Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 517

Chương 146.4

Ngày thứ hai, sáng sớm ở bên cạnh vách núi của Vân Giản cốc, có một đống người đang tụ tập, Lưu Tôn cùng Thanh Dao còn có Tiểu Ngư nhi cùng mấy tên thủ hạ dẫn theo, họ liên tiếp quay đầu nhìn lại, những dãy núi xa xa gần gần như trong tranh, cảnh thiên nhiên thật đẹp, lúc này trong cốc vẫn còn rất yên tĩnh, các nàng đang chuẩn bị lặng lẽ xuất cốc trở về, vì nếu còn trì hoãn thêm nữa, Lâm An thành không biết sẽ loạn thành bộ dáng gì nữa. “Đi thôi, ” Lưu Tôn vừa mở miệng, đã đưa tay nắm lấy Thanh Dao phi nhân nhảy lên xích sắt chạy tới phía trước, Nam An vương thì mang Tiểu Ngư nhi theo sát hai người, sau đó lần lượt là Mạc Sầu, Băng Tiêu, còn có Thẩm Ngọc cùng Minh Nguyệt, chỉ trong chớp mắt họ đã rời khỏi Vân Giản cốc. Mọi người từ xa quay đầu nhìn lại một cái và đang định ly khai.

Thì bỗng nhiên một trận gió mang theo hương thơm bay tới, có thanh âm trong trẻo như chuông bạc vang lên: “Chờ một chút.” Thì ra là Nguyễn Tiểu Liên, đầu ngón chân của nàng nhẹ điểm, trường lăng như bay múa, nương theo xích sắt bay qua, giống như tiên tử đạp sương mù mà đến, chớp mắt đã tới gần đám người bọn họ, ánh mắt của nàng đảo qua một vòng, cả người ưu nhã đạm nhiên không gì sánh được, sau đó cũng không nhìn đến mọi người, mà chỉ trực tiếp đi tới trước mặt Thanh Dao. “Tỷ tỷ, gặp lại một tí được chứ, ngươi là thần tượng trong lòng ta, chuyện hôm qua ta không phải cố ý, ta chỉ muốn cùng ngươi đánh một trận thôi.”

Thanh Dao biết bản tính của Nguyễn Tiểu Liên tinh khiết thiện lương, nàng cũng không phải là người xấu, có lẽ nàng đã từng yêu quý Lưu Tôn, nhưng biết Lưu Tôn không có tình cảm với nàng, thì liền buông tay, người như vậy mới đáng cho người ta cảm thấy kính trọng. “Không có việc gì, chuyện quá khứ đều đã là quá khứ, lúc rảnh rỗi thì đến kinh thành tìm chúng ta.” “Tốt.” Nguyễn Tiểu Liên khẽ cười, nụ cười này ngốc nghếch trong sáng, sau đó tay nàng nhấc lên từ trong tay áo trung lấy ra một bình ngọc lưu ly trong suốt, bên trong có chứa chất lỏng màu xanh, mặc dù cái bình còn không có mở ra, nhưng trong không khí lại thoang thoảng mùi hương hoa mai, dễ ngửi vô cùng, mọi người hít lấy một hơi, thì cảm thấy thần thanh khí sảng, liền biết vật này nhất định là đồ tốt.

Nguyễn Tiểu Liên đem bình lưu ly đặt ở trong tay Thanh Dao sau đó chậm rãi mở miệng. “Chúng ta có duyên gặp mặt, đây là lễ vật muội muội tặng cho tỷ tỷ, vật này là Quần Phương tủy, nó được chiết xuất từ bách hoa, vừa có thể giải độc, lại có thể dưỡng nhan, tỷ tỷ mang theo đi.” Nguyễn Tiểu Liên nói xong, cũng không đợi Thanh Dao đáp lại, thân hình bay lên, nhanh nhẹn rời đi, Thanh Dao nhìn bóng lưng của nàng, nhẹ nhàng thở dài: “Kỳ thực nàng ấy là một người rất chân tình, không có nửa điểm giả tạo, tốt chính là tốt, xấu chính là xấu.”

Nói xong mâu quang của nàng như có như không dời về phía Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu đang đứng ở một bên, nàng biết Lưu Chiêu từng thích qua nàng, thế nhưng thời gian như sông dài, rất nhiều thứ sẽ từ từ chìm đắm xuống, mà hắn nhất định sẽ có nhân duyên của chính mình. “Đây là Quần Phương tủy sao?” Minh Nguyệt cảm thấy hứng thú liền đi tới, cầm lấy cái lọ trong tay Thanh Dao, nhìn tới nhìn lui sau đó đưa lại cho nàng, Thanh Dao kỳ quái nhíu mày hỏi “Làm sao vậy? Có cái gì bất thường sao?” “Quần phương tủy này, nghe nói là thuốc giải độc rất hiếm thấy, vừa là thứ quý giá dùng để dưỡng nhan, là vật quý giá vô cùng, chẳng qua ta không nghĩ tới nó lại xuất xứ từ Vân Giản cốc, thảo nào Dao Trì phu nhân đã hơn sáu mươi tuổi, mà vẫn mỹ lệ động lòng người giống như thiếu nữ .”

“Nguyên lai thực sự thần kỳ như thế.” Thanh Dao cẩn thận tỉ mỉ thu lại, sau đó cười nhìn mọi người, hiện tại Lưu Tôn đã tốt hơn rồi, các nàng giống như thấy được hi vọng vậy. “Đi thôi, hồi kinh.”

“Dạ, ” vài người song song lên tiếng trả lời, Thanh Dao nhìn lướt qua Mạc Sầu một cái rồi bình tĩnh mệnh lệnh, “Mạc Sầu, lập tức gởi thư tín cho người của Phượng Thần cung, phái người đem phụ thân đưa về Lâm An thành, chỉ sợ hiện tại Lâm An thành đã rất loạn, có rất nhiều chuyện cần phải xử lý.” “Dạ.” Mạc Sầu gật đầu lĩnh mệnh, đoàn người lướt qua trên đám sương sớm, rất nhanh hạ sơn. Giữa không trung đám sương vẫn lượn lờ dày đặc, những giọt sương tinh khiết đọng trên cành lá màu xanh biếc, làm cho chúng tản mát ra thanh nhuận sáng bóng, càng sâu trong khu rừng thì hơi ẩm càng nhiều, khiến cho quần áo của mọi người đều bị ướt, tóc cũng bị dính liền ở trên gương mặt, nhưng họ vẫn một đường hướng dưới chân núi mà đi, cho đến khi tia sáng lờ mờ phát ra từ phía chân trời, chiếu rọi xuống dòng suối trong lành, lướt qua bích hồ bao la, làm cho mọi vật như chìm đắm trong vầng ánh sáng, tạo ra một mỹ cảnh thần tiên tuyệt đẹp.

Dưới chân núi, xe ngựa cùng tuấn mã vẫn còn ở đó, ai cưỡi ngựa thì phi thân lên ngựa, ai ngồi xe ngựa thì nhanh chóng nhảy lên, đoàn người động tác chỉnh tề lưu loát ly khai Vân Giản cốc. Chẳng những là Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao, mà ngay cả những người khác cũng đều biết, bước kế tiếp vào kinh, chỉ sợ sẽ gặp một tràng ác chiến, bởi vì Thượng Quan Hạo nhất định sẽ bày thiên la địa võng để chào đón các nàng, đại khái hiện tại hắn sợ nhất chính là đối mặt Mộ Dung Lưu Tôn. Lúc ở Thiên Sơn so về chỉ số thông minh, hắn có rất ít cơ hội để hơn Lưu Tôn, vì thế hắn biết, chỉ cần Mộ Dung Lưu Tôn xuất hiện ở Lâm An thành, trong ván cờ này hắn sẽ thất bại, nên hắn đã không tiếc đưa ra một số tiền lớn để thuê những cao thủ đứng đầu giang hồ tới giết các nàng, một đường trở về kinh thành, có chừng mười tám nơi phục kích, hắn cũng không tin, giết không được những người này, nếu không ngăn cản được những người này, hắn thề sẽ cá chết lưới rách.

Thành vương bại khấu. Đám người của Mộ Dung Lưu Tôn, ngày đêm không ngừng chạy đi, ngay cả cải trang cũng đều không làm, mà một đường đánh giết thẳng vào kinh thành, những giang hồ cao thủ này tuy rằng võ công lợi hại, thế nhưng đối mặt với đám người trước mắt này, bọn họ chẳng những là nhất đẳng hảo thủ, mà Tiểu Ngư nhi còn chế tạo rất nhiều lựu đạn phấn để dùng, những tên kia khi nào mà gặp qua mấy thứ này, nên có đôi khi, thậm chí còn chưa có động tay chân, liền bị nổ làm ba bốn khúc, chết vô cùng thê thảm. Từng nhóm sát thủ một bị giết, trong cung Thượng Quan Hạo lòng nóng như lửa đốt, ngày đêm khó an, cả ngày không để ý tới triều chính chỉ biết cùng hậu phi liều chết triền miên, lúc những phi tử này hưởng thụ cá nước thân mật, cũng chưa từng có nghĩ tới người nam nhân này âm hiểm cay độc, chỉ có Tây Môn Tân Nguyệt trong lòng biết rõ ràng, nam nhân này khí số đã tận, hắn hối hận đến tận xương tủy, hàng đêm khó ngủ, ngày ngày hận ý quấn thân, hoặc có duy trì hơi tàn lay lắt, thì cũng chỉ là một loại dằn vặt mà thôi.

Hoàng thượng không lên triều, nên có thần tử trung tâm thượng tấu, lập tức bị kéo ra ngoài chém, toàn bộ trong ngoài triều đình, khiến cho người người oán hận, các đại thần đều cẩn thận, ai cũng không dám nói thêm cái gì, bầu trời của Lâm An thành lúc này bao phủ một tầng tinh phong huyết vũ, phiêu diêu như muốn sụp đổ, nhiều đại thần suy nghĩ nát óc cũng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hoàng thượng là thiên cổ nhất đế, có thể nhất thống giang sơn với tương lai đầy hứa hẹn, vì sao lại làm chuyện hoang đường như vậy. Hình như bắt đầu từ lúc hắn đem hoàng hậu nhốt vào đại lao, tất cả mọi chuyện liền thoát khỏi quỹ đạo vốn có, hoàn toàn không giống trước đây nữa. Thế nhưng không ai dám nói thêm cái gì, nói ra thì chỉ có một con đường chết mà thôi, trên phố lớn ngõ nhỏ của Lâm An thành, người người cảnh giới, ai cũng không dám nhiều lời, kinh thành luôn luôn náo nhiệt phồn hoa, lại lộ ra bầu không khí tử vong hít thở không thông, nửa điểm vui thích cũng không có.

Ngoài thành Lâm An, trên một con đường cách nó ba mươi dặm, lúc này một tầng sát thủ diện vô biểu tình đang đứng đông nghịt. Đây là nhóm sát thủ cuối cùng mà các nàng đã gặp dọc theo đường đi, nếu trừ diệt xong những người này, là các nàng có thể vào kinh, kế tiếp đó là đối phó với tên tiểu nhân Thượng Quan Hạo. Tia nắng cuối cùng của hoàng tôn tà tà chiếu xuống, làm cho ánh sáng trở nên yếu ớt, một đạo thân ảnh thon dài đi ra, cao to lãnh mị, một thân khí phách thị huyết, đôi mày như đông lạnh thành sương trắng, con ngươi thì sâu thẳm như vực sâu vạn trượng, sát khí phô thiên cái địa tràn ngập ở trên đường núi, mà những sát thủ ở đối diện đã nhận được tin tức, những người này liên tục xông qua bao nhiêu bố phòng, và đây chính là một đạo phòng tuyến cuối cùng, xem bộ dạng bọn họ khí định thần nhàn, vân đạm phong khinh, tựa hồ căn bản không đem bọn hắn để vào mắt, mà lẽ ra bọn họ phải sợ hãi thất kinh.

Cả đám sát thủ trong mắt hiện lên kinh hoảng, đồng thời cùng rút lui một bước, hai mặt nhìn nhau. Giọng nói lạnh thấu xương của Mộ Dung Lưu Tôn vang lên: “Cùng lên đi, đừng lãng phí thời gian.” Tên đã ở trên dây cung không bắn không được, đã không thể lui được nữa, bọn họ nhận bạc của người ta làm không được sự, thì chỉ có một chữ duy nhất, chết, vì phải mạnh mẽ vững vàng xông lên.

Mười mấy hắc y nhân trong đó có một hán tử dẫn đầu vung tay một cái “Lên.” Mười mấy người trong nháy mắt phi thân qua đây, lúc này Mộ Dung Lưu Tôn chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, bởi vì hắn còn có chuyện trọng yếu phải làm, hắn đã liên tục nhận được tin tức, Lâm An thành đã nhanh chóng bị người nam nhân kia đảo loạn, vì thế hắn phải mau chóng diệt trừ tên kia, nên đâu còn thời gian cùng đám giang hồ sát thủ nay dây dưa. Trường bào rộng thùng thình thổi qua, vật thể trong tay gọn gàn vứt ra ngoài, nội lực phô thiên cái địa ngưng tụ thành một cái lưới lớn, làm cho những người đó rút lui không được nữa, giống như con thú bị vây khốn, rồi vang lên tiếng nổ long trời lở đất, chớp mắt đã chết hơn mười người, còn lại vài người thì bị bắt được, động cũng đều quên động, lúc này Nam An vương dẫn theo Cảnh Hàn phi thân lên, nâng kiếm trên tay lên cao, chớp mắt hai ba người liền bị chém rụng đầu lăn lông lóc, máu phun thành dũng.

Tia nắng cuối cùng của trời chiều rọi xuống, hoàng hôn đã bao phủ toàn bộ kinh đô… Mọi người phi thân lên ngựa, giục ngựa cuồn cuộn chạy, mang theo bụi bặm bay đầy trời, một đường thẳng tiến vào Lâm An thành, mà lúc này trong hoàng cung, Thượng Quan Hạo rốt cuộc đã nhận được tin tức, mười tám bố phòng của hắn đều bị hủy, ván này hắn thất bại, hắn đã thất bại, Thượng Quan Hạo ngửa mặt lên trời cười như điên cuồng, bên trong Lưu Ly cung hắn phất tay làm đổ kim tôn ngọc lưu ly, rồi ngã ngồi lên long ỷ, bộ dạng như kẻ điên cuồng, ánh mắt đỏ đậm không gì sánh được, Mộ Dung Lưu Tôn, cho dù ta chết, ta cũng sẽ không để cho ngươi sống dễ chịu…….