Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 506

Chương 144.3

Thượng Quan Hạo nói xong, liền vung tay áo gấm ly khai, đáy lòng hắn cũng đang tính toán, hiện tại sẽ từ bộ binh điều ra một bộ phận lớn lực lượng, bao vây Mộc phủ, làm cho một con ruồi cũng đừng nghĩ bay ra ngoài, nếu ai dám can đảm xông vào, giết không tha. Mắt của hắn nổi lên một mảnh âm u, đợi sau khi hắn rời đi, nhà tù lần thứ hai an tĩnh lại, Thanh Dao ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt lúc trước còn mê man, bây giờ khóe môi câu ra nụ cười lạnh mỏng châm chọc, nàng chỉ bất quá đang kéo dài thời gian mà thôi, người nam nhân này chẳng lẽ thật cho rằng, nàng sẽ giao hoàng thượng ra sao? Thật buồn cười đến cực điểm. Hoàng hậu ghen tị, mưu sát huyết mạch của hoàng thất, việc này toàn bộ Lâm An thành đều đã nghe thấy, đường lớn hẻm nhỏ, mỗi người một miệng, đều thảo luận việc này, đối với việc hoàng hậu bị bỏ tù, rất nhiều người biết được đều giận dữ, hoàng hậu lập được công đức vô lượng, dù cho thực sự làm tổn thương huyết mạch của hoàng thất, cũng không đến mức bị giam vào đại lao, còn triều đình thì trên dưới càng nổi sóng ngầm kỳ dị.

Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu, vừa nhận được tin tức, lòng đã sớm nóng như lửa đốt, nhưng hiện tại hắncũng là bị người giám thị, ngay cả Nam An vương phủ cũng không tránh được ác vận này. Nhưng mà hoàng hậu bị bắt, hắn làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn, dù cho có vứt bỏ tính mạng, hắn cũng phải đem nàng cứu ra khỏi đại lao. Lâm triều qua đi, Nam An vương hồi phủ, bí mật cho đòi các thủ hạ đến.

“Ta muốn tiến vào Hình bộ đại lao một chuyến.” “Vương gia, việc này thuộc hạ thấy rất nguy hiểm, nếu vương gia tùy tiện tiến vào đại lao, e là sẽ làm cho hoàng hậu rước thêm phiền phức.” “Không sợ, thủ tù là hộ quốc đại tướng quân An Định Phong, mặc dù có người của Hình bộ giám thị, nhưng họ cũng sẽ nể mặt của bản vương, mà mắt nhắm mắt mở, ở trong triều đình, cũng không phải hoàn toàn do một mình hoàng thượng định đoạt, bản vương chỉ cần nhìn thấy hoàng hậu, nàng tất nhiên sẽ có đối sách đưa ra.”

“Dạ, vậy thuộc hạ bồi vương gia đang đi đến đó.” Nam An vương gật đầu, nếu như cứu được hoàng hậu ra, nhất định phải để cho nàng cùng hoàng thượng mau chóng rời khỏi Lâm An thành, đi đến Thiên Sơn, vì hoàng thượng không thể động võ, hơn nữa trí lực rất thấp, chỉ có cách rời xa Lâm An thành tĩnh dưỡng một thời gian, đợi đến khi hắn hoàn toàn khôi phục lại, mới vào kinh cũng không muộn. “Ngươi bảo Đoạn Nhật đi đến Đông Giao, thông tri Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc, chuẩn bị ra kinh.”

“Dạ, vương gia.” Cảnh Hàn lập tức đi ra ngoài, phân phó Đoạn Nhật đi trước đến đông giao, phố yên hoa để thông tri cho Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc, hắn cùng vương gia lập tức đi Hình bộ đại lao. Đông giao phố yên hoa, bên trong trúc sơn.

Tuy là đang mùa đông lạnh lẽo, nhưng trong núi vẫn một rừng trúc xanh mướt tự nhiên như cũ, tại nơi khoản rừng xanh thẳm này, một tiểu nha đầu đang đùa với một con sâu nhỏ trên mặt đất, mà phía sau của nàng có chiếc ghế nằm, một nam tử đang ở đó nghỉ ngơi, mái tóc đen dùng ngọc trâm bó buộc, gương mặt tinh xảo mềm mại, đôi mày hẹp dài, với hai hàng lông mi dầy đặc che giấu sự lạnh lùng ở trong đôi mắt, cánh môi tản ra màu hồng phấn nhàn nhạt, quanh thân thản nhiên, hắn đang nặng nề ngủ say, trên người đắp một kiện áo khoác. Đoạn Nhật vừa xuất hiện, liền đem Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt gọi qua một bên, nhỏ giọng nói thầm. “Hoàng hậu bị nhốt vào đại lao, vương gia đang suy nghĩ biện pháp cứu nương nương, các ngươi chuẩn bị một chút, sẽ nhanh chóng rời khỏi Lâm An thành.”

“Nương nương bị nhốt vào đại lao?” Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt chấn kinh, phát ra tiếng kinh hô, thanh âm này lập tức kinh động đến Tiểu Ngư nhi ở một bên, nàng nhảy dựng lên rất nhanh vọt tới, kéo Minh Nguyệt kêu lên: “Các ngươi nói nương của ta bị nhốt vào đại lao?” Thanh âm của nàng vừa vang lên, Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt lo lắng quay đầu nhìn nam tử phía sau đang nằm trên ghế, thấy hắn vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy, mới yên lòng, hai ngày nay hoàng thượng cả người đã yên ổn nhiều lắm.

Minh Nguyệt hạ giọng, ngữ khí trầm trọng mở miệng: “Công chúa, vừa nhận được tin tức, nương nương bị nhốt vào trong đại lao?” “A, vậy phải làm sao bây giờ?” Thanh âm lo lắng của Tiểu Ngư nhi vừa rơi xuống, một trận cuồng phong nổi lên, mọi người còn không có phục hồi tinh thần lại, thì thấy nam tử vẫn ngủ ở trên ghế nằm lấy tốc độ sấm sét lao nhanh qua đây, trên gương mặt tinh xảo lúc này hiện lên hàn khí rét căm căm, vừa mở hai hàm răng trắng liền rống kêu lên.

“Nương tử của ta làm sao vậy? Ai đem nàng bắt giam vào nhà tù?” Kỳ thực hắn đã sớm tỉnh, chỉ là không biết hoàng hậu trong miệng của bọn họ là ai? Cho đến khi Tiểu Ngư nhi hỏi nương, mới biết được là nương tử của hắn, vừa nghĩ tới nương tử bị nhốt trong nhà tù, hắn đã nhanh chóng nổi điên lên, nghĩ tới hình ảnh mình bị người ta khóa ở trên xích sắt, chẳng lẽ nương tử cũng là bị người ta khóa sao? Nghĩ đến đây một, Mộ Dung Lưu Tôn thật giống như nổi điên aa rống lên, nhân tiện chưởng phong ngưng tụ, ở trong rừng không ngừng phóng ra, từng đạo nội lực bay ra ngoài, làm cho rừng trúc, từng cây thúy trúc một bị sức mạnh đánh trúng răn rắc rồi ngã gục, phát ra thanh âm ùm ùm.

Minh Nguyệt nhìn thấy tình trạng trước mắt liền hoảng hốt, hoàng thượng lại vận dụng nội lực, tình trạng của hắn mới vừa tốt lên một chút, điều là do bọn hắn quá sơ ý, đã quên độ nhạy cảm của hắn đệ nhất, lới nói mới vừa rồi căn bản đã đụng vào cố kỵ của hắn, lúc này phải làm sao bây giờ? Vài người đồng thời hướng giữa không trung kêu lên: “Hoàng thượng, ngươi trước tỉnh táo lại đã, ngươi hãy tỉnh táo lại.” Tiểu Ngư Nhi cũng sợ đến kêu lên: “Phụ hoàng, ngươi nhanh xuống đi, nương không có việc gì, phụ hoàng, ngươi xuống đây đi.”

Đáng tiếc Mộ Dung Lưu Tôn căn bản không nghe thấy bọn hắn kêu to, vẫn lực mạnh đánh vào những cây trúc như cũ, kình phong đảo qua, tóc đen bay tán loạn, trên người bạch y không nhiễm một hạt bụi ở trong gió đường hoàng bay lượn, trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên cuồng nộ, con ngươi đã đỏ đậm, Minh Nguyệt vừa nhìn thấy liền lo lắng. Hoàng thượng cứ tiếp tục như vậy, sẽ bị tẩu hoả nhập ma mất, lòng hắn nóng như lửa đốt, nhưng không có cách nào. Tiểu Ngư nhi nhướng mày, hướng về giữa không trung kêu lên “Phụ hoàng, nhanh xuống đây, chúng ta đi cứu mẫu thân.”

Một lời rơi xuống, hoàng thượng xoay mình thu lại nội lực, chậm rãi rơi xuống, con ngươi đỏ đậm đã chậm rãi thối lui, thế nhưng vì vận quá lâu, đã thương tổn đến kinh mạch, liền ho khan một tiếng, máu theo khóe môi tràn ra ngoài, Tiểu Ngư nhi sắc mặt đại biến, vội quay đầu lại mệnh lệnh Minh Nguyệt: “Nhanh, cho phụ hoàng uống thuốc.” “Được.” Minh Nguyệt vội vàng cho hắn uống tiêu táo đan hoàn, để khống chế tâm tình của hắn, thẳng đến khi hắn an định lại, mới nhìn Tiểu Ngư nhi nói “Đi, chúng ta đi cứu mẫu thân ngươi.”

“Phụ hoàng, đợi lát nữa, chúng ta cứ đi như thế, căn bản sẽ cứu không được nương, mà còn làm hại nàng, người chờ Tiểu Ngư nhi một chút, được không?” Tiểu Ngư nhi mở miệng nói xong, liền quay lại đầu nhìn về phía Thẩm Ngọc: “Chỉ sợ hoàng gia biệt uyển cũng bị người nam nhân kia khống chế, vì thế trong tay chúng ta ngay cả vũ khí cũng không có, bây giờ ngươi giúp ta đi tìm một ít nguyên liệu qua đây, ta muốn nổ tung Hình bộ đại lao, dám mẹ ruột của ta à.” Ánh mắt của Tiểu Ngư nhi thị huyết, nghiến răng nghiến lợi làm cho người ta sợ hãi, Mộ Dung Lưu Tôn ở bên cạnh vừa nghe thấy Tiểu Ngư nhi nói, liền vỗ tay tán thưởng: “Tiểu Ngư nhi, giỏi lắm, phụ hoàng ủng hộ ngươi.”

Đoàn người phân công nhau hành động, Đoạn Nhật trở về vương phủ bẩm báo tình huống nơi này, hoàng thượng đã biết chuyện xảy ra, còn nhất định đòi đi cứu hoàng hậu nương nương. Tiểu Ngư nhi lập tức viết ra nguyên liệu cần thiết, làm cho Thẩm Ngọc đi mua, còn Minh Nguyệt thì vội vàng điều trị thân thể cho hoàng thượng. Hình bộ đại lao.

Nam An vương đứng ở ngoài cửa lao, nhìn nữ tử bên trong phòng giam, nàng một thân thản nhiên, vẫn thanh nhã bức người như trước, không có chút chật vật cùng hoảng hốt nào, vừa thấy hắn xuất hiện, khóe môi câu ra ý cười, đạm nhiên mở miệng: “Ngươi đã đến rồi.” Giống như là lão bằng hữu với nhau, nàng biết hắn nhất định sẽ tới. “n, cần ta làm những thứ gì?” Nam An vương bình tĩnh mở miệng, nhìn hình dạng này của nàng, hắn biết, nàng nhất định đã có kế hoạch, bằng không sẽ không khí định thần nhàn như vậy.

“Giúp ta điều ra người của Phượng Thần cung, để cho bọn họ chia binh làm hai đường, một đường cứu người của Mộc phủ, một đường tới cứu ta, sau đó ở trước cửa thành tập hợp, còn nữa ngươi và chúng ta cùng nhau đi, bởi vì ở lại, người nam nhân kia sẽ không bỏ qua cho ngươi.” “Tốt, chúng ta cùng đi.” Nam An vương khẳng định gật đầu, Nam An vương phủ tuy rằng binh lực không nhiều lắm, nhưng cũng có mấy trăm tinh binh, đủ để phát huy công dụng, hơn nữa còn một đám người của phượng thần cung, hắn cũng không tin cứu không được những người này.

“n, nhất định phải nhanh, mới có thể thắng vì đánh bất ngờ, tối nay hành động đi, để cho nam nhân chết tiệt kia cứ nằm mộng đẹp đi thôi.” Lúc này Thanh Dao mới biểu hiện ra một tia chán ghét, đối Thượng Quan Hạo cực kỳ khinh thường. Nam An vương còn có sự lo nghĩ khác “Vậy An Định Phong phải làm sao bây giờ? Mọi người của An gia đều ở trong tay hoàng thượng, nếu chúng ta cướp đi hoàng hậu, chỉ sợ mười mấy miệng ăn của An gia, cũng khó tránh khỏi ác vận.”

“Ngươi nói xem, nếu như An Định Phong thân chịu trọng thương, miệng không thể nói, người nam nhân kia còn có lý do gì trách hắn đây? Còn có thể thương tổn đến An phủ sao? Trừ phi hắn thực sự không muốn ngồi ở ngôi vị hoàng đế đó nữa” “Tốt.” Nam An vương biết ý tứ của Thanh Dao, nên gật đầu lĩnh mệnh, nơi đây không thích hợp ở lâu, hắn nhanh hướng một bên phóng đi “Tối nay giờ tý động thủ.”

“n” Thanh Dao đáp nhẹ, sau đó không nói thêm gì nữa..