Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 511

Chương 145.3

Hắn cười rộ lên, nhìn nàng đi ra ngoài, ngày hôm qua tuy rằng bình yên, cũng ấm áp, cùng thế sự vô tranh, và sẽ là ký ức khó quên nhất sâu kín trong lòng hắn. Đợi đến khi Thanh Dao rời khỏi phòng, mâu quang của Mộ Dung Lưu Tôn đột ngột chìm xuống, trong đôi mắt đen lóe lên ánh sáng sắc bén, sâu kín như Tu La thị huyết trong bóng đêm, giỏi cho ngươi Thượng Quan Hạo, lại dám làm điều này với trẫm, còn có Tây Môn Tân Nguyệt nữa, trẫm còn cảm thấy thẹn vì nợ nàng, cho nên mới phải đi gặp nàng trước, muốn cùng nàng nói một tiếng, vì muốn bù đắp cho nàng, trẫm thậm chí còn chuẩn bị để cho Nam An vương lập nàng làm vương phi, không nghĩ tới nữ nhân này lại đáng chết đáng hận như vậy, hay là từ đầu tới đuôi nữ nhân này cũng chỉ là một mỹ nhân rắn rết, sự mềm mại dịu dàng của nàng chỉ để che đi nội tâm xấu xí. Nghĩ đến mấy tháng này bị hành hạ cũng là do hắn quá chủ quan nên sẽ chẳng trách bất luận kẻ nào, nhưng mà giang sơn này sao lại để cho Thượng Quan Hạo ngươi tùy ý làm bậy.

Lúc này điều quan trọng nhất chính là phải chữa trị nội lực, nếu như không có người ngoài giúp đỡ, mà mình lại mạnh mẽ tự chữa trị, thứ nhất huyết mạch sẽ nghịch lưu, thứ hai e là tẩu hỏa nhập ma, nếu như sư phụ có ở chỗ này, nhất định sẽ giúp đỡ hắn, nhưng bây giờ ở đây không có ai, nghĩ đến sư phụ, Mộ Dung Lưu Tôn híp lại ánh mắt một chút, lão nhân gia chưa từng rời đi nơi này thời gian lâu như vậy, quan trọng nhất là ngay cả tiểu sư đệ cũng không thấy, rốt cuộc đã xảy chuyện gì? Mộ Dung Lưu Tôn đang ngưng mày suy nghĩ sâu xa, thì bên tai vang lên tiếng hô của Thanh Dao “Lưu Tôn, mau đứng lên, sắc trời không còn sớm, chúng ta ăn xong điểm tâm còn phải hạ sơn nữa, ta sẽ tìm được người có nội lực tu vi cao thâm đến giúp đỡ ngươi.” Nàng nói xong, Lưu Tôn ngẩng lên khuôn mặt tươi cười dạt dào nhìn nàng, tay chân gọn gàn mặc quần áo bước xuống giường, rất nhanh thì một công tử nhẹ nhàng xuất hiện, Thanh Dao thoả mãn gật đầu, hắn hiện tại tuấn dật phi phàm, vĩnh viễn là làm cho người ta khó dời tầm mắt, nếu như hắn không nói lời nào, không biết có thể hấp dẫn bao nhiêu trái tim của thiếu nữ đây.

Hai người bên nhau cùng ngồi xuống dùng bữa, Thanh Dao tự mình ăn cháo, thu dọn xong tất cả mọi thứ, liền lưu luyến ly khai, cùng nhau hướng dưới chân núi mà đi. Lưu Tôn ký ức đã khôi phục, chỉ là không muốn xa rời Dao nhi bảo hộ yêu thương, vì thế nhất thời trong lúc nàng còn không có phát hiện, hắn vẫn mang bộ dạng si ngốc như cũ, thế nhưng đối với việc vận dụng nội lực, hắn đã điều tiết khống chế thích hợp, vì thế cũng không ảnh hưởng đến bản thân nhiều. Hai người xuống núi, dưới chân núi mấy người của bọn Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu đã sớm kiển chân chờ đợi, vừa nhìn thấy hai người bọn họ hạ sơn, tựa hồ so với trước khi lên núi càng ân ái hơn, cả khuôn mặt đều tỏa sáng, mọi người đều cho rằng hoàng thượng đã bình phục, nên Tiểu Ngư nhi rất nhanh phóng qua ôm lấy Lưu Tôn.

“Phụ hoàng, người có phải đã bình phục rồi hay không? thật sự là quá tốt rồi.” Thanh Dao vừa nhìn thấy Tiểu Ngư nhi cao hứng, thì ánh mắt ảm đạm xuống, đám người Nam An vương trong lòng trầm xuống, chậm rãi mở miệng: “Không phải là?” Thanh Dao gật đầu: “Xích Hà lão nhân không có ở Thiên Sơn, không biết hiện tại hắn ở chỗ nào?”

Mọi người vừa nghe, không khỏi lo lắng thêm, vậy phải làm sao bây giờ? Thanh Dao ngẩng đầu lên quét nhìn một vòng, con ngươi phát ra ánh sáng sâu thẳm trong trẻo nhìn bầu trời mênh mông, tâm tình trầm trọng mở miệng: “Hiện tại phải đi đâu tìm một người võ công cao cường đến giúp Lưu Tôn khôi phục nội lực đây? Nội lực của Lưu Tôn vốn cực cao, mà muốn tìm người có nội lực như hắn đã rất khó tìm, còn cao hơn hắn nữa, chỉ sợ thiên hạ này khó càng thêm khó?” Tiếng nói của Thanh Dao vừa dứt, Băng Tiêu từ nãy giờ vẫn không nói chuyện, mới chậm rãi lên tiếng “Nương nương, nói không chừng có một người có thể?” “Ai?”

Lời của nàng lập tức làm mọi người chú ý, Thanh Dao càng gấp gáp nhìn chăm chú vào nàng, hô hấp đều có chút gấp. Băng Tiêu ngưng mày, từng chữ từng lời mở miệng: “Ta từng nghe hoàng thượng cùng Thượng Quan Hạo nhắc qua một lần, hình như là cốc chủ Dao Trì phu nhân ở tại Vân Giản cốc, nghe đồn Dao Trì phu nhân trước kia rất yêu Xích Hà lão nhân, bởi vì không có được tình yêu như ý muốn, liền phát thệ sống mãi không ra khỏi cốc, ở lại bên trong Vân Giản cốc, nghe nói võ công của nàng cùng Xích Hà lão nhân tương đương.” Băng Tiêu nói xong, Thanh Dao lập tức quay đầu nhìn Lưu Tôn ở bên cạnh, chỉ cần có một chút xíu hi vọng, nàng cũng sẽ không bỏ qua, nhưng mà Vân Giản cốc ở địa phương nào?

“Ai biết Vân Giản cốc ở địa phương nào không?” Thanh Dao một mực hy vọng, nhưng vài người bọn họ đều lắc đầu, bất quá Băng Tiêu tốt xấu gì cũng biết một ít đầu mối: “Nghe nói cách nơi này đường xá xa xôi, hình như là một hướng nam một hướng bắc, lúc trước Dao Trì phu nhân không chiếm được tình yêu, liền lẫn tránh hắn rất xa.” “Tốt, vậy chúng ta nhắm hướng nam mà đi, một đường hỏi thăm, nhất định phải tìm được Vân Giản cốc.”

Thanh Dao ra lệnh một tiếng, mọi người liền phi thân lên ngựa, nàng cùng Lưu Tôn ngồi xe ngựa như trước, theo lời nói mà đi, một đường xuôi về hướng nam. Dọc theo đường đi gặp được không ít bố cáo, dĩ nhiên là bức họa của Thanh Dao cùng Nam An vương , khắp đường lớn hẻm nhỏ dán rất nhiều, mà trên bố cáo viết tội danh là hoàng hậu mưu nghịch, Nam An vương cướp ngục. Bởi vì mấy tờ bố cáo này, mà đám người bọn họ không dám ngủ lại ở thị trấn lớn, Thanh Dao dịch dung thành nam trang, còn Nam An vương cũng khoác áo choàng màu đen, nhóm người của bọn họ điệu thấp mà đi về phía nam.

Một đường đi một đường tìm hiểu, thực sự nghe được có chỗ tên gọi Vân Giản cốc, nguyên lai nó ở ngay Duy Thành sát với biên giới. Thanh Dao không khỏi nhớ tới Tố Ca di nương, người mà di nương gả tựa hồ ở Duy Thành, phu quân nàng còn là một minh chủ võ lâm, chẳng qua các nàng cũng không có thời gian đi gặp nàng. Đi một hành trình chớp mắt đã qua hơn một tháng, mùa đông đã sớm qua, những ngày đầu mùa xuân liền kéo tới, những cành liễu xanh nhạt trút ra sắc lá mới, khắp ngọn núi đều phủ lên màu xanh nhạt, chim tước ở trong rừng cũng kêu to.

Đoàn người ở dưới chân núi, ngước nhìn lên đỉnh núi cao, Vân Giản cốc ở bên trong ngọn núi này sao? Họ bỏ lại xe đi lên núi, ánh nắng chiếu xuyên qua cành lá đang chuyển động, làm tia sáng chói mắt lóe ra. Lưu Tôn cùng Thanh Dao đi tuốt ở đàng trước, Mạc Sầu thì chiếu cố Tiểu Ngư nhi, những người còn lại theo đuôi phía sau, một đường đi sát vách núi mà lên, cực kỳ khó nhọc.

Đi nửa ngày, bỗng nhiên trước mắt xuất hiện một vực sâu, ở chính giữa còn treo một sợi dây xích sắt, nhưng chỉ to bằng một cánh tay thô, người nào muốn đi tới, cần phải có khinh công cao thâm mới có thể qua, người thường căn bản không đi được, mọi người đứng ở trước vực sâu, hai mặt nhìn nhau, trong khoảng thời gian ngắn không biết phản ứng thế nào. Lúc này, từ phía sau truyền đến mấy tiếng trò chuyện cười nói, hai hầu gái mặc quần áo dài với lẵng hoa trên tay duyên dáng đi tới, lúc đi qua bên người các nàng, cũng không liếc mắt nhìn, tự mình vừa nói chuyện vừa đi về phía trước. “Hai ngày này phu nhân rất là cao hứng đó”

“Có phải có liên quan tới người kia hay không ?” “Chắc chắn là vậy” hai người nói xong liền chuẩn bị phóng lên rời đi, Thanh Dao xoay mình nhảy qua trước một bước, ôn nhu mở miệng: “Hai vị tỷ tỷ xin dừng bước.” Hai nha đầu đang nói chuyện bỗng dừng bước, quay đầu nhìn sang, mỉm cười gật đầu: “Chuyện gì?”

“Xin hỏi Dao Trì phu nhân có ở chỗ hay không?” “Phải” một người tỳ nữ mặc hồng y gật đầu, nàng vô cùng kinh ngạc nhíu mày, tựa hồ cho đến lúc này mới nhìn rõ mấy người các nàng , sau đó trên dưới đánh giá một lần rồi chậm rãi mở miệng: “Các ngươi tìm phu nhân nhà chúng ta sao?” “Đúng vậy, xin hãy nói là Mộc Thanh Dao đến tiếp kiến Dao Trì phu nhân.”

“Nếu như muốn gặp thì qua đây đi” tỳ nữ hồng y không tự ti cũng không kiêu ngạo mở miệng, xoay người cùng một người tỳ nữ khác rời đi, hai người đi ở trên xích sắt, phảng phất như bước trên đất bằng, nhưng mọi người đều thấy rõ, hai người kia khinh công cực cao, quần áo bồng bềnh tựa như tiên nữ, chớp mắt liền tới nơi đối diện, rồi đi vào trong sơn cốc. Thanh Dao quét mắt nhìn mọi người ở phía sau một cái, nếu như nói lên Thiên Sơn, mấy người các nàng không thể hoàn thành, thế nhưng đi qua xích sắt này còn không làm khó được các nàng, lúc trước chỉ bất quá không dám tùy tiện xông vào, nếu như tỳ nữ kia nói có thể đi vào, như vậy các nàng liền đi vào cốc? Hay là những người này căn bản không đem các nàng để vào trong mắt, Thanh Dao nhếch môi cười, thanh nhã mở miệng. “Chúng ta vào đi thôi, nghĩ đến Dao Trì phu nhân chắc là người có chút năng lực, ngay cả hầu gái nho nhỏ, mà khinh công đã được như thế, chắc là bản thân bà nhất định có thân thủ vô cùng lợi hại.”

“Dạ, nương nương.” Mấy người phía sau song song lên tiếng trả lời, Tiểu Ngư nhi nhìn dây xích sắt kia, khẩn trương nuốt nước bọt một chút rồi la hoảng lên: “Nương, ta thì phải làm sao bây giờ?” “Để vương thúc ngươi mang ngươi qua đó.”

Thanh Dao một lời vừa nói xong, đã vượt lên đầu hướng phía trên xích sắt phóng qua, người có khinh công, kỳ thực cũng không cảm thấy xích sắt này có gì đáng sợ, chỉ cần điểm lên xích sắt, mượn lực mà đi là được. Lưu Tôn theo sát phía sau của nàng đi về hướng đối diện, rõ ràng là thân hình cao to nhưng lại nhẹ nhàng như một mảnh hồng mao, bạch y phiêu phiêu, tóc đen bay lượn trong gió, trên gương mặt tuấn mỹ của hắn giống như có tinh nguyệt lưu chuyển trên bầu trời đêm Huyền Nguyệt, đôi môi anh đào mỹ lệ hơi nhếch lên, làm mê người chí cực, ở trên xích sắt phiêu nhiên đi xa, giống như thiên ngoại trích tiên làm cho người ta dời không ra tầm mắt. Trên vách núi đối diện, lúc này đang có một đôi mắt đẹp lặng yên tản mát ra hào quang, ẩn ở bên trong thác nước

Đoàn người rất nhanh đi qua xích sắt, tiến nhập vào Vân Giản cốc, giữa không trung yên tĩnh, chỉ nghe tiếng thét chói tai của Tiểu Ngư: “Nương, ta sợ quá, ta sợ quá.” Chỉ tới khi thanh âm trầm ổn của Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu vang lên “Tới rồi.” Thì lòng của nàng mới rơi xuống đất, nàng đột nhiên mở mắt ra, phát hiện mấy người bọn họ đang ở trong khung cảnh có nhiều loại hoa đẹp, bên người theo phạm vi tầm nhìn, hoa tươi khắp nơi với đủ mọi màu sắc, những con hồ điệp thì nhẹ nhàng bay lượn, bên cạnh còn có những thảm cỏ xanh lục, ở phía xa xa là thác nước phản chiếu ra ánh sáng chói mắt, ngước tầm mắt nhìn giữa không trung, những áng mây trắng bồng bềnh tùy ý nổi trôi lơ lửng, ở đây thật là thế ngoại tiên cốc.

Dao Trì phu nhân thật là người biết hưởng phúc, không ngờ lại trốn đến được cái chỗ này. Vài người vòng theo con đường đá nhỏ đi về phía trước mặt, chậm rãi nghe có giọng nói, mấy người hầu gái ở trước mặt đã đi tới, dẫn đầu chính là hồng y tỳ nữ lúc trước họ gặp phải, nàng vừa nhìn thấy bọn người của Thanh Dao thì giật mình, tựa hồ hoàn toàn không ngờ những người này lại dễ dàng đi qua xích sắt, nhất thời không biết nói cái gì cho phải, nhưng lục y nha đầu bên cạnh nàng, đột nhiên giận tái mặt, quát lên một tiếng. “Các ngươi là ai, lại dám tự mình xông vào Vân Giản cốc?”

Thanh Dao tự nhiên đi đến, không nóng không vội đạm nhiên ôm quyền: “Tại hạ muốn bái kiến Dao Trì phu nhân, vừa rồi ở bờ bên kia gặp phải vị tỷ tỷ này, nàng bảo cho chúng ta qua đây, vì thế đã quấy rầy.” Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, lục y tỳ nữ đôi mày nhíu lại, bất mãn nhìn về phía hồng y tỳ nữ. “Hồng tỷ tỷ, sao ngươi lại tùy tiện để cho người ta vào được thế? nếu Phu nhân biết sẽ phạt ngươi.”

Nguyên lai nữ tử mặc y phục màu đỏ gọi là Hồng nhi, lúc này nàng có chút ngẩn ra, nàng chỉ là thuận miệng vừa nói, ai biết những người này võ công lợi hại dễ dàng vào cốc như thế. “Không có việc gì, Lục nhi” Hồng nhi thản nhiên lắc đầu, nàng đã nhìn ra những người ở trước mắt đều không phải là người bình thường, nếu bọn họ kiên trì muốn gặp phu nhân, nhất định sẽ gặp thôi, không bằng các nàng cứ thản nhiên một chút. “Xin các ngươi chờ một chút, ta đi bẩm báo với phu nhân, nếu phu nhân muốn gặp các ngươi, các ngươi cứ đi vào, nếu không muốn gặp, vậy mời các ngươi theo đường cũ mà trở về.”

.