Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 515

Chương 146.2

Vân Giản cốc, chưa từng náo nhiệt đến như vậy, hiếm khi có được khách lạ tới chơi, còn một lần mà tới nhiều người như vậy, nên Dao Trì phu nhân lệnh cho hầu gái thiết yến khoản đãi khách quý, đây chính là hoàng đế cùng hoàng hậu Huyền Nguyệt, còn là đồ đệ của người mình thương, vì thế trong cốc trên dưới nhiệt tình không gì sánh được. Yến hội được diễn ra trong Thuý Ngọc đình ở bách hoa viên, trong đình lụa mỏng ở trong gió lay động, ngoài đình có tỳ nữ đánh đàn, tiếng đàn du dương êm tai đến cực điểm. Bên trong đình, chén thủy tinh, quỳnh tương ngọc dịch, hương thơm nồng xông vào mũi, trong không gian nhẹ vang lên tiếng cười trong trẻo.

Tiểu Ngư nhi với bộ dạng xinh đẹp giọng nói lanh lảnh thỉnh thoảng lại vang lên, chọc cho bầu không khí đặc biệt náo nhiệt vui vẻ không gì sánh được. “Tiểu nha đầu, lúc trước tại sao có thể mắng thế tôn như vậy chứ?” Xích Hà lão nhân vẫn muốn đùa giởn với nàng không chịu buông tha, tiểu nha đầu này lá gan ghê gớm thật, hơn nữa còn có thiên phú khác người, nghĩ đến có lẽ tất cả mọi chuyện đã được số phận định trước, bất quá đối với lời Tiểu Ngư nhi mắng hắn, làm cho hắn rất phiền muộn, vì thế vẫn quấn lấy Tiểu Ngư nhi.

“Được rồi, người ta không phải xin lỗi rồi sao?” Tiểu Ngư nhi chu miệng lên, biểu hiện ra bộ dáng đáng thương, trong đôi mắt to hắc bạch phân minh sáng bóng ngập nước, nàng vươn tay ôm chầm cổ Xích Hà lão nhân, ôn nhu cầu khẩn “Thế tôn, người đừng nóng giận, Tiểu Ngư nhi xoa xoa cho người.” Nói xong vươn tay làm bộ dạng như xoa xoa ngực cho Xích Hà lão nhân, động tác này chọc mấy người ở trong đình lần thứ hai cười to, ngay cả Xích Hà lão nhân cũng nở nụ cười, hắn vươn tay bóp mũi của nàng một chút: “Ngươi a, chính là một tiểu quỷ tinh quái thích gây sự.”

Tiểu Ngư nhi lè lưỡi cười. Một bữa tiệc ăn uống ấm áp không gì sánh được, sau bữa tiệc, những hầu gái đem bàn ăn thu dọn xuống, sau đó dâng nước trà lên, để cho mọi người vừa dùng trà vừa nói chuyện. Tiểu Liên cô nương từ đầu đến cuối yến hội đều không nói gì, lúc này nàng bỗng nhiên đứng lên, xấu hổ mang đem ánh mắt liếc nhìn Lưu Tôn một cái, cuối cùng thì liếc về phía sư phụ của mình, ôn nhu kêu một tiếng: “Sư phụ.”

Người ở trong đình đều nhìn động tác của nàng, trong lòng lộp bộp vang lên tiếng, Tiểu Liên cô nương không phải là muốn……….? Nhất là Thanh Dao, đáy lòng càng khó an, nàng cũng không có để cho Lưu Tôn có thói quen nạp phi, nếu đã nhận định là hắn, nàng sẽ không để cho người khác cướp đi hắn, nàng là loại người đã xác định tâm ý của mình rồi, thì sẽ thật tình nỗ lực vì người đó, làm sao mà cho phép người khác cướp đi nam nhân của nàng, trong đáy lòng hừ lạnh một tiếng, đôi mắt như bao phủ ánh sáng lạnh, lúc trước nhìn cô gái này có hành động nhiệt tình không gì sánh được, nguyên lai là có dụng tâm này a? Dao Trì phu nhân vừa nhìn hành động của ái đồ, trong lòng cũng bất đắt dĩ, nếu như lúc trước nàng ấy không biết cảm tình giữa hoàng thượng cùng hoàng hậu, nhưng nếu là người thông minh thì trên yến hội nàng đã thấy tình cảm một nhà của hoàng đế thân mật khăng khít, sao có thể chứa thêm người khác, chỉ sợ một chút cơ may cũng đều không có được, thế nhưng Tiểu Liên?

Dao Trì phu nhân ngẩng đầu lên nhìn sang, Tiểu Liên đã cười dịu dàng mở miệng: “Sư phụ không phải vẫn muốn để cho ta lập gia đình sao?Hiện tại ta đã có đối tượng muốn gả, chính là hoàng thượng của Huyền Nguyệt, hắn là nhân trung chi long, chính là loại người Tiểu Liên thích nhất.” Tiểu Liên nói xong, bên trong đình không khí bỗng nhiên vắng vẻ. Tất cả ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm nàng, rất nhiều người mở to mắt, đầy tức giận, nữ nhân này mắt bị mù à, hay là đầu óc có vấn đề, chẳng lẽ nàng không nhìn ra hoàng thượng cùng hoàng hậu có bao nhiêu ân ái sao? Vậy mà còn muốn chặn ngang một cước, nàng ta cho rằng mình là ai a? Dao Trì phu nhân sắc mặt có chút khó xử, chậm rãi mở miệng: “Tiểu Liên, Huyền đế đã có người trong lòng.”

“Ta không ngại, hoàng thượng không phải có thể có tam cung Lục Viện sao? Huống chi tỷ tỷ vẫn là người Tiểu Liên thích nhất, Tiểu Liên nguyện ý phụng dưỡng hoàng thượng cùng tỷ tỷ.” Nàng cụp mắt xuống, nhu thuận đến cực điểm, hơn nữa lớn lên với bộ dạng phiêu dật xuất trần, nếu như chuyện này không phải là phát sinh ở trên người của mình, Thanh Dao cơ hồ muốn vì nàng ta mà ủng hộ, một nữ nhân dũng cảm như vậy đáng khâm phục, thế nhưng nam nhân mục tiêu mà nàng ta muốn là nam nhân của nàng, cho nên nghĩ cũng đừng nghĩ, sắc mặt nàng lúc nào bao phủ sương mù lạnh giá, đang định phát tác thì Lưu Tôn ở bên cạnh đã cướp trước một bước đứng lên, trên ngũ quan tuấn mỹ của hắn cũng lạnh như băng, hắn nói như đinh đóng cột để cự tuyệt Tiểu Liên. “Ngoại trừ Dao nhi, trẫm sẽ không cưới thêm bất kỳ nữ nhân nào.”

Ngạo mạng cuồng phách, lạnh lẽo huỷ bỏ không khí trong tiểu đình, làm cho mọi người thoáng một cái trở nên lúng túng, Dao Trì phu nhân sắc mặt vừa hồng vừa trắng không ngừng chuyển đổi, nữa là sinh khí, nữa là yêu thương, lúc này Xích Hà lão nhân đã đứng lên, chậm rãi mở miệng: “Tiểu Liên, trên đời nam nhân tốt còn rất nhiều, không phải chỉ có một mình hoàng thượng.” Khi hắn nói điều này thì lấy mắt liếc về phía Nam An vương, trước mắt không phải cũng có một nam nhân ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng hay sao? Hà tất vì một thân cây mà thắt cổ đến chết. Đáng tiếc Tiểu Liên rất cố chấp, không nhìn bất luận kẻ nào, một đôi mắt xinh đẹp mỹ lệ nhìn chằm chằm Thanh Dao: “Tỷ tỷ nghĩ sao?”

Lời này làm cho tất cả mọi người đều nhìn Thanh Dao, không biết nàng làm sao đối mặt với chuyện này, Tiểu Ngư nhi ở bên người Thanh Dao đã sớm tức giận đến trừng mắt, thật muốn đánh cho nữ nhân không biết xấu hổ này một cái tát, nàng rất sợ mẫu thân khó chịu, nên vội vàng vươn tay cầm tay Thanh Dao. Lúc này Thanh Dao chậm rãi đứng lên, từng chữ một mở miệng. “Muốn cướp nam nhân của ta, ngươi nằm mơ.”

“Như vậy đánh một trận đi, nếu như ta thua, ta sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.” Tiểu Liên bỗng nhiên mở miệng, thần tình hồi phục lại vẻ lành lạnh, một đôi mắt thẳng tắp chống lại nàng, Thanh Dao còn chưa kịp mở miệng, thì Lưu Tôn ở bên cạnh lạnh lùng nói: “Dao nhi, đừng để ý tới nàng ta.” Thanh Dao ngẩng đầu lên, nở nụ cười tươi, vừa xinh đẹp lại yêu mỵ: “Tốt, đánh một trận đi.”

Lúc này đáy lòng nàng đã có chút ít thản nhiên hơn, Tiểu Liên tựa hồ cũng không thực sự muốn gả cho Lưu Tôn, mà chỉ muốn cùng nàng đánh một trận, nếu đã như vậy nàng sẽ phụng bồi. Thanh Dao ngẩng đầu lên thấy vẻ lo lắng trong đáy mắt của Lưu Tôn, nên vội nhu hòa cười với hắn: “Không có việc gì, đây là chiến tranh của nữ nhân.” Nói xong nàng phi thân lên, thoát ra khỏi Thuý Ngọc đình, Tiểu Liên cũng theo sát phía sau mà đi, ngoài đình cách đó không xa có một bích hồ rộng lớn, hai người ở trên hồ xẹt qua, như hai đóa liên hoa xinh đẹp , chói mắt đến cực điểm, người trong đình lúc trước đều đổ mồ hôi, nhưng đến lúc này thì thấy rõ ràng hai người cũng không có chân chính tranh đoạt tình yêu, mà chỉ là so chiêu lãnh giáo với nhau mà thôi, đến đây lòng của mọi người đều buông xuống một chút. Tất cả mọi người đứng ở ngoài đình nhìn sang, kỳ thực võ công của Thanh Dao cùng Tiểu Liên khá tương xứng, chỉ là kinh nghiệm thực chiến của nàng so với Tiểu Liên nhiều hơn, hơn nữa xuất thủ vừa nhanh vừa chuẩn, quan trọng nhất là, vũ khí của nàng là hoàng vĩ cầm, cầm này có linh tính, đã quen với tập tính của nàng, bởi vậy, Tiểu Liên rất nhanh liền ở thế hạ phong, thở hổn hển hẳn lên.

Thanh Dao một bên đánh, một bên lành lạnh mở miệng: “Bây giờ còn dám cướp nam nhân của người khác nữa không?” Tiểu Liên xì một tiếng liền nở nụ cười, sau đó xoay mình thu tay lại hướng bên bờ hồ đáp xuống, nàng thong thả tự nhiên thu hồi trường lăng, còn đóa liên hoa để ở bên hông nữa, sau đó mới ưu nhã ôm quyền: “Tỷ tỷ, ta chỉ đùa với ngươi thôi. Tuy rằng lúc đầu có điểm thích hoàng thượng, thế nhưng vừa nghe đến thân phận của ngươi, ta liền không dám nghĩ nữa, vì thế tỷ tỷ vẫn nên thu hồi địch ý đi, ta chỉ muốn cùng ngươi đấu một trận mà thôi, hiện tại ta cam bái hạ phong.” Lời của nàng vừa rơi xuống, rất nhiều người thở phào nhẹ nhõm.

Nói thật ra, nàng là đệ tử sủng ái của Dao Trì phu nhân, mà phu nhân mới vừa cứu Lưu Tôn, nếu như hai bên tổn thương hòa khí, vẫn sẽ khó xử, không nghĩ tới Tiểu Liên cô nương cũng không phải có ý này, nên cuối cùng mọi người mới yên lòng. Bất quá Thanh Dao cũng không tính buông tha cho Tiểu Liên, nàng vươn tay nện cho nha đầu kia một cái, rồi đột nhiên cúi người mở miệng: “Nếu như ngươi thích Nam An vương gia, tỷ tỷ sẽ thật cao hứng.” Nói xong nàng xoay mình rời đi, mà Tiểu Liên ở bên bờ hồ, gương mặt trong nháy mắt bị hồng lên, đã lâu sau mới giậm chân lắc mình ly khai.

Lưu Tôn vết thương đã tốt rồi, mà đoàn người các nàng không thích hợp ở lâu hơn nữa, nhất định phải mau chóng hồi kinh để diệt trừ Thượng Quan Hạo, thật không biết nam nhân này ở Lâm An thành đã làm ra chuyện gì cho nhân thần câm phẫn nữa. Nhưng mà sắc trời đã tối, sáng sớm ngày mai mới rời cốc hồi kinh. Buổi tối, ánh sáng trăng sao bao phủ toàn bộ sơn cốc, nhưng vẫn có hai cá nhân đang tản bộ ở trong đó, không khí thanh thuận dễ chịu đến nói không nên lời, mười ngón tay nắm chặt nhau, tâm liền tâm, nàng chưa từng nghĩ đến ở cổ đại nàng có thể có được cảm tình sâu tận xương tủy như vậy.

Thanh Dao đi từ từ, bỗng nhớ đến chuyện cũ trước kia, từ đáy lòng hiện lên gương mặt của Tiêu Duệ, có lẽ tình yêu của các nàng không đủ sâu, hoặc tất cả đều đã có sự an bài của số mệnh. Cuối cùng nàng đã đi tới nơi này, ở bên cạnh người nam nhân này. Nghĩ đến đây nàng không khỏi ngẩng đầu nhìn Lưu Tôn, hai gò má của hắn tạo nên đường cong rõ ràng, ưu mỹ động lòng người.

“Lưu Tôn, nếu như, ta nói nếu như, ngươi tin trên đời này có Quỷ Hồn không?” Thanh Dao ngẩng đầu lên nhìn hắn, những chuyện này nói ra chỉ sợ người bình thường sẽ không tin tưởng, mình hỏi vấn đề này căn bản là dư thừa, nàng chậm rãi cúi đầu, nhưng cánh tay dài của Lưu Tôn đã duỗi qua đây, ôm lấy thân thể của nàng, giọng nói nhẹ nhàng như dòng nước ấm vang trong màn đêm. “Thiên hạ to lớn không có chuyện gì là không xảy ra, trong số mệnh mờ mịt này không ai dám khẳng định tuyệt đối điều gì, vì thế quỷ hồn cũng chẳng có gì là lạ.”

“Ngươi là nói?”.