Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 504

Chương 144.1

Thanh Dao đến chỗ cao ngồi xuống, đạm nhiên mở miệng: “Thục phi nương nương đứng lên đi, hôm nay nghĩ như thế nào mà lại đến thăm bản cung?” Tây Môn Tân Nguyệt nghe được câu hỏi của hoàng hậu, trong lòng đau xót, nước mắt thiếu chút nữa không chảy ra, đã nhiều ngày nay nàng không thể nói cùng ai, có nỗi khổ không có chỗ than, mặc dù biết hoàng hậu chưa chắc đã đồng tình với nàng, nói không chừng còn rất hận nàng, nhưng đầu ngón tay của nàng vẫn nhịn không được mà run, bất quá để tránh hoàng hậu sinh nghi, nàng cực lực nhịn được, tuy rằng nhịn xuống, thế nhưng trong lời nói đã có vẻ nghẹn ngào, chậm rãi mở miệng. “Tỷ tỷ vẫn là đứng đầu tam cung, muội muội nên đến thỉnh an tỷ tỷ mới đúng.”

Lời này vừa rơi xuống, Thanh Dao thiếu chút nữa bật cười tại chỗ, cho tới bây giờ nàng vẫn không biết nàng ta có tấm lòng thành đến vậy, vẫn nên tỉnh táo mới là tốt nhất. “Ngồi xuống đi” nếu đã tới, nàng cũng không đến mức đem người ta đuổi ra ngoài, cũng muốn thử nhìn xem nàng ta đùa giỡn trò gì. “Tạ ơn nương nương” Tây Môn Tân Nguyệt nghiêng người ngồi ở bên dưới, khẽ cúi đầu, khóe mắt liếc thấy đứa nhỏ trong bụng, trong lòng đau quá, sinh mệnh của hắn đang từ từ biến mất trong người của nàng, tuy rằng đứa bé này là của Thượng Quan Hạo, nhưng cũng là của nàng, nàng vẫn thật tình hi vọng hắn có thể sinh hạ ra đời.

Nhưng bây giờ? Có cung nữ ở Phượng Loan cung châm thêm nước trà, Mạc Sầu tự mình rót trà dâng cho Thanh Dao “Nương nương, mời dùng trà.” Thanh Dao nhận lấy, nhìn xuống phía Tây Môn Tân Nguyệt “Thục phi nương nương mời dùng trà.”

“Tạ tỷ tỷ ” Tây Môn Tân Nguyệt cúi thân thể một chút, rồi nâng chén trà lên, nhẹ nhàng uống, lúc này mặt nàng an tường đi cùng nhiều, so với lúc vừa rồi đã thản nhiên hơn, Thanh Dao vừa uống trà, vừa quan sát Tây Môn Tân Nguyệt, thấy nàng ta đem một ly trà uống sạch sẽ, sau đó buông tay. Thanh Dao khóe môi nhất câu, ánh mắt trở nên u ám, chẳng lẽ trà này dễ tốt uống như vậy sao? Sáng sớm chạy đến Phượng Loan cung uống trà, chỉ sợ trong này có âm mưu của nàng ta, chẳng qua động cơ của nàng ta là cái gì, ánh mắt của Thanh Dao dời về phía bụng của Tây Môn Tân Nguyệt, rồi chậm rãi há to mồm với vẻ khó tin, không thể nào? Nàng ta thật đúng là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào sao?

“Thục phi sắc mặt thật là khó nhìn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Thanh Dao buông chén trà, vẻ mặt thật nhu hoà, nhìn chằm chằm Tây Môn Tân Nguyệt, chỉ thấy sắc mặt nàng đang đổ mồ hôi lạnh, hai tay vô ý thức che bụng, thân thể co lại thành một đoàn, tựa hồ đang cố gắng chịu đựng thống khổ, Thanh Dao không nhanh không chậm từ chỗ ngồi trên cao đi xuống, cũng không thấy có chút nào hoảng hốt, thuốc này hiệu quả phát huy thật là nhanh a, một chén này trà vừa uống xong liền phát tác sao? Rõ ràng là uống thuốc trước rồi? “Tỷ tỷ, ta đau bụng.”

Thục phi một lời rơi xuống, Thanh Dao đi tới trước mặt nàng, nhìn nàng cả người đã chảy xuống trên mặt đất, hạ thân rất nhanh có dòng máu chảy ra, đây chính là một cái sinh mệnh, nữ nhân này thật đúng là độc ác, vì hại nàng mà không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, lúc này nàng chậm rãi ngồi xỗm trước mặt nàng ta, mở miệng gằng từng chữ. “Ngươi thực sự không xứng làm mẫu thân, ông trời sẽ trừng phạt ngươi.” Nàng nói xong, nhìn cũng không thèm nhìn nữ nhân thống khổ trên mặt đất, quay đầu hướng ra ngoài cửa điện kêu một tiếng: “Người đến, truyền ngự y, lập tức đi bẩm báo hoàng thượng.”

Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đứng ở bên cạnh nàng, tâm trạng sầu lo kêu lên một tiếng: “Nương nương” Cục diện lúc này đối với nương nương thập phần bất lợi. “Không có việc gì, binh tới tướng đở, nước tới đất ngăn, nếu đây là một phen tâm ý của bọn họ, bản cung cũng nên thành toàn cho bọn họ không phải sao?” Nếu muốn bảo toàn một nhóm đại thần ở trong triều, chỉ có thể đưa vào đường chết sau đó mới hồi sinh, tất cả tội đều rơi xuống trên người nàng, hắn còn có lý do gì đi gia hại người khác chứ?

Tiểu thái giám của Phượng Loan cung rất nhanh đem ngự y mời qua đây, hoàng thượng càng cấp tốc chạy tới, vẻ mặt lo lắng, ôm lấy Thục phi Tây Môn Tân Nguyệt, lo lắng vạn phần mở miệng: “Ngự y, chuyện gì xảy ra?” Ngự y đã chẩn mạch cho Thục phi, nên chậm rãi mở miệng: “Thai nhi của Nương nương đã mất, sau này chỉ sợ khó mà có mang lại.” Ngự y tiếng nói vừa dứt, Tây Môn Tân Nguyệt chỉ cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, sắc mặt đỏ lên, tuyệt vọng tràn ra cả người, một nữ nhân ngay cả năng lực sinh dục cũng không có, còn có tư cách gì sống a, trong ánh mắt hận ý phô thiên cái địa, hung hăng nhìn chằm chằm Thượng Quan Hạo, nam nhân này là ma quỷ, là ma quỷ a, đích thân hắn đã phá hủy nàng, nàng thật muốn kéo chiếc mặt nạ trên mặt hắn xuống, nói cho thế nhân biết đó là một tên ngụy quân tử lừa đời lấy tiếng, còn là ma đầu giết người không chớp mắt.

Thế nhưng nàng lý trí nói cho nàng biết, nàng không thể làm như vậy, nàng còn có Tây Môn gia, phụ thân không có làm sai, hắn từ đầu tới đuôi cũng không biết hết thảy mọi chuyện, Tây Môn Tân Nguyệt con ngươi nguội lạnh như tro tàn tuyệt vọng rơi xuống nước mắt, xoay mình nhắm mắt lại. “Đã có chuyện gì? Tân Nguyệt, đang yên lành làm sao lại xuất hiện loại chuyện này?” Tiếng nói của hắn vừa dứt, Tây Môn Tân Nguyệt vô lực nâng tay lên chỉ vào Thanh Dao, yếu ớt mở miệng: “Là tỷ tỷ, ta uống trà của tỷ tỷ?”

Lời ấy vừa rơi xuống, trên đại điện Phượng Loan cung rất nhiều người đều nhìn hoàng hậu, nguyên lai là hoàng hậu không muốn cho hoàng thượng có con, Thượng Quan Hạo càng sắc mặt đen chìm, âm trầm mở miệng: “Hoàng hậu, ngươi thật nham hiểm, tại sao lại muốn hại đứa nhỏ của trẫm? Hắn là thân sinh cốt nhục của trẫm?” Thanh Dao không nói lời nào, lẳng lặng nhìn nam nhân ở trước mắt, trong ánh mắt toàn ngạo nghễ khinh thường, nam nhân này thật là biết diễn kịch, tựa hồ từ khi hắn xuất hiện, hắn vẫn rất hay diễn, diễn trong diễn ngoài, có lẽ ngay cả hắn cũng tự mình phân không rõ, đâu là bản thân mình, đâu là vai diễn bên trong vỡ kịch? Có phải hắn thật sự cho rằng mình chính là hoàng thượng Huyền Nguyệt, thật đúng là buồn cười, nghĩ đến là buồn cười, Thanh Dao thực sự cười rộ lên.

Thượng Quan Hạo giận dữ, nhìn nụ cười của nàng, làm cho hắn cảm giác tự mình đang nhảy nhót trong một vở hài kịch, giống như tất cả mọi chuyện ở trong lòng hắn, nàng vừa xem là hiểu ngay, càng nghĩ càng phát ra cáu giận, sau đó hướng Thanh Dao kêu to: “Nói, có phải ngươi làm hại Thục phi hay không, ngươi là đố phụ, có phải cho rằng ngươi giúp trẫm thống nhất giang sơn của thất quốc, là có thể muốn làm gì thì làm hay không, ngay cả đứa nhỏ của trẫm cũng có thể độc hại?” Thanh Dao lành lạnh mở miệng. “Hoàng thượng, chẳng lẽ chỉ bằng một lời nói phiến diện của Thục phi thì đã cho rằng bản cung có tội sao? Chẳng lẽ không phải do Thục phi uống thuốc trước rồi đã chạy tới đây vu hãm bản cung sao?”

Thanh Dao từng chữ như châu ngọc, lời nói vốn không có sai, trong điện thái giám cùng cung nữ còn có ngự y đều tán thành lời nói của hoàng hậu, hơn nữa hoàng hậu tựa hồ không phải cái loại tiểu nhân âm hiểm này. Nhưng mà Thượng Quan Hạo đâu có buông tha nàng dễ dàng như vậy, nên hướng ra ngoài cửa điện phẫn nộ gầm rú: “Người đâu.” Một đội thị vệ vọt vào, Thanh Dao lạnh lùng nhìn tất cả, nguyên lai tất cả mọi chuyện là do Thượng Quan Hạo sai sử, Tây Môn Tân Nguyệt cũng bất quá là một con cờ của hắn mà thôi, còn làm hại bản thân mình phải mất đi đứa nhỏ, từ đó về sau không thể mang thai, nữ nhân này cũng có ngày hôm nay, thực sự là đáng đời, ông trời đã báo ứng.

“Hoàng thượng.” “Đem cung nữ cùng thái giám Phượng Loan cung từ trên xuống dưới bắt lại, nghiêm tra khảo vấn, nếu như có người dám can đảm lừa gạt, giết không tha” Thượng Quan Hạo ra lệnh một tiếng, một đội thị vệ được thánh chỉ, như lang như hổ bàn đem cung nữ cùng thái giám Phượng Loan cung từ trên xuống dưới đều bắt hết, chừng khoản hai mươi người, lúc này đông nghịt một tầng đang quỳ đầy đại điện, rất nhiều người bị sợ phát khóc, không biết xảy ra chuyện gì, bởi vậy tới cuối cùng, Thanh Dao cũng đều lạnh lùng nhìn hết thảy trước mắt. Nàng cũng muốn nhìn xem Thượng Quan Hạo diễn vỡ kịch này như thế nào đây.

Thượng Quan Hạo ôm lấy Tây Môn Tân Nguyệt, đem nàng an trí ở trên mềm trường kỷ, mệnh lệnh ngự y: “Lập tức kê thuốc, để cho Thục phi uống vào, ngàn vạn lần không thể để cho nàng có việc.” “Dạ, hoàng thượng.” Ngự y lĩnh mệnh đi xuống kê thuốc, Tây Môn Tân Nguyệt ngã trên mềm trường kỷ, nước mắt rơi như mưa xuống, trong lòng hối hận dày vò, nàng biết bản thân mình đối với Thượng Quan Hạo còn chỗ hữu dụng, bằng không hắn sẽ không đối đãi với nàng như vậy .

Thượng Quan Hạo phân phó ngự y xong, quay đầu ở đại điện Phượng Loan cung đi qua đi lại, sắc mặt lãnh mị, ánh mắt lạnh lẽo, hàn khí bao phủ cả tòa đại điện, đột ngột rống to một tiếng: “Nói, hoàng hậu sai sử một trong các làm thế nào bỏ thuốc cho Thục phi ?” Lời vừa nói ra, cung nữ cùng thái giám Phượng Loan cung từ trên xuống dưới đều luống cuống, vội vàng cầu khẩn: “Hoàng thượng tha mạng, chúng ta không có làm chuyện này, nương nương không có bảo tiểu nhân ( nô tỳ ) bỏ thuốc.” Khóc tiếng la vang thành một mảnh, Thượng Quan Hạo sắc mặt càng ngày càng khó coi, lúc này, nữ quan Y Vân của Phượng Loan cung chậm rãi di động thân thể hai cái, nhích người lên phía trước, liên tục dập đầu: “Hoàng thượng tha mạng, nô tỳ nói, xin hoàng thượng bỏ qua cho mọi người đi, việc này là hoàng hậu nương nương bảo nô tỳ làm, nô tỳ đáng chết, xin hoàng thượng tha mạng”

Lời vừa nói ra, toàn bộ đại điện lâm vào yên tĩnh, mọi người ngừng tiếng khóc hai mặt nhìn nhau, ngẩng đầu lên nhìn về phía hoàng hậu, rất nhiều người trong ánh mắt lóe ra vẻ không tin, hoàng hậu là một người quang minh lỗi lạc, sao có thể làm ra những chuyện này chứ? Mâu quang sắc bén của Thanh Dao rơi vào trên mặt Y Vân, ánh mắt của nàng lóe lên, Y Vân một chút cũng không dám nhìn thẳng nàng, nàng đã nghĩ tới ở trong cung này có người của Thượng Quan Hạo, chỉ không nghĩ tới người này là Y Vân, thực sự quá buồn cười. “Y Vân, ngươi thực sự là giỏi diễn.”

Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng, lời của nàng không biết có bao nhiêu châm biếm, nhưng ngữ khí lại lạnh như một khối hàn băng, Thượng Quan Hạo đột nhiên quay đầu, mâu quang dữ tợn khiếp người bắn về phía Thanh Dao: “Hoàng hậu còn có cái gì để nói?” “Đã có nhân chứng, ta còn có cái gì để nói đây?” “Nương nương?” Mạc Sầu cùng Băng Tiêu kêu lên, thái giám cùng cung nữ ở đại điện Phượng Loan cung cũng kêu lên, không biết kế tiếp hoàng thượng sẽ xử lý hoàng hậu như thế nào?

.