hay không?” “Dạ, nương nương, mắt thấy giờ lành muốn tới, thế nhưng công chúa còn không có chuẩn bị gì cả, ngươi xem việc này?” Lễ nghi quan vẻ mặt khó xử, Thanh Dao câu ra nụ cười yếu ớt: “Công chúa là tiểu hài tử, vừa đại hôn, lại không ai ở cùng, trong lòng khó tránh khỏi lo nghĩ, bản cung đi vào khuyên nàng hai câu, rất nhanh sẽ tốt, các ngươi đừng nóng lòng, sẽ không lầm ngày tốt giờ lành.”

“Tạ nương nương.” Lễ nghi quan cuối cùng cũng yên lòng, ngẩng đầu lên gặp thân ảnh xinh đẹp thanh lệ đang thản nhiên lên thềm đá, tiến vào đại điện, trong không khí như giữ lại mùi vị hoa cỏ thơm ngát dễ ngửi vô cùng. Thanh Dao dẫn Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu đi qua đại điện, hướng nội điện phía sau đi đến, người còn chưa tiến vào, liền nghe được từ tẩm cung, thỉnh thoảng truyền đến tiếng vang lốp bốp, thật không biết lại phá hủy bao nhiêu đồ đây, nàng đi tới phụ cận, mơ hồ nghe được thanh âm Lam Y vang lên.

“Công chúa, người đừng lo lắng, hoàng hậu nương nương không phải đã nói rồi sao? Sẽ để người gả cho Hoa thị vệ.” “ “Thế nhưng gần nhất trong cung xảy ra nhiều chuyện lắm, ta sợ hoàng tẩu đã quên, nếu như nàng quên, ta không phải thực sự gả cho Nguyễn Tử Mặc sao, ta không cần.” Giọng nói của Tinh Trúc lộ ra thê lương, còn mang theo nghẹn ngào, Thanh Dao thở dài, tiểu nha đầu này đối với mình thật đúng là không có lòng tin, hay hoặc giả quá thích Hoa Ly Ca kia, vì thế rất lo lắng, rất sợ mọi chuyện không như ý.

Thanh Dao vòng qua bình phong, thanh âm lành lạnh vang lên: “Ai mà ở sau lưng không tin ta đây?” “Nương nương?” Lam Y vừa nghe thanh âm này sớm kinh hỉ kêu lên, trong hậu cung này, có thể nói ra lời lẽ lành lạnh như vậy, chỉ có nương nương.

Vẫn ngồi ngay ngắn ở trước bàn trang điểm, Tinh Trúc đã nhanh chóng đứng dậy, nhào về phía bình phong, vừa nhìn thấy thân ảnh của Thanh Dao, nước mắt lần thứ hai chảy xuống, vươn tay ôm lấy Thanh Dao: “Hoàng tẩu, ngươi đã tới, ta rất sợ hãi a.” Thanh Dao kéo tiểu thân thể của nàng ngay ngắn lại, rồi nắm nàng đi qua một bên ngồi xuống, vươn một tay ra Lam Y lập tức hiểu ý đưa khăn tay đến, Thanh Dao nhận lấy cẩn thận tỉ mỉ lau khô nước mắt cho Tinh Trúc. “Nhìn ngươi xem, hai mắt đều sưng lên, sao làm một tân nương tử đẹp được.”

“Ta không muốn gả” Tinh Trúc tiếp nhận khăn tay trong tay hoàng tẩu, cúi đầu, hơn nửa ngày mới hừ ra một câu. Thanh Dao quay đầu nhìn liếc nhìn đồ gốm loạn thất bát tháo bên trong tẩm cung, đồ cổ, trên người tiểu nha đầu này vẫn có bệnh cao quý của hoàng thất, cũng chỉ có Hoa Ly Ca kia mới bao dung nàng, như nếu không, gả cho ai thì đều phải nếm mùi đau khổ của nàng, nghĩ thế quay đầu chậm rãi mở miệng. “Các ngươi trước lui ra ngoài đi, ta cùng công chúa nói mấy câu.” “

“Dạ” cung nữ Trường Lạc cung thở dài một hơi lui ra ngoài, canh giữ ở ngoài cửa điện, trong tẩm cung chỉ chừa mấy người các nàng, Thanh Dao vươn tay nắm tay Tinh Trúc xoa nhẹ, nàng sao lại trơ mắt nhìn tiểu nha đầu này không hạnh phúc chứ, nàng ấy là thân nhân Lưu Tôn coi trọng, Lưu Tôn không thể xử lý chuyện này, nàng đương nhiên phải giúp hắn xử lý tốt. “Nếu như là người trong lòng ngươi thì sao? Cũng không gả sao?” Thanh Dao lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ, Tinh Trúc thoáng cái ngây ngẩn cả người, đờ đẫn nhìn Thanh Dao, hoàng tẩu lời này là có ý gì? Có chút chần chừ, lại có chút không thể tin được, chỉ trợn to một đôi mắt nai con, vẻ mặt này càng phát ra điềm đạm đáng yêu.

Thanh Dao đưa tay bóp mũi của nàng một chút”Ngươi cứ an tâm đi, hôm nay Ly ca nhất định sẽ xuất hiện, đến lúc đó hắn sẽ cướp kiệu hoa, các ngươi cứ an tâm đi trên giang hồ du ngoạn một phen đi, đợi thời cuộc định rồ hãy trở về lại.” “Ly ca, hắn bị hoàng thượng bắt rồi?” Tinh Trúc vừa nghĩ tới Ly ca, thật không biết hắn đã chịu bao nhiêu khổ.

Thanh Dao cười nhạt một tiếng, chỉ cần nàng muốn, sẽ tìm được hắn, hơn nữa người nam nhân Thượng Quan Hạo kia cũng tinh mắt, đã đem Hoa Ly Ca nhốt tại địa lao Lâm An phủ, muốn lừa dối nàng đi, nàng làm việc tức sao lỗ mãng như thế, tự nhiên phải điều tra rõ ràng. “Ngươi yên tâm đi, hiện tại an lòng trang điểm mặc trang phục, mà đợi đến lúc đó, đừng để lầm ngày tốt giờ lành, rước lấy phiền toái với hoàng thượng.” Thanh Dao cảnh cáo nàng, nếu nàng vẫn nháo như thế, lễ nghi quan báo lên, người nam nhân kia sẽ tới, đến lúc đó thật sự rất phiền phức, cho nên nàng phải an phận một ít, mau chóng xuất cung, hoàng cung cách Vĩnh Ninh Hậu phủ một khoảng cách, mà bây giờ chỉ sợ bọn Lâm Tư Miểu đã động thủ, cho nên nàng phải nhanh một chút xuất cung mới đúng, cũng may tin tức còn không có bẩm báo lên trên, nếu như tin tức vừa rơi xuống trong tai hoàng thượng, nàng muốn chạy cũng không có biện pháp.

“Được, ta nghe hoàng tẩu.” Tinh Trúc lập tức lên tiếng trả lời, Thanh Dao theo trong tay áo lấy ra mấy tấm ngân phiếu bỏ vào tay Tinh Trúc. “Những vật khác đều không có biện pháp mang theo, thế nhưng không thể thiếu cái này, đợi được thời cuộc ổn định lại, hoàng tẩu sẽ cho các ngươi hồi kinh.”

Lời nói của Thanh Dao ngưng trọng, làm cho Tinh Trúc sinh nghi, nâng lên gương mặt trang điểm, nhẹ giọng truy vấn: “Hoàng tẩu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Thanh Dao nhìn nàng một cái, nghĩ đến hận ý trong lòng nàng đối với hoàng thượng, đột nhiên cảm giác được cần phải làm cho nàng hiểu rõ, hoàng huynh nàng cho tới bây giờ cũng sẽ không làm thế, nếu như hắn ở trong cung, nhất định sẽ mạnh mẽ vì nàng mà làm chuyện này, Thanh Dao cúi người dán lên lỗ tai Tinh Trúc nói một câu. Tiểu nha đầu kia lập tức mở to mắt, che miệng lại, hơn nửa ngày mới mở miệng: “Hoàng tẩu, ngươi nói, ngươi nói?”

“Được rồi, nhanh chóng trang điểm đi.” Thanh Dao vỗ tay trấn an nàng một cái: “Hoàng huynh ngươi vẫn tốt, đây là hắn bảo ta làm, hắn hi vọng ngươi vui vẻ một chút, tất cả mọi chuyện ở đây rồi sẽ tốt.” “ “Nguyên lai là như vậy.” Tinh Trúc thở ra một hơi thở, đôi mắt hiện lên giọt nước mắt nhi, nàng đã nói từ nhỏ đến lớn hoàng huynh vẫn rất sủng nàng, sao có thể làm sao vậy, nguyên lai, nguyên lai là như vậy, hoàng huynh còn vẫn quan tâm nàng, nàng cuối cùng cũng yên tâm, Tinh Trúc dùng sức nắm chặt tấm ngân phiếu trong tay, trong lòng tự nhủ, hoàng huynh, ngươi nhất định phải mau trở lại cung, giết nam nhân chết tiệt kia.

Thanh Dao hướng ra phía ngoài kêu một tiếng: “Người đến, đưa công chúa đại trang.” “Dạ, nương nương” ngoài điện Trường Lạc cung nô tỳ cùng thái giám lên tiếng trả lời, có người đi thông tri lễ nghi quan cũng bà mai bên ngoài đại điện, cả đám cùng đi vào. Trong lúc nhất thời toàn bộ tẩm cung đều đứng đầy người, trang điểm, chỉnh lý ăn mặc, ngay ngắn trật tự, cùng với lúc nàng đại hôn hoàn toàn không giống, lúc đó luống cuống tay chân, toàn bộ trong phòng ngủ chỉ có hỏng bét, không nghĩ tới một hôn lễ vội vội vàng vàng như vậy , là do thiên định nhân duyên, đi qua bao nhiêu khúc chiết, hai người cuối cùng vẫn ở bên nhau.

Xem ra cổ ngữ nói đúng, là của ngươi thì chạy không thoát, không là của ngươi, cưỡng cầu cũng vô ích. Thanh Dao nhìn bóng dáng Mạc Sầu, khóe môi nở ra nụ cười, nàng ấy cùng Thẩm Ngọc cũng là một đoạn vàng ngọc lương duyên, đợi khi thời cuộc định lại, nàng sẽ đích thân vì nàng chủ hôn, để cho nàng phong cảnh mà gả đi ra ngoài, nếu như Mai Tâm còn sống…….? Nhớ tới cái nha đầu kia, trong lòng vẫn có chút đau, có những chuyện không phải đều như ý, Thanh Dao đầy cảm xúc trong mắt ẩm ướt một mảnh sương mù.

Bên tai nghe được thanh âm nóng bỏng của Tiểu Ngư nhi: “Cô, hôm nay thật xinh đẹp a.” “n, cám ơn Tiểu Ngư nhi” một lớn một nhỏ ôm chặt nhau, Thanh Dao phục hồi tinh thần lại, cười nhìn hết thảy trước mắt, rất nhanh thanh âm của lễ nghi quan ở bên ngoài vang lên: “Giờ lành tới rồi, giờ lành tới rồi, công chúa được rồi chưa?” “Được rồi, được rồi” bên trong có bà tử đáp lời, đem khăn đội đầu đỏ thẫm phủ lên, Tinh Trúc đột nhiên xốc khăn lên , ngước mắt nhìn Thanh Dao, nghẹn ngào mở miệng: “Hoàng tẩu cám ơn ngươi, các ngươi nhất định phải tốt?”

Nàng dù sao cũng đoán được một ít, sự tình so với tưởng tượng của nàng phức tạp nhiều lắm, vì sao một người xấu xa ghê tởm như thế lại chạy đến trong cung hoàng huynh của nàng, mà hoàng huynh vẫn ở bên ngoài chứ? Thế nhưng giờ này khắc này đã không cho phép nàng suy nghĩ nhiều, Thanh Dao gật đầu: “Sẽ, tất cả rồi sẽ tốt.” Ý này chỉ có các nàng tự mình biết, khăn đội đầu đỏ thẫm lần thứ hai trùm lên, thân ảnh đỏ tươi nhanh chóng đi ra ngoài, phía sau theo đuôi là một hàng thái giám cung nữ, tẩm cung rất nhanh lâm vào yên tĩnh, Thanh Dao không có tự mình đi tiễn nàng, chỉ ngước mắt nhìn trong cung vắng lặng, nhàn nhạt mở miệng. “Mạc Sầu, lập tức đi Mộc phủ truyền tin, cẩn thận một chút, đừng làm cho bất luận kẻ nào phát hiện?”

“Dạ, nương nương” Mạc Sầu lên tiếng trả lời, lắc mình mà đi..