Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 524

Chương 147.6

Tiểu Ngư nhi vừa nhìn thấy nàng mang vẻ mặt thống khổ, liền đau lòng đỡ lấy nàng: “Tiểu Đào, không là phải phụ hoàng làm đâu, là thái tử Thượng Quan Hạo của vạn hạc quốc, tên khốn kiếp kia vẫn giả mạo phụ hoàng để làm việc này.” “Không phải hoàng thượng?” “Nhưng mà người đả thương chúng ta, lại luôn miệng nói là ám vệ của hoàng thượng, hơn nữa võ công của họ cực kỳ cao siêu, có khoản mười mấy người, ba người dẫn đầu võ công càng bí hiểm, xuất thần nhập hóa, người bình thường không phải là đối thủ của họ.”

Thanh Dao cau mài lại, nhớ tới tứ đại ám vệ của Lưu Tôn, ngoại trừ Băng Tiêu ra, còn có Đoạn Gồn, Trường Đình và Tương Ba vẫn nghe lệnh của y, ba người kia vì sao lại không có phát hiện chân tướng chứ? Đang lúc Thanh Dao suy tư, thì bên dưới Tiểu Ngư nhi phát ra một tiếng thét kinh hãi, bởi vì Tiểu Đào đã ngất đi, Thanh Dao lập tức hướng ra phía ngoài kêu một tiếng: “Người đến, nhanh chóng truyền ngự y.” “Dạ, nương nương.” Tiểu thái giám lập tức chạy vội ra ngoài truyền ngự y, Thanh Dao vốn muốn để Minh Nguyệt giúp đỡ chữa trị cho tiểu đào, thế nhưng Minh Nguyệt hiện tại đang ở bên lãnh cung, vì thế đành phải truyền ngự y.

Chẳng qua ngự y còn không có qua đây, thì hoàng thượng đã tới, vừa nhìn trên đại điện hiện trạng lạnh lẽo rối rằm, hắn không khỏi khiếp sợ. “Dao nhi, có phải hoàng gia biệt viện đã xảy ra chuyện hay không?” Xem ra hắn cũng đã nhận được tin tức, khuôn mặt của hoàng thượng lúc này trầm thống không gì sánh được, không nghĩ tới chỉ trong một đêm, Thượng Quan Hạo đã động tay chân nhiều như vậy, động tác của hắn thực sự là quá nhanh rồi.

“Hoàng thượng, người nên lập tức triệu hồi bọn người của Đoạn Hồn cùng Trường Đình đi, bọn họ đến bây giờ vẫn nghe mệnh lệnh của Thượng Quan Hạo để hành sự. Người bình thường căn bản không phải là đối thủ của bọn họ, nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ sẽ chết rất nhiều người.” Thanh Dao nói xong lời cuối cùng, tâm tình trầm trọng và lạnh lẽo như hang động bị gió thổi mạnh, nàng tự nhận mình là một người lạnh lùng , thế nhưng lúc này khi đối mặt với sinh mệnh, nàng vẫn cảm thấy có một loại cảm giac do dự và vô lực, cái loại cảm giác này không nắm giữ được, chỉ biết bất lực nhìn từng sinh mệt trôi ra khỏi tay mình, là một việc rất thống khổ. Sắc mặt của nàng rất trắng, làm Mộ Dung Lưu Tôn nhìn thấy mà đau lòng, hắn vươn tay ôm chầm lấy nàng, giọng nói tuy u ám nhưng lại vô cùng kiên định: “Thanh Dao, đừng lo lắng, trẫm nhất định sẽ nhanh chóng bắt hắn.”

“Nhưng ám vệ?” “Chỉ sợ bọn họ đã bị Thượng Quan Hạo khống chế, trở thành một cổ máy giết người.” Kỳ thực Mộ Dung Lưu Tôn so với bất kỳ người nào khác càng khó chịu, đối với những ám vệ này, hắn là người nặng tình cảm với họ nhất, vì đã nuôi dưỡng và đào tạo họ thật lâu, bọn họ còn xuất sinh nhập tử nhiều phen giúp đỡ hắn, nhưng kết quả bọn họ lại trở thành vũ khí giết người của kẻ khác, cảm giác này thật quá tồi tệ.

“Thì ra là như vậy.” Thanh Dao không nói thêm gì nữa, trong đại điện của Phượng Loan cung liền an tĩnh lại, lúc này ngự y ở dưới sự hướng dẫn của thái giám đã đi đến, rất nhanh bắt mạch cho Tiểu Đào, rồi nhanh chóng xác định nàng ấy không có gì đáng ngại, chỉ bị trọng thương, nếu cẩn thận tỉ mỉ điều dưỡng sẽ không có việc gì, Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi thở dài một hơi, cuối cùng Tiểu Đào cũng có thể sống lại, và được người ta tới mang xuống, nhưng vẫn phải ở lại Phượng Loan cung để hảo hảo tĩnh dưỡng, cho đến khi nàng không có việc gì mới thôi. Minh Nguyệt cùng Mạc Sầu từ bên kia lãnh cung trở về, hai người liền bẩm báo lại tình huống của mấy vị phi tần trong lãnh cung, còn có tình trạng của những thái giám cùng cung nữ bị lây bệnh nữa.

“Xem ra chỉ là sống qua ngày thôi.” Mạc Sầu cúi đầu thở dài, những nữ nhân kia có khi đáng chết thật, như Tây Môn Tân Nguyệt, nhưng có vài người tội không đáng chết, nhưng mọi người lại không có biện pháp giúp đở, chỉ có thể trơ mắt nhìn từng người một lâm vào tuyệt vọng, cuối cùng thì họ lại thản nhiên với cái chết hơn, vì phải chịu quá nhiều đau khổ hành hạ, nên nhiều nữ nhân đã cầu xin bọn họ, để cho mình được chết. Thục phi Tây Môn Tân Nguyệt bị hành hạ đến không ra hình dáng gì nữa, cả người gầy yếu trơ xương, vết thương thì thối rữa, đâu còn có chút gì bóng dáng của lúc trước, mọi người căm hận nàng vì đã làm ra những chuyện như vậy, nhưng khi chân chính đối mặt với bộ dạng lúc này của nàng, vẫn rất đau lòng khó chịu khi nhìn thấy nàng ta kiên cường chịu đựng tất cả sự dằn vặt, cùng sám hối…

Trên đại điện không khí vắng vẻ như ở chỗ không người, trong lòng mọi người đều lạnh giá, không biết kế tiếp còn phát sinh chuyện kinh tâm động phách gì đây, mặc dù họ đầy bụng tâm kế, nhưng vẫn không có chỗ để thi triển, bởi vì kẻ này giống như bóng ma ẩn núp trong bóng tối, ngươi bất động, hắn cũng bất động, ngươi khẽ động, thì hắn sẽ ra tay? Mộ Dung Lưu Tôn đang suy nghĩ sâu xa, trong đầu bỗng nhiên nổi lên một kế sách, khóe môi chợt câu ra nụ cười lạnh. Lúc này, Nam An vương mang theo vài người tiến cung, thì ra là thừa tướng Mộc Ngân, còn có gia quyến đi theo nữa, bọn họ vẫn chưa có trở về Mộc phủ, mà trực tiếp đi vào hoàng cung, tình cảnh họ nhìn thấy dọc theo đường, đủ để Mộc Ngân hiểu rõ hoàng thượng cùng hoàng hậu lúc này gặp phải tình cảnh gì.

Thanh Dao vừa nghe thấy thừa tướng phụ thân đã trở về, lập tức phất tay nóng ruột mệnh lệnh thái giám. “Tuyên, để cho Nam An vương cùng thừa tướng đại nhân tiến vào.” “Dạ, nương nương.” Thái giám kia lui ra ngoài, dẫn Nam An vương cùng tả tướng Mộc Ngân đi đến, hai người vừa vào đại điện, liền cung kính hành lễ, hơn hai tháng không gặp, tả tướng Mộc Ngân, cả người như già đi rất nhiều, hai bên tóc mai đã điểm bạc, nhưng con ngươi sắc bén vẫn lóe lên ánh sáng trí tuệ, hắn bình tĩnh mở miệng.

“Lão thần tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương.” “Mộc ái khanh xin đứng lên.” Mộ Dung Lưu Tôn đối với tả tướng vẫn rất kính nể, hơn nữa hắn còn là phụ thân của Dao nhi , tự nhiên lễ nghĩa có thêm. Mộc Ngân cùng Mộ Dung Lưu Chiêu đứng dậy, lui qua một bên, phía trên cao Mộc Thanh Dao đã bước từ ghế phượng xuống, đi tới trước mặt Mộc Ngân, ôn nhu hỏi: “Phụ thân, không có sao chứ? Những người khác đều không có chuyện gì chứ?”

“Đã nhọc lòng nương nương lo lắng, không có chuyện gì, tất cả mọi người đều mạnh khỏe, nương nương yên tâm đi.” “Vậy là tốt rồi.” Bởi vì trong cung xảy ra những chuyện như thế, Thanh Dao cũng không có quá nhiều tinh lực để quấn quýt trên tình cảm cá nhân, nàng chỉ vươn tay kéo Mộc Ngân qua, để cho hắn ngồi xuống, rồi cúi đầu ôn nhu mở miệng: “Chỉ mong mọi chuyện đều tốt.”

“Nương nương, thần chưa có trở về Mộc phủ, liền trực tiếp tiến cung, dọc theo đường đi thần cùng Nam An vương đã thương lượng một kế sách, hi vọng hoàng thượng cùng nương nương thành toàn.” “Phụ thân mời nói.” Thanh Dao nhướng mày nhìn Mộc thừa tướng, Mộc Ngân vẫn là lão tướng hai triều, quyền cao chức trọng, hắn không hề dựa vào quan hệ trong thâm cung, cũng không có tổ tiên vinh quang, mà chỉ dựa vào sự thông minh tài trí và lòng trung thành tận tâm của bản thân, mới ngồi an ổn ở vị trí tả tướng, điểm này cho đến ngày nay cũng không hề thay đổi, vì thế Thanh Dao biết kế sách trong lời nói của hắn nhất định có thể thực hiện!

“Thần nghĩ tới, Thượng Quan Hạo kia có lòng trả thù rất mạnh, chắc hẳn lần này thần hồi kinh, nội tâm của hắn nhất định phẫn hận, tất nhiên ban đêm sẽ xông vào Mộc phủ, như vậy hoàng thượng sẽ ở bốn phía của Mộc phủ bày thiên la địa võng, thần tin nhất định có thể đem đám người bọn hắn một lưới bắt hết.” Tiếng nói của Mộc Ngân vừa dứt, Thanh Dao lập tức lên tiếng phản đối. “Không được, chuyện này quá mạo hiểm.” Ý kiến này, không phải nàng không có nghĩ qua, thế nhưng Thượng Quan Hạo nếu bị ép vào khốn cục nhất định sẽ không bỏ qua cho Mộc phủ, nàng không thể bởi vì muốn bắt Thượng Quan Hạo, mà để cho người khác rơi vào khốn cùng.

“Thần cảm kích nương nương thương yêu, nhưng chỉ cần bắt được Thượng Quan Hạo, an định lại Huyền Nguyệt, thần dù đầu rơi máu chảy cũng không hối tiếc.” Lúc này Mộc Ngân nghĩa bất dung từ, kiên định mở miệng, hắn là một thừa tướng dưới một người trên vạn người, khi quốc gia có việc tất nhiên phải dũng cảm tiến tới, hiện tại Huyền Nguyệt đang gặp khó khăn, sao hắn có thể bàng quan không quản, nên hắn nhất định phải vì nước mà xuất ra một phần lực. “Nương nương xin yên tâm, còn có vi thần, thần nhất định sẽ bảo vệ tốt tả tướng đại nhân.”

Lúc này Nam An vương mới nói lên tiếng, Mộ Dung Lưu Chiêu vừa nói xong, Thanh Dao liền biết Nam An vương cũng tán thành chuyện này, bây giờ có thể dẫn Thượng Quan Hạo ra chỉ có Mộc Ngân, bởi vì hắn là cha ruột của hoàng hậu đương triều, mà lần này trong kiếp nạn hoàng thất gặp phải, người Thượng Quan Hạo phẫn hận nhất là hoàng hậu, nàng không chỉ làm cho tâm huyết của hắn uổng phí, mà còn làm hại hắn thành mảnh thú cùng đường, hận ý của hắn đối với Mộc Thanh Dao cũng đủ để hắn phẫn hận mà giết tả tướng Mộc Ngân. Thanh Dao quét mắt liếc mắt phụ thân và Nam An vương một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Lưu Tôn đang từ trên cao chậm rãi đi xuống, trong đôi mắt đen của hắn hiện lên kiên định, tựa hồ cũng tán thành việc này, bây giờ chỉ có tả tướng mới có dẫn dụ được Thượng Quan Hạo, bởi vì người mà hắn muốn là Thanh Dao, nhưng để cho Thanh Dao ra mặt, thì hoàng thượng tuyệt đối sẽ không đồng ý, vì thế chỉ có thể động đến Mộc Ngân mà thôi. Thế nhưng Thanh Dao lại không tán thành việc này, mà đang tìm một cách khác.

“Không, hãy để cho ta đi, ta sẽ lấy thân làm mồi nhử, vì ta tin rằng người Thượng Quan Hạo hận nhất chính là ta, nếu như ta xuất hiện, hắn cũng sẽ xuất hiện.” “Trăm ngàn lần không thể!” Tiếng nói của Thanh Dao vừa rơi xuống, hoàng thượng vẫn không nói gì, nhưng Nam An vương cùng tả tướng đang đứng bên dưới, đã sớm kiên quyết phản đối, nương nương thân thể cao quý, sao có thể đẩy mình vào hiểm cảnh, nếu như gặp phải nguy hiểm gì, không phải sẽ làm cho nhiều người đau đớn sao?

“Bản cung đã quyết định.” Thanh Dao lạnh lùng mở miệng, nàng kiên quyết sẽ không để cho Mộc Ngân một mình lấy thân đi mạo hiểm, trên thực tế, võ công của nàng mặc dù không phải đệ nhất thiên hạ, nhưng đã vô cùng lợi hại, thứ hai, so với Mộc Ngân dùng nàng càng ổn thoả hơn, Mộc Ngân là giới quan văn, tay trói gà không chặt, nếu như tiếp ứng không kịp, e là sẽ chết dưới độc thủ của Thượng Quan Hạo . “Dao nhi.”

.