Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 499

Chương 143.1

Thư phòng ở Mộc phủ. Mộc Ngân sắc mặt ngưng trọng nhìn Mạc Sầu, mở to mắt biểu tình khó tin: “Ngươi nói cái gì?” Mạc Sầu biết lão gia có chút không thể nào chấp nhận, hoàng hậu nương nương lệnh cho người của Mộc gia âm thầm ly khai Lâm An thành, lão gia thân ở chức cao, dưới một người trên vạn người, nắm giữ trong triều rất nhiều đại sự, hiện tại hoàng hậu nương nương để cho lão gia rời khỏi kinh thành, lão gia làm sao có thể lý giải chuyện này.

Đôi mắt sâu u cơ trí của Mộc Ngân nhìn chằm chằm Mạc Sầu, tựa hồ muốn nhìn rõ người trước mắt có phải là người khác dịch dung hay không. Bất quá nhìn tới nhìn lui đều không phải, nếu như nàng là thật, vậy lời này quả thật là ý của nương nương, nhưng nương nương tại sao lại muốn để cho bọn họ ly khai đây? “Lão gia, các ngươi vẫn mau chóng ly khai đi, bằng không sợ rằng Mộc gia sẽ có tai ương ngập đầu.”

Lời này Mạc Sầu cũng không nói ngoa, mọi chuyện chỉ rất nhanh liền sẽ phát sinh, vì thế lão gia vẫn nhanh chóng rời khỏi đi, nếu để quá muộn người của Mộc gia sẽ bị nhốt vào đại lao. “Xảy ra chuyện gì?” Mộc Ngân cuối cùng cũng cảm ứng được nhất định là xảy ra chuyện gì, bằng không nữ nhi trong lúc êm đẹp này bảo hắn ly khai, hơn nữa chuyện này chỉ sợ không phải là việc nhỏ.

Mạc Sầu nhẹ nhàng tiêu sái bước ra thư phòng, nhìn xung quanh liếc mắt một cái, xác định hạ nhân ngoài thư phòng đều cách rất xa, mới xoay người lại đi tới gần lão gia, nhỏ giọng mở miệng: “Hoàng đế trong cung là giả.” “Giả?” Mộc Ngân quát nhẹ, tiếp theo thì nón luôn, chuyện này thật quá kinh hãi, thậm chí có người dám giả mạo Huyền Nguyệt hoàng đế của bọn họ, đến tột cùng là ai dám cả gan làm loạn như thế, lúc trước có Nam An vương giả mạo hoàng thượng cũng thôi, ngay sau đó lại lòi ra một người giả mạo hoàng thượng, trời ạ, Mộc Ngân che ngực, nhất thời không biết phải làm sao , hắn thực sự không biết nên phản ứng thế nào, dù cho hoàng đế trong cung là giả, nhưng Dao nhi vì sao lại cấp thiết để cho Mộc gia bọn họ rời kinh.

“Chẳng lẽ Dao nhi phát hiện hoàng đế là giả, vì thế hoàng đế giả kia chuẩn bị đối phó Mộc gia?” Mộc Ngân hạ giọng hỏi, Mạc Sầu gật đầu, nói chung sự tình đại khái là như vậy, nếu phải nói rõ, thì khúc chiết trong đó rất nhiều, chỉ sợ lại mất không ít thời gian, không bằng cứ như vậy để hắn hiểu. “Đúng vậy, lão gia, vì thế nương nương hi vọng ngươi len lén giải tán nô bộc trong nhà, dẫn người trong phủ lặng lẽ rời khỏi Lâm An thành.”

“Nguyên lai là như vậy” Mộc Ngân cả người suy yếu co quắp ở một bên ghế, nghĩ đến người nam nhân kia trong cung lại là hoàng đế giả, chẳng qua sao hắn có thể đem khí phách lạnh lùng của hoàng thượng mô phỏng giống như đúc thế, ngay cả thủ đoạn xử sự đều rất giống, đến tột cùng là ai có thể làm được chuyện này a, hơn nữa hoàng thượng chân chính ở đâu? Đây mới là điều then chốt? Mộc Ngân lập tức kịp phản ứng, rất nhanh mở miệng hỏi: “Vậy hoàng thượng thật đâu?” “Ở bên ngoài rồi, hoàng thượng bị thương, cần tĩnh dưỡng một khoảng thời gian, sau đó sẽ trở lại, vì thế lão gia chỉ cần đi ra ngoài trốn một khoảng thời gian, sau khi ngươi rời khỏi đây, nương nương sẽ an bài cho ngươi một địa phương, đến lúc đó nương nương cũng sẽ xuất cung, ở bên ngoài cùng nhau hội hợp.” “Được, ta sẽ nghĩ biện pháp.”

Tên đã lắp trên cung không bắn không được, xem ra bọn họ xác thực phải rời đây mới tốt. Mạc Sầu nhớ lại Thái Phó tự khanh Triệu gia, vội nhắc nhở lão gia: “Còn có Triệu gia, người phải nhanh một chút thông tri cho bọn họ, nhất định phải khuyên bọn họ cùng nhau ly khai, bằng không đến lúc đó sẽ bị liên lụy.” “Ta đã biết, ngươi vẫn nên trở về đi, cẩn thận một chút.”

Mộc Ngân phất phất tay, quả đấm vỗ nhè nhẹ đầu, việc này thật đúng là phải cần thời gian để tiêu hóa, Mạc Sầu biết lão gia sẽ biết cân nhắc nặng nhẹ, bởi vậy lĩnh mệnh lắc mình rời đi, hồi cung phục mệnh. Mà Hoa Ly Ca bị hoàng thượng nhốt tại Lâm An phủ cũng bị Lâm Tư Miểu cứu ra, tiếp theo, mười mấy cao thủ của phượng thần cung, cùng Hoa Ly Ca đến cướp liễn xa của hoàng gia. Dưới ánh mặt trời chói chang, hai bên đường phố toàn là đầu người, mọi người đến xem náo nhiệt rất đông.

Chỉ thấy liễn xa hoa lệ của công chúa chậm rãi chạy qua đây, hôm nay hộ vệ binh tướng hoàng gia trước sau đông đảo, chừng hơn một ngàn người, còn có rất nhiều của hồi môn, có thể thấy được hoàng thượng muốn trọng dụng Vĩnh Ninh hậu, không chỉ gả công chúa, còn cho nhiều đồ cưới như vậy, đường lớn hẻm nhỏ thoáng cái nghị luận sôi nổi, Nguyễn gia xuống dốc rốt cuộc đã có ngày ngẩn đầu, kinh thành này quả nhiên là thay đổi bất ngờ, thay đổi trong nháy mắt a. Ai lại ngờ tới tiên hoàng tước mất binh quyền của Nguyễn gia, hiện tại hoàng thượng lại muốn trọng dụng bọn họ lại. Năm trăm thiết kỵ đi đầu làm đội danh dự, mà người ngồi trên tuấn mã đi đầu, thân khoác áo hồng là phò Mã gia Nguyễn Tử Mặc, hắn rất hăng hái, cả người xuân phong đắc ý, mặt mày đầy vẻ phong lưu, ở trên ngựa liên tiếp hướng về đám người hai bên đường phố mà gật đầu, hôm nay hắn thật cao hứng, không chỉ có hắn, toàn bộ Nguyễn gia mọi người đều cao hứng, không phải bởi vì cưới một công chúa, mà vì Nguyễn gia được trọng dụng, lão thái gia của Nguyễn gia, vốn bị bệnh, nhưng thoáng cái cả người vì hỉ sự mà tinh thần thoải mái rất nhiều.

Nguyễn Tử Mặc lấy mắt nhìn liễn xa hoa lệ phía sau, rèm thẳm bao lại bốn phía liễn xa, nhìn thấy một bóng người như ẩn như hiện, công chúa đẹp đẽ đáng yêu, hắn đã sớm nhìn thấy, trước đây nhìn thấy nàng hắn cũng rất hài lòng, chẳng qua công chúa là thiên kim quý thể, mà Nguyễn gia lại là nhà không được trọng dụng, nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ trên trời rụng quả đào thơm ngon xuống, lại bị hắn nhặt được. Bất quá Nguyễn Tử Mặc đắc ý không được bao lâu, liền có người phá tan khúc quân hành hài hòa của hôn lễ. Trên đường phố, mây đen đông nghịt bao lại đỉnh đầu, mười mấy bóng người mặc hắc y phiêu nhiên bay tới, rơi vào trên mái hiên nhà, những người đó mặc áo choàng màu đen, diện vô biểu tình nhìn chằm chằm đội ngũ đón dâu đang ngừng lại trên đường phố, Nguyễn Tử Mặc vừa nhìn tình hình trước mắt, không phải là cướp cô dâu chứ, hắn lập tức phẫn nộ, vì không muốn quyền thế đã tới tay lại mất đi, nếu như công chúa không thể như dự định gả vào Nguyễn gia, hoàng thượng dựa vào cái gì mà trọng dụng bọn họ.

Nghĩ đến đây, liền giận dữ kêu lên: “Người đâu, có người cướp cô dâu, bảo vệ tốt công chúa.” Nguyễn Tử Mặc một thân hiên ngang lẫm liệt, ở trên ngựa quơ tay, ý bảo thiết kỵ phía trước bảo hộ công chúa điện hạ. Ai ngờ, Tinh Trúc vừa nghe đến động tĩnh bên ngoài, đã sớm đưa tay lên vén lên tấm khăn trùm đầu, hai mắt sáng, chiếu thấu qua sa liêm nhìn Hoa Ly Ca đang đứng đối diện, một thân hồng y xinh đẹp, cùng ngọc trâm cột tóc, quanh thân mị hoặc khí phách, mặt mày câu ra tà lãnh, thân hình chuyển động, ám khí trong tay đánh ra, màu bạc tinh tế xoẹt qua, Nguyễn Tử Mặc đang vung tay múa chân thoáng cái bị hắn bắn rơi xuống ngựa, lăn lóc hai vòng rồi đứng dậy, chỉ thấy tay hắn đặt trên vai chỗ đó đã trúng ngân châm, đau đến sắc mặt hắn đại biến, hướng về phía thiết kỵ kêu to.

“Bắt người xấu, bắt người xấu.” “Dạ, phò mã gia” thiết kỵ vệ thủ lĩnh liền ôm quyền, thân hình cùng nhau bay qua nghênh đón, bất quá Hoa Ly Ca vẫn chưa động thủ, phía sau đã sớm có mười mấy hắc y nhân phi thân lên, đón đầu chặn năm trăm thiết kỵ. Trên con đường lớn tiếng thét chói tai bắt đầu vang lên, những người xem náo nhiệt đã sớm bị dọa chạy trốn tứ phía…

Chớp mắt rất nhiều người chạy thoát được không còn nhìn thấy bóng dáng, tửu lâu trà tứ, người người nhượng bộ lui binh, vừa cảnh giới lại hiếu kỳ nhìn chằm chằm động tĩnh dưới lầu. Chỉ thấy Hoa Ly Ca thân hình chuyển động, phiêu nhiên như một đám mây, thản nhiên rơi xuống trên liễn xa, hắn vươn bàn tay thon dài, thanh âm trong trẻo vang lên: “Công chúa.” “Ngươi đã đến rồi?”

Tinh Trúc mặt mày như bức tranh, dịu dàng cười từ trong liễn xa đi ra, phàm là người có mắt đều có thể thấy được, công chúa thích người trước mắt đến cỡ nào, nguyên lai nàng không thích Nguyễn Tử Mặc, người nàng muốn gả chính là kẻ cướp cô dâu này. “n, ta đã đến.” Hoa Ly Ca một lời rơi, ôm lấy thân hình của nàng xoay mình nhảy lên, hướng giữa không trung lau đi, bất quá trường kiếm trong tay nhấc lên kéo lấy tú cầu trước ngực Nguyễn Tử Mặc, thản nhiên mở miệng: “Chúng ta đại hôn đi.”

Sợi tơ đỏ tươi như máu mang vào, ở trên không trung nhanh nhẹn lướt qua, chớp mắt đã quấn lên thân thể hắn, hai người bay lên không trung mà đi, giữa không trung còn nghe được thanh âm chìm mị của hắn: “Các huynh đệ, cảm tạ.” “Không có gì.” Lâm Tư Miểu mở miệng một tiếng, xoay mình phất tay, hôm nay mục đích là cướp cô dâu, cũng không phải cùng đám thiết kỵ vệ này đấu, hiện tại người đã cướp được, bọn họ còn cần phải lưu lại sao?

“Đi.” Mắt thấy tất cả mọi người đều đi, tiểu nha đầu Lam Y nóng ruột nhảy dựng lên: “Tiểu thư, còn ta, còn ta?” Một người đột ngột xoay người lại, đưa tay lên nhắc lấy nàng, cả người nhảy lên, theo sát bóng dáng phía trước.

Mười mấy người tựa như mười mấy chỉ con chim đại bàng, nhảy lên mấy cái người liền mất đi hình bóng, mà trên đường cái trở lại vắng vẻ như cũ, ngoại trừ cả đội ngũ đón dâu thì không có ai nữa. Nguyễn Tử Mặc tuyệt vọng ngồi xổm người xuống, chỉ có lúc này, hắn mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại, công chúa không thấy, Nguyễn gia trở mình không được, chẳng lẽ đây hết thảy đều là trời đã định trước. “Ông trời a, tại sao lại muốn chơi Nguyễn gia như vậy a.”

Mọi người bên trong trà lâu tửu quán tận mắt nhìn thấy tất cả, chắc hẳn rất nhanh đường lớn hẻm nhỏ lại có đề tài nóng bỏng để nói, Nguyễn gia vốn có thể như cá muối xoay người nhưng lần thứ hai lại kết thúc đi xuống, chắc hẳn đây là tiên hoàng ý chỉ a, nhưng trong mờ mịt đó tất cả trời đã định trước..