Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 519

Chương 147.1

Khi đoàn người của Mộ Dung Lưu Tôn vào Lâm An thành, thì sắc trời đã tối, cửa hàng rực rỡ muôn màu hai bên đường, đã bắt đầu đốt đèn lồng, ở trong gió đêm nhẹ nhàng phiêu động, thế nhưng trên đường cái lại rất vắng lạnh, hoàn toàn không giống vẻ náo nhiệt lúc trước, tất cả mọi người trong lòng đều biết rõ ràng, Lâm An thành đã xảy ra chuyện, vì thế lòng của mỗi người đều rất trầm trọng. Chạy đi mười ngày đường, hơn nữa cũng không có nghỉ ngơi cho thật tốt, một đường dùng hết khí lực để giết địch, vì thế mọi người đều mệt chết đi, Thanh Dao quét mắt một vòng, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn một cái khách sạn ở phía trước cách đó không xa, nàng chậm rãi mở miệng: “Lưu Tôn, ăn cơm trước đi, sau đó cho mọi người nghỉ ngơi một chút, ngẫm lại bước kế tiếp nên làm như thế nào?” “Được.”

Thanh Dao nói xong, Mộ Dung Lưu Tôn liền gật đầu đồng ý, dọc theo đường đi mọi người xác thực đã quá mệt mỏi, những giang hồ sát thủ này cũng không phải chỉ được hư danh, mặc dù có lựu đạn do Tiểu Ngư nhi chế tạo, nhưng đám sát thủ này nhiều người hơn bọn hắn, vì thế thân thể của mọi người lúc này đã chịu đựng đến cực đại, nếu thật sự không được nghỉ ngơi, chỉ sợ sẽ có người chống đỡ không nỗi. Lúc này sắc trời cũng đã tối, ai cũng đã đói không bằng cứ ăn trước đã, sau đó tiện thể nghỉ ngơi một chút, để mọi người điều dưỡng nghĩ ngơi, tuy nghĩ ngơi ít nhưng so với không có vẫn tốt hơn. Phía trước không xa là một khách sạn, lúc này là thời điểm sau khi ăn cơm chiều, trước cửa khách sạn tuy rằng không còn náo nhiệt giống như lúc bình thường, nhưng vẫn có người đến người đi, chẳng qua trên khuôn mặt của mọi người đều có chút ngưng trọng, thần sắc còn mang theo vẻ cẩn thận từng li từng tí, họ không ngừng ra ra vào vào, nhưng nếu không cần thiết để nói thì không nói nhiều.

Lưu Tôn cùng Thanh Dao dẫn một đám người đi vào, trong đại sảnh có giá cắm nến vươn cao, nên làm cho ánh sáng hơi tối, nó tà tà chiếu xạ lên mọi vật, mặc dù là buổi tối, nhưng mọi người vẫn bị dáng vẻ xuất chúng của mấy người này hấp dẫn, làm họ không khỏi nhìn thêm vài lần, bất quá khi Mộ Dung Lưu Tôn vừa ngẩng đầu lên, khí chất cường đại hù doạ mọi người không dám liếc mắt nhìn thêm nữa, vì trong thời điểm này, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện a. Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu thường xuyên ở kinh lý đi lại, nên khuôn mặt tương đối quen thuộc, nhưng vì hắn vẫn ẩn ở trong tối nên không ai lưu ý đến. Chưởng quỹ ở bên trong quầy cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Khách quan là muốn ăn hay là ở trọ?”

“Ăn cơm đi?” Thanh Dao gật đầu một cái, thấy mấy người bọn hắn đã mang đến tò mò và suy đoán phức tạp cho người khác, nên nàng vội bảo chưởng quỹ: “Cho chúng ta một gian phòng trang nhã đi?” “Dạ ” chưởng quỹ liền vội vàng gật đầu, ngoắc tay ý bảo điếm tiểu nhị vẫn lui ở một bên qua đây: “Đem khách nhân đưa phòng nhã giữa lầu hai đi, cẩn thận hầu hạ nhé.”

“Dạ ” điếm tiểu nhị luôn luôn hồ hởi lúc này đặc biệt trở nên câu nệ, xem ra bên trong Lâm An thành đã phát sinh nhiều chuyện, nên đã làm cho nội tâm mỗi người đều bao phủ một bóng ma. Đoàn người theo phía sau điếm tiểu nhị lên lầu, vừa mới di chuyển chuyển qua một đoạn hành lang, liền nghe được tiếng nghị luận ở dưới lầu truyền đến. “Những người này là ai a?”

“Không phải là thám tử của hoàng thượng chứ? Các ngươi nói chuyện cẩn thận chút, hiện tại hoàng thượng là một bạo quân, nghe nói cả ngày không lên triều, lưu luyến ở hậu cung, trong triều có đại thần nêu ý kiến thì bị chém đầu, hình như đã giết hai đại thần rồi.” Ánh mắt của Mộ Dung Lưu Tôn đột nhiên tối lại, dáy mắt bắt đầu dâng lên hàn khí, quanh thân hắn thì phủ đầy sát khí, làm cho điếm tiểu nhị nhịn không được phải run rẩy một cái, chân run bụng cũng run, hắn phải đưa tay vịn một bên tường, sờ sờ mò mò thật vất vả lắm mới bò lên được lầu hai, đem đoàn người bọn họ mời vào một gian phòng bên cạnh cửa thang lầu. “Khách quan mời vào.”

Thanh Dao gật đầu một cái, những ngọn đèn ở hành lang chiếu sáng lên trên mặt của điếm tiểu nhị, mặt của hắn lúc này rất trắng, con ngươi thì mở rộng, tựa hồ bị sợ không nhẹ, thấy vậy tiếng nói của Thanh Dao trở nên nhu chậm: “Đem đồ ăn tốt nhất của khách sạn dọn lên một bàn đi.” “Dạ, dạ.” Điếm tiểu nhị lui ra ngoài, Thanh Dao vươn tay cầm tay Lưu Tôn, tiếng nói thanh nhuận vang lên: “Tất cả rồi sẽ tốt, đừng nóng lòng.” “n.”

Hắn lành lạnh trả lời, tất cả rồi sẽ tốt, Lưu Tôn cả người như bị phủ đầy băng tuyết vào mùa đông nhưng lòng thì nôn nóng, nhưng toàn bộ tâm tình rốt cuộc cũng bình thản hơn rất nhiều, hiện tại nóng ruột cũng vô ích, nhất định phải khống chế được tình thế phát triển, người nam nhân kia lúc này chỉ sợ giống như con thú khốn hoặc trong vườn săn, giải quyết không tốt sẽ làm bị thương càng nhiều người, vì thế kế tiếp mỗi một bước đi bọn họ phải tính toán thật tốt, không thể để cho hắn ở Lâm An thành đảo loạn. “Các ngươi đều ngồi xuống đi, đoạn đường này mọi người đều đã mệt chết rồi, đợi một lúc ăn thật ngon rồi nghĩ ngơi một chút, kế tiếp càng không thể lơ là.” “Dạ.”

Mọi người cùng lên tiếng trả lời, sau đó ngồi vây quanh bàn tròn khắc hoa, Tiểu Ngư nhi ngồi ở trong lòng của Thanh Dao, trên khuôn mặt nho nhỏ đồng dạng cũng hiện lên lo lắng, nam nhân kia nếu cùng đường bí lối chỉ sợ hành động kế tiếp càng máu tanh tàn nhẫn hơn. Điếm tiểu nhị biết những người này đều lai lịch bất phàm, nên không dám chậm trễ, tuy rằng hắn sợ hãi, nhưng khách đã đến cửa thì vẫn phải buôn bán, nên hắn cẩn thận từng li từng tí đem một bàn ăn dọn lên, còn lưu lại một câu: “Khách quan từ từ dùng.” Sau đó thì chạy trối chết, phòng ăn ở lầu hai an tĩnh lại, mọi người chỉ tập trung ăn uống. Bởi vì mấy người này đều là người tập võ, hơn nữa thân thủ cũng bất phàm, bởi vậy lời nói của các thực khách trong đại sảnh lầu một, rất nhiều tiếng đều truyền vào lầu hai.

“Ngươi nói xem lúc nào thì hoàng thượng mới vào triều sớm?” “Ai biết?” Thanh âm này rõ ràng đã đè ép rất nhiều, mặt khác giọng nói đó lần thứ hai lại vang lên: “Có thể có đại thần nêu ý kiến nữa hay không ? Nghe nói đã chém liên tục hai người rồi?” “Các ngươi không muốn sống nữa sao, trong thời gian này còn dám thảo luận chuyện trên triều đình.”

Một đạo thanh âm khác mang theo cảnh cáo vang lên, sau đó dưới lầu hoàn toàn yên tĩnh, tiêu điều vắng vẻ đến không tiếng động. Lầu trên lầu dưới chỉ yên tĩnh để dùng cơm, ai dừng chân thì dừng chân, ly khai thì ly khai, thỉnh thoảng điếm tiểu nhị còn thét to: “Khách quan đi thong thả, lần sau trở lại.” Thanh âm này hoàn toàn thiếu đi sự thân thiện thường ngày, trong thời điểm này đâu còn ai đi lưu ý tới lời nói của hắn.

Lầu hai phòng khách, Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao cũng dùng xong bữa tối, trong không gian yên tĩnh hàn ý se lạnh xơ xác tiêu điều đang len lỏi khắp nơi. “Làm sao bây giờ?” Tiếng nói lành lạnh của Thanh Dao vang lên, mọi người cùng nhau ngẩng đầu nhìn về phía hoàng thượng, để chờ hoàng thượng quyết định, đôi mắt của Mộ Dung Lưu Tôn chợt tối sầm lại, thanh âm trầm thấp như từ trong địa ngục nhô ra: “Lập tức đi bộ binh điều người, đêm nay xông vào hoàng cung, phải nhất cử bắt được Thượng Quan Hạo.”

“Thượng Quan Hạo chỉ sợ sẽ không ngồi yên chờ chết, hiện tại hắn nhất định sẽ có động tác.” Thanh Dao nhíu mày nhắc nhở hoàng thượng, Mộ Dung Lưu Tôn bá đạo cuồng ngạo mở miệng: “Vậy thì thế nào, trẫm nhất định phải mau chóng đoạt lại hoàng cung, đoạt lại triều đình, bằng không người bị thương tổn sẽ càng ngày càng nhiều, lúc này trẫm sẽ không cho hắn cơ hội nữa.” Mộ Dung Lưu Tôn nói như đinh đóng cột, hung tàn mở miệng, Thanh Dao gật đầu, lúc này chỉ có thể hành sự tùy theo hoàn cảnh mà thôi.

“Tốt, chúng ta đây lập tức đi bộ binh.” Phủ đệ của Bộ binh, năm chữ ở trước đại môn uy vũ hùng vĩ, ở trước cửa đèn lồng treo cao, hai bên cửa là hai con sư tử đá uy phong lẫm liệt, biểu hiện tất cả khí phách, mà bên trong cánh cửa sắt đen xanh lộ ra một khoản sân rộng lớn, trong bóng đêm có mấy người mặc binh phục đi qua đi lại để ganh gác, thỉnh thoảng còn dò xét mọi nơi. Xe ngựa hí lên một tiếng, làm kinh động mấy người binh tướng gác đêm ở trước đại môn, lập tức cầm binh khí chỉa thẳng, hùng hổ mở miệng: “Người nào?”

Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao ngồi ngay ngắn ở bên trong xe ngựa, cả người cũng chưa có chuyển động, nhưng Nam An vương ở phía sau xe đã lôi kéo dây cương, giục ngựa tiến lên, quanh bao phủ hàn băng, lạnh lùng mở miệng: “Chúng ta muốn gặp Binh bộ thượng thư Lâm đại nhân.” “Ngươi là người phương nào, lại đang đêm muốn gặp Lâm đại nhân?” Người dẫn đầu tiếng nói vừa dứt, liền có tiếng đao xé gió bay qua, cắt đứt một ít tóc của nam tử kia, nếu đao kia hạ thấp xuống một chút thì sẽ lấy mạng của hắn, nam tử nọ sợ đến sắc mặt đại biến, thân hình rút lui hai bước, ở phía sau có vài người đỡ lấy hắn, bọn họ lúc này hai mặt nhìn nhau.

Đôi mắt của Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu lạnh lẽo như băng tuyết ở hàn đầm, nặng nề mở miệng: “Một võ quan nho nhỏ, cũng dám càn rỡ như thế, lập tức đem Lâm đại nhân gọi ra đây, nói có khách quý muốn gặp hắn!” Mà võ quan kia vừa nghe khẩu khí của Mộ Dung Lưu Chiêu, nên nào dám nói thêm cái gì. Chỉ dạ dạ rồi lui về phía sau, rồi nhanh chóng đẩy cửa ra đi vào, kỳ thực Binh bộ thượng thư căn bản không có ở trong phủ đệ, buổi tối hắn đã bị mấy vị đại nhân mời đi, đến bây giờ vẫn chưa trở về, mấy người bọn hắn lưu ở bên ngoài, thứ nhất để dò xét, thứ hai là để chờ thượng thư đại nhân, hiện tại toàn bộ Lâm An thành mọi chuyện đều mờ mịt, các vị đại nhân trong triều vì tự bảo vệ mình, chỉ có thể lén lút gặp mặt, ai cũng không dám quang minh chính đại gặp nhau, vì họ rất sợ long uy của hoàng thượng, vì sơ suất một chút thì những đại thần này lại gặp phải tai ương..