Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 521

Chương 147.3

Ngồi ở trên long ỷ khuôn mặt của Mộ Dung Lưu Tôn lạnh lùng u tối đi, trên ngũ quan tuấn dật hiện lên sự trầm thống, hắn nhớ đến A Cửu, A Cửu vẫn trung thành và tận tâm hầu hạ hắn, không ngờ cuối cùng lại gặp phải chuyện như vậy, nghĩ đến đây Mộ Dung Lưu Tôn liền quay đầu nhìn về phía dưới, chậm rãi mở miệng. “Ai thấy A Cửu cuối cùng?” Tiếng nói của hoàng đế vừa dứt, bên dưới đại điện có một thanh âm tinh tế vang lên: “Bẩm hoàng thượng, là tiểu nhân.”

Thanh Dao ngước mắt nhìn sang, đúng là tiểu thái giám đêm hôm đó đưa thư cho nàng, nàng nhìn sang hoàng thượng khẽ gật đầu một cái, Mộ Dung Lưu Tôn lạnh lùng hỏi: “Ngươi tên là gì?” “Tiểu nhân gọi Nghiêu An, bởi vì rất được A Cửu công công chiếu cố, vì thế tiểu nhân thường xuyên đi theo phía sau của hắn, nên người gặp hắn cuối cùng chính là tiểu nhân, lúc đó A Cửu công công đã bảo tiểu nhân truyền tin cho hoàng hậu nương nương, chỉ là tiểu nhân không nghĩ tới…” Nghiêu An nhớ lại A Cửu tử, thì khóc nức nở lên.

Toàn bộ đại điện như bao phủ một tầng sóng ánh sáng quỷ dị, dạ minh châu ở bốn góc chiếu lên đại điện làm nó sáng như ban ngày. Hoàng thượng liền ra lệnh một tiếng: “Nghiêu, từ nay về sau, ngươi thay thế vị trí của A Cửu.” Lời này vừa nói ra, Nghiêu An bỗng ngây ngẩn cả người, vị trí này có biết bao nhiêu người tha thiết ước mơ, từ trước cho tới nay hắn chưa từng mơ ước qua, không nghĩ tới bây giờ lại rơi vào trên tay của hắn, hắn sửng sốt thật lâu mới kịp phản ứng, rồi nhanh chóng dập đầu: “Tạ ơn hoàng thượng, tạ ơn hoàng thượng, tiểu nhân tuân chỉ.”

Thanh Dao quay đầu nhìn Lưu Tôn ở bên cạnh, thấy trên gương mặt hắn có sự đau lòng, nàng biết hắn là yêu thương A Cửu, sở dĩ để cho Nghiêu An làm tổng quản thái giám, là hy vọng trên đời này có nhiều người nhớ đến A Cửu hơn, nàng vươn tay nắm lấy tay hắn: “A Cửu nhìn thấy hoàng thượng đã trở về, nhất định sẽ rất vui vẻ.” Mộ Dung Lưu Tôn không nói chuyện, mà chỉ ngước mắt lên nhìn đại điện, trong mâu quang ôn nhuận đó giống như nhìn thấy A Cửu đang đứng ở một góc, khom người cười dịu dàng nói: “Hoàng thượng, người đã trở về, A Cửu thật là cao hứng a.” “Phải, hắn thật cao hứng, hắn sẽ vẫn ở cùng với trẫm.”

Mộ Dung Lưu Tôn nói xong, liền quay đầu nhìn xuống phía dưới, ánh mắt hiện lên lạnh lùng, lạnh lẻo mệnh lệnh: “Người đâu, mang tất cả nô tài ở Lưu Ly cung đưa đến Hoán Tẩy cục đi.” “Tạ ơn hoàng thượng ân điển, tạ ơn hoàng thượng ân điển.” Đám người của Lưu Ly cung vội vàng dập đầu tạ ân, nếu như không phải hoàng thượng gia ân, chỉ sợ đám người bọn họ đều phải chết, tuy rằng bọn họ từ đầu tới đuôi đều mơ hồ không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong hoàng thất vốn hay thay đổi, vẫn nên biết ít chuyện mới tốt, nếu có thể bảo toàn tính mạng đã không tệ rồi.

“Người đến, dẫn đi.” Nghiêu An lập tức lĩnh mệnh đem những người này dẫn đi, sau đó thay đổi một nhóm thái giám cùng cung nữ khác. Bên trong hoàng cung to lớn, ngay lập tức nổi lên phong vân, nhưng việc hoàng thượng hồi cung thì những người chân chính hiểu biết nguyên nhân trong đó đâu có mấy ai, ngoại trừ Tây Môn Tân Nguyệt, Mộ Dung Lưu Tôn nghĩ đến tất cả những chuyện xảy ra đều có nguyên nhân từ Tây Môn Tân Nguyệt, thì quanh thân nổi lên sát khí, con ngươi thoáng hiện ánh sáng xanh, nhớ đến chuyện mình bị nữ nhân kia giam cầm mấy tháng, thì hận đến mức muốn ngay lập tức đem nữ nhân kia thiên đao vạn quả, không, thiên đao vạn quả còn chưa đủ để tiết hận, hắn muốn để cho nàng chết cũng không nhắm mắt.

“Người đến, lập tức đem Tây Môn Tân Nguyệt cùng tất cả phi tần mang tới đây cho trẫm.” “Dạ, hoàng thượng.” Mấy thị vệ canh gác ngoài cửa Lưu Ly cung lập tức lên tiếng trả lời, sau đó nhanh chóng đi đến Xây Dương cung mang Tây Môn Tân Nguyệt cùng các cung phi tần khác đến, còn Nam An vương thì dẫn theo thị vệ ở hậu cung lục soát tìm tòi, thấy vậy Tây Môn Tân Nguyệt liền biết hoàng thượng chân chính đã hồi cung, trong lòng nàng bỗng nhiên hiện lên sự giải thoát, cuối cùng cũng không cần phải đối mặt với người nam nhân kia nữa, thế nhưng…

Nàng không khỏi cười rộ lên, nhìn những vết màu trắng loang lổ trải rộng từ cánh tay đến gương mặt của mình, còn có những vết máu thật sâu đầy dữ tợn khủng bố, không chỉ cánh tay, ngay cả mặt mũi, trên người đều là vết nứt đó, nó ngứa đến tận xương tủy, cho dù có dùng sức gãy cũng không có chút tác dụng nào, ngứa đến khiến người ta hận không thể bóc thịt ra cho thoả, nàng cùng mấy người phi tần trong cung toàn bộ đều bị người nam nhân Thượng Quan Hạo kia hạ độc, một loại độc mà các nàng căn bản nhận không ra, dù có truyền ngự y cũng giải không được. Một đội thị vệ vọt vào Xây Dương cung, lạnh trầm mặt: “Thục phi nương nương, hoàng thượng cho mời.” Tây Môn Tân Nguyệt cười đến thê lương, trên mặt lúc này bao phủ một tầng sa mỏng, làm cho người ta nhìn không ra vẻ mặt của nàng, chỉ còn lộ ra đôi mắt nguội lạnh như tro tàn, không có chút sinh khí nào, giống như một xác ướp khô vừa bò ra khỏi mộ.

“Đi thôi.” Nàng đứng lên đi ra ngoài, hiện tại nàng chính là một tội nhân, hoàng thượng dù xử phạt bọn nàng thế nào đi nữa thì cũng không quá đáng, nàng chỉ có một điều thỉnh cầu duy nhất, là đừng làm tổn thương người của Tây Môn gia, bởi vì bọn họ căn bản không biết tình hình cụ thể trong đó, tất cả mọi chuyện chỉ là tội nghiệt của riêng nàng mà thôi. Tất cả các phi tần có liên can ở trong Hậu cung, đều bị mang vào đại điện Lưu Ly cung, có thể đếm được chừng bảy tám người, trên mặt của mỗi người đều đeo một tầng sa mỏng, nhìn thấy không rõ mặt mũi.

Trên đại điện bỗng có một cỗ nồng nặc mùi vị tanh hôi khó ngửi, tiếng khóc chậm rãi vang lên, mấy người phụ nhân chịu đựng không nổi ngứa liền lấy tay kéo sa y trên cánh tay xuống, lộ ra những vết thương rỉ máu chồng chéo lên nhau, mùi khó ngửi kia cũng theo những vết thương này mà toả ra, có những vết thương vừa mới bị gãy rách, liền sinh mủ, nhìn qua vô cùng kinh khủng. Bởi vì ngứa ngáy khó nhịn, có mấy người phụ nhân khống chế không được tâm, liền thất thanh khóc lớn, liên tục cầu xin: “Hoàng thượng, xin người hãy cứu chúng ta đi, cứu chúng ta đi.” Mộ Dung Lưu Tôn tuy rằng căm hận Tây Môn Tân Nguyệt, nhưng nữ nhân khác đến không có tội gì, hơn nữa những nữ nhân này căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra? Nghĩ thế hắn liền cau lại đôi mày hẹp dài, ánh sáng lạnh trong đôi mắt được thu lại, rồi chậm rãi hướng về Minh Nguyệt ở bên cạnh mở miệng.

“Giúp các nàng tra một chút, xem đã xảy ra chuyện gì?” Minh Nguyệt y thuật rất lợi hại, so với ngự y trong cung thì cao minh hơn nhiều lắm, nếu như những ngự y này y thuật tốt, thì đám nữ nhân này cũng sẽ không đến nông nổi này. Minh Nguyệt lĩnh mệnh, lắc mình đi tới, chọn một gã phi tần trong đám, cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra một lần, sau đó sắc mặt nhanh chóng ảm đạm lại, cứng rắn mở miệng: “Hoàng thượng, các nàng đã trúng độc, loại độc chất này từ lâu đã thất truyền, tên là thi độc, được lấy từ trên người xác ướp cổ ngàn năm mà luyện thành, nếu người nào trúng độc hơn một ngày sẽ không có thuốc cứu chữa, hơn nữa những vết máu trên người các nàng chảy đến nơi nào thì nơi đó sẽ bị truyền nhiễm, ngay bây giờ phải lập tức áp dụng biện pháp cách ly.”

Mộ Dung Lưu Tôn không nghĩ tới lại xảy ra chuyện này, ánh mắt trên gương mặt chiết xạ ra những mũi nhọn lạnh lẻo thị huyết, Thượng Quan Hạo căn bản là dã thú không còn nhân tính. “Người đâu, lập tức đem những người này, toàn bộ đưa vào lãnh cung.” Hoàng thượng ra lệnh một tiếng, các phi tần trên đại điện không ngừng điên cuồng khóc lớn, nghĩ đến mệnh của mình sống không được bao lâu nữa, nên các nàng cũng bất chấp hình tượng gì nữa, ùm ùm dập đầu, cầu khẩn: “Hoàng thượng, van cầu người cứu chúng ta đi,cứu chúng ta đi.”

Ở giữa đại điện, mọi người đều cầu khẩn, chỉ có Tây Môn Tân Nguyệt là quỳ rạp trên mặt đất không nhúc nhích, lẳng lặng chờ xử lý, hiện tại nàng đã tin, trời tạo nghiệt có thể sống, người tạo nghiệt không thể sống, hết thảy đều là báo ứng a, rốt cuộc nó cũng phủ xuống đầu của nàng, thi độc, không ngờ người nam nhân lại ác độc đến vậy, muốn để cho mấy người các nàng phải chôn cùng hắn, có phải hắn đã biết mình cùng đường bí lối rồi hay không? “Dẫn đi đi.” Ánh mắt của Mộ Dung Lưu Tôn chợt lóe lên sắc bén, đối với những nữ nhân này, tự đáy lòng hắn cảm thấy tiếc hận, thế nhưng chuyện đã xảy ra, xem như đều là số mệnh của các nàng, hoặc các nàng cũng có kiếp nạn giống như hắn, nhưng may mắn là hắn đã gặp được một người tới hóa giải kiếp nạn của mình, còn các nàng thì lại không có phúc phận này.

Thái giám Nghiêu An của Lưu Ly cung lập tức dẫn một nhóm thái giám nối đuôi nhau đi vào, nhanh chóng tiêu sái đến trước mặt các phi tần , cung kính mở miệng: “Các vị nương nương xin mời.” Tây Môn Tân Nguyệt đứng dậy trước tiên, nàng lặng lẽ đi ra ngoài, Mộ Dung Lưu Tôn ngồi ở trên cao vừa nhìn thấy nữ nhân này, sắc mặt liền thay đổi, đôi mắt đen chợt lóe lên thị huyết, hung tàn mở miệng: “Tây Môn Tân Nguyệt, tất cả những chuyện này đều là ngươi gây ra, hôm nay là ngày báo ứng của ngươi, hơn nữa trẫm sẽ không bỏ qua cho Tây Môn gia các người.” Tiếng nói lạnh lẽo của Mộ Dung Lưu Tôn vừa rơi xuống, trong nháy mắt đã đánh cho Tây Môn Tân Nguyệt tĩnh táo, nàng xoay người ùm một tiếng quỳ gối trước cửa đại điện, thấp hèn như hạt bụi, không còn chút nào sự kiêu ngạo của ngày xưa.

“Hoàng thượng, van ngươi, muốn phạt thì cứ phạt ta đi, hết thảy đều là lỗi của ta, người của Tây Môn gia không có liên quan gì, người Tây Môn gia không có sai, cầu xin ngươi.” Nàng khóc lên, nước mắt thấm ướt tấm sa mỏng che mặt, dính vào mặt nàng, gió nhẹ từ ngoài đại điện thổi vào, làm tấm khăn che mặt bay lên, lộ ra khuôn mặt dữ tợn làm cho người ta sợ hãi, trên mặt có nhiều vết máu lần lượt thay đổi, xanh tím không đồng nhất, tựa như một con quỷ tu la, mà những giọt nước mắt kia hoà vào vết máu trên mặt rơi xuống mặt đất, tạo ra những đoá hoa có biến hoá kỳ lạ như đến từ thế giới khac, như hơi tử vong không ngừng đến gần. Thanh Dao ngồi ở bên người hoàng thượng, đối với phẫn hận cùng bóng ma ở trong lòng hắn nàng rất hiểu.

Tất cả mọi chuyện ngày hôm nay, nếu truy cứu nguyên nhân thì tội nghiệt trên người của Tây Môn Tân Nguyệt so với Thượng Quan Hạo không ít bao nhiêu, nếu như lúc đầu nàng để cho A Cửu mang hoàng thượng đi, thì kết quả đã không giống như ngày hôm nay..