Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 502

Chương 143.4

“Tốt” Thượng Quan Hạo nghe được Tây Môn Tân Nguyệt nói như thế, sắc mặt cuối cùng cũng lộ ra một chút cao hứng, lực đạo bàn tay nhẹ đi một ít, kéo qua thân thể của Tây Môn Tân Nguyệt ở bên tai nàng chậm rãi nói một câu. Mặt Tây Môn Tân Nguyệt trong nháy mắt trắng như tờ giấy, môi run rẩy lên, thân thể lắc lư vài cái rồi té xuống, nàng chậm rãi cố gắng quỳ bên dưới, nước mắt tuôn như mưa xuống: “Hoàng thượng, van cầu ngươi, bỏ qua cho đứa bé này đi, hoàng thượng, hùm dử không ăn thịt con, hắn nhưng là con ruột của ngươi, trừ hắn ra, ngươi không có bất luận đứa nhỏ nào.” Thượng Quan Hạo sắc mặt đột nhiên lạnh lẽo, bàn tay to nhấc lên kéo vạt áo Tây Môn Tân Nguyệt tới gần, âm trầm mở miệng.

“Ta bảo ngươi hỗ trợ, không phải bảo ngươi thuyết giáo, chỉ cần ta an ổn ngồi lên bảo tọa, ngươi nghĩ rằng ta sẽ không có đứa nhỏ sao? Muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu, hơn nữa chỉ cần ngươi lại nghe lời, sau này ta vẫn như cũ cho ngươi thụ thai, sẽ trả lại cho ngươi một đứa bé.” “Không?” Khuôn mặt mềm mại đáng yêu của Tây Môn Tân Nguyệt gầy yếu nhỏ hẳn, lúc này ẩm ướt thành một mảnh, nàng lấy tay che miệng lại, ngăn cản bản thân mình thét chói tai lên, ngăn cản mình hận không thể tiến lên xé nát mặt người nam nhân này, hắn thực sự quá vô sỉ, thế nhân nói, hùm dử không ăn thịt con, hắn lại muốn đích tay hủy diệt đứa con của mình, tại sao lại có nam nhân hư hỏng như vậy, dù là hoàng thượng, hắn chỉ là không thương nàng, thế nhưng chưa từng có nhục nhã nàng như vậy, chuyện này quá đau khổ, nếu như không có Liên Yên, không có đứa nhỏ, nàng còn sống thế nào a?

“Hoàng thượng, van cầu ngươi nghĩ một phương pháp khác đi, thiếp thân nhất định giúp ngươi hoàn thành, hoàng thượng, van cầu ngươi, hắn là hài tử của ngươi a?” Sự kiên trì của Thượng Quan Hạo đã hết, nhìn nữ nhân ở dưới chân khóc thành một đoàn, nội tâm hừ lạnh, thực sự là nữ nhân không làm được đại sự, vì luyến tiếc một đứa nhỏ, một chút khí tiết thành đại sự cũng không có, hắn thị máu tàn nhẫn mở miệng. “Ngươi có hai lựa chọn, một, buông bỏ đứa nhỏ bảo trụ Tây Môn gia, hai, buông tha Tây Môn gia bảo vệ đứa nhỏ, trẫm đã không cùng ngươi tính toán chuyện ngươi giấu diếm người kia, nội trong ba ngày nếu không thấy động tĩnh của ngươi, trẫm đã biết đáp án của ngươi.”

Thượng Quan Hạo nói xong, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài, ngoài cửa vang lên thanh âm của thái giám tiểu lâm tử : “Hoàng thượng khởi giá hồi cung.” Phía trên đại điện, Tây Môn Tân Nguyệt co quắp ngã xuống đất, cả người nằm bẹp xuống đó, nước mắt theo khóe mắt chảy xuôi xuống trên mặt đất, cả linh hồn như chết đi, hiện tại sống là một loại dày vò a, nếu như Liên Yên còn sống, chí ít có thể khuyên giải an ủi nàng, nhưng bây giờ không một người nào để ý tới nàng, người trong Xây Dương cung nhìn thấy nàng thất sủng, còn ai mà chịu tận tâm tận lực phụng dưỡng nàng, nếu bởi vì chuyện này, chọc giận hoàng thượng, chỉ sợ sẽ không có kết cục tốt, bởi vậy dù nàng khóc đến sắp ngất đi, cũng không ai tới hỏi thăm nàng một chút. Trên đại điện vắng vẻ, tựa như u hồn cô khổ đang khóc.

Tuy rằng nàng thương tâm, nàng tuyệt vọng hận không thể chết đi cho rồi, thế nhưng nàng biết bây giờ chỉ có thể chọn một con đường, bỏ đứa nhỏ để bảo toàn Tây Môn gia, nếu như bỏ Tây Môn gia bảo vệ đứa nhỏ, người nam nhân kia làm sao mà không tìm đến nàng để tính toán sổ sách, khi đó nàng cái gì cũng không bảo vệ được, vì thế từ đầu tới đuôi nàng không có lựa chọn nào khác, chỉ có một đường để đi. Tây Môn Tân Nguyệt khóc mệt, mơ mơ màng màng vuốt bụng của mình. “Con yêu, xin lỗi, là mẫu phi không tốt, mẫu phi không thể bảo vệ ngươi, ngươi đừng hận ta, cũng đừng hận bất luận kẻ nào, hãy một lần nữa đầu thai đi thôi, lần sau nhất định không nên đầu thai ở nhà hoàng đế, đầu thai đến nhà người bình thường thôi.”

Nàng nói xong, lại ngất đi, Xây Dương cung không khí vắng vẻ đầy đầy chết chốc. Nội điện Phượng Loan cung, bên trong tẩm cung truyền đến tiếng nói thì thầm. “Nương nương, tất cả đều làm tốt.”

Thanh Dao nghiên người dựa vào ở trên giường, chậm rãi ngồi xuống, trong ánh mắt toát ra hai đám lửa nhỏ, ôn nhu hỏi: “Hắn không có sao chứ?” Mạc Sầu biết hắn chính là hoàng thượng, nên vội cung kính mở miệng: “Nương nương yên tâm đi, hắn không có việc gì, Minh Nguyệt nói máu bầm trong đầu sẽ rất nhanh được thanh trừ.” Thanh Dao gật đầu một cái, trong lòng cuối cùng nhẹ nhõm, chỉ cần máu bầm trong đầu được diệt trừ, hắn liền khôi phục trí nhớ, chỉ cần ký ức khôi phục, bọn họ sẽ đi đến Thiên Sơn tìm sư phụ của hắn để chữa khỏi cho hắn, đến lúc đó nhất định phải giải quyết Thượng Quan Hạo cùng Tây Môn Tân Nguyệt.

“n, vậy là tốt rồi, hai người các ngươi theo ta, kế tiếp sợ là phải nếm chút khổ sở.” “Không có việc gì, nương nương.” Mạc Sầu cùng Băng Tiêu lập tức lên tiếng, Thanh Dao thở dài một tiếng, ngẫm lại niên kỷ của các nàng cũng đã trưởng thành, nên không khỏi than thở

“Đợi mọi chuyện an định lại, ta liền đem hai người các ngươi gả đi ra ngoài, đều đã là người trưởng thành rồi.” “Nương nương” hai nha đầu trong lòng dấy lên cảm động, không nghĩ tới trong hoàn cảnh như vậy, nương nương còn suy nghĩ đến chuyện của các nàng, nên mặc dù máu chảy đầu rơi, cũng phải báo đáp chủ tử. “Chúng ta không vội, nương nương sớm một chút nghỉ ngơi đi, hiện tại phải nuôi đủ tinh thần, bằng không, không có tinh lực đối phó bão tố kế tiếp.”

“n, lời này cũng đúng, hai người các ngươi luân phiên nghỉ ngơi, không nên cùng nhau coi chừng.” “Dạ” hai người gật đầu, Mạc Sầu đi tới hầu hạ chủ tử, Băng Tiêu đi xuống nghỉ ngơi trước… Liên tiếp hai ngày đều không có chuyện gì, mà trong hai ngày này, Mạc Sầu lại đi ra ngoài một chuyến, trở về Mộc phủ nhìn nhìn tình huống bên đó, nếu như người của Mộc phủ cùng Triệu phủ đều đi, nàng sẽ yên tâm hơn, đến lúc đó có thể nghĩa vô phản cố mà thoát thân, Mạc Sầu mang về tin tức không được như ý lắm.

Đầu tiên là Mộc phủ, Mộc Ngân giải tán hạ nhân trong phủ, để cho bọn họ từng nhóm làm bộ xuất phủ đem đồ đi bán, sau đó từ từ càng ngày càng ít người, trong phủ chỉ còn lại có một ít lão bộc, kiên quyết không muốn ly khai, Mộc Ngân cũng không có biện pháp, chỉ phải lưu lại bọn họ, trong Mộc phủ rộng lớn đã trở nên vắng vẻ, ngoại trừ lão gia cùng nhị tiểu thư, còn có hai vị phu nhân và mấy người nô tỳ, cũng trên dưới hơn mười mấy người. Còn có Liễu gia, Mộc Ngân đã bảo bọn họ rời kinh, nhưng lại không có biện pháp cùng bọn họ nói rõ hoàng thượng trong cung là giả, bởi vậy Thái Phó tự khanh căn bản không hiểu hắn, vì thế người của Liễu phủ một người cũng chưa từng đi, cuối cùng Mộc Ngân không có biện pháp, mạnh mẽ làm cho con rể hưu thê, ai ngờ Mộc Thanh Châu lại mang thai, Liễu Tòng Vân yêu thương thê tử, nên căn bản không chịu bỏ, chỉ tới khi Mộc Ngân len lén đem sự tình đích thực nói cho Liễu Tòng Vân biết, con rể mới cực chẳng đã viết một phong hưu thư, nhưng lại tự mình cùng thê tử bí mật rời kinh, toàn bộ người trong kinh thành đều biết, nữ nhi của Mộc thừa tướng bị bỏ rơi, cuối cùng càng nói càng thái quá, còn nói nữ nhi Mộc gia bởi vì bị hưu, nên nhảy sông tự vận, vì thế cả kinh thành đều không nhìn thấy thân ảnh của nàng, nói chung càng nói càng thái quá. Thanh Dao nghe mấy tin tức này, trong lòng bất ổn khó có thể an bình, Liễu phủ cũng xem như hoàn hảo, chịu hưu Mộc Thanh Châu, hoàng thượng khi biết đến cũng không thể can thiệp, mặc dù hắn muốn trị đắc tội Liễu gia, cũng không có bất luận lý do gì, nhưng thật ra hơn mười miệng ăn của Mộc gia đang bị giám thị, nói rõ Thượng Quan Hạo đang muốn đụng đến bọn họ.

“Chủ tử, người xem phải làm sao bây giờ? Lão gia căn bản là đi không được?” “Ngày mai cho đòi người của phượng thần cung đem bọn họ cứu đi ra ngoài, chỉ cần bọn họ vừa đi khỏi, Thượng Quan Hạo tất nhiên sẽ động thủ đối phó với ta, đúng lúc ta có thể mượn cơ hội này mà toàn thân trở ra, như vậy sẽ không có chuyện gì.” Thanh Dao lành lạnh mở miệng, nhưng kế hoạch của nàng còn chưa kịp thực thi, thì phiền phức liền tới cửa, còn tới nhanh như vậy.

Sáng sớm ngày thứ ba, đây là ngày kỳ hạn cuối cùng Thượng Quan Hạo cho Tây Môn Tân Nguyệt, hôm nay nếu như nàng còn không có động tĩnh, Tây Môn gia cũng đừng nghĩ có sống yên ổn qua ngày, người nam nhân này tuy rằng âm hiểm hung ác, nhưng nếu đã nói như vậy, thì hắn nhất định phải làm như vậy. Vì thế sáng sớm, Tây Môn Tân Nguyệt đã khóc thông suốt, sau đó ép buộc mình tỉnh táo lại, trang điểm một chút, đi đến Phượng Loan cung. Thanh Dao từ lâu đã tỉnh lại, chỉ là không có rời giường, tựa ở trên giường lớn trường suy nghĩ vấn đề, nhìn xem có kế hoạch tốt nào có thể đem người ở Mộc phủ thuận lợi đưa đi, cả người miễn cưỡng, tóc đen tùy ý rối tung trên vai, làm nổi bật ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, đôi mắt thật to lấp lánh ánh sáng cùng thần sắc nhàn nhạt.

Mạc Sầu từ bên ngoài đi tới, cung kính mở miệng: “Nương nương, Thục phi nương nương đã tới?” “Lúc này, nàng tới đây làm gì?” Thanh Dao cau mày một chút lành lạnh hỏi, đối với Tây Môn Tân Nguyệt, nàng vừa căm hận, vừa đồng tình nàng ta, rồi có một ngày nàng ta sẽ hối hận, bảo hổ lột da, chỉ tổn thương bản thân, đây là định luật bất biến từ thiên cổ tới nay.

“Nói là thỉnh an nương nương.” “n, thỉnh an, ta cũng muốn nhìn một chút nàng ta lại nổi lên tâm kế gì” Thanh Dao thân hình chuyển động, liền trượt đến mép giường ngồi dậy, Mạc Sầu lập tức đi tới hầu hạ nàng đứng lên, xử lý tốt mái tóc đen rối tung trên vai, vốn muốn giúp nàng búi cao lên, nhưng bị nàng ngăn trở: “Đi thôi, quay đầu lại hãy xử lý đi, nhìn xem nữ nhân kia giở trò quỷ gì?” Thanh Dao suy đoán, có lẽ Thượng Quan Hạo nên động thủ đối phó nàng, khóe môi không khỏi cười nhạt, nếu như không phải muốn bảo toàn ở Huyền Nguyệt vì Lưu Tôn, nàng tội gì ở lại chỗ này, đã sớm phủi mông ra đi, ai cũng không giữ được nàng, nàng sở dĩ còn ở chỗ này, chính là muốn Thượng Quan Hạo đem đầu mâu nhắm ngay nàng, mà không phải tùy ý hắn làm bậy, đến lúc đó với lý do có một hoàng hậu mưu phản tác loạn, liền đem những đại thần trong triều không hợp mắt diệt trừ đi, nhất là những đại thần tận trung, còn có An Định Phong cùng nàng vào sinh ra tử, hắn cũng bị Thượng Quan Hạo triệu hồi về kinh, nói là thăng chức, nhưng trên thực tế là rút binh quyền của hắn, người nam nhân này bây giờ đã thần hồn nát thần tính, nếu mình còn lộn xộn, chỉ sợ toàn bộ kinh thành sẽ khơi lên màn tinh phong huyết vũ, mà nàng thì thầm nghĩ đem thương vong giảm xuống đến mức thấp nhất, chỉ cần nàng không đi, tin rằng người nam nhân kia không dám dị động.

Dù cho hắn và nàng chính diện giao phong, hắn cũng không thể đem lý do động đến trên đầu người khác. Thanh Dao tính toán một phen quan hệ lợi hại trong đó, trên mặt thần sắc bất biến, ưu nhã tiêu sái ra khỏi tẩm cung. Ngoại điện trên, Tây Môn Tân Nguyệt đang ngồi ngay ngắn ở bên dưới, uống nước trà từng ngụm từng ngụm nhỏ, vẻ mặt bất an đến cực điểm, vừa ngẩn đầu lên liền nhìn thấy Thanh Dao đi ra, nàng chậm rãi đứng dậy thi lễ, sắc mặt một mảnh tái nhợt, trên môi tuy rằng đã thoa son, nhưng vẫn đang lộ ra màu xám, nhìn hình dạng này của nàng, Thanh Dao không khỏi nở nụ cười, xem ra nữ nhân này những ngày qua cũng không dễ chịu, nàng ta rốt cuộc đã biết kết quả của việc bảo hổ lột da rồi sao?

.