Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 509

Chương 145.1

Vào đông, hai bên đường, cảnh vật rất tiêu điều, khi ánh bình minh xé tan tầng mây thoát ra, thì trong thiên địa vạn vật đều có ánh sáng, một nha đầu nho nhỏ, mặc bộ quần áo màu hồng nhạt, tựa như một cánh bướm đang bay, rêu rao đung đưa cái đầu nhỏ, hai búi tóc trên đầu cài châu hoa màu hồng, giống như đoá hoa tuyệt đẹp vào đông. Thanh Dao cùng Mộ Dung Lưu Tôn nhìn nhau cười, tự nhiên dắt tay, nắm chặt, từ nay về sau không còn có người nào đem bọn họ chia au, tử sinh khế khoát, dữ tử tương tuyệt, chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão. Hai người tung mình nhảy lên xe ngựa, trước mặt xe ngựa, người điều khiển chính là Minh Nguyệt, mà Mạc Sầu cùng Băng Tiêu thì tự giác cưỡi ngựa theo đuôi ở phía sau, hơn nữa còn giữ khoản cách rất xa, bây giờ là hoàng thượng cùng hoàng hậu một nhà khó khăm lắm mới được đoàn tụ cùng một chỗ, đã trải qua thiên tân vạn khổ mới có được quả ngọt hạnh phúc này.

Bên trong xe ngựa rất nhanh tiếng cười bắt đầu bay ra, là giọng nói cùng tiếng cười của Tiểu Ngư nhi, bay lên cao, chảy dọc theo một đường đi về phía bắc. Bên trong xe ngựa, Mộ Dung Lưu Tôn chặt tay lôi kéo Thanh Dao, cho đến giờ phút này, bất an trong lòng hắn mới biến mất, quanh thân đã thu liễm những mũi nhọn lạnh lẽo, trong miệng mùi vị đang chậm rãi tan ra, phục dùng thuốc an thần của Minh Nguyệt nên đã trấn định tâm thần lại. Tiểu Ngư nhi nhìn phụ hoàng mẫu hậu cùng ngồi một chỗ , trong lòng bỗng nhiên thoải mái, nàng nghĩ tới chuyện từ kiếp trước đến kiếp này, giờ khắc này bỗng nhiên buôn bỏ tất cả, thậm chí còn nghĩ đến, hay là kiếp trước các nàng gây ra chuyện sai lầm đó, chính là vì phải sống lại ở chỗ này, cùng người nam nhân này gặp nhau, đây cũng chính là sứ mệnh của các nàng.

Cảm xúc dâng trào, nàng kích động không gì sánh được, đột nhiên cảm giác được thiếu thiếu thứ gì, nàng bỗng phát ra một tiếng thét kinh hãi. “Nương, Tiểu Bạch ở lại gia đình kia, không biết các nàng có thể giúp ta chiếu cố tốt cho nó hay không.” Tiểu Ngư nhi lời nói vừa rơi xuống, liền nhớ tới vẻ mặt trắng bệch của đại thẩm kia, khóe miệng tự nhiên câu ra ý cười, mặc dù đại thẩm rất sợ hãi, nhưng đã đáp ứng giúp nàng chiếu cố nó rồi, thì nhất định sẽ chiếu cố nó được tốt, sau này nàng hồi kinh nhất định sẽ đón nó trở về.

“Người ta đã đáp ứng ngươi rồi, thì nhất định sẽ giúp ngươi chiếu cố tốt.” Thanh Dao trấn an nàng, thật bội phục tiểu nha đầu này lâu lâu liền làm cho người ta hoảng hốt, nhưng nhớ tới tối hôm qua nàng đã liều mạng cứu mình, liền không khỏi vươn tay nắm chặt tay nàng, cùng nhau đặt vào trong lòng bàn tay của Lưu Tôn, mạnh mẽ mở miệng “Sau này, người một nhà chúng ta phải tương thân tương ái, vĩnh viễn ở cùng một chỗ, Lưu Tôn, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi.” Ánh mắt của Mộ Dung Lưu Tôn trong trẻo lạnh lùng như được trút vào sinh khí, hắn dùng sức gật đầu.

Giờ khắc này, trái tim như bị gai đâm chảy máu và bóng ma đen tối trong lòng cách hắn càng ngày càng xa, đầu óc của hắn thoáng hiện một ít hình ảnh mơ hồ, nhanh đến nỗi nắm bắt không được, đành thẳng thắn bỏ qua nó, hiện tại có nương tử, có nữ nhi, hắn đã mãn nguyện. Xe ngựa một đường cuồn cuộn, chạy đến Thiên Sơn. Những ngày kế tiếp, liền sinh ra một ít chuyện buồn cười, vì bên trong xe ngựa luôn luôn vang lên thanh âm kiều diễm không gì sánh được, ngay cả Tiểu Ngư nhi nghe được cũngmặt đỏ tim đập, cuối cùng kiên trì không nổi đành Mạc Sầu cùng cưỡi chung một con ngựa, nàng là thực sự chịu không nổi phụ hoàng giống như hồ dính với nương, nàng vẫn còn là một tiểu hài tử nha…

Bên trong xe ngựa, Lưu Tôn lại quấn lấy Thanh Dao, lôi kéo cánh tay của nàng, vẻ mặt cười nói: “Nương tử, chúng ta chơi trò hôn nhẹ, chúng ta chơi trò hôn nhẹ đi.” Thanh Dao vẻ mặt hồng lên, nàng biết tất cả người ở phía ngoài đều nghe rất rõ ràng, lúc này nàng chỉ hận sao có một hầm ngầm để mà chui vào, nàng là người luôn luôn lạnh lùng, cái này thực sự là tự mình chuốc lấy mà, đêm hôm đó chẳng qua vì muốn tỉnh lại lý trí trong lòng hắn, cho nên nàng mới có hành động đột phá bất ngờ, ôm hôn hắn một cái, ai biết nam nhân này, hiện tại cả ngày chỉ muốn hôn, ở đâu mà khó chịu, liền bảo nàng hôn nhẹ, nói như vậy liền hết đau, cảm giác rất thoải mái. “Lần này thì thế nào?”

Thanh Dao nhỏ giọng nói thầm, bất mãn trừng mắt thằng nhãi này, thằng nhãi này trải qua mấy ngày quan sát, tuyệt không giống như lúc trước sợ hãi nàng tức giận, hắn càng phát ra điềm đạm đáng yêu, che ngực, giả vờ đau đớn mở miệng: “Nương tử, ngực rất đau, nương tử hôn xuống liền hết đau.” “Ngươi?” Thanh Dao trợn mắt trừng hắn, vươn tay đánh nhẹ cái trán của hắn, Lưu Tôn lập tức phát ra một tiếng thét kinh hãi, bất quá hắn vẫn chưa thỏa hiệp, bởi vì hai người còn ngồi ở trong xe ngựa, có thời gian cùng nương tử ồn ào, hiện tại hắn càng ngày càng thích hôn nhẹ.

Nương tử hôn hắn, hắn cảm thấy nương tử thích hắn, còn hắn hôn nương tử, sẽ cảm thấy nương tử thơm quá a, bất quá ai hôn ai, hắn cũng đều rất cao hứng. Thanh Dao nhìn bộ dạng xấu xa này của hắn, thì mắt trợn trắng, có nhiều lần nàng tức giận chuẩn bị ra khỏi xe ngựa cho hắn một mình ở trên xe ngựa, nhưng mà Minh Nguyệt lại nói rõ, nương nương vẫn nên ở cùng hoàng thượng đi, tình trạng này có lợi cho hoàng thượng phục hồi lại trí nhớ như cũ, bất quá lúc hắn nói lời này, đã cực lực nín cười. Thanh Dao chỉ phải cùng Lưu Tôn ngồi ở trong xe ngựa, một đường chịu nam nhân này đầu độc, ai nói hắn nhược trí chứ, rõ ràng là rất âm hiểm .

Lúc này gương mặt tuấn dật thừa dịp nàng không chú ý, nghiên qua một cái, trộm hôn thành công hắn liền cười đắc ý: “Nương tử, thơm quá a.” “Ngươi a?” Thanh Dao bất đắc dĩ, chỉ có thể mặc kệ hắn, bên trong xe ngựa an tĩnh lại, nhưng người bên ngoài xe ngựa đồng thời ở trong lòng mặc niệm một câu, xem ra hoàng thượng đã hôn trộm thành công.

Thiên Sơn, suốt năm tuyết đọng không thay đổi, tuyết trắng bao phủ thiên địa, tạo thành một mảnh trong suốt, thuần khiết không gì sánh được. Thanh Dao nhảy xuống xe ngựa, ngửa đầu nhìn Thiên Sơn, người có thể thi triển kinh công chạy lên núi này, nội lực phải rất hậu, bên trong nhóm người của bọn họ, ngoại trừ hoàng thượng, chỉ sợ ngay cả Nam An vương cũng chưa chắc lên đấy được, Thanh Dao nhìn Lưu Tôn ở bên cạnh một cái, sau đó quay đầu phân phó Nam An vương: “Các ngươi ở chân núi đi, ta theo hoàng thượng lên núi, Xích Hà lão nhân dù sao cũng là thiên ngoại kỳ nhân, chỉ sợ trời sinh tính cách cổ quái, chúng ta nhiều người đi tới thế này, tất nhiên sẽ làm phiền hắn.” “Dạ.”

Nam An vương gật đầu lĩnh mệnh, nhìn vài người ở phía sau , thấy mọi người đang ngẩng đầu lên nhìn những đám mây bao phủ Thiên Sơn, mà âm thầm thở dài, núi này thật là cao a. Minh Nguyệt trước tiên cho hoàng thượng phục dùng đan hoàn, sau đó bẩm báo với chủ tử, ngoại trừ lên núi còn không thì đừng sử dụng nội lực nữa, bởi vì thời gian trước hắn cướp ngục, đã trải qua một lần máu huyết nghịch chuyển rất lớn, nếu như lại có một lần nữa, chỉ sợ dữ nhiều lành ít. Thanh Dao sắc mặt ngưng trọng gật đầu, chỉ cần nhìn thấy Xích Hà lão nhân, nhất định sẽ cầu hắn cứu Lưu Tôn, hơn nữa nghe nói Xích Hà lão nhân bình sinh yêu nhất đồ đệ nà, hẳn là sẽ rất quý trọng tính mạng của hắn, sẽ không có chuyện thấy chết mà không cứu.

“Được rồi, chúng ta lên núi.” Lưu Tôn thấy Thanh Dao nói xong đã sớm cao hứng đưa tay ôm lấy Thanh Dao, vui vẻ mở miệng: “Nương tử, chúng ta lên núi đi.” Nói xong dưới chân nhúng một cái, người đã như chim đại bàng đầu ngón chân điểm nhẹ lên mặt đất, men theo vách đá mà lên, chớp mắt chỉ còn lại có một điểm đen nhỏ.

Tiểu Ngư nhi nhìn hai người mất đi hình bóng ở trên núi cao, trong lòng cảm thán “Chỉ mong Xích Hà lão nhân có thể chữa trị nội lực cho phụ hoàng, như vậy mới có thể đối phó tiện nam nhân Thượng Quan Hạo kia, chỉ cần vừa nghĩ tới hắn dùng gương mặt của phụ hoàng, ở trong cung sinh hoạt, ta liền tức giận đến muốn mắng người.” Tiểu Ngư nhi phát ra tức giận, làm cho Mạc Sầu đứng ở bên người nàng, phải ôn nhu trấn an “Công chúa yên tâm đi, hoàng thượng người tốt tự có trời phù hộ, sẽ không có việc gì.” Lưu Tôn cùng Thanh Dao lên đến Thiên Sơn, đỉnh núi trắng noãn vô ngần, một bóng người cũng không có, trời đất trắng xóa một mảnh, mơ hồ có thể thấy được một dãy trúc phòng, Thanh Dao liền lôi kéo Lưu Tôn nhanh chóng đi tới, khi đến trước cửa trúc phòng, thanh âm thanh nhuận của nàng vang lên.

“Xin hỏi Xích Hà lão nhân có ở đây không?” Hỏi liên tiếp hai lần, cũng không có ai lên tiếng trả lời, Thanh Dao cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nàng nhớ kỹ đã từng nghe Lưu Tôn đề cập qua, trên Thiên Sơn này ngoại trừ sư phụ, còn có một tiểu sư đệ ở đây chiếu cố người, như thế nào hiện tại một bóng người cũng không có đây? Trong lòng âm thầm vô cùng kinh ngạc, nàng đẩy ra cửa trúc khép hờ, bên trong cánh cửa, chỉ bài biện đơn sơ, ghế tre bàn trúc, trên tường lộ treo những bức tranh thuỷ mặc thanh nhã, mặc dù là bố trí rất đơn giản, thế nhưng lại lộ ra một cỗ thanh nhã, còn có cái loại mùi vị cách xa trần thế. Thanh Dao đi vào, lấy tay quẹt lên mặt bàn, trên tay lập tức dính một lớp bụi dày, ở đây tựa hồ đã lâu không có ai tới, tâm trạng nàng càng bất an, Xích Hà lão nhân tại sao lại không thấy?

“Lưu Tôn?” Nàng quay đầu lại kêu một câu, nhưng không nghe thấy phản ứng, mà chỉ thấy lúc này Lưu Tôn đã đi tới bên trong nhà trúc, đối một với cây đàn ngọc thì đờ ra, trong lòng nàng không khỏi hiện lên mừng rỡ, lặng yên tiêu sái đến phía sau hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Có phải đối với nơi này có chút hình ảnh trong đầu hay không?” Lưu Tôn gật đầu, quay đầu lại nhìn Thanh Dao “Trong đầu tựa hồ có vật gì đó hiện lên, thế nhưng nắm bắt không được.”

Thanh Dao vừa nghe hắn nói như thế, đã sớm cao hứng, mặc dù không có nhìn thấy Xích Hà lão nhân, nhưng ở tại chỗ này, nói không chừng có thể làm cho Lưu Tôn khôi phục ký ức, thế là nàng quyết định ở lại một đêm, nhìn xem có thể làm cho hắn tỉnh lại hay không, nơi này là chỗ hắn ở rất nhiều năm, cùng với những nơi khác không có ý nghĩa nhiều như vậy. “Lưu Tôn, đêm nay chúng ta ở đây.” “Tốt, tốt, nương tử, đêm nay ta và nương tử ở cùng nhau, không có người khác, chỉ có hai người chúng ta.”

Lưu Tôn lực chú ý không ở trên phòng nữa, mà chuyển dời đến trên người của Thanh Dao còn nhảy nhót phát ra tiếng hoan hô, Thanh Dao mắt trợn trắng, không rảnh để ý tới hắn nữa, xoay người thẳng đi thẳng vào bên trong, xoăn ống tay áo lên, múc một ít nước đem bụi trên bàn lau qua một lần, Lưu Tôn liền đi theo phía sau của nàng im lặng giúp đỡ nàng, đợi hai người thu dọn xong tất cả mọi thứ trong trúc phòng, thì tia nắng cuối cùng của hoàng hôn đã rơi xuống..