Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 500

Chương 143.2

Công chúa bị cướp trong ngày đại hôn, Hoa Ly Ca được cứu thoát, việc này rất nhanh truyền vào Lưu Ly cung, hoàng thượng trên mặt đen kịt, xấu xí đến cực điểm, nổi lên giận dữ. “Tại sao lại phát sinh chuyện như vậy? Không phải đã phái thiết kỵ vệ bảo hộ công chúa sao?” Thủ lĩnh của Thiết kỵ vệ bị hù đến ùm một tiếng quỳ xuống đất ”Bẩm hoàng thượng, những người đó chỉ muốn cướp người, nên không cùng chúng ta các chính diện giao phong, hơn nữa thân thủ mỗi người đều rất lợi hại, ngoài ra Hoa thị vệ võ công vốn đã cao cường, cho nên đã để bọn họ trốn thoát.”

Dưới đại điện người quỳ đầy đất, họ đều cho rằng hoàng thượng nhất định là vì công chúa bị cưới đi mới đau lòng đến tận đây, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện khác.. Trên đại điện nam tử kia con ngươi âm trầm, lạnh lùng trừng mắt đám người bên dưới, ngưng mày suy nghĩ sâu xa, đến tột cùng là ai đã âm thầm động tay động chân, chỉ ngoại trừ nàng? Người kia bị cứu đi, Hoa Ly Ca cướp, công chúa bị mang đi, chỉ sợ đều là nữ nhân kia ra tay, thử hỏi trong thiên hạ còn ai có năng lực làm chuyện này? ánh mắt Thượng Quan Hạo nặng nề không giảm, kỳ thực hắn không đành lòng giết nàng, nhưng bây giờ thực sự giữ nàng lại càng nguy hiểm.

“Người đâu, bãi giá Phượng Loan cung.” “Dạ, hoàng thượng.” Thiếp thân thái giám của Hoàng thượng là tiểu lâm tử lập tức hướng ra phía ngoài kêu lên: “Hoàng thượng bãi giá Phượng Loan cung.”

Bên trong Phượng Loan cung, Thanh Dao đang nghe Mạc Sầu bẩm báo, phụ thân đã biết chân tướng sự việc, chỉ là không biết nam nhân kia có phái người giám thị Mộc phủ hay không, nếu quả thật như vậy, chỉ sợ đi không dễ dàng, chỉ mong phụ thân có thể thông minh giải tán bớt nô bộc bên trong phủ, nói như vậy, mục tiêu các nàng cũng ít đi nhiều lắm, đến lúc đó đi cũng dễ dàng một chút. Còn có Triệu gia, nhà chồng của tỷ tỷ, cũng không nên bị cuốn vào mọi chuyện ở trong lúc này, nhưng e rằng sẽ phải chịu liên lụy, điều này thật không phải nàng nguyện ý nhìn thấy, nhưng tất cả đã không có biện pháp cải biến. “Ly ca có thể mang công chúa đi, ta an tâm.”

“Dạ, nương nương, hiện tại chúng ta phải làm sao bây giờ?” Mạc Sầu suy tư , hoàng thượng bị cứu, Hoa Ly Ca chạy thoát, công chúa bị mang đi, chỉ sợ người nam nhân kia rất nhanh sẽ biết nương nương làm, như vậy nhất định sẽ đối với nương nương hạ thủ. “Hắn đối với ta vẫn có chỗ cố kỵ, trong thời gian ngắn sẽ không có việc gì, hơn nữa hắn nhất định phải biết nơi ở của hoàng thượng, không có tin tức của hoàng thượng, cơm hắn ăn cũng ăn không ngon, ngủ cũng ngủ không yên.”

Thanh Dao hừ lạnh, trong điện một mảnh lành lạnh lướt qua, lúc này ngoài cửa điện vang lên tiếng kêu: “Hoàng thượng giá lâm.” “Tới thật nhanh, xem ra hắn đã nhận được tin tức.” Thanh Dao đứng dậy, dẫn Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đứng lên, lúc này ngoài đại điện đi tới một thân ảnh minh hoàng, Thanh Dao từ trên đài cao chậm rãi đi xuống: “Tham kiến hoàng thượng.”

Thân ảnh cao lớn bao phủ kia ở trên đầu của nàng, Thượng Quan Hạo vươn tay nhẹ nhàng nâng khởi Thanh Dao, tiếng nói từ tốn ôn nhu như nước vang lên: “Dao nhi, xin đứng lên.” “Tạ ơn hoàng thượng.” Thanh Dao muốn ói khi liếc mắt nhìn chỗ cổ tay thon dài bị bàn tay hắn nắm lấy, mạnh mẽ dằn nén lại xung động trong lòng, nàng thật sợ mình sẽ vì xung động mà hất tay của hắn ra, nàng chậm rãi bất động thanh sắc nép qua một bên: “Hoàng thượng sao hôm nay lại đến Phượng Loan cung?”

“Ngày hôm nay Công chúa đại hôn, lại có người to gan cướp cô dâu, trẫm tuy rằng sớm có chuẩn bị, như vẫn bị người nọ đắc thủ?” Hoàng thượng nói xong, cúi nữa người xuống, tới gần bên cạnh Thanh Dao, trên người hắn đầy rẫy một cỗ mê hương dâm khí, Thanh Dao lạnh lùng bất động thanh sắc lui ra phía sau một bước, mở miệng quan tâm”Công chúa bị đoạt, vậy sao hoàng thượng còn không phái người đoạt công chúa về?” “Đã có lòng muốn đi, sao bắt trở về được đây.”

Ánh mắt Thượng Quan Hạo nheo lại, tuy rằng nữ nhân này biểu hiện rất trấn định, vậy thì thế nào, hắn đã biết, chỉ có nàng mới có thể làm được nhiều chuyện như vậy, bởi vì hắn vẫn chưa quên trong tay nàng có Phượng Thần cung, để tránh việc nàng cùng tam quân liên thủ, hắn đã bí mật phái võ tướng tiếp nhận chức tướng quân của An Định Phong đồng thời cũng làm cho hắn giao ra binh quyền. “Nha.” Thanh Dao lên tiếng, ngước đôi mắt lên nhìn sang, chỉ thấy ánh mắt của Thượng Quan Hạo lóe ra cuồng phong mưa rào, sấm chớp liên hồi, tức giận thật sâu tầng tầng cuồn cuộn ào tới, Thanh Dao đâu sợ hắn, đôi mắt trong trẻo hiện lên ánh sáng, khí định thần nhàn nhìn hắn, hắn căn bản nhìn không ra lúc này nàng đang suy nghĩ gì, mà bởi vì nàng thản nhiên tự đắc, nên hai người nhích lại gần, nàng càng thấy rõ ràng khuôn mặt người nam nhân này, trên ngũ quan tuấn dật, có một ít chỗ mơ hồ lộ ra đường viền chấp vá da thịt, cùng hiện tại không thể hoàn toàn dung hợp với nhau, nghĩ đến đây nàng chợt hiểu nguyên lai trên mặt hắn là đeo mặt nạ, không biết cái mặt nạ này hắn chuẩn bị mất bao nhiêu thời gian, hơn nữa so với mặt nạ lần trước của Vô Tình còn kém xa, cái kia căn bản không có một điểm tỳ vết.

“Ngươi cho là mình làm những chuyện như vậy trẫm thực sự không biết sao?” Thượng Quan Hạo âm trầm mở miệng, nhìn thấy Mộc Thanh Dao bất động thanh sắc, hắn bước lên trước một bước, mở miệng gằng từng chữ một “Nếu như ngươi an tâm ở lại trong hoàng cung, trẫm sẽ không bạc đãi ngươi.” Thần thái dụ dỗ kia làm cho Thanh Dao không khỏi buồn cười, từ xưa cùng hổ sói mưu đồ, ai có thể bình yên trở ra, khóe môi nhất câu, lạnh giọng nói “Hoàng thượng cho ta là Tây Môn Tân Nguyệt sao? Hơn nữa tất cả đều là hoàng thượng suy nghĩ nhiều, nô tì hiện tại rất an tâm.”

“Ngươi?” Thượng Quan Hạo sắc mặt dữ tợn hẳn lên, xem ra nữ nhân này là cứng mềm đều không ăn, tốt, như vậy cũng đừng trách hắn đối với nàng động thủ, nàng cứ chờ đi, bộ dáng tươi cười âm trầm hiện lên, sau đó hắn đứng thẳng người, chậm rãi mở miệng: “Vậy là tốt rồi, trẫm mệt mỏi, hoàng hậu nghĩ ngơi đi “ “Tiễn hoàng thượng.”

Thanh Dao không nóng không vội mở miệng, thi lễ tiễn Thượng Quan Hạo rời đi, hắn đi rất nhanh và vội vã, cước bộ rõ ràng trầm trọng rất nhiều, nghĩ đến hắn thực sự đã nóng nảy, e là kế tiếp sẽ không có chuyện gì tốt, Thanh Dao xoay người lại nhìn phía Mạc Sầu cùng Băng Tiêu: “Xem ra bão tố đã sắp tới, chúng ta vừa lúc mượn cơn mưa xối xả này rút lui khỏi hoàng cung.” “Dạ, chủ tử.” Băng Tiêu biết trong lòng chủ tử đã tính toán xong, thật không biết người nam nhân kia muốn làm cái gì?

“Nương nương? Vậy Tiểu Ngư nhi?” Mạc Sầu tiếng nói vừa dứt, Tiểu Ngư nhi đang vừa đi ra từ tẩm cung vừa suy nghĩ, nàng còn không biết Thượng Quan Hạo đã tới, bởi vậy kỳ quái nhíu mày: “Ta làm sao vậy?” “Tối nay Băng Tiêu đem Tiểu Ngư nhi đưa ra khỏi cung, giao cho Nam An vương, hiện tại chúng ta sẽ ở đây, Mộc phủ, còn có Nam An vương phủ chỉ sợ đều bị giám thị, vì thế ngươi nhất định phải cẩn thận một tí.”

“Nương?” Tiểu Ngư nhi cảm nhận được tình thế nghiêm trọng, rất lo lắng, nên đâu nguyện ý rời đi “Ta cùng ngươi đi.” “Không cần, ngươi hãy cùng phụ hoàng ngươi ở cùng một chỗ, ta rất nhanh sẽ cùng các ngươi hội hợp, kế tiếp mặc kệ phát sinh chuyện gì, các ngươi cũng không được lo lắng biết không? Bởi vì ta sẽ toàn thân trở ra.”

Thanh Dao sợ Tiểu Ngư nhi biết hành động của nàng, đến lúc đó trong lòng hoảng loạn, không biết sẽ làm nên chuyện gì nữa. Thanh Dao trịnh trọng nói, Tiểu Ngư nhi càng khủng hoảng, thật không biết sẽ phát sinh chuyện gì, đáy lòng bất an: “Nương, ta muốn cùng ngươi ở chung một chỗ.” “Không được, nếu như giữ ngươi lại, chỉ làm vướn tay chân của ta, đến lúc đó còn trở thành sự uy hiếp với ta, Thượng Quan Hạo nhất định sẽ hạ thủ với ngươi, vì thế ngươi cứ an tâm đi ra ngoài đi, ta không có việc gì.”

Thanh Dao thái độ rất kiên quyết, Tiểu Ngư nhi cũng không dám nói thêm cái gì, bởi vậy chỉ phải gật đầu, hơn nữa nàng đã trưởng thành trong suy nghĩ, tự nhiên biết nương nói không sai, nàng hiện tại võ công còn rất yếu, căn bản không đối phó được Thượng Quan Hạo, ở lại chỉ trở thành sự uy hiếp của nương. “Được, nương, ngươi phải cẩn thận” Tiểu Ngư nhi gật đầu tôn trọng quyết định của nàng, nếu như không phải vì người của Mộc phủ, chỉ sợ nương đã cùng nàng ra đi, hiện tại nương chỉ có thể ở lại trong cung, để cho người mộc phủ lui ra ngoài, nếu như vừa có người phát hiện nương nương không thấy, thì mười mấy miệng ăn của Mộc gia lập tức bị nhốt vào đại lao, vì thế nương mới không dám động. Ban đêm, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu lặng lẽ đi ra ngoài, quả nhiên có người giám thị Phượng Loan cung, chẳng qua các nàng đều đã trải qua thiên quân vạn mã, trải qua chiến trường, bởi vậy tính cảnh giác so với người bình thường cao hơn nhiều lắm, những người giám thị này căn bản giám thị không được, các nàng dễ dàng tránh được những người đó, thuận lợi xuất cung.

Bởi vì Mạc Sầu vẫn cùng Thẩm Ngọc liên hệ, nên đã sớm biết hoàng thượng không có ở Nam An vương phủ, mà căn cứ theo nương nương chỉ thị, an trí ở bờ sông nơi yên hoa của đông giao cách nơi này mười dặm, nơi đó là nhà của Mạc Sầu, lúc trước Thanh Dao đã ra bạc để xây dựng lại địa phương này, những người đó tuy rằng không biết hoàng thượng, thế nhưng vừa nghe đến là người của hoàng hậu, lập tức nghĩa vô phản cố hỗ trợ, vì thế mặc dù Thượng Quan Hạo phái rất nhiều người chú ý động tĩnh ở kinh thành, cũng lục soát được nơi hoàng thượng ẩn thân ở phố yên hoa. Bên ngoài Nam An vương phủ quả nhiên có người giám thị, bên ngoài Mộc phủ cũng có người giám thị, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu một đường lắc mình mà qua, nhắm hướng đông giao, rất nhanh tìm được một nhà dân, nơi này ngăn nắp lịch sự tao nhã, các nàng nhẹ gõ cửa, liền có người lên tiếng trả lời, mở cửa là một phụ nhân hơn ba mươi tuổi, khi nhìn thấy Mạc Sầu, liền quay đầu hướng bên trong mở miệng: “Là các nàng sao?” Tiếng nói của phụ nhân vừa dứt, Thẩm Ngọc từ bên trong đi ra gật đầu, hắn đang đợi Mạc Sầu cùng Băng Tiêu.

Vừa gặp các nàng, liền vội vàng gật đầu, Mạc Sầu lui qua một bên, chỉ thấy từ phía sau đi ra một cô bé phần trang ngọc triệt, chính là tiểu công chúa, bên cạnh còn có một con Tiểu Bạch sói cao to. “Thẩm Ngọc tham kiến…..” Thẩm Ngọc tiến lên một bước đang muốn tham kiến công chúa, thế nhưng Tiểu Ngư nhi đã sớm rất nhanh nhào tới, ôm lấy cổ Thẩm Ngọc, đu đưa ở trên cổ của hắn: “Thẩm đại ca, ta đã tìm được ngươi, phụ thân có khỏe không?”

Nói xong liền cúi người ở trên lỗ tai Thẩm Ngọc khẽ nói: “Ở bên ngoài vẫn không nên khách khí.” Thẩm Ngọc kín đáo cười, tiểu công chúa thật đúng là thông minh, vừa rồi mình thật thất sách, người nơi này căn bản không biết bọn họ là ai, xem bọn hắn thần bí như vậy, chỉ nghĩ bọn hắn là khâm phạm trốn khỏi triều đình vây bắt, nếu như biết hoàng thượng đến chỗ này, chỉ sợ sẽ làm mọi người hoảng loạn..