Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 507

Chương 144.4

Nam An vương rời khỏi Hình bộ đại lao, bí mật trở về Nam An vương phủ, nhưng khi nghe Đoạn Nhật bẩm báo xong, con ngươi có chút âm u, lạnh lùng trừng mắt Đoạn Nhật một cái, việc này là do Đoạn Nhật thất sách, nên hắn vội vàng quỳ xuống “Xin vương gia trách phạt.” “Tối nay, ngươi dẫn theo một nhóm người, cần phải bảo vệ tốt hoàng thượng để lập công chuộc tội.” “Dạ, vương gia.”

Nam An vương ra mệnh lệnh xong, lập tức mệnh lệnh Đoạn Nhật phát tin tức gấp cho những người của phượng thần cung, còn mình thì đem tinh binh của vương phủ điều động một chút, phải cẩn thận bí mật, vì bên ngoài phủ chỉ sợ có cao thủ ẩn nấp, nếu có động tác quá lớn, tất nhiên sẽ kinh động bọn họ. Mà ở bên kia Thẩm Ngọc đã tìm được nguyên liệu, Tiểu Ngư nhi lập tức động thủ chế tạo lựu đạn, thời gian ít như thế, nên căn bản không thể làm ra nhiều thứ như vậy, chỉ có thể làm ra một trái lựu đạn để nổ đại lao, hơn nữa ít nhất phải để nương bình yên vô sự mà đi ra, lúc này đây, mọi người nhất định phải toàn thân trở ra. Ban đêm, toàn bộ Lâm An thành đều bao phủ một cỗ tinh phong huyết vũ, nóng nảy bất an.

Giờ tý chưa tới, Nam An vương gia liền điều ra một phần tinh binh, chính diện xuất kích, bên ngoài cửa phủ quả nhiên có cao thủ, chính là ám vệ Đoạn Hồn của hoàng đế, võ công cực kỳ lợi hại, hơn nữa thủ hạ dưới tay đông đảo, tinh binh vừa xông ra, đã bị tử thương rất nhiều, bất quá, Nam An vương đã mang theo mười mấy thân tín, vòng qua đám người đang tranh đấu bí mật ra khỏi Nam An vương phủ, chạy thẳng đến Hình bộ đại lao, người của phượng thần cung cũng song song hành động, một nhóm người đi đến Mộc phủ, ngoài cửa Mộc phủ có người giám thị cũng là thiếp thân ám vệ của hoàng thượng Trường Đình. Nguyên lai Thượng Quan Hạo đã đem ám vệ của điều trở về, mà ba người này nhất thời còn chưa phát giác ra, căn bản không biết hoàng đế trong cung là giả, vì thế đều nghe lệnh điều khiển của hắn. Nhưng mà Phượng Thần cung nhân số đông đảo, đại bộ phận mọi người đều tập trung ở Mộc phủ, còn lại ít người mới đi đến Hình bộ đại lao.

Bầu trời xa xa gần gần, ngay cả một ngôi sao cũng không có, gió đêm rét lạnh thổi vù vù. Mọi người trong lòng như bao phủ một tầng sương gió, vô số thân ảnh chạy thẳng đến Hình bộ đại lao. Mà cùng lúc này, phía sau núi trúc ở đông giao, hoàng thượng Mộ Dung Lưu Tôn cũng không kịp đợi nữa, mắt thấy hắn sẽ phát cuồng, nên Minh Nguyệt cùng Thẩm Ngọc không dám kháng lại mệnh lệnh của hắn, đoàn người ra khỏi đông giao đi đến Hình bộ, trong lúc nhất thời các đạo nhân mã tập hợp, đều chạy tới Hình bộ đại lao.

Đợi đến khi đám người của Mộ Dung Lưu Tôn cùng Tiểu Ngư nhi chạy tới, thì bên ngoài Hình bộ đại lao đã đánh thành hỗn loạn, An Định Phong thật ra rất tình nguyện có người đem hoàng hậu cứu đi, nhưng bên ngoài đại lao còn có những nhân mã khác, bộ binh phái ra hai nghìn tinh binh, còn có đoàn người ám vệ của hoàng thượng, những người này đều vô cùng lợi hại, dẫn đầu là một nữ tử tên Tương Ba, võ công hết sức lợi hại, vì thế nhân mã của phượng thần cung cùng Nam An vương nhất thời được không bức ra được, cứ ở bên ngoài đánh thật lâu. Mộ Dung Lưu Tôn vừa đến, liền đem lời dặn dò của Minh Nguyệt quên mất không còn một mảnh, chỉ cần vừa nghĩ tới nương tử bị giam ở trong đại lao, nói không chừng cũng bị người ta khóa lại, trong lòng hắn đã sớm phẫn nộ, nội lực vừa ngưng, thân như thiểm điện nhảy tới, hắn nổi điên lên, nội lực bắn ra đến chỗ nào, là máu chảy như sông, trong tay trường kiếm đẩy ra, kiếm khí như máu, nhiều chiêu thị huyết liều mạng, người dẫn đầu ám vệ đoàn chính là Tương Ba, nàng vừa nhìn thấy người đang đánh giết trước mắt, không khỏi cho thủ hạ ngừng lại, đây không phải là hoàng thượng sao? Vì sao trước mắt có một hoàng thượng, trong cung cũng có một hoàng thượng, vài người nhìn thấy hoàng thượng đều lặng người, ngay cả An Định Phong cũng mở to mắt nhìn sang, thật sự là hoàng thượng không thể nghi ngờ, nhưng lúc này hoàng thượng huyết tính nổi lên, tựa hồ người nào cũng đều nhận không ra, chỉ để ý đến chuyện giết người.

Mà lúc này Tiểu Ngư nhi cũng bất chấp nhiều như vậy, nàng quay đầu mệnh lệnh Minh Nguyệt cùng Đoạn Nhật “Các ngươi nhanh chóng giúp đỡ phụ hoàng, Thẩm Ngọc, chúng ta đi nổ cửa lao.” “Dạ” vài người song song lên tiếng trả lời, yên tĩnh dị thường mà phân công hợp tác, Minh Nguyệt cùng Đoạn Nhật phi thân lên, đi trợ giúp hoàng thượng, một đường hướng thẳng phía sau hoàng thượng mà đi. Tiểu Ngư nhi cùng Thẩm Ngọc lặng yên đi đến phía trước, hiện trường một mảnh hỗn loạn, lực chú ý của mọi người đều ở trên thân nam nhân sát tính nổi lên, đâu có lưu ý động tác của Tiểu Ngư nhi cùng Thẩm Ngọc , vừa đến gần cửa lao, Tiểu Ngư nhi lập tức không khách khí bậc kíp nổ lựu đạn, trong nháy mắt một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, trước cửa lao đã nổ chết rất nhiều người, mọi người kinh hãi rút lui vài bước, trong tiếng nổ còn không đợi Tiểu Ngư nhi cùng Thẩm Ngọc đi vào, từ trong làn khói dày đặc có ba người lắc mình đi ra , chính là hoàng hậu cùng thủ hạ Mạc Sầu và Băng Tiêu.

Ba người vừa hiện thân, người ở phía ngoài đại lao lập tức mang theo người vây quanh, mà mâu quang của Thanh Dao lần lược lướt qua mọi người, vừa nhìn liền thấy hoàng thượng nổi lên sát tính, mái tóc đen của Mộ Dung Lưu Tôn trong đêm tối đường hoàng bay múa, trên cẩm bào bạch sắc bay phần phật, cả người hắn giống như đã trở thành Tu La thị huyết, lúc này Mộ Dung Lưu Tôn tựa hồ đã nhập vào ma chướng, làm nàng không khỏi kinh hãi thân hình nhúng một cái người đã bay lên trời, thanh âm lành lạnh vang lên: “Lưu Tôn, Lưu Tôn “ Đáng tiếc ý niệm của hắn toàn bộ đã hãm sâu trong sát khí, nên điên cuồng giết chóc, đôi mắt huyết hồng, trong đầu cũng không còn chứa đước khác, trong lòng, trong mắt chỉ có một ý niệm, giết, giết, giết chết những người xấu này, nương tử liền không có việc gì, giết, giết, giết chết những người này, nương tử có thể đi ra, mà đối với tiếng gọi của Thanh Dao. Hắn một chữ cũng nghe không lọt, lúc này, ngoại trừ Thanh Dao, Nam An vương cùng đám người của Minh Nguyệt lòng cũng nóng như lửa đốt và hoảng hốt, phải làm sao bây giờ? Hoàng thượng không thể thoát khỏi ma chướng, hiện tại hắn đã tẩu hỏa nhập ma, nếu hắn thật sự không tỉnh lại, chỉ sợ tối nay khó thoát khỏi cái chết. Thanh Dao đau lòng khó nhịn, cũng bất chấp thứ khác, thân hình bay nhanh như kiếm, phi thân lên, nhắm thẳng đến bên người Lưu Tôn, hắn đã có chút yếu sức, vì thế hành động hơi chậm chạp, Thanh Dao vừa tới gần bên người hắn, xoay mình đưa tay ôm chầm hắn, môi thẳng tắp đè ép qua.

Xúc cảm mềm mại, nhẹ nhàng rơi xuống trên đôi môi lạnh mỏng của Mộ Dung Lưu Tôn, làm dâng lên sợi dây xúc động trong lòng hắn, hắn bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, con ngươi đỏ đậm cũng chậm rãi thối lui ma chương, trong miệng rất ngọt ngào, hai mắt không chớp không nháy nhìn người đang hôn hắn, thoáng cái trên gương mặt tinh xảo bao phủ sự hưng phấn, thanh âm ôn nhu nhẵn mềm mại lên: “Nương tử, nương tử.” Bàn tay to nhấc lên, xoay mình ôm lấy Thanh Dao, tóc dài đen nhánh, cùng với bạch y trong đêm tối bay lượn, rồi chậm rãi hạ xuống, mọi người nhìn thấy đến ngây người, một màn trước mắt cứ như là thần thánh không thể ngâm phạm. Hoàng hậu ở trước mặt mọi người mà hôn, người nam nhân này là ai?

Nụ hôn chế ma, nếu như không phải nụ hôn này, chỉ sợ nam nhân kia đã tẩu hỏa nhập ma, không nghĩ tới nàng vừa hôn liền làm cho thần trí hắn tỉnh lại . Nam An vương thở dài một hơi, tuy rằng trong lòng chua chát, thế nhưng hoàng thượng có thể tỉnh lại là chuyện tốt a. Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao vừa rơi xuống đất, Thanh Dao lành lạnh lên tiếng “Giết.”

Lời của nàng vừa rơi xuống, người của phượng thần cung cùng thủ hạ Nam An vương , đã sớm liều mạng đánh nhau, lúc này, hai phe thực lực đã chênh lệch rõ ràng, bởi vì những người gặp qua hoàng thượng nên trong lòng có nghi hoặc, ra tay cũng giảm lực rất nhiều, mà Tương Ba vừa nhìn thấy Băng Tiêu đứng ở bên cạnh hoàng hậu, một đường chém giết xông ra bên ngoài, thân hình phóng đến, lẫn vào bên cạnh nàng thấp giọng mở miệng: “Băng Tiêu, ngươi đang làm cái gì? Ngang nhiên phản bội chủ tử.” Băng Tiêu cũng không thèm để ý tới nàng, cười nhạt một tiếng, quay đầu nói “Đến tột cùng là ai phản bội chủ tử còn chưa biết được đâu?” Nàng nói xong tiếp tục đánh, căn bản không để ý tới Tương Ba, bởi vì tình trạng trước mắt, đã không có thời gian mà nói thêm nữa.

An Định Phong dẫn thủ hạ vừa đánh vừa lui, vẫn chưa đem hết toàn lực, thế nhưng Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu đã vây chặt lấy hắn, ra tay vừa nhanh vừa độc, chớp mắt liền đánh cho hắn hoa rơi nước chảy, một kiếm bắn, hướng trước ngực của An Định Phong, thân hình hắn nghiên qua, liền ngã đi, lập tức có người kinh hô: “An tướng quân.” Bên này An Định Phong vừa bị trọng thương, là Thanh Dao dẫn người của phượng thần cung cùng Nam An vương mở ra một đường máu, dẫn người chạy về hướng hoàng thành. Ở đây rất nhanh có tin tức báo vào hoàng cung, Thượng Quan Hạo kinh hãi, không nghĩ tới xuất động nhiều người như vậy lại không có vây khốn được nữ nhân kia, nữ nhân này mà thoát ra ngoài thật đúng là một chuyện phiền phức, nhưng đều hắn không ngờ nhất chính là, nữ nhân này nguyên lai còn là một chút chân tình, hắn vẫn cho rắng thái độ làm người của nàng lạnh lùng, lại băng hàn, nhất định sẽ khó xử mà giao nam nhân kia ra.

Trong hoàng cung, Thượng Quan Hạo lòng nóng như lửa đốt, nhưng vô kế khả thi, con ngươi u ám nhìn màn đêm đen nhánh, hiện tại dù có phái người ngăn cản các nàng ra khỏi thành, chỉ sợ cũng cản không nổi… Một nhóm khác của Phượng thần cung, đã cứu ra vài người của Mộc gia, chạy thẳng đến cửa thành, hai phe nhân mã hội hợp đề công phá cửa thành, lựu đạn của Tiểu Ngư nhi vừa vang lên, cửa thành liền vỡ ra, trong đêm tối kinh động rất nhiều người, nhưng ai dám lộn xộn, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người bọn họ ùn ùn ra khỏi thành. Một đường giục ngựa cuồn cuộn, chạy thẳng đến hơn năm mươi dặm, xác định không ai truy đuổi, Thanh Dao mới mệnh lệnh mọi người dừng lại, chỉnh đốn điểm danh, lần này phượng thần cung thương vong rất, đã chết không ít huynh đệ, tâm tình Thanh Dao rất trầm trọng, đều duy nhất đáng được ăn mừng là hoàng thượng không có việc gì, hắn rốt cuộc cũng ra ngoài, kế tiếp chỉ cần chữa trị kinh mạch của hắn, diệt trừ máu bầm trong đầu là tốt rồi.

Tả thừa tướng Mộc Ngân tận mắt nhìn thấy hoàng thượng, vẫn kinh ngạc không nhỏ, không nghĩ tới hoàng thượng lại biến thành cái dạng này, điều vui mừng duy nhất chính là cảm tình của hoàng thượng cùng hoàng hậu đã tốt hơn, trải qua kiếp nạn lần này, chỉ sợ tình cảm của họ càng kiên định, cảm tình của Dao nhi đã quy túc, cũng coi như được chút may mắn. “Phụ thân, hoàng thượng đã bị thương, ta quyết định đưa hắn đi Thiên Sơn tìm Xích Hà lão nhân, nhưng nếu các ngươi đi theo chúng ta thì hành động sẽ không tiện, vì thế ta phái người đem các ngươi đưa đến Vô Tình cốc, đợi đến khi vết thương của hoàng thượng tốt lên, ta liền đón các ngươi trở lại kinh thành, đến lúc đó cùng nhau đối kháng Thượng Quan Hạo.” “Được” Mộc Ngân biết lúc này khẩn yếu nhất chính là điều trị tốt cho hoàng thượng, chỉ có hoàng thượng tốt lại, bọn họ mới có thể đối phó tên tiểu nhân Thượng Quan Hạo , bằng không tất cả đều chỉ là nói suông.

Đoàn người chia tay, Thanh Dao phân phó Lâm Tư Miểu mang theo người hộ tống phụ thân cùng vài người của Mộc phủ đi Vô Tình cốc, còn mình thì mang theo Lưu Tôn, Tiểu Ngư nhi cùng mấy tên thủ hạ, đi đến Thiên Sơn tìm Xích Hà lão nhân, chỉ cần tìm được Xích Hà lão nhân, Lưu Tôn liền không sao. Sắc trời đã hừng sáng, Thanh Dao đứng ở ngã ba đường, đưa mắt nhìn cả đám người ly khai, nàng quay đầu nhìn Lưu Tôn cùng Tiểu Ngư nhi ở bên cạnh ôn nhu mở miệng: “Chúng ta đi thôi, Lưu Tôn, sau này chúng ta sẽ trở lại.” “Nương tử” Lưu Tôn vươn tay rất tự nhiên ôm lấy Thanh Dao, Tiểu Ngư nhi khóe miệng câu ra ý cười, tuy rằng đã mất đi rất nhiều thứ, hơn nữa cũng chịu nhiều đau khổ, thế nhưng tình cảm của phụ hoàng cùng mẫu thân đã chân chính hòa hợp, ông trời nhất định tự có an bài của hắn, nàng tin cả nhà bọn họ sẽ trở lại, đến lúc đó diệt trừ đi Thượng Quan Hạo cùng Tây Môn Tân Nguyệt, sau này bọn họ sẽ có cuộc sống vui vẻ.

“Lên xe ngựa đi” tiểu nha đầu dẫn đầu nhảy lên xe ngựa, phát ra tiếng hô nhẹ nhàng , nhắc nhở hai người bên ngoài xe ngựa đang ôm nhau cùng một chỗ ….