Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 501

Chương 143.3

“Tốt” Thẩm Ngọc vươn tay ôm lấy Tiểu Ngư nhi, rồi quay đầu nhìn về phía phụ nhân kia, nhàn nhạt cười giới thiệu: “Đây là muội muội của ta.” “Tiểu nha đầu thật đáng yêu a” phụ nhân liếc mắt một cái liền thích Tiểu Ngư nhi, vươn tay sờ đầu của nàng, rồi tự mình đi làm việc, Thẩm Ngọc ôm Tiểu Ngư nhi, dẫn các nàng đi vào. Nhà này bề ngoài nhìn rất đơn giản, nhưng bên trong thu dọn rất chỉnh tề, có vườn hoa nhỏ, còn có giả sơn nho nhỏ, Thẩm Ngọc dẫn các nàng đi qua hành lang thật dài, ra phía sau nhà, không nghĩ tới này sau nhà này lại có một tòa trúc phòng, nguyên lai dãy phòng này xây ở mặt trước của ngọn núi, bao quanh vây lấy toàn bộ núi, người bình thường căn bản không biết ở phía sau còn có ngọn núi, mà ở trong rừng trúc có một bích hồ, bên bờ hồ có mấy trăm bụi thuý trúc xanh ngắt, lúc này có một trúc phòng mới xây ở giữa, vài người theo đường mòn đi tới.

Chỉ thấy trúc phòng ngoài cửa có một bàn trúc, lúc này có hai người đang chơi cờ, chính là hoàng thượng cùng Minh Nguyệt. Minh Nguyệt vì trị bệnh cho hoàng thượng, bởi vậy thường xuyên bồi hắn chơi cờ, tôi luyện tâm trí hắn, để đè áp lại ma tính náo động trong cơ thể, không còn cá tính táo bạo dễ giận, máu cũng trở nên lưu đồng đều đặn, đây là chuyện đối với hắn rất hữu ích. Lúc này hai người vừa nghe từ rừng trúc có tiếng bước chân đi đến, liền ngẩng đầu lên nhìn ra bên ngoài.

Chỉ tới khi thấy rõ thân ảnh Thẩm Ngọc, mới yên lòng, Tiểu Ngư nhi đã sớm từ trong lòng Thẩm Ngọc nhảy xuống, chạy như bay đến bên cạnh phụ hoàng, nôn nóng mở miệng: “Phụ hoàng, ngươi không sao chứ?” Lưu Tôn nhìn bên cạnh Thẩm Ngọc, trong con ngươi chợt lóe lên hi vọng, không tự chủ mở miệng: “Nương tử không có tới sao?” Tiểu Ngư nhi ôn nhu mở miệng: “Nương rất nhanh se tới đây, phụ hoàng yên tâm đi, đến lúc đó người một nhà chúng ta có thể ở cùng một chỗ.”

“n” Lưu Tôn nghe được Tiểu Ngư nhi nhắc tới người một nhà, thoáng cái cao hứng hẳn lên, tầm mắt chuyển qua Tiểu Ngư nhi, sau đó vươn tay tự nhiên nắm lấy nàng: “Đến, Tiểu Ngư nhi, chúng ta chơi cờ.” “Tốt, Tiểu Ngư nhi bồi phụ hoàng chơi cờ.” Minh Nguyệt lập tức đứng lên, đem vị trí tặng cho tiểu công chúa, công chúa kỳ nghệ không tệ, nàng đã tới ở cùng hoàng thượng, đối với việc trừ đi máu bầm trong đầu và sự sợ hãi trên người có lợi rất nhiều.

Mạc Sầu nhìn về phía Thẩm Ngọc, trong mắt có nồng đậm thân thiết, Thẩm Ngọc mím môi cười, nhàn nhạt mở miệng: “Ta không sao, ngươi yên tâm đi.” “n, coi chừng một chút” Mạc Sầu ôn nhu mở miệng, đôi mắt không tự chủ được liếc đến chỗ hoàng thượng, hoàng thượng tuy rằng rất lạnh, thế nhưng so với mấy ngày trước đây, tựa hồ đỡ hơn rất nhiều, Mạc Sầu liền quan tâm đi tới hỏi Minh Nguyệt. “Hoàng thượng đã tốt hơn một chút chứ.”

“n, đúng thế, bởi vì ở chỗ, cùng thế sự vô tranh, đối với bệnh tình của hắn rất có lợi, tiếp tục như vậy, máu bầm trong đầu, hẳn là rất nhanh có thể diệt trừ, ngươi bảo nương nương an tâm một chút đi.” “Được” Mạc Sầu gật đầu, lúc này Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc tiến đến phụ cận, nhỏ giọng hỏi: “Có phải hoàng cung xảy ra chuyện gì hay không?” Bằng không nương nương sẽ không đem Tiểu Ngư nhi đưa ra ngoài, nàng đã đưa ra đây thì trong cung sẽ nhanh chóng có thay đổi, chẳng lẽ là hoàng thượng giả đã phát hiện cái gì, đã như vậy tại sao nương nương không xuất cung chứ?

“Nếu đã xảy ra chuyện, nương nương vì sao không đi ra cung, cứ ở trong cung chẳng phải nguy hiểm hơn sao?” Minh Nguyệt lo lắng mở miệng. Mạc Sầu nhíu chặt mày, than nhẹ: “Nương nương sợ người của Mộc phủ bị liên lụy, hiện tại tự mình an định bất động, làm cho lão gia đem hạ nhân bên trong phủ đưa đi ra ngoài, hơn nữa quan trọng nhất, nếu như nương nương mạo muội ly khai, thì Thượng Quan Hạo tất nhiên sẽ có một lý do để hãm hại nương nương, có thể dùng nương nương làm cái cớ, đến lúc đó Lâm An thành này chỉ sợ sẽ tinh phong huyết vũ, nương nương biết rõ gặp nguy hiểm cũng không dám động, chẳng qua nàng chờ người nam nhân kia cho nàng một lý do, như vậy mới có thể lui ra ngoài, đến lúc đó, cũng không khiến cho mọi chuyện thêm rắc rối, nếu hoàng thượng được chữa tốt, thì có thể trở về, căn cơ của Huyền Nguyệt không thể biến động quá lớn.”

Mạc Sầu theo nương nương rất nhiều năm, đối với tâm tư của nương nương, rất lâu đã biết rõ. Bốn người nói thêm một chút nữa, Băng Tiêu mới giục Mạc Sầu hồi cung đi, hiện tại nhất định phải cẩn thận nhiều lần. Hai người cùng Thẩm Ngọc Minh Nguyệt chia tay, ra khỏi ngọn núi ly khai dãy nhà dân.

Ánh mắt của Mạc Sầu như có như không liếc về một vị trí, Băng Tiêu đã nghe nói đến thân thế của Mạc Sầu, nên không khỏi quan tâm mở miệng: “Bằng không đi xem bọn hắn đi?” Mạc Sầu quay lại, kiên quyết lắc đầu: “Trong thời gian này, vẫn là yên ổn một chút cho thỏa đáng.” Hai người lập tức hoà nhập trong màn đêm, một đường đi về hoàng cung…

Xây dương cung, Tây Môn Tân Nguyệt hiện tại sợ nhất chính là hoàng thượng qua đây, chỉ cần có một chút xíu gió thổi cỏ lay, nàng liền sợ đến sắc mặt đại biến, rất sợ lần tới này lại xảy ra chuyện gì khác, cho nên khi nghe được thanh âm thái giám vang lên: ”Hoàng thượng, giá lâm.” Nàng hận không thể tự mình lập tức bất tỉnh, như vậy có thể không cần đối mặt với tên hung ác kia, thế nhưng trước khi nàng còn chưa có bất tỉnh, thì thân ảnh cao to mặc minh hoàng long bào của Thượng Quan Hạo đã đi vào đại điện xây dương cung, Tây Môn Tân Nguyệt trố mắt nhìn hắn, chỉ thấy sắc mặt hắn có chút mịt mờ, ánh mắt lạnh lẻo yếu ớt, trong lòng Tây Môn Tân Nguyệt không khỏi run lên, nàng phát hiện nam nhân này đặc biệt thích mặc long bào, cơ hồ chưa từng có cưỡi ra, mặc kệ ở địa phương nào, đều mặc long bào, này có phải tỏ vẻ trong lòng của hắn kỳ thực biết mình không phải hoàng đế, rất sợ ngôi vị hoàng đế này khó giữ được hay không? Sắc mặt Tây Môn Tân Nguyệt thay đổi liên tục, nghĩ đến Liên Yên đã chết, trong lòng không khỏi một trận đau, nàng đối với Liên Yên có cảm tình rất sâu, nàng ấy vẫn chiếu cố nàng làm bạn nàng, tựa như muội muội của nàng vậy, trước đây nàng còn không có ý thức được, thế nhưng sau khi Liên Yên chết đi, nàng mới hiểu được đạo lý này, hiện tại cuộc sống của nàng thật giống như thiếu một người tâm phúc, làm chuyện gì đều không có khí lực.

Mà hết thảy đều này là do mình ngu xuẩn làm hại nàng ấy, hiện tại nàng hối hận, thật rất hối hận, lúc trước sao không an tâm đi làm Nam An vương trắc phi, không phải áo cơm không lo sao? Nếu như nàng không phải có dã tâm lớn như vậy, chí ít sẽ sống rất vui vẻ. Thế nhưng hối hận thì có ích lợi gì? Nàng chỉ cần còn một hơi thở thì cũng chỉ có thể cùng dã lang này làm bạn, hiện tại đây chính là vận mệnh của nàng. Tây Môn Tân Nguyệt run rẩy đi xuống trường kỷ, thỉnh an Thượng Quan Hạo : “Tham kiến hoàng thượng.”

Lúc này Thượng Quan Hạo cũng không làm khó nàng, tuy rằng sắc mặt khó coi, nhưng nhìn đến thái độ hèn mọn của nàng, sắc mặt hắn đã ôn hòa lại, đi tới bên cạnh nàng, đưa tay dìu nàng, đi về phía trường kỷ trên cao, lôi kéo nàng lần lượt ngồi xuống. Tây Môn Tân Nguyệt sắc mặt ngây ngốc, một chút vui mừng cũng không có, nếu như hiện tại mình vẫn còn ngây thơ như vậy, thực sự là uổng phí cho cái chết của Liên Yên, người nam nhân này sợ là lại động tâm tư gì đó, Tây Môn Tân Nguyệt chậm rãi mở miệng. “Hoàng thượng nghĩ như thế nào mà đến thăm thiếp thân.”

“Hai ngày trước cơn tức của trẫm quá lớn, vì thế hôm nay tự mình tới thăm Thục phi, ngươi sẽ không sinh khí trẫm chứ? Thượng Quan Hạo ôn nhu mở miệng, Tây Môn Tân Nguyệt hồ nghi nâng mi, chỉ thấy gương mặt trước mắt đang ôn nhuận cười, chân thành tha thiết như vậy, tựa hồ hắn rất quan tâm nàng, thế nhưng nàng chỉ cảm thấy trong lòng thật lạnh, nam nhân này khi cười càng ôn nhu thì chỉ chỉ sợ càng làm ra chuyện ác độc, quanh thân nàng không khỏi nổi lên một trận rùng mình, tay vô ý thức sờ bụng mình, bất động thanh sắc mở miệng: “Đa tạ hoàng thượng quan tâm, Tân Nguyệt trong lòng thật cao hứng.” Hắn không nói rõ, nàng liền không hỏi, nàng thực sự sợ hãi đó là một chuyện làm tàn nhẫn.

Nhưng Thượng Quan Hạo cũng không có nhiều kiên trì cùng nàng dây dưa, hiện tại hắn như chim sợ cành cong, chỉ lo nghĩ đối sách, đâu còn quản cảm thụ người khác. “Ngươi biết không? Hôm nay Hoa Ly Ca bị người ta cứu đi, ngay cả công chúa lúc đại hôn cũng bị cướp đi, tứ hôn của trẫm bị hủy diệt, hơn nữa người kia cũng bị cứu đi ra ngoài, ngươi nói trẫm có thể không lo lắng sao? Đây hết thảy đều là nữ nhân kia giở trò mà ra.” Nói xong lời cuối cùng sắc mặt Thượng Quan Hạo nhăn nhó hẳn lên, con ngươi một mảnh dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi đâu còn vẻ ôn nhuận lúc nãy, bây giờ chỉ khiến người ta cảm thấy đáng sợ thôi, không biết mình vì sao lúc trước còn cảm thấy hắn tuấn nhã, căn bản là một ma quỷ xấu xí không chịu được.

“Vì thế đâu?” Tây Môn Tân Nguyệt hỏi ngay sau đó lời nói của hắn, thanh âm đề cao vài phần, bàn tay của nàng tất cả đều là mồ hôi, chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà sự dày vò đối với nàng, giống như mấy trăm mấy nghìn năm, những ngày như vậy thực sự quá đau khổ, chẳng lẽ đây là ông trời trừng phạt nàng, trừng phạt nàng quá mức tham làm, quá mức hư vinh. Thượng Quan Hạo vừa nghe nàng hỏi, âm ngao nhìn chằm chằm nàng: “Hiện tại chỉ có ngươi mới có thể trợ giúp trẫm, Tân Nguyệt, ngươi giúp trẫm một lần, trẫm nhất định sẽ không bạc đãi ngươi, nếu là trẫm có thể vĩnh viễn bảo vệ ngôi vị hoàng đế, nhất định phong ngươi làm hoàng hậu.”

Tây Môn Tân Nguyệt ánh mắt chìm xuống, nghĩ đến chuyện vì vậy vị trí này làm hại nàng người không ra người quỷ không ra quỷ, còn làm hại Liên Yên mất đi tính mạng, tự mình hiện tại ngày ngày thống khổ đến cực điểm, không khỏi nở nụ cười khổ, Thượng Quan Hạo dùng đủ khí lực nắm tay nàng, hắn dùng lực đạo rất lớn nên làm tay nàng rất đau. “Ngươi nói đi, nếu không có chỗ ngồi hoàng hậu, ta cũng sẽ giúp hoàng thượng.” Nàng bây giờ đã không có quyền nói không nữa, nàng vẫn chưa quên phía sau mình chính là Tây Môn gia, phụ thân đã lớn tuổi như vậy, còn có đám người trong phủ nữa, bọn họ đều vô tội.

.