Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 522

Chương 147.4

Cục diện cũng đã hoàn toàn đổi khác, những nữ nhân này sẽ không tiến cung, quan trọng nhất là, sẽ không làm thương tổn đến nhiều người vô tội như thế, Huyền đế là một minh quân, tâm để ở thần dân, chuyện lần này đã làm thương tổn mọi người làm cho hắn đau lòng rất nhiều, ở trận chiến vừa qua đã chết rất nhiều người, hơn nữa kế tiếp có khả năng sẽ có nhiều người bỏ mạng. Vì thế lúc này hoàng thượng nhất định hận không thể đem Tây Môn Tân Nguyệt ra thiên đao vạn quả, mà luận tội chắt chắn Tây Môn gia sẽ bị diệt cửu tộc. Chẳng qua nhìn thấy tâm tình của hoàng thượng trầm trọng, Thanh Dao có chút đau lòng, nàng vươn tay ra cầm lấy tay hắn, nhàn nhạt mở miệng: “Hoàng thượng, ác nhân tự có báo ứng, đừng suy nghĩ nhiều, lúc này vẫn nên nghĩ bước tiếp theo phải làm thế nào đi.”

Lời nói của Thanh Dao đã làm cho hoàng thượng tĩnh táo đi rất nhiều, kế tiếp còn có một trận phải đánh, Tây Môn Tân Nguyệt trúng thi độc, căn bản là báo ứng, nghĩ vậy hắn âm trầm cười, phất tay mệnh lệnh: “Người đến, đem các nàng đưa đến lãnh cung đi.” “Dạ ” Nghiêu An lập tức sai người qua đây đưa các nàng ly khai, có vài phi tần không chịu rời đi, cứ quỳ gối ở trên đại điện mà đau khổ cầu khẩn, tiểu thái giám bên người Nghiêu An chỉ kéo ống tay áo của các nàng thôi, nghe nói thi độc này đụng phải sẽ bị truyền nhiễm, một khi đối mặt với tử vong ai mà không sợ hãi a. Tiểu Ngư nhi vẫn lẳng lặng đứng ở bên cạnh Thanh Dao, nhìn tất cả những diễn biến trên đại điện, tâm tình của nàng trầm trọng vô cùng, tuy rằng Tây Môn Tân Nguyệt đáng chết ngàn lần, thậm chí giết vạn lần, thế nhưng nữ nhân khác cũng không có tội lớn để phải lọt vào trừng phạt như thế, đang lúc nàng mãi rối rắm, bỗng nhiên nàng đưa mắt đến một cái bóng đi sau cùng, thân thể nho nhỏ bỗng phẫn hận nhảy dựng lên, sau đó rơi thẳng đến trước mặt nữ nhân kia, trên gương mặt phấn nộn bỗng hiện lên nụ cười nhạt.

“Mai phi, ngươi cũng có ngày hôm nay, tin đây là ông trời báo ứng với ngươi hay không?” Tiểu Ngư nhi tiếng nói vừa dứt, thì Mai phi đang đi ở phía sau cùng, vẫn thống khổ gãy vì ngứa, lúc này bỗng tuyệt vọng ngẩng mặt lên, trên mặt của nàng cũng che khăn sa mỏng, nhìn không rõ khuôn mặt, nhưng Tiểu Ngư nhi có thể thấy rõ ràng, đáy mắt của nàng đầy hối hận, thống khổ, thân thể lảo đảo rút lui hai bước rồi đi ra ngoài. Trên đại điện thoáng cái an tĩnh lại.

Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao hai mặt nhìn nhau, trong lòng hai người trầm trọng vô cùng, cái giá phải trả này thật quá lớn, nhưng nếu đã là kiếp nạn, thì muốn tránh cũng tránh không được, may là hai người vẫn chặt chẽ tựa sát vào nhau, để vượt qua những ngày trầm trọng này. “Dao nhi?” “Hoàng thượng, chớ suy nghĩ quá nhiều, tất cả rồi sẽ tốt, chúng ta sẽ không bỏ qua cho Thượng Quan Hạo, e là kế tiếp hắn sẽ có động tĩnh, lúc này hắn nhất định trốn ở một nơi nào đó, chúng ta không thể tự rối loạn trận tuyến, như vậy không phải tên kia sẽ càng đắc ý hơn sao?”

Hai người đang nói chuyện thì Nam An vương cùng thống lĩnh thị vệ Lưu Hiên đi vào, cung kính quỳ xuống bẩm báo: “Bẩm hoàng thượng, tất cả các địa phương trong hoàng cung đều đã lục soát qua, không có phát hiện bất luận vết tích gì.” Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao song song gật đầu một cái, Thanh Dao nhớ tới chuyện thi độc lần này, các tiểu nha đầu trong cung chỉ sợ cũng đã bị truyền nhiễm, hơn nữa những quần áo vật dụng của các phi tần đều phải thiêu hủy, bằng không cơn truyền nhiễm này sẽ không ngăn lại được, nên lập tức trầm giọng phân phó Mạc Sầu. “Mạc Sầu, ngươi cùng Băng Tiêu dẫn theo một bang thái giám, phong toả tất cả các cung điện trong hậu cung, sau đó đem toàn bộ các vật dụng của phi tần ở bên trong các cung điện này cẩn thận thiêu huỷ, còn các thái giám cùng cung nữ, nếu ai đã có tiếp xúc qua những phi tử này, hoặc là phát hiện bị trúng độc, lập tức đưa đến lãnh cung cách ly ngoại giới.”

“Dạ.” Bởi vì thi độc sẽ truyền nhiễm, nên tất cả mọi người không dám khinh thường, Mạc Sầu cùng Băng Tiêu lĩnh mệnh đi ra ngoài, mang theo một ban thái giám từ cung khác, đi đến các cung để xử lý mọi chuyện. Mộ Dung Lưu Tôn sợ Nam An vương trở về vương phủ sẽ thành đối tượng tập kích của Thượng Quan Hạo, bởi vì võ công của Lưu Chiêu không lợi hại bằng Thượng Quan Hạo, hơn nữa nam nhân kia còn âm hiểm độc ác không gì sánh được.

“Lưu Chiêu, ngươi cứ ở lại trong cung đi.” Thanh Dao gật đầu tán thành: “n, hiện tại chúng ta phải tận lực đoàn kết cùng nhau, để không cho người nam nhân kia dễ dàng đắc thủ.” Nam An vương đã ở lại trong cung, tuy nhiên trong cung cũng không an toàn, vì Thượng Quan Hạo lúc này đang ẩn thân từ một nơi bí mật gần đây, hắn giống như một trái bom hẹn giờ, bên này tập kích một chút, bên kia tập kích một chút, bởi vì hắn đã ác độc đến không còn nhân tính, hoàn toàn mặc kệ chết sống của người khác, mà bọn họ thì người lại, cho nên mới bị quẩn bách như thế.

Đêm đã khuya, tất cả mọi người đều mệt mỏi. Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao từ Vân Giản cốc ngựa không ngừng nghỉ mà chạy trở về, đến kinh thành thì bận rộn đến nửa đêm, lúc này họ đúng là mệt chết đi. “Có chuyện gì ngày mai rồi hãy nói.”

“n.” Mộ Dung Lưu Tôn gật đầu, đưa tay ôm chầm lấy Thanh Dao, hiện tại trong lúc gió bão rung chuyển khắp nơi, may là có nàng ở bên cạnh, hắn mới có thể một lòng trấn định, bằng không hắn thật sợ mình sẽ làm ra chuyện gì đó quá khích. “Đêm nay ở tại Phượng Loan cung đi, nơi này Thượng Quan Hạo đã ở qua, không biết hắn đã làm cái gì? Bắt đầu từ ngày mai, tất cả những vật trong cung này đều đổi hết, nên đốt thì đốt, nên phong bế thì phong bế.” “Tốt.” Hoàng đế gật đầu tán thành, thân hình cao to đứng lên, hắn nắm tay Thanh Dao đi ra ngoài, Tiểu Ngư nhi thì theo sát phía sau bọn họ, những thái giám mới của Lưu Ly cung vội vàng theo đuôi, một đường hướng Phượng Loan cung mà đi.

Trong ngoài Phượng Loan cung, thật ra không có gì thay đổi, ngoại trừ hai mươi cung nữ cùng thái giám lúc trước bị loạn côn đánh tử thương hơn mười người, những người còn lại đều ở trong Phượng Loan cung. Trong ngoài đại điện, không nhiễm một hạt bụi, có thể thấy được những người này không có lười biếng, trong điện mọi vật vẫn bài biện như trước đây, chỉ khác là nó được lau càng sạch sẽ, càng sáng sủa hơn thôi, còn mọi thứ trong cung đều được bảo trì nguyên trạng. Lúc này đã là giờ dần, mọi người rửa mặt một phen rồi đi nghỉ ngơi, đợi một lúc nữa phải tảo triều.

Mộ Dung Lưu Tôn chỉ nằm một hồi, liền thức dậy, bởi vì xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn thân là hoàng đế, sao có thể thờ ơ chứ, lúc này Mộ Dung Lưu Tôn bỗng nhiên quay đầu nhìn Thanh Dao đang nằm ở trên giường, rồi nhẹ chân nhẹ tay bước xuống đất, gọi thái giám Nghiêu An tiến vào hầu hạ, một đám người lặng yên không một tiếng động rời đi. Mấy ngày nay Dao nhi đã mệt chết rồi, vì thế hoàng thượng đã ra mệnh lệnh, không cho bất luận kẻ nào quấy nhiễu đến nương nương nghỉ ngơi. Hoàng thượng lại vào triều sớm, toàn bộ triều đình đều ồ lên, hoàng thượng đã hơn một tháng chưa lâm triều rồi, không nghĩ tới bây giờ lại tảo triều, thật là làm cho mọi người có chút ngoài ý muốn, hoàng thượng một thân minh hoàng bàn long bào, đầu đội kim quan, chiếu ra hào quang sáng quắc, một thân trầm ổn khí phách, ánh mắt như u đầm tùy ý đảo qua, mang đến từng trận không khí lạnh lẽo bao phủ đại điện.

Trên đại điện một đám thần tử cung kính quỳ xuống: “Chúng thần tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế.” “Các khanh hãy bình thân.” Mộ Dung Lưu Tôn vung tay lên, quần thần trên đại điện liền tạ ơn quá hoàng thượng, rồi đứng dậy chia làm hai bên, hắn quét mặt một loạt, thì phát hiện thiếu rất nhiều người, đáy lòng của Mộ Dung Lưu Tôn đột nhiên trầm trọng lại, trên ngũ quan tuấn dật càng phát ra âm ngao, hắn biết, đại tướng quân An Định Phong lúc đầu đã bị Nam An vương đánh trọng thương, hiện tại đang ở trong phủ tĩnh dưỡng, tả tướng Mộc Ngân thì đang trên đường chạy về Lâm An thành, ngoài ra trong triều từng có hai vị đại thần nêu ý kiến với Thượng Quan Hạo đã bị giết chết, nhưng liếc mắt nhìn lại một lần nữa, tựa hồ còn thiếu hai ba người, đã xảy ra chuyện gì?

Đôi mày hẹp dài của Huyền đế nhăn lại, lời nói xơ xác tiêu điều vang lên. “Binh bộ thượng thư Lâm đại nhân và Binh bộ thị lang Lý Thanh Hàn sao không có tới?” Hắn vốn đang chờ bọn họ hồi bẩm lại chuyện lục soát kinh thành, không nghĩ tới hai người kia lại không vào tảo triều, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Mộ Dung Lưu Tôn biết hai người này còn không có dám can đảm không đến tảo triều, chẳng lẽ là…

Trong lòng hắn ý niệm này vừa hiện lên, thì bên ngoài cửa điện Quang Minh, có tiểu thái giám thở hổn hển chạy vội vào, ùm một tiếng quỳ xuống đất. “Bẩm hoàng thượng, Binh bộ thượng thư Lâm đại nhân, và Binh bộ thị lang Lý đại nhân gia đều phái người đưa thư đến, nói buổi tối hôm qua, Lâm đại nhân cùng Lý đại nhân ở trong phủ bị giết chết.” “Cái gì?”

Mộ Dung Lưu Tôn xoay mình đứng dậy, bàn tay to nắm chặt, con ngươi thị huyết đến cực điểm, ở trên Kim Loan điện đi tới đi lui, tối hôm qua hắn mới để cho Lâm đại nhân cùng Lý đại nhân lục soát thành bắt Thượng Quan Hạo, hôm nay bọn họ liền bỏ mình, điều này nói rõ cái gì, nói rõ tên kia đang công khai hướng về hắn mà khiêu khích, tên đó không dám trực diện đối mặt mà chỉ biếp núp trong bóng tối, nhìn chằm chằm hắn, chỉ cần hắn vừa có hành động, thì tên đó liền giết người. Dưới đại điện, chúng đại thần hai mặt nhìn nhau, cuối cùng cũng không dám thở mạnh, sắc mặt hoàng thượng thật là khó nhìn, lúc trước có hai đại thần nêu ra ý kiến đều bị giết, hôm nay lại chết hai thêm hai đại thần nữa, chuyện này có phải là hoàng thượng ra tay hay không? Toàn bộ Kim Loan điện giống như một tòa luyện ngục, người người kinh hồn táng đảm, nhìn trộm một cái thấy hoàng thượng nổi giận dị thường, bọn họ thật không biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, nên một nhất phẩm đại quan Hàn đại học sĩ dẫn đầu một bang lạo thần sợ hãi quỳ xuống: “Hoàng thượng.”

Binh bộ thị lang Lý đại nhân là cha vợ của Nam An vương, không nghĩ tới hoàng thượng cũng ra tay giết hại, đều duy nhất mà trong lòng mọi người không hiểu chính là Nam An vương, hôm nay Nam An vương lại đến tảo triều, thời gian trước hoàng thượng không phải đã hạ lệnh truy bắt Nam An vương sao? Còn hạ lệnh bắt hoàng hậu nhốt vào đại lao, nhưng nghe nói hoàng hậu nương nương cũng trở về cung rồi. Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?.