Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 520

Chương 147.2

Nhưng mà ở trong phủ, vẫn còn Binh bộ thị lang Lý đại nhân tọa trấn, nên võ quan lập kia tức đem sự tình bẩm báo lên. Binh bộ thị lang Lý đại nhân dẫn theo mấy vị đại nhân của bộ binh kinh hồn táng đảm đi ra, vừa nhìn thấy người cưỡi ngựa là Nam An vương, thì không khỏi sợ hãi, họ sợ hãi vì không hiểu sao hoàng thượng đã hạ thánh chỉ truy bắt Nam An vương, mà Nam An vương còn dám trực tiếp chạy đến bộ binh, như vậy phải làm sao bây giờ? Binh bộ thị lang lâm vào thế khó xử, nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào, hắn chỉ biết ngốc lăng đứng ở trước đại môn.

Mộ Dung Lưu Chiêu xoay người xuống ngựa, roi ngựa màu đen trong tay nhấc lên, chớp mắt quấn lấy người của Binh bộ thị lang Lý Thanh Hàn, rồi dùng sức kéo, Lý đại nhân bị kéo đến trước mặt của hắn, thở hổn hển mở miệng: “Nam An vương gia, sao ngươi lại chạy đến bộ binh, hoàng thượng đã hạ chỉ bắt ngươi, sao ngươi lại không đi a?” Lý Thanh Hàn xưa nay vẫn chưa trở mặt cùng Nam An vương, bởi vậy cũng không muốn bắt hắn, chỉ là có chút ngạc nhiên thôi. “Hoàng thượng?”

Mộ Dung Lưu Chiêu hừ lạnh, thanh âm nặng nề vang lên: “Cho ngươi gặp một người.” Tiếng nói của hắn vừa dứt, thì cẩm liêm của xe ngựa bị nhấc lên, lộ ra ngũ quan tinh xảo mị hoặc, với một đôi ánh mắt đen kịt, mang theo hàn khí ẩn nhẫn chưa phát tán, hắn lạnh nhạt nhìn Binh bộ thị lang Lý Thanh Hàn, tên này bị hù doạ đến sắc mặt đại biến, ùm một tiếng quỳ xuống đất. “Thần Lý Thanh Hàn tham kiến hoàng thượng.”

Lý Thanh Hàn không hiểu gì cả, tại sao hoàng thượng lại cùng Nam An vương ở chung một chỗ, hơn một tháng trước, không phải hoàng thượng đã hạ chỉ bắt lấy Nam An vương sao? Mấy người quan viên và đội tuần tra của Bộ binh, sớm quỳ đầy đất, sợ hãi tung hô: “Chúng thần tham kiến hoàng thượng.” Mộ Dung Lưu Tôn vén rèm xe ngựa đi xuống, vươn tay dắt Thanh Dao xuống, thanh âm khí phách lạnh lùng vang ở trong bóng đêm: “Đứng lên đi.”

“Tạ ơn hoàng thượng.” Binh bộ thị lang Lý Thanh Hàn thở cũng không dám thở mạnh, hắn cẩn thận dẫn theo một đám người cung kính mời hoàng thượng vào chính sảnh của bộ binh, đối với hoàng thượng trước đây, mọi người tuy rằng e ngại hắn, nhưng vẩn kính nể nhiều hơn, còn hoàng thượng hiện tại, chỉ khiến cho người người sợ hãi, bởi vì họ không thể đoán được một khắc sau hắn sẽ giết người nào, ngay cả hoàng hậu nương nương cùng Nam An vương hoàng thượng cũng không buông tha, huống chi là đại thần trong triều, chẳng qua lúc này vì sao hoàng thượng lại cùng xuất hiện với hoàng hậu và Nam An vương . Trên phòng khách của Bộ binh, các quan viên quỳ đầy đất, tất cả mọi người đều đoán không ra, trong chuyện này rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì? Trăm mối nghi ngờ không giải được, nên họ chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí mà quỳ trên mặt đất, cúi đầu nghe huấn.

“Lý Thanh Hàn, Binh bộ thượng thư đâu?” Tiếng nói của Mộ Dung Lưu Tôn vừa dứt, Lý Thanh Hàn run run một chút, không biết làm sao để trả lời, nếu để cho hoàng thượng biết Lâm đại nhân lén cùng các đại nhân khác gặp mặt, chỉ sợ mệnh của Lâm đại nhân sẽ không giữ nổi, tuy rằng hắn từng mơ ước đến vị trí của Lâm đại nhân, nhưng cái loại chuyện làm bỏ đá xuống giếng này hắn làm không được a, nhưng nếu hắn giấu giếm hoàng thượng, chỉ sợ sẽ phạm vào tội khi quân, lúc này Lý Thanh Hàn đang lâm vào thế khó xử, cử chỉ bất định, thì bỗng nhiên từ ngoài cửa chính sảnh một người nhanh chóng chạy vội vào, hắn thở hồng hộc, còn sợ hãi không dứt mà quỳ xuống đất: “Thần tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng thứ tội.” Binh bộ thị lang Lý Thanh Hàn, vừa nhìn thấy Lâm đại nhân đã trở về, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mộ Dung Lưu Tôn cũng không để ý tới đám người bên dưới nữa, vừa rồi Lý Thanh Hàn hướng về phía Binh bộ thượng thư nháy mắt ra dấu, hắn cũng xem như không có nhìn thấy, chỉ nặng nề mở miệng: “Hiện tại từ bộ binh có thể điều ra bao nhiêu nhân mã?” Lời này vừa nói ra, Binh bộ thượng thư run run một chút, hắn cho là mình nghe lầm, nửa đêm canh ba hoàng thượng bỗng chạy đến bộ binh điều binh mã, vì chuyện gì a, bất quá vừa tiếp xúc với ánh mắt nặng nề sát khí của hoàng thượng, liền làm hắn hoảng sợ nên vội vàng gục đầu xuống: “Hoàng thượng, hiện căn bản điều ra không được bao nhiêu người, đại khái chỉ có thể triệu tập ra hai nghìn nhân mã thôi.” “Tốt, bao nhiêu đó cũng đủ rồi, nhanh chóng đem nhân thủ tập hợp lại, lập tức theo trẫm tiến vào hoàng cung.”

“Tiến vào hoàng cung?” Đám người của Bộ binh há hốc mồm, không biết hoàng thượng muốn đem người mang vào hoàng cung làm gì, mà Lâm đại nhân thì càng run rẩy lấp bấp: “Hoàng thượng mang binh tiến cung làm gì?” “Vô liêm sỉ, cả một đám là đồ ngu, một hoàng đế giả gây rối loạn triều cương, mà các ngươi hoàn toàn không biết.”

Mộ Dung Lưu Tôn đột ngột mở miệng, thanh âm u lãnh, ánh mắt thì thâm thúy như hàn đầm nhìn không thấy đáy, bởi vì nói đến cái tên hung ác Thượng Quan Hạo, khiến cho quanh thân hắn liền bao phủ hàn băng, mặt mày lạnh lẽo đến cực điểm, bàn tay to nắm chặt lại khiến gân xanh trải rộng, cả người âm lãnh tà bạo. Binh bộ thượng thư cùng đám người của bộ binh giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh, toàn bộ đều ngây dại, cho đến khi thanh âm thị huyết của hoàng thượng lần thứ hai vang lên: “Còn không đem binh mã điều đi ra.” “Dạ, hoàng thượng, lão thần lập tức đi làm.”

Binh bộ thượng thư cùng Binh bộ thị lang nhào té chạy vội đi ra ngoài, lập tức triệu tập người hiện tại có trong bộ binh, tổng cộng trên dưới hai ngàn người, họ đồng loạt tụ tập trong đại viện, lúc này, rất nhiều người gật gù buồn ngủ, không biết đã xảy ra chuyện gì, mơ mơ màng màng đứng ở giữa đại viện để nghe lời nói của thượng thư Lâm đại nhân, thanh âm nghiêm túc lạnh lùng của hắn vang lên. “Lập tức theo bản thượng thư tiến cung.” “A!” Vừa nói xong lời này liền dậy lên tiếng kêu, hai ngàn người kia lập tức tỉnh lại, đồng loạt nhìn bộ binh Lâm đại nhân, chẳng lẻ hắn muốn tạo phản, bỗng nhiêu sao lại muốn dẫn bọn họ tiến cung, hoàng thượng cũng không phải là người dễ đối phó a!

Trong lúc này, Lý Thanh Hàn biết nếu không nói rõ ràng, thì hai ngàn người này căn bản sẽ không hành động, nên hắn vội vàng đứng ở phía trước nhất, giơ tay lên, cao giọng mở miệng: “Mọi người im lặng lại, hoàng thượng bây giờ còn đang ở bộ binh, gần đây trong triều đình có bao nhiêu tinh phong huyết vũ, chắc hẳn mọi người đều biết, hoàng đế không chỉ phế đi hoàng hậu, còn đem hoàng hậu nhốt vào trong đại lao, lại hạ chỉ truy bắt Nam An vương, hiện tại cũng đã động đến đại thần trong triều, tất cả những chuyện này đều bởi vì, trong hoàng cung ở một hoàng đế giả, hiện tại chúng ta là cần vương giết kẻ giả mạo, nên mọi người phải lập tức tỉnh lại.” Tiếng nói của Lý đại nhân vừa dứt, trong bóng tối mọi người động tác lưu loát hẳn lên, chớp mắt thu thập xong tất cả, võ trang đầy đủ, hai nghìn binh mã chờ xuất phát. Mộ Dung Lưu Tôn cùng Mộc Thanh Dao vượt lên đầu, những người còn lại đi theo sau, đoàn người cấp tốc đi thẳng vào hoàng cung.

Trước cửa cung, có trở ngại nào ngăn cả liền giết không tha, một đường xông thẳng đến hoàng cung. Ngoài Lưu Ly cung, dưới ngọn đèn dầu lớn, hai nghìn binh mã đồng loạt bao vây Lưu Ly cung, lúc này, thị vệ trong cung cũng đã chạy tới, hai bên ghìm chặt lẫn nhau, bất phân thắng bại, lúc này Mộ Dung Lưu Tôn từ bên ngoài hai nghìn binh mã đi tới, mâu quang lạnh lẽo bắn ra ánh sáng khiếp người, khiến cho thống lĩnh thị vệ bị hù đến nhảy vựng, ùm một tiếng quỳ đất: “Thần tham kiến hoàng thượng.” Thống lĩnh Thị vệ nguyên là thủ hạ đắc lực của Hoa Ly Ca, bởi vì Hoa Ly Ca phản loạn, nên hắn được đề bạt lên làm thống lĩnh thị vệ, lúc này hắn vừa nhìn thấy hoàng thượng hiện thân, thì cuống quít quỳ xuống.

Hắn vừa quỳ, thì một nhóm lớn thị vệ ở phía sau cũng sôi nổi buông trường thương quỳ xuống: “Tham kiến hoàng thượng.” Mộ Dung Lưu Tôn bước đi thong thả đến bên cạnh thống lĩnh thị vệ Lưu Hiên, trầm giọng mở miệng: “Hoàng thượng trong Lưu Ly cung đâu?” Lưu Hiên sửng sốt một chút, hắn không khỏi thốt ra: “Hoàng thượng nói cái gì vậy ạ?”

“Chẳng lẽ Lưu Ly cung không có người sao?” Mộ Dung Lưu Tôn rất nhanh nhíu mày lại, trong lòng sự bất an càng thêm lan rộng, người nam nhân kia đã lặng lẽ chạy ra khỏi cung sao? Nếu như vậy, chỉ sợ bước kế tiếp hắn sẽ có hành động, mà cái tên đang phát rồ này, không biết tiếp theo hắn sẽ còn làm ra chuyện đáng sợ gì nữa. “Hoàng thượng người không phải đã xuất cung sao?”

“Lúc nào?” Mộ Dung Lưu Tôn phẫn nộ đến nắm chặt bàn tay, kéo cổ áo của Lưu Hiên, mà trầm giọng truy vấn, Lưu Hiên nào dám chần chừ nữa “Giờ hợi canh ba.” “Thật khốn kiếp.” Mộ Dung Lưu Tôn vung tay lên, đem Lưu Hiên ném đi ra ngoài, không nghĩ tới hắn thống soái tinh binh tiến cung, thì tên kia lại chạy thoát, hắn vẫn cho rằng, ít nhất tên đó phải cùng hắn đánh một phen, đấu một hồi, không ngờ nam nhân này lại không dám chính diện cùng hắn tranh đấu, trái lại len lén bỏ chạy.

Thanh Dao nhìn thấy sắc mặt đen thui của hoàng thượng, liền đạm nhiên mở miệng: “Làm sao bây giờ? Hoàng thượng.” “Nhất định phải mau chóng tìm được tung tích của hắn, ” Mộ Dung Lưu Tôn vừa nói xong, lập tức quay đầu nhìn về phía Binh bộ thượng thư Lâm đại nhân: “Lập tức mang binh ban đêm lục soát Lâm An thành, nhất định phải lục soát cho ra nam nhân này.” “Hắn nhất định sẽ dịch dung, chỉ sợ trong khoảng thời gian ngắn rất khó tìm được hắn, nhưng y theo cá tính của hắn, sẽ không có chuyện không hành động gì, hắn nhất định sẽ làm cái gì đó để tiết hận.”

Đối với Thượng Quan Hạo, Thanh Dao vẫn còn có chút hiểu biết, người nam nhân kia dám dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào lắm, hắn muốn chiếm lấy ngôi vị hoàng đế của Mộ Dung Lưu Tôn mà không có kết quả, chỉ sợ kế tiếp tên này sẽ đối phó với bách tính, toàn bộ người của Lâm An thành sẽ đều là địch nhân của hắn, hoặc phải nói là toàn bộ người ở trong thiên hạ đều là địch nhân của hắn, hắn là loại người quá tự phụ như vậy, vì vẫn nghĩ rằng mình mới là người thông minh nhất thiên hạ, nên tự hại người hại mình. “Nam An vương, ngươi cùng Lâm Hiên, lập tức lĩnh năm trăm thị vệ ở trong cung lục soát, bất kỳ địa phương nào cũng không thể buông tha.” “Dạ.” Nam An vương ôm quyền lĩnh mệnh, mang theo Lâm Hiên cùng thị vệ trong cung lui xuống, mà Binh bộ thượng thư cũng dẫn đám người lui xuống, hắn vốn cho rằng sẽ có một hồi huyết chiến, không nghĩ tới người xấu kia lại chạy mất, bất quá trong lòng của Binh bộ thượng thư vẫn có nghi hoặc, hoàng thượng anh minh thần võ, cơ trí khôn khéo, làm sao lại để cho người xấu kia đắc thủ, xem ra là người thì vẫn có nhược điểm để uy hiếp.

Ngoài cửa Lưu Ly cung, thái giám cùng cung nữ đang quỳ đầy đất. Mộ Dung Lưu Tôn đưa tay nắm lấy Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi đi vào đại điện, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu đi theo phía sau, kế đến là thái giám cùng cung nữ Lưu Ly cung, quỳ đông nghịt cả đất..